(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 80: Cửu Thương Chấn Hải
Đây chính là Cửu Thương Chấn Hải, thương pháp chấn phái của họ Ngô. Thương kình bạo liệt phát ra, đánh thẳng tới chỗ người Tống.
Gã sư béo lập tức xuất động. Hắn nhanh nhẹn vọt ra trước, nhấc bổng chiếc rương gỗ trong tay rồi giã thẳng xuống. Thương kình quét tới, bị chiếc rương nặng tựa ngàn cân giã nát. Dư kình thoát qua cũng bị dư chấn tiêu tán. Hai gã người Tống đứng ngay sau, cách không quá ba thước mà chẳng hề hấn gì, có chăng là chút gió nhẹ khẽ lay vạt áo. Quả là thần lực hơn người. Ngô Thiết trừng mắt nhìn đối phương, hùng tâm chiến ý dâng cao:
– Được lắm, để ta đấu với ngươi.
Rồi tung người lao đến, từ trên cao bổ mạnh thương xuống. Thương trong tay là Định Hải Thương, dài năm thước, nặng ba mươi cân, mũi thương ánh sắc lam như pha lê, ắt hẳn chẳng phải thứ binh khí thông thường. Chiêu thức được đánh ra cũng là Lôi Thương Giáng trong Cửu Thương Chấn Hải, chí cương chí dương, mang theo sức mạnh bạo liệt như sấm sét. Ngay khi đụng độ, Ngô Thiết đã muốn dùng sức mạnh cương mãnh nhất để đối chọi với thần lực đối phương, cốt để làm suy giảm nhuệ khí của hắn. Gã sư béo chẳng vẻ gì là ngần ngại, liền dựng rương chắn qua đầu, trực tiếp đón đỡ. Hai thứ lực đạo phi phàm va chạm, một tiếng “Ầm” thật lớn tựa như đất trời rung chuyển. Người của Ngũ Hổ phái dù đứng cách xa, chỉ bằng thứ âm thanh kinh động vẫn có cảm nhận được uy lực. Phía bên kia, gã đạo sĩ người Tống lúc thường luôn phiêu diêu mơ màng, nay cũng phải giật mình sửng sốt, trừng mắt nhíu mày.
Sau màn đấu, tên sư béo bị chôn sâu hai chân trong đất, ngập ngang ống đồng. Rõ ràng hắn đã phải chống lại một đòn đánh có sức nặng khủng khiếp.
Ngược lại, Ngô Thiết bị phản lực hất văng ra sau hơn trượng. Vị thành chủ không khỏi bất ngờ. Một chiếc rương gỗ tưởng như tầm thường, lại có thể đương cự trực diện với Định Hải Thương. Rốt cuộc là thứ gỗ gì mà cứng rắn đến vậy? Câu hỏi này, ngày trước ở Dương gia đường, thủ lĩnh của Phong Châu Vận cũng đã từng hỏi.
Vừa đứng vững chân, ngước mắt nhìn lên, Ngô Thiết liền thấy một khối đỏ thẫm như máu lù lù lao đến. Gã sư béo không chút ngơi nghỉ đã phát động công kích. Cỗ rương trong tay hắn như khối cự thạch, được ném thẳng về phía đối thủ. Cự ly gần, vật lại đến quá nhanh, chẳng thể né tránh. Ngô Thiết dương thương đỡ. Cỗ rương lao trúng, khiến thanh binh khí rung lên bần bật. Đôi tay của vị thành chủ cũng vì thế mà tê dại. Ngay lập tức, đối phương lại áp tới. Gã sư béo vận lực, dồn kình lực hùng hậu vào cỗ rương. Sức mạnh được dẫn truyền. Ngô Thiết vừa xong một đòn, còn chưa kịp điều tức thì đã lại thấy sức ép khủng khiếp dồn tới, cuồn cuộn như sóng dữ. Thứ sức mạnh này, Lĩnh Nam mấy ai có được. Phía sau, đám anh hùng hào kiệt cũng hồi hộp dõi theo.
Ngô Thiết toàn lực chống đỡ. Cả người y bị đẩy đi, trượt dài hơn hai trượng. Nếu cứ tiếp tục, e rằng sẽ xô thẳng vào người của Ngũ Hổ phái phía sau. Trong tình thế cấp bách, vị thành chủ liền hạ thương, chốt chặt xuống mặt đất, kê chân mượn trợ lực để cản lại thế tới của đối thủ. Cây thiết thương chịu sức ép to lớn, cong vòng như cánh cung.
