Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 70: Cuộc trà ở phủ vương

Vừa rời quán trọ, hai cha con đã bắt gặp người của phái Long Biên. Đó là Đức Cẩu cùng sáu tên thuộc hạ đang đứng dàn hàng ngang chờ sẵn bên ngoài. Khuôn mặt Đức Cẩu bặm trợn, thô kệch, vẫn còn hằn rõ dấu năm ngón tay. Chắc hẳn hắn vẫn còn căm tức lắm, đôi mắt hằn học dữ tợn đã nói lên tất cả. Lương Nhất Công tất nhiên không khỏi khinh thường, thầm nghĩ:

“Đám Long Biên này không biết sợ sao? Kéo bè lũ đến đây để trả thù ta chăng? Sao chỉ có mấy mống vậy.”

– Lương trưởng môn, sư phụ sai tôi đến mời ngài.

Tên Đức Cẩu đột nhiên cúi đầu, giọng điệu cung kính khiến hai cha con bất ngờ. Lương Thành Nghiệp hỏi:

– Sư phụ ngươi, là Quách trưởng môn?

– Đúng.

– Ông ta mời ta đi đâu? Có việc gì?

– Sư phụ tôi chỉ nói muốn mời Lương trưởng môn một tách trà.

Thấy lời mời vòng vo, Lương Nhất Công liền có ý can ngăn:

– Cha, chúng ta có việc ở nhà cần giải quyết, không nên mất thời gian.

Chàng không phải sợ đối phương có mưu đồ mờ ám, chỉ đơn thuần không muốn dây dưa với những kẻ tiểu nhân hành sự. Lương Thành Nghiệp lại nghĩ khác, điềm nhiên đáp:

– Quách trưởng môn là đồng đạo. Ông ấy đã có nhã ý, chúng ta không nên khước từ.

Vị môn chủ nhận lời. Lương Nhất Công cũng đành nghe theo. Hai cha con theo chân tên Đức Cẩu đi chừng ba dặm, đến hồ Dâm Đàm (Hồ Tây ngày nay) là chốn thắng cảnh đệ nhất của kinh thành.

Mặt hồ trải rộng mênh mông hút tầm mắt, sương khói bồng bềnh mờ ảo, bốn bề được tô họa bởi những khung cảnh đẹp đẽ đầy sống động. Xa xa về phía bờ bắc và bờ tây, đường chân trời ẩn hiện những cánh rừng xanh tươi mơn mởn. Ngược về bờ đông là lớp lớp thành quách tráng lệ, những dinh phủ với lầu son gác tía thâm nghiêm, trầm mặc soi bóng cùng mây trời. Còn bờ nam nơi họ đang đứng là một vùng thoáng đãng, mặt nước hồ lăn tăn gợn sóng, những vạt sen tàn và cánh chuồn chấp chới trong gió.

Lương Nhất Công cùng cha được đưa đến Bách Liên phủ, phủ đệ của Bát Vương. Chàng có chút thận trọng, đồng thời tỏ ý ngạc nhiên. Nơi đây người thường chẳng thể tới, vậy mà đám người Long Biên lại có thể thoải mái ra vào, đi qua hết những tầng lính gác, xuyên qua mấy lớp dinh cơ. Tại vườn hoa, bàn trà đã có người ngồi đợi sẵn.

– Tiểu vương gia, sư phụ.

Tên Đức Cẩu lễ phép cúi chào. Lương Nhất Công quan sát. Chàng đương nhiên nhận ra gã võ sư dáng vẻ đạo mạo, đầu hói, nét mặt đăm chiêu cau có chính là Quách Nhị, trưởng môn phái Long Biên. Còn gã thanh niên với gương mặt anh tú, áo quần gấm lụa toát lên khí chất quý tộc có lẽ là tiểu vương gia. Vừa thấy hai cha con, Quách Nhị liền đứng dậy chào đón:

– Lương trưởng môn, Lương công tử, hai vị đã tới.

