Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 37: Truyền nhân của ngũ hổ

Thu Lệ đứng sừng sững giữa võ đài. Sau khi đả thương Anh hùng kiếm, đánh bại Nhật Nguyệt song giả, uy danh của nàng đã tăng vọt. Dù vẫn còn đó chút hoài nghi, nhưng phần lớn giới võ lâm đều phải e ngại, không dám tiến lên đài tỷ võ. Mọi ánh mắt lúc này đổ dồn về Tản Viên và Bắc Sơn phái, hai môn phái kiếm pháp hàng đầu Lĩnh Nam. Hồ Nguyên cũng quay sang, cất tiếng nói:

– Khúc trưởng hộ, Lưu thủ lĩnh, xem ra kiếm nghệ của Hoàng tiểu thư đã được các môn phái công nhận. Tản Viên và Bắc Sơn là hai thái sơn bắc đẩu của kiếm giới, danh tiếng lẫy lừng, chi bằng cũng nên đích thân thể hiện để mọi người cùng chiêm ngưỡng.

Y khéo léo đề nghị. Khúc Vĩnh Lâm liếc mắt nhìn Lưu Nhất một cái, như để thăm dò, rồi bình thản đáp:

– Việc này, ta đã có phân phó.

Rồi lại ngoái nhìn Đoàn Xuân Huy, nói:

– Chú Huy mấy lần trách người ta tranh mất thượng đài, nay thì đến lượt, đã thỏa ý chú rồi chứ?

Lời nói nhẹ nhàng nhưng ẩn ý trách móc sự nóng nảy, thô lỗ của vị phó hộ. Đoàn Xuân Huy bỗng lại tỏ ra buồn bã, không còn hào hứng:

– Thôi, bỏ đi. Các cao thủ kiếm như lão Kiếm Tặc, Lương công tử, và cả hai kiếm thủ Đại Lý nữa đều không còn. Vậy thì ta còn thượng đài để đấu với ai? Không có cao thủ, việc tỷ kiếm còn gì là thú vị.

Gã chỉ mong được tỷ kiếm với các kiếm khách đệ nhất thiên hạ, chứ không có lòng tranh giành phần thưởng. Vì vậy, khi thấy các cao thủ đều đã vắng mặt, gã cũng không còn hứng thú, bèn trỏ tay về phía Thu Lệ nói:

– Nó là con gái của ông Nhân, bạn của ta. Chẳng lẽ giờ này ta lại đi tranh kiếm với nó? Để làm gì cơ chứ? Ta không thể đấu với nó được.

Rồi như chợt nhớ ra, gã liền đưa mắt sang phía Lưu Nhất:

– Quên mất, vẫn còn Lưu thủ lĩnh. Nếu vậy, trừ phi Lưu thủ lĩnh thượng đài, ta mới có hứng thú. Ông Nhất, ông lên trước đi, rồi hai ta cùng tỷ thí một trận thật sảng khoái.

Giọng gã phó hộ oang oang, lời lẽ xuồng xã, thật chẳng hợp với phong thái của kẻ có địa vị trong võ lâm chút nào. Từ nãy tới giờ, Lưu Nhất vẫn luôn im lặng đăm chiêu, dường như chỉ mải mê theo dõi các cuộc tỷ thí. Nay được Hồ cốc chủ nhắc tới, chưa kịp đáp lời thì Đoàn Xuân Huy đã vồn vã nhắn nhủ. Y nhẹ cười:

– Ta cũng mong được luận kiếm cùng Đoàn phó hộ, được thấy kiếm pháp chí cao vô thượng của Tản Viên. Nhưng Kiếm hội lần này quả thực đã phát lộ không ít anh tài, là cơ hội tốt để lớp trẻ, những người kế thừa có thể chứng tỏ bản lĩnh của mình. Nếu đã như vậy, cứ để chúng được thể hiện. Còn những người già cả như chúng ta, có lẽ nên ngồi ngoài thì hơn.