Đòn công kích bị chặn, Ngô Thiết nhanh như cắt xấn tới, tung cước. Cỗ rương chịu cước kình chấn ngược từ dưới, cộng thêm phản lực của cây thương, bật văng lên. Sức ép được giải tỏa, mãnh hổ phá cũi, vị thành chủ liền một tay kéo thương về, xoay vòng đánh thẳng tới hạ bàn. Ngay khi kẻ địch rời bước ra sau, vòng thương lại tiếp diễn mà đẩy lên, mũi thương sắc nhọn quét tới ngang bụng. Trước phá hạ, sau công thượng, cốt ở biến hóa linh hoạt chứ không trọng cương cường, chính là Thương Khởi Triều Sinh, một thức trong Cửu Thương Chấn Hải.
Cả một chuỗi liên hoàn, tuy phức tạp mà kì thực chỉ diễn ra trong nháy mắt, chẳng để cho địch thủ có thời gian nhận biết. Bên ngoài, những người thuộc Ngũ Hổ phái chứng kiến vị thành chủ thi triển tuyệt kĩ, vừa khéo giải thế cưỡng bức, lại tức thì tung đòn uy hiếp thì không khỏi trầm trồ. Ai cũng nghĩ đến một chiến thắng nắm chắc trong tay. Tiếc là, gã sư béo thân thủ quá nhanh nhẹn, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài ù lì. Chỉ một cái nhún chân, gã đã vọt hẳn lên cao, rồi nương mình chiếc rương, thuận thế thoát ra sau. Cả hai nhất thời giữ khoảng cách.
Lương Nhất Công tranh thủ quan sát. Từ cha của chàng đến Lưu Nhất, Đoàn Xuân Huy đều chú tâm theo dõi cuộc chiến. Không ai nói với ai, tất cả cùng lộ rõ vẻ căng thẳng. Kẻ địch quá mạnh, đúng như chàng lo sợ:
“Chỉ là một tên sư béo, chẳng phải kẻ đứng đầu mà đã như vậy. Nếu tất cả bọn chúng cùng ra tay, liệu còn đáng sợ đến mức nào? Chưa tính đến mưu mô ám độc, chỉ riêng thực lực của chúng, việc sát hại Dương gia hay Khúc trưởng hộ không phải không có khả năng. Cuộc chiến hôm nay xem ra chỉ có thể trông cậy vào Ngũ hổ. Quần hào các môn phái tuy đông nhưng sẽ chẳng giúp được gì, liều lĩnh xông lên chỉ tổ mất mạng mà thôi.”
Dù chưa từng chứng kiến võ nghệ của Đoàn Xuân Huy, nhưng Lương Nhất Công đã mặc nhiên coi tân trưởng hộ là người thay thế họ Khúc, giữ một chân trong Ngũ hổ. Chàng lại suy xét:
“Tên béo kia võ nghệ bề ngoài có vẻ đơn giản, thuần túy là dùng sức, nhưng kỳ thực lại không như vậy. Từng bước chân của hắn đều rất nhẹ nhàng, linh hoạt. Chiếc rương nặng cả trăm cân mà vẫn có thể dễ dàng điều khiển, sử dụng tùy ý, chắc chắn phải là cao thủ hạng nhất. Thành chủ chuyến này gặp cường địch rồi. Cũng tốt, để xem thương pháp họ Ngô lợi hại đến đâu?”
Cửu Thương Chấn Hải là thương pháp gia truyền của họ Ngô, khởi nguồn từ Ngô Vương – Ngô Quyền. Khi xưa làm tướng dưới quyền của Dương Đình Nghệ ở đất Ái Châu, Ngô Vương đã đem thương ra luyện với sóng biển, từ đó sáng tạo lên bộ thương pháp, gồm chín thức:
Đông Hải Trùng Ba Kình Thương Tế Nguyệt Thương Khởi Triều Sinh Trầm Ba Thương Phá Phong Thương Lộng Lôi Thương Giáng Nhất Thương Quán Hải Phi Thương Bất Phục Cửu thủy tàng thương
Chín thức này thâm trầm mà bạo liệt, cương nhu nhuần nhuyễn. Ngô Vương dùng chúng để đánh đông dẹp bắc, giết Kiều Công Tiễn, phá giặc Nam Hán, gây dựng cơ đồ. Sau này, khi đã là vương đất nam, việc võ gác lại nên không dùng đến nữa. Nhà Ngô suy tàn, con trai của Dương Bình Vương – Ngô Xương Ngập là Ngô Xương Xí lại nhờ Cửu Thương Chấn Hải mà tạo lập sứ quân, trấn giữ một vùng Hoan Ái. Dù nghiệp lớn không thành, phải chịu quy phục nhà Đinh, nhưng Cửu Thương Chấn Hải vẫn được coi là tuyệt học của đất Việt, được con cháu họ Ngô gìn giữ, truyền đời tiếp nối, gọi với tên khác là Ngô gia thương. Chẳng vậy mà vừa chứng kiến cha của mình bức lui đối thủ, Ngô Cương đã cả mừng, ngạo nghễ:
– Hay lắm, cha. Hãy cho lũ chó Tống biết thế nào là uy lực của thương pháp họ Ngô ta.