Giọng hắn hơi lớn, ẩn trong vẻ kiêng nể vẫn là chút gì đó cao ngạo, tự tôn. Lương Thành Nghiệp đáp lại. Quách Nhị quay qua vị tiểu vương gia:

– Tiểu vương gia, đây là Lương trưởng môn, chủ nhân phái Thanh Sơn, người rất có danh tiếng.

Tiểu vương gia hồ hởi:

– Lương trưởng môn, Lương công tử, ta đã được nghe Quách trưởng môn kể về hai vị. Nào, mời ngồi.

Hai cha con cùng thi lễ trước khi ngồi xuống. Thị nữ mau chóng rót trà. Trà mạn ướp sen hồ Dâm Đàm, hương thơm thoang thoảng, thanh nhã dâng lên, quả là thức uống tuyệt diệu. Nhất Công để ý, trên bàn trà còn có bánh bột đậu và nho khô, đều là thức ăn chơi của giới quý tộc. Chàng lại đưa mắt nhìn ngang. Xung quanh đều là hoa thơm cỏ lạ, cổ mộc dị thạch. Trời vừa chớm đông, tuy có chút se lạnh nhưng nắng vẫn vàng ươm, rất thích hợp để thưởng trà, ngắm hoa.

– Lương trưởng môn, hôm qua ta được đệ tử báo lại, biết hai cha con ông đang ở kinh thành nên mạo muội xin phép tiểu vương gia mời hai vị tới chơi, cốt chỉ muốn cùng ông thưởng thức chén trà quý, ngắm chút cảnh đẹp nơi tiểu vương gia thường lui tới, tuyệt không có mục đích gì khác.

Quách Nhị nêu lý do, qua lời nói, hắn ngầm xu nịnh tiểu vương gia, đồng thời khoe khoang mối quan hệ rộng của mình. Lương Thành Nghiệp không quá bận tâm, bình thản đáp:

– Cảm ơn tiểu vương gia đã chiếu cố.

Rồi hướng đến gã trưởng môn họ Quách:

– Quách trưởng môn, hôm qua con ta sơ ý làm bị thương đồ đệ của ông.

Vị môn chủ chỉ nêu ra cho có lệ, Quách Nhị cũng không dám bắt bẻ, đành ngậm ngùi:

– Lương trưởng môn, tuổi trẻ, có qua lại mấy đường quyền cũng là bình thường.

Vị tiểu vương gia đồng tình:

– Đúng vậy. Anh hùng xưa nay không đánh không quen biết.

Lương Thành Nghiệp đáp:

– Tiểu vương gia nói lời khảng khái, thật có khí chất của Bát hiền vương.

Tiểu vương gia lại nói:

– Nhân tiện nói đến chuyện này, ta đã được Quách trưởng môn kể cho nghe, cũng rất muốn được thưởng thức tài nghệ của Lương công tử, không biết công tử có thể…

– Là tiểu vương gia muốn được tỉ thí với Lương công tử?

Quách Nhị không đợi nói hết câu, liền mớm lời. Vị tiểu vương gia dù bị cắt lời nhưng với thân phận học trò, không muốn thất kính, đành nhã nhặn cười trừ. Lương Nhất Công trước nay không dùng võ để mua vui, đứng trước lời đề nghị ấy, chàng không khỏi khó xử, thầm tính toán:

“Tỉ thí với tiểu vương gia đây chẳng hay ho gì. Chẳng may làm cậu ta bị thương thì sẽ ảnh hưởng đến Thanh Sơn môn. Thà đấu với đám thầy trò Long Biên này, mình lại chẳng ngại.”

Lương Thành Nghiệp thấy chàng lưỡng lự hồi lâu thì khẽ nhắc:

– Nhất Công, tiểu vương gia đã có lời.

Lương Nhất Công sau cân nhắc cũng lên tiếng:

– Được tiểu vương gia xem trọng như vậy, Nhất Công đâu dám từ chối. Chỉ là tiểu vương gia thân phận cao quý, học võ là để rèn cốt cách mạnh mẽ can trường, đâu phải để luyện những thứ vũ lực thô bạo. Nếu người muốn thưởng thức võ nghệ của Thanh Sơn môn, sao không để Nhất Công tỉ thí với các đồ đệ của Quách trưởng môn? Tiểu vương gia có thể vừa thưởng trà, vừa xem đánh võ.

