(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 46: Chủ nhân của căn nhà tranh
Đang mải nhìn ngó bên trong, Phúc bỗng nghe có tiếng động sau lưng. Dường như có người vừa bước tới. Đoán là chủ nhân của ngôi nhà đã về, chàng vội quay lại chào hỏi với vẻ hòa nhã, niềm nở. Nhưng rồi hình bóng xuất hiện trước mắt khiến chàng phải ngỡ ngàng, đứng ngây ra như trời trồng. Đó chính là ả đàn bà xấu xí, hung thủ đã hạ độc chàng và các đệ tử Thanh Sơn môn. Bên cạnh ả là một gã lưng gù đang khoác chiếc gùi trên lưng, bộ dạng cũng dị tật, nhếch nhác không kém. Nơi đây vốn là chỗ ở của Vạn Độc vương. Sau khi y chết, căn nhà trở thành nơi trú ngụ của ả và tên gia nô lưng gù.
Ả đàn bà xấu xí trông thấy Phúc thì không khỏi bất ngờ. Ánh mắt ả lộ rõ vẻ hoang mang xen lẫn sợ hãi. Trong tâm trí ả, Phúc hẳn đã chết vì trúng Sinh Tử dược. Sự xuất hiện của chàng khiến ả bất giác nghĩ tới hồn ma bóng quế, rồi đến nỗi lo sợ bị truy tìm để trả thù.
Hai người bốn mắt nhìn nhau. Lần đầu tiên, Phúc mới được nhìn rõ khuôn mặt ả. Vẻ xấu xí đến tột cùng của người đàn bà trước mặt khiến chàng bất giác rùng mình ghê tởm. Sau một hồi, Phúc lên tiếng, phá vỡ im lặng:
– Ta chỉ đi lạc tới đây, không có chủ ý tìm đến.
Chàng như muốn giải thích cho sự hiện diện của mình. Ả đàn bà vẫn im lặng, Phúc lại nói tiếp:
– Ta đã nghe Lương Nhất Công kể về mụ. Ta và mụ không quen biết, cũng không có thù oán. Ta không tới đây để trả thù.
Đối với Phúc, việc ả đàn bà xấu xí hạ độc chàng lần trước chỉ là vô tình. Chàng cũng đã được lão Hoàng Cái cứu sống. Phúc không coi mình là kẻ liên quan trong câu chuyện giữa ả và Thanh Sơn môn, vì thế không hề mang thù hận. Ngược lại, sau khi nghe Lương Nhất Công kể về những khổ hạnh mà ả đã phải trải qua, chàng lại có sự đồng cảm và thương xót. Lời nói của chàng khiến ả đàn bà bớt phần căng thẳng, nhưng ả vẫn tỏ ra rất thận trọng, chăm chăm nhìn vào chàng.
Thu Lệ thấy hai con người xấu xí xuất hiện, cùng với biểu hiện và lời nói khác lạ của Phúc, nàng liền hỏi:
– Hai người họ là ai vậy?
Phúc khẽ đáp:
– Không có gì đâu, khi trước chỉ là một sự nhầm lẫn nhỏ.
Thấy ả đàn bà xấu xí có vẻ bối rối, lại không có ý định gây hại cho hai người, Phúc liền đỡ Thu Lệ dậy và nói:
– Chúng ta đi thôi.
Chàng dìu Thu Lệ bước qua. Ả im lặng, không cấm cản, dường như cũng muốn hai người mau chóng rời khỏi nơi này. Gã lưng gù không có lệnh của ả, mặc nhiên để hai người đi. Khi bước qua, Phúc cố tỏ ra bình tĩnh, vẻ mặt không chút xao động. Thực ra, trong thâm tâm chàng đang vô cùng hồi hộp; tay phải tuy dìu Thu Lệ nhưng vẫn thủ sẵn một chiêu chưởng, chỉ cần đối phương có động thái là sẽ “tiên phát chế nhân”. Chàng phòng bị như vậy một phần vì thứ độc dược ghê gớm của ả, phần khác vì dung mạo quá đỗi xấu xí khiến kẻ đối diện phải kinh sợ. Ra đến cổng, đột nhiên Phúc quay lại, đánh liều nói:
– Người bạn của ta đang bị trúng độc. Liệu mụ có thể giúp cô ấy không?
Câu nói khiến tất cả phải bất ngờ. Ngay cả bản thân Phúc cũng cảm thấy không ổn. Tim chàng đập thình thịch, đôi chân nhấp nhểnh như muốn quay đi. Không phải chàng đã quên những thủ đoạn thâm hiểm, hay nụ cười hả hê của ả khi ra tay hạ độc tại quán nước. Chỉ là chàng quá lo lắng cho Thu Lệ, lại cảm thấy đối phương sẽ không làm hại cả hai người. Ả đàn bà xấu xí nhìn chàng, rồi lại nhìn sang Thu Lệ, ánh mắt khó dò. Sau một hồi, ả lên tiếng:
– Mang cô ta vào trong!
