(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 21: Di nguyện trói buộc
Mười hai năm trước.
“Nào, con gái ngoan, hôm nay chúng ta lại học kiếm nhé.”
Kể từ khi người vợ yêu dấu qua đời, Trang chủ Hoàng Huy Nhân ẩn mình trong gia trang, dành trọn thời gian để truyền thụ võ nghệ cho cô con gái bé bỏng. Thu Lệ khi ấy mới lên bốn, phụng phịu nói:
“Con không thích học kiếm. Con chỉ thích mẹ thôi. Bố gọi mẹ về đi.”
Hoàng Huy Nhân dỗ dành: “Ngoan nào con, đừng khóc nữa. Con biết bố không thích nghe tiếng khóc mà. Con hãy học kiếm thật giỏi, rồi bố sẽ dẫn con đi gặp mẹ.”
Thu Lệ vẫn mếu máo: “Bố nói dối! Bố bảo đưa con đi gặp mẹ mà có đưa đâu.”
“Ngoan nào con. Bố không nói dối đâu. Sắp rồi.”
“Mẹ đi đâu? Sao mẹ không về với con.”
“Mẹ con đi... mẹ con đi... xa lắm. Thôi nào, đừng hỏi nữa, tập kiếm đi nào con.”
“Bố hứa đi.”
“Bố hứa.”
Dỗ dành một hồi lâu, Thu Lệ cuối cùng cũng chịu nín khóc và cầm kiếm.
“Một... hai... Đâm qua phải... Đâm trái...”
“Á.”
Cô bé vấp ngã, đầu gối xước đỏ. Hoàng Huy Nhân xoa xoa thổi thổi an ủi: “Con gái ngoan, chỉ là xước xát nhỏ thôi, không sao đâu, nín đi con. Chúng ta lại tiếp tục tập kiếm nhé.”
Thu Lệ không chịu, mếu máo khóc: “Không, con không tập kiếm đâu, con chỉ muốn mẹ thôi. Hu hu. Con chỉ muốn mẹ thôi...”
“Ngoan nào con, nín đi. Mẹ đang đi xa, chưa về ngay được đâu. Mẹ dặn con cứ tập kiếm thật tốt, mẹ về sẽ có quà cho con. Nào, nín đi con.”
“Không, bố nói dối! Bố đi đi! Con chỉ thích mẹ thôi. Hu hu. Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
Tiếng khóc mỗi lúc một nức nở. Nó khiến Hoàng Huy Nhân như phát điên, gằn giọng hét: “Nín!”
Rồi y vung kiếm, chém thẳng ra hồ nước trước mặt. Kiếm khí phá tan mặt nước, tạo thành tiếng nổ lớn kinh động cả không gian xung quanh. Hoàng Huy Nhân tung người quần thảo trên không. Kiếm khí bạo phát, điên cuồng tứ tán. Những tiếng rạch phá, đổ vỡ vang lên liên hồi. Trên bờ, Thu Lệ vô cùng sợ hãi, càng khóc thét lên: “Aaa... Mẹ ơi... Mẹ ơi!”
Hoàng Huy Nhân quắc mắt nhìn về phía cô con gái, ánh mắt đầy điên loạn. Rồi y lao tới, tiếng hét như sấm: “Nín!” Ngọn kiếm đâm tới trước mặt, thiếu một tấc là xuyên qua da thịt. Thu Lệ trợn trừng mắt nhìn người cha tóc tai bung xõa, miệng đang gầm gừ như thú dữ. Sự sợ hãi tột độ khiến cô bé nấc nghẹn, không dám khóc nữa.
***
Tại vườn hoa trà của Hoàng gia trang, Phúc dốc bầu rượu, rồi cất lời:
“Hôm nay, ông nhất định phải kể cho ta nghe chuyện này.”
“Để làm gì?”
“Vì ta muốn giúp nàng thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại.”
“Bằng cách nào?”
“Bằng sự đồng cảm của một người từng trải qua những mất mát tương tự. Ông có lẽ không hiểu điều đó, vậy nên, xin hãy kể cho ta nghe. Làm ơn, thời gian của ta ở đây không còn nhiều. Ta hy vọng trước khi rời đi, có thể làm được điều gì đó cho nàng ấy.”
Phùng Trí lặng người. Một hồi sau, giọng nói khe khẽ cất lên: “Ông ấy chỉ muốn thấy con học võ, không muốn nghe thấy tiếng khóc.”
Lời Phùng Trí vừa dứt, những ký ức đau buồn chợt ùa về.
Trong căn phòng riêng tư, Hoàng Huy Nhân ngồi xếp bằng, hai tay chống gối, thần thái suy kiệt, toàn thân tóp lại, khô rộc. Y vừa dồn hết khí lực cả đời để truyền cho con gái. Giọng nói thều thào, yếu ớt cất lên:
“Phùng Trí, Hoàng gia trang đối đãi với ông thế nào?”