Lời nói của chàng lập tức nhận được sự hưởng ứng.

– Quách trưởng môn, Lương công tử nói phải lắm. Ngươi hãy cho ta mượn mấy đệ tử, tốt nhất càng đông càng tốt, cuộc đấu nên kéo dài một chút mới lý thú. Hãy để Lương công tử trổ hết tài nghệ.

Quách Nhị đương nhiên không vui, ngập ngừng cự lại:

– Tiểu vương gia, việc này, không phải đích thân người định tỉ thí với Lương công tử sao?

Tiểu vương gia khẽ trừng mắt:

– Quách trưởng môn, ngươi không cho ta mượn đệ tử, hay là muốn đích thân tỉ thí với Lương công tử đây?

Trong lời nói tỏ rõ uy quyền của bậc vương giả. Quách Nhị dù là sư phụ cũng không dám trái lệnh. Trong số mười đệ tử phái Long Biên được cử ra, ngoài Đức Cẩu và mấy tên tay chân khác, còn có một gã cột tóc đuôi ngựa, xem chừng võ nghệ cao hơn cả. Tên nào tên nấy đều hằm hằm nhìn Nhất Công như kẻ thù. Lương Nhất Công rời bàn trà, trước lúc bước lên được cha căn dặn:

– Nhất Công, Thanh Sơn môn ta may mắn có cơ hội được biểu diễn trong phủ của Bát Vương, con đừng làm tiểu vương gia thất vọng.

Lương Nhất Công đáp một tiếng “dạ”. Chàng hiểu mình không được để vị tiểu vương gia thất vọng, cho rằng những gì nghe được về Thanh Sơn môn chỉ là đồn thổi. Tại bãi đất trống nơi vườn hoa, giữa những hòn non bộ muôn hình vạn trạng, mười tên đệ tử của phái Long Biên vây tròn lấy Lương Nhất Công. Cuộc đấu bắt đầu. Gã cột tóc đuôi ngựa hô lên, cả đám nhất loạt xông đến.

“Bộp. Bộp”

Lương Nhất Công vung chân đá liên tiếp, hai tên Long Biên đi đầu lập tức đổ vật xuống. Cú ra chân nhanh gọn, tuy không quá mạnh để lấy mạng nhưng cũng khiến đối phương ôm bụng quằn quại không thôi. Những kẻ còn lại trong phái Long Biên trợn tròn mắt kinh hãi.

Bên bàn trà, vị tiểu vương gia lập tức vỗ tay, nói lớn:

– Hay, đá hay lắm.

Lương Thành Nghiệp cũng lên tiếng:

– Nhất Công, Thanh Sơn môn chúng ta danh tiếng lẫy lừng khắp Lĩnh Nam, con là đệ tử của tông sư, chớ nên khinh suất. Đệ tử của phái Long Biên cũng có võ nghệ cao cường, con phải cẩn thận.

Câu nói như lời nhắc nhở, Lương Nhất Công gật đầu. Chàng hiểu cha đang yêu cầu bản thân phải kiềm chế, giữ thể diện cho đối phương.

Đám đệ tử phái Long Biên sau giây phút kinh hãi đã lấy lại bình tĩnh. Gã cột tóc đuôi ngựa hô lên lần nữa, tất cả lại xông đến. Thứ bọn chúng sử dụng là Long Biên Tinh Yếu quyền, một lộ quyền pháp lấy xảo diệu, nhu cương tương hỗ làm yếu quyết. Mười tên trông bề ngoài có phần thô lỗ hung tợn, vậy mà khi đánh quyền ra lại thật uyển chuyển biến hóa, thân pháp linh hoạt. Trận pháp của bọn chúng cũng rất có bài bản. Mười người chia thành vòng vây hai lớp, mỗi lớp bốn người phân ra đông tây nam bắc, tấn thủ nhịp nhàng. Ngay khi người ở vòng trong lui ra, người ở vòng ngoài sẽ lập tức tràn vào. Mặt bắc tấn công thì mặt nam sẽ giữ trận địa, mặt đông bị uy hiếp thì mặt tây sẽ áp sát giải nguy. Ngoài ra, luôn có hai kẻ là Đức Cẩu và gã cột tóc đuôi ngựa, chúng linh động di chuyển giữa hai vòng vây, thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ chờ thời cơ bất ngờ để tập kích. Lương Nhất Công đứng giữa vòng vây, thấy đâu đâu cũng là quyền ảnh, quyền phong dồn dập réo lên.