Lưu Nhất có chí muốn đoạt Bất Diệt, cũng sẵn sàng cho cuộc tranh kiếm với phái Tản Viên. Nhưng việc phải đánh trước với Thu Lệ lại là chuyện khác. Bỗng dưng, nàng trở thành chướng ngại, là vật cản đối với những người đứng đầu Ngũ Hổ phái. Lưu Nhất lo bản thân vì đấu với nàng mà hao tổn khí lực, khi ấy, người phái Tản Viên sẽ thừa cơ đoạt kiếm. Việc đoạt kiếm không thành công cũng chẳng sao, nhưng để thua Tản Viên trước mặt quần hùng thì lại ảnh hưởng lớn tới thanh danh của phái Bắc Sơn. Trong cuộc đấu này, bên nào phải tỷ thí trước với Thu Lệ sẽ gặp bất lợi. Lưu Nhất cho rằng đây là ý đồ thâm hiểm của gã phó hộ. Dù sao thì, cả hai cùng bỏ tranh kiếm cũng chẳng sao, lại được tiếng là không tranh giành với lớp trẻ. Y tính toán như vậy nên nói tránh đi. Đoàn Xuân Huy liền mặt mày tiu nghỉu, thất vọng ra mặt:

– Vậy thì ta cũng không lên đài.

Họ Hồ tổ chức Kiếm hội, đương nhiên rất hy vọng Ngũ Hổ phái sẽ tham gia tranh kiếm để nâng cao vị thế cho gia tộc. Hồ Nguyên nghe hai người đối đáp thì không khỏi hụt hẫng, khó xử nói:

– Anh hùng hào kiệt bốn phương lặn lội tìm đến Kiếm hội, một phần là muốn được chiêm ngưỡng kiếm pháp tuyệt diệu của Viên Sơn hai phái. Nay các ngài cứ nhất quyết như vậy, chẳng sợ phụ lòng người trong thiên hạ hay sao? Ngừng một lát quan sát thái độ, y lại nói: – Nếu như không tiện, có thể cử người trong phái tham gia cũng được mà.

Sự nhiệt tình của Hồ Nguyên khiến Khúc Vĩnh Lâm cảm thấy ái ngại. Vị trưởng hộ bèn vẫy gọi Khúc Vĩnh Nhạc và Đoàn Thu Nguyệt, nói:

– Tiểu thư Thu Lệ tuy còn trẻ nhưng kiếm nghệ đã đạt đến hàng cao thủ. Không có nhiều cơ hội để gặp được đối thủ như vậy đâu, hai đứa hãy tận dụng đi. Biết đâu lại nhận ra những thiếu sót trong kiếm pháp để chỉnh sửa.

Khúc Vĩnh Nhạc còn chưa kịp lên tiếng thì Đoàn Thu Nguyệt đã reo lên đầy phấn khích:

– Hay quá. Để cháu lên trước.

Đoàn Xuân Huy thấy cô con gái hăm hở xông lên thì ngăn lại, dạy bảo:

– Con bé này! Không biết trên dưới, trời cao đất dày là gì cả! Tài nghệ được đến đâu mà đòi lên đài. Việc này hãy để anh Nhạc đảm nhận.

Khúc Vĩnh Lâm bèn lên tiếng nói đỡ:

– Việc này không cần quá câu nệ, nếu Thu Nguyệt thích, chú cứ để con bé lên.

Đoàn Thu Nguyệt được người bác trưởng hộ nói đỡ thì vênh mặt đắc chí, cười khúc khích rồi lập tức phi thân lên võ đài. Thu Nguyệt và Thu Lệ, hai thiếu nữ trạc tuổi mười lăm, mười sáu, một bên trong trẻo tinh nghịch, một bên lại lạnh lùng trầm tĩnh. Hai nàng thiếu nữ tỷ kiếm, bóng hình lướt đi vũ động tựa như đang nhảy múa. Nét dịu dàng, tha thướt ấy khiến cả quần hùng say đắm, cuốn theo từng đường kiếm, cứ mải miết ngắm nhìn mà quên bẵng đi mục đích của cuộc đấu. Tất nhiên, người giành phần thắng là Thu Lệ. Khúc Vĩnh Lâm nói với con trai:

– Vĩnh Nhạc, con cũng lên chứ?

Khúc Vĩnh Nhạc do dự:

– Thưa cha...

– Sao vậy?

– Con nghĩ là... Hoàng tiểu thư đã trải qua nhiều cuộc tỷ thí, khí lực hao tổn. Nếu ta lợi dụng tranh kiếm lúc này, dù có thắng cũng chẳng vẻ vang gì. Hơn thế, em Nguyệt đã đại diện Tản Viên thượng đài rồi, ta không nên để các môn phái nói Tản Viên lấy đông địch một – Vừa nói, y vừa thăm dò thái độ của cha. – Theo con thấy, Hoàng tiểu thư đã đánh bại hai kiếm khách Đại Lý, làm tăng thêm uy danh cho võ lâm Lĩnh Nam ta. Vì vậy, việc cô ấy đoạt được Bất Diệt cũng hoàn toàn xứng đáng.