Đám môn hạ phía sau cũng nhất loạt hưởng ứng, hô hào khí thế. Nhưng tiếng hô còn chưa dứt thì bất thình lình, cỗ rương đỏ lại lao vụt đến. Gã sư béo đã nhảy vọt lên, gồng mình, dồn sức ném thật mạnh. Ngô Thiết lần này không chọn cách đương cự, mà phi thân sang phải né tránh. Cỗ rương đâm rầm xuống như đạn pháo, sục tung đất đá. Các cạnh của rương đều có bịt sắt, vì vậy chẳng hề hấn gì. Ngược lại, vô số đá sỏi to bé đủ cả, dưới sức quán tính, bắn vút lên rào rào như mưa, bức dạt hết những kẻ gần đó.
Gã sư béo ngang nhiên đáp tới, nhấc bổng cỗ rương trên vai. Hắn dương đôi mắt bặm trợn nhìn Ngô Cương cùng đám thuộc hạ. Cả đám vừa còn ồn ào, nay bị sức mạnh cuồng bạo của đối phương làm cho im bặt. Ngay cả một kẻ tự phụ, cao ngạo như Ngô Cương cũng không dám vọng động. Kẻ địch lại tìm tới chỗ của vị thành chủ. Cuộc chiến tiếp tục, hai kẻ cường hãn quần thảo, kéo nhau qua tận bãi sậy bờ bên. Những tiếng nổ lớn vang lên liên hồi, tiếng binh khí va nhau chan chát, kình phong dư chấn lan tỏa, bốn bề mặt nước dậy sóng.
Trong lúc cuộc đấu vào hồi kịch liệt, Lương Thành Nghiệp hướng sự chú ý đến hai tên người Tống còn lại, hỏi:
– Còn hai tên kia, ai sẽ chiến tiếp đây?
Đoàn Xuân Huy trừng mắt nhìn gã vương giả, đáp:
– Gã tóc tai che mặt kia là của ta. Hắn là kẻ nguy hiểm nhất. Các ông cứ xử lý thằng già bên cạnh.
Lương Thành Nghiệp lại hướng sang Lưu Nhất và lão đạo chủ:
– Ta sẽ cùng Đoàn trưởng hộ lo liệu hắn, việc còn lại phần hai ông. Hoàng lão đạo chủ, cái gã già kia xem ra cũng cùng đạo với ông, tốt hơn hết ông nên lo hắn. Giờ là lúc thể hiện của Nguyên Tiên giáo đấy.
Vị môn chủ như chỉ định. Lão đạo chủ sau chút ngập ngừng thì thong thả đưa tay vuốt bộ râu bạc như cước, tự tin đáp:
– Đa tạ Lương trưởng môn đã ưu tiên. Vậy thì, để lão đạo ta ghi công trước nhé.
Rồi quay ra sau, thị uy với mấy chục tên đệ tử trong Nguyên Tiên giáo:
– Chúng giáo đồ xem đây, hôm nay bản đạo ta sẽ hàng phục yêu ma, trừ hại cho võ lâm.
Đám đệ tử nhất loạt nổi chiêng trống, hô hào:
– Hoàng Lão Đạo Chủ, hàng phục yêu ma, trừ hại võ lâm. Hoàng Lão Đạo Chủ, hàng phục yêu ma, trừ hại võ lâm.
Tiếng hô vang động, đồng thanh như có tập rượt trước, thật khiến người khác phải khó chịu.
Truyen.free giữ bản quyền độc quyền đối với phần nội dung này.