Bên ngoài, Quách Nhị thấy mười đệ tử của mình có thể vây hãm được “Anh hùng kiếm” đang nổi danh thiên hạ liền hoan hỉ lên tiếng:

– Tiểu vương gia, trận pháp trước mặt là gia truyền của phái ta, có tên là Long Biên Tứ linh trấn. Dù có là tuổi trẻ anh hùng như Lương công tử, gặp phải trận pháp này cũng cảm thấy khốn đốn.

Bên trong cuộc đấu, Lương Nhất Công thầm xét:

“Đệ tử của phái Long Biên quả nhiên cũng có thực lực, quyền pháp, trận pháp không phải dạng tầm thường. Chỉ tiếc là chúng quen thói côn đồ hạ lưu mà mang tiếng xấu, bị thiên hạ bàn tán chê cười.”

Chàng sở dĩ để đối phương nắm thế chủ động là bởi còn tuân theo lời cha. Nay nghe gã trưởng môn họ Quách tự phụ, chàng liền không cần phải khách sáo nữa, vung mấy quyền ra.

“Chát. Chát. Chát. Chát”

Bốn tiếng kêu liên tiếp vang lên, bốn tên đệ tử của phái Long Biên nhảy bật ra, ôm chặt lấy cổ tay nhăn nhó. Là Khai Thiên quyền, tuyệt học trứ danh do Lương Thành Nghiệp sáng tạo. Không hề hoa mỹ, lấy sự giản đơn mà cường hãn làm tôn chỉ. Khai Thiên Quyền đánh trực diện vào Long Biên Tinh Yếu. Nếu không phải Lương Nhất Công thủ hạ lưu tình, trong nắm đấm chỉ chứa hai thành công lực, những kẻ trúng chiêu đã lập tức gãy gập cánh tay.

Tại bàn trà, vị tiểu vương gia lại lần nữa vỗ tay, hô lên:

– Đấm hay lắm.

Quách Nhị thân là sư phụ, nhìn đồ đệ quý tộc của mình một mực cổ vũ cho đối phương thì vô cùng tức tối, nhưng cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

Trong cuộc đấu, tên cột tóc đuôi ngựa thấy đồng bọn liên tiếp bị đánh bật ra, biết chẳng thể địch lại liền nảy ra kế sách. Gã hô lên:

– Mau, hãy khóa lấy hắn.

Một tên liều mình nhảy chồm tới, Lương Nhất Công vung quyền đấm. Tên đệ tử kia bị trúng một đấm, cả người co rúm lại như trái cà héo. Dẫu vậy, hắn vẫn cắn răng chịu đau, vươn hai tay tóm lấy cánh tay của chàng. Lần lượt tên thứ hai, tên thứ ba rồi tên thứ bốn, thứ năm, thứ sáu nhảy chồm tới, kẻ ôm tay, kẻ ôm vai, kẻ ôm thắt lưng, nhung nhúc như lũ ruồi bâu, mục đích để khóa đi hai cánh tay của chàng.

Nhận thấy Lương Nhất Công đã không thể đánh quyền được nữa, từ phía trước, tên cột tóc đuôi ngựa tự tin lao đến.

“Bụp”

Một đòn mạnh như búa bổ đánh thẳng tới ngực. Lương Nhất Công khẽ nhíu mày.

Mọi bản dịch thuộc truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free