Khúc Vĩnh Nhạc một phần là ngưỡng mộ, một phần tự thấy kiếm lực của mình không bằng Thu Lệ, vì vậy đã từ chối việc thượng đài. Khúc Vĩnh Lâm hiểu tâm tư của cậu con trai nên không cưỡng ép, gật đầu đồng ý. Đúng lúc này, bên cạnh bỗng có tiếng người cười. Khúc Vĩnh Nhạc ngó sang, thấy Ngô Cương, thiếu chủ Hoan Châu thành đang nhìn mình, bèn hỏi:

– Ngô công tử, vì sao lại cười?

Ngô Cương phe phẩy cây quạt trong tay, điệu bộ nho nhã rất phù hợp với vẻ ngoài anh tú, mỹ miều của mình:

– Khúc công tử, ta đâu có ý cười công tử. Chỉ là nghe công tử nói mấy lời, cảm thấy vừa cảm động vừa thích thú, nên bật cười mà thôi.

Khúc Vĩnh Nhạc thoáng ngạc nhiên, bởi chuyện trò giữa cha con mình lại bị người ngoài nghe được. Rõ ràng khi nãy, Khúc Vĩnh Nhạc có hạ giọng. Hoan Châu thành lại ngồi cách Tản Viên, có Thanh Sơn môn ở giữa, vậy mà Ngô Cương vẫn nghe được, hẳn là có dụng tâm theo dõi từ trước, không biết có ý đồ gì. Ngay trong lời nói của gã cũng đã mập mờ khó đoán:

– Là chỗ nào cảm động?

Ngô Cương mỉm cười, nụ cười chẳng giống của người đang cảm động chút nào.

– Là sự cao thượng. Việc Khúc công tử chối thượng đài tranh kiếm chính là sự cao thượng đáng ngưỡng mộ.

Khúc Vĩnh Nhạc hiểu thâm ý trong lời nói của mình, nên khi nghe thiếu chủ Hoan Châu thành nhắc đến hai từ cao thượng thì cảm thấy thẹn lòng, vội xua tay:

– Ngô công tử, hai từ cao thượng đó, ta không dám nhận.

Ngô Cương rõ ràng có ý giễu cợt, lập tức đổi giọng:

– Chỉ có điều...

Gã hướng mắt lên võ đài, nơi Thu Lệ đang đứng:

– Chỉ có điều... Khúc công tử thực sự cao thượng, hay là vì sợ không đấu lại tiểu thư Thu Lệ?

Khúc Vĩnh Nhạc lúc này mới chợt ngộ ra thâm ý, cũng định lớn giọng đáp lại. Nhưng lời nói của đối phương đã đánh trúng tim đen, khiến y lúng túng không thốt nên lời. Ngô Cương lại nói tiếp:

– Kiếm hội tỷ thí, lấy kiếm nghệ ra để so tài, người chiến thắng sau cùng mới là người đoạt kiếm. Sao có thể nói ai xứng đáng, ai không xứng đáng mà đem kiếm trao tặng? Khúc công tử đường đường là người kế thừa của Tản Viên phái danh tiếng lẫy lừng, vậy mà lại sợ thua một cô gái đến nỗi không dám lên đài tỷ thí. Nếu ngay cả việc lên đài cũng không dám, thì lấy tư cách gì để nói chuyện xứng đáng? Như vậy chẳng phải rất đáng cười hay sao?

Những lời sắc sảo, đầy khiêu khích của gã như mắng thẳng vào mặt Khúc Vĩnh Nhạc. Ngô Thiết thấy con trai mình đột nhiên lớn tiếng không chút kiêng dè thì có phần hốt hoảng:

– Cái thằng này... sao lại nói năng như vậy?

Người của Tản Viên đương nhiên không thể vui vẻ trước những lời lẽ trịch thượng nhắm vào mình. Đoàn Xuân Huy đập ghế toan đứng dậy, nhưng lại bị Khúc Vĩnh Lâm kịp thời ngăn lại. Vị tr��ởng hộ trầm tĩnh, cho rằng đây là chuyện của đám trẻ, những người đứng đầu hai phái không cần can dự, tránh để mất hòa khí. Hơn thế, y cũng muốn thử xem phản ứng và bản lĩnh của con trai mình. Khúc Vĩnh Nhạc cứng rắn đáp lại:

– Muốn xem tư cách của ta, sao không lấy kiếm ra đo thử một phen? Ngô công tử, người có dám cùng ta thượng đài tỷ kiếm không?