Phùng Trí nhìn vị chủ nhân đang hấp hối, nhận ra tình cảnh thê thảm, đáp: “Chủ nhân và Hoàng gia trang đối với tôi mười phần ân nghĩa.”
“Mười phần ân nghĩa. Nói hay lắm. Đã là ân nghĩa, vậy ông phải làm gì?”
“Tuyệt đối trung thành, trọn đời báo đáp.”
Hoàng Huy Nhân nhìn Phùng Trí, khẽ cười mãn nguyện, rồi nói: “Tốt. Vậy là ta yên tâm rồi. Phùng Trí, từ khi Lệ Thanh mất, ta không thiết sống nữa, chỉ còn bận tâm đến cơ đồ Hoàng gia đã bị ta hủy hoại, thanh danh cũng vì ta mà vấy bẩn. Ta ngày đêm lao tâm khổ luyện cho Thu Lệ, chỉ mong ngày sau nó có thể lấy lại vị thế cho gia tộc. Mệnh ta sắp tận, công phu cả đời tu luyện cũng đã truyền hết rồi. Nay ta có hai việc muốn nhờ ông ghi nhớ.”
Phùng Trí kính cẩn cúi đầu, khẽ liếc nhìn Thu Lệ. Cô bé đang quỳ trước mặt cha, ánh mắt đăm đăm.
“Xin chủ nhân cứ căn dặn.”
Hoàng Huy Nhân trông sang cô con gái, nói: “Thứ nhất, sau khi ta qua đời, nếu Thu Lệ, con ta, dám bật khóc dù chỉ một tiếng, ông không được cho nó vào chịu tang.”
Lời dặn dò tàn nhẫn ấy khiến Phùng Trí rùng mình.
“Thứ hai. Nếu nó không thể lấy lại danh tiếng cho Hoàng gia trang, không đúc lại được Kiếm tổ, thì không được cho xuất giá...”
Nói xong, Hoàng Huy Nhân gục xuống. Phùng Trí cảm thấy toàn thân lạnh giá, trong lòng tràn ngập ai oán, xót xa. Trái ngược với y, cô bé Thu Lệ vẫn quỳ đó, dưng dưng.
***
Trở lại hồ nước phía sau Hoàng gia trang.
Cành trúc đâm thẳng, cắm ngập vào ngực trái, máu đỏ rỉ ra. Phúc mím chặt môi, cố ghìm nỗi đau.
“Vì sao không tránh?”
“Vì không muốn tránh. Ta tới đây không phải để đấu võ.”
“Sao nhất định phải tới?”
“Vì ta muốn tới. Ta thấy nỗi đau của chính mình trong nàng. Ta muốn cởi trói, rũ bỏ những xiềng xích đang trói buộc trong lòng.”
“Nếu anh còn không rời đi, ta sẽ giết anh.”
Phúc lặng im không đáp. Thu Lệ nhấn cành trúc, máu đỏ lại trào ra. Phúc nhìn thấu vào đôi mắt của nàng. Trong đôi mắt ấy không có sát ý.
“Ta muốn kể cho tiểu thư nghe câu chuyện, về một thằng bé.”
“Ta không muốn nghe.”
“Mười lăm năm trước, tại chốn rừng núi hoang vắng miền biên viễn, một thằng bé lúc mới ba bốn tuổi đã mất đi những người thân yêu nhất. Nó tận mắt chứng kiến cha mẹ bị lũ thổ phỉ sát hại ngay trước mặt, máu nóng vẫn còn dính trên da thịt của nó.”
Phúc ngưng lại, thoáng nghẹn ngào.
“Nếu hôm đó, không có sự xuất hiện của một ông lão, nó đã bỏ mạng dưới lưỡi đao của đám phỉ, hoặc thành mồi cho thú dữ. Ông lão đã cứu nó, đem về nuôi. Thằng bé bất hạnh mồ côi cha mẹ, nhưng may mắn được sống.”
Phúc lại ngưng lời. Thu Lệ vẫn dửng dưng, nhưng chàng không b���n tâm đến điều đó, bởi quan trọng là vị tiểu thư đã chịu lắng nghe chàng kể chuyện.
“Tại nơi rừng núi hoang vắng, xung quanh toàn những người xa lạ, thằng bé đã khóc rất nhiều. Nó liên tục đòi có mẹ, liên tục khóc, ăn cũng khóc, ngủ cũng khóc. Những người ở đó cảm thấy phiền phức với tiếng khóc đó.”
“Rồi sao?” – Thu Lệ bất ngờ cất lời.
“Thằng bé may mắn. Đã không có ai ghét bỏ nó. Dù phải chịu đựng tiếng khóc phiền phức, mọi người vẫn hết mực yêu thương, dỗ dành. Chính điều đó khiến nó cảm thấy ấm áp, giúp nó vượt qua nỗi đau mất cha mẹ. Thằng bé sống với mọi người như một gia đình thực thụ, được ông lão dạy võ công. Nó học võ với tất cả niềm vui và sự thích thú. Cứ thế, ngày qua ngày, nó lớn lên trong tình yêu thương của mọi người.”