Phúc vừa mừng vừa lo, dè dặt dìu Thu Lệ trở lại chiếc chõng tre. Ả đàn bà xấu xí vạch áo, tháo miếng vải băng bó để xem vết thương. Ả vốn không biết gì về y thuật, càng không biết chữ để có thể mày mò nghiên cứu y thư. Chỉ là sau những lần bị chuốc độc rồi được cứu sống, những kiến thức cóp nhặt được từ việc học lỏm Vạn Độc vương đã giúp ả có được vốn hiểu biết kha khá về độc dược. Sau khi xem xét cẩn thận, ả liền lấy một loại thuốc đỏ dạng bột rắc lên vết thương, rồi cho Thu Lệ uống một viên thuốc màu nâu, to bằng đầu ngón tay út. Phúc dù có chút nghi ngại, nhưng vẫn để ả tiến hành chữa trị. Thu Lệ thấy chàng không ngăn cản, cũng tin tưởng mà uống thuốc. Uống thuốc xong, nàng thấy cơ thể ấm hẳn lên, cảm giác đau đớn cũng dần dịu xuống. Một lát sau, sắc mặt nàng đã hồng hào trở lại. Thấy Thu Lệ như vậy, Phúc mừng rỡ khôn xiết, bao nhiêu âu lo chất nặng trong lòng cũng được trút bỏ. Chàng liền quay sang ả nói lời cảm kích.
Sau nửa canh giờ, hai người rời đi. Phúc hỏi đường thì được gã lưng gù chỉ dẫn. Hai người cứ men theo con suối nhỏ trước căn nhà tranh, đi chừng năm dặm đến khi gặp con suối lớn. Từ đó, cứ theo bờ suối ngược lên hướng bắc thêm năm dặm nữa là sẽ về lại ngôi miếu hoang. Thương thế của Thu Lệ đã ổn, nhưng điều Phúc lo lắng bây giờ lại là sự an nguy của cha con Phùng Trí. Không biết hiện giờ cha con họ thế nào, còn sống hay đã chết?
Lúc này là đầu giờ ngọ. Phúc và Thu Lệ cuốc bộ men theo bờ suối, vừa đi vừa nghỉ. Hết hai canh giờ, họ đã đi được khoảng bốn năm dặm, xem chừng con suối lớn sắp hiện ra phía trước. Mặt trời ngả về tây, bóng chiều xâm xẩm tối. Cả hai đang dự định sẽ dừng lại nghỉ qua đêm thì bất chợt nghe tiếng gọi:
– Thu Lệ! Phúc!
Là tiếng của Phùng Trí và Phùng Tâm, cả hai vẫn còn sống. Tiếng gọi nghe thật khẩn thiết, khàn đặc. Có lẽ hai cha con đã vất vả tìm kiếm suốt một thời gian dài. Phúc liền hú lên một tràng vang vọng. Bốn người gặp nhau, mừng vui khôn tả.
Đêm xuống, cả bốn dừng chân bên suối, giữa chốn hoang vu. Trong lúc điểm lại những biến cố và truy tìm manh mối những kẻ đã trộm kiếm, Phùng Trí liền hỏi về sự biến mất bí ẩn của Phúc. Để giải đáp nghi ngờ, Phúc liền đem chuyện về đám người họ Dương và những gì nghe thấy ở rừng thông ra kể. Nghe xong, Phùng Trí lộ vẻ trầm trọng, còn hơn cả lúc nói về việc Bất Diệt bị cướp mất, chàng nói:
– Chẳng lẽ Dương thủ lĩnh và người của Dương gia đường đã bị sát hại? Ở Kiếm hội ta cũng không thấy họ có mặt. Hi vọng việc không phải vậy. Nếu những điều cậu Phúc nói là thật, e rằng võ lâm sẽ còn nhiều sóng gió. Rốt cuộc là ai, thế lực nào đã ra tay?
Giọng nói của Phùng Trí trầm xuống. Ba người còn lại không am tường chuyện giang hồ cũng như Ngũ Hổ phái, nên chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc. Phúc lên tiếng:
– Thế còn đám cướp Bất Diệt? Liệu chúng có liên quan gì đến người Tống không? Chẳng phải tại Kiếm hội, gã người Tống tên Mộ Bạch cũng muốn tranh đoạt thanh kiếm đó sao? Có khi nào bọn chúng cay cú vì không đoạt được kiếm, nên đã bày ra trò lén lút trộm cắp này không?
Phùng Trí thở dài một tiếng, lắc đầu:
– Không biết được.
Trong bốn người, chẳng ai có thể giải đáp những nghi vấn đó. Thu Lệ bần thần nhìn đống lửa, ánh mắt đượm buồn. Nàng vẫn chưa thôi tiếc nuối vì Bất Diệt bị cướp mất. Phúc muốn sang ngồi cạnh động viên, nhưng vì có cha con Phùng Trí ở đó nên đành thôi. Sáng hôm sau, tất cả lại lên đường. Vừa đi được mấy dặm, một khung cảnh vô cùng kinh hãi đập vào mắt cả bốn người. Hơn ba mươi xác người nằm la liệt, ngổn ngang dọc theo bờ suối. Kẻ bị cắt cổ, người bị bẻ cổ, số khác toàn thân dập nát. Máu từ các thi thể chảy ra đông đặc cả dòng suối, mùi hôi thối tanh nồng xộc vào mũi. Cảnh tượng như thể ở pháp trường. Sự tàn bạo và chết chóc ấy khiến cả bốn phải bủn rủn lạnh sống lưng. Riêng Phúc, chàng đã có đáp án cho mối suy tư đêm hôm trước. Đám người họ Dương đã bị giết hại, xem ra không sót một ai.
Nội dung này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, mọi hành vi sao chép không xin phép đều là vi phạm.