Khúc Vĩnh Nhạc cho rằng người của Hoan Châu thành chỉ chuyên về thư��ng pháp, vì vậy mới đem kiếm ra thách thức. Y không biết việc Ngô Cương đã âm thầm tập luyện để chuẩn bị cho kiếm hội lần này. Dẫu vậy, gã họ Ngô vẫn không vội vã nhận lời:

– Đây là Kiếm hội, quần hùng tề tựu, đâu phải chốn tùy tiện? Nếu Khúc công tử muốn, cứ việc lên đài mà tỷ thí. Chỉ cần thắng được tiểu thư Thu Lệ, Ngô Cương ta dù kiếm nghệ kém cỏi cũng xin cùng công tử tỷ thí một phen.

Ngô Cương lần nữa hối thúc đối phương thượng đài. Trong đầu gã thầm tính, hai người Nhạc Lệ đấu với nhau, dù ai thắng ai thua thì gã cũng sẽ là ngư ông đắc lợi, ra tay thu dọn cục diện. Khúc Vĩnh Nhạc tuy đang trong cơn nóng giận, nhưng vẫn e ngại Thu Lệ, bèn nói:

– Ta chỉ muốn xem kiếm pháp cao minh của Ngô công tử, không muốn tranh kiếm.

Ngô Cương khẽ cười, rồi hướng sang phái Bắc Sơn, rõ ràng không coi Khúc Vĩnh Nhạc ra gì:

– Khúc công tử đã vậy, không biết Lưu công tử thế nào? Bắc Sơn là kiếm phái hàng đầu thiên hạ, Lưu công tử cũng nên cho quần hùng được mở mang tầm mắt chứ?

Người được nhắm tới là Lưu Thi��n, con cả của Lưu Nhất, thủ lĩnh phái Bắc Sơn. Lưu Thiện tuổi ngoài hai mươi, lẽ ra đã đến thời phải đua tranh với thiên hạ. Nhưng vì bản tính hiền lành, tư chất lại có phần ngu độn, thành thử dù hơn mười năm luyện kiếm, thực lực vẫn không tiến triển. Y được cha cho đi cùng tới Kiếm hội là để vui chơi, chứ không liên quan gì đến chuyện tranh kiếm. Vừa nghe thấy nhắc tới, Lưu Thiện đã vội lắc đầu, thật thà đáp lại:

– Lưu Thiện kiếm pháp kém cỏi, không phải là đối thủ của Hoàng tiểu thư. Ngô công tử, người đừng bắt ta phải thượng đài.

Ngô Cương thừa biết điều này, nhưng vẫn giả bộ đề nghị, cốt để bêu rếu nhà họ Lưu trước mặt quần hùng. Gã dõng dạc lên tiếng:

– Viên Sơn hai phái đã không tham gia, thật khiến người ta thất vọng. Nếu đã như vậy, vậy hãy để Ngô Cương góp thêm phần náo nhiệt cho Kiếm hội này.

Khúc Vĩnh Nhạc thấy gã có ý định thượng đài liền buông lời khích bác:

– Ngô công tử, ta hi vọng cuộc tỷ thí sẽ không kết thúc quá chóng vánh.

Ngô Cương lòng đầy tự phụ, đáp:

– Đoạt Bất Diệt đâu có gì khó khăn. Ta chỉ sợ những người tiền hậu bất nhất, miệng nói không muốn tranh kiếm, đến khi thấy ta đoạt được thì lại...

Câu nói không chỉ nhắm đến Khúc Vĩnh Nhạc, mà còn khiến cả Lưu Nhất, Đoàn Xuân Huy cũng chột dạ. Dù bực tức, nhưng với địa vị, phẩm bậc của mình, cả hai đành phớt lờ cho qua. Khúc Vĩnh Nhạc vẫn tin vào phần thắng của Thu Lệ, thản nhiên đáp:

– Nếu Ngô công tử có thể vượt qua quần hùng thiên hạ, đoạt được Bất Diệt, Vĩnh Nhạc ta chắc chắn sẽ hai tay cung kính chúc mừng, quyết không tham tranh đoạt.

Ngô Cương chỉ chờ có vậy, liền tung mình lao lên võ đài. Trước khi đi, không quên gửi tới Hồ Phát cái nhìn đầy thách thức.

Truyen.free nắm giữ toàn bộ bản quyền của nội dung chuyển ngữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free