“Tất cả chỉ có vậy?”
Thu Lệ lại hỏi.
Phúc kể tiếp: “Thằng bé trưởng thành, quyết định rời bỏ mái nhà ấm áp nơi biên viễn để đi tìm quê hương của mình. Nó lang thang, dong duổi qua các vùng đất. Trên hành trình đó, nó đã may mắn được kết thân với những người anh em xa lạ, được một lão quái nhân cứu sống. Vị lão quái nhân ấy đã truyền cho nó toàn bộ võ công cùng chân khí cả đời tu luyện của mình.”
“Có dễ chịu không?”
“Không. Khối chân khí to lớn ấy vẫn luôn bức bách, muốn thoát ra. Ngày nào với thằng bé cũng là một cuộc tranh đấu ngay bên trong cơ thể. Sục sôi. Hỗn loạn.”
“Rồi sao?”
“Không sao cả. Trước đây, thằng bé vẫn luôn cho rằng bản thân thật bất hạnh. Suy nghĩ ấy vẫn luôn ám ảnh trong tâm trí, cho đến ngày nó đặt chân tới Hoàng gia trang.”
“Hoàng gia trang, không lẽ...?” – Thu Lệ dường như đã đoán ra.
“Đúng. Thằng bé trong câu chuyện chính là ta. Từ khi đến đây, nghe câu chuyện về tiểu thư, ta mới nhận ra một điều. Tiểu thư may mắn hơn ta, khi vẫn được sống trong căn nhà của mình, có bà, có em trai. Nhưng ta lại được sống trong tình yêu thương, sự chở che, bao bọc. Không ai ghét bỏ tiếng khóc của ta cả. Ta được kết thân với những người anh em, được những người xa lạ giúp đỡ. Ta không thấy mình lẻ loi, cô độc. Ta được thoải mái học võ, làm những gì mình thích mà không bị trọng trách hay nghĩa vụ trói buộc, đè nặng lên vai. So với tiểu thư, ta thấy bản thân vẫn thật may mắn.”
Nghe đến đây, bất giác tâm trạng Thu Lệ trùng xuống. Nàng hạ tay, buông cành trúc. Trên khuôn mặt thanh tú, nét ưu tư hiện rõ. Thu Lệ bước tới bên hồ nước, lặng người nhìn theo những cánh hoa trôi. Lần đầu tiên, Phúc trông thấy biểu cảm rõ ràng đến thế từ nàng. Một nỗi buồn trĩu nặng gieo lên thân gầy.
“Tiểu thư Thu Lệ, nàng... không sao chứ?”
Thu Lệ vẫn nhìn về những cánh hoa, hồi lâu mới đáp: “Anh kể xong rồi chứ?”
“Đã xong.”
“Vậy thì hãy quay về gia trang. Ta muốn được nghỉ ngơi.”
Thu Lệ trầm giọng. Có lẽ nàng thực sự muốn được yên tĩnh một mình. Chuyện cũng đã kể xong, vì không muốn khiến nàng thêm phần suy tư, Phúc đành lặng lẽ rời đi.
***
Một ngày trôi qua nhanh.
“Anh lại tới đây làm gì? Không phải chuyện đã kể xong rồi sao?”
Vẫn như mọi khi, Thu Lệ không chào đón sự xuất hiện của Phúc. Tuy nhiên tối nay, nàng đã không dùng cành trúc để xua đuổi, thái độ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Ta tới để nghe tiểu thư kể chuyện,” Phúc nói.
“Kể chuyện? Là chuyện gì?”
“Chuyện về tiểu thư?”
“Chuyện về ta?” – Thu Lệ tỏ ra ngạc nhiên. “Vì sao ta phải kể cho anh nghe?”
“Vì hôm qua tiểu thư đã được nghe ta kể, nên hôm nay, ta muốn được nghe tiểu thư kể chuyện của mình.”
“Là tự anh kể chứ ta không có yêu cầu. Nơi này là của riêng ta, anh hãy đi đi.”
Phúc đương nhiên không nghe theo, lại cất lời.
“Ta biết tiểu thư đã trải qua nhiều đau khổ, bất hạnh, không muốn chia sẻ cùng ai. Nhưng ta nghĩ tiểu thư nên kể ra, đừng cố gắng cất giấu trong lòng. Hãy trút hết những gì đang đè nặng, để bản thân được giải thoát. Bao lâu nay, tiểu thư cứ nhốt mình trong nơi này. Nhưng tiếp tục như vậy đến bao giờ? Trên trời cao, mẹ của tiểu thư chắc chắn không muốn trông thấy cô con gái mình ngày ngày phải sống trong khổ đau như vậy. Tiểu thư còn có bà, còn có em trai. Phải chứng kiến tiểu thư như thế này, những người thân yêu của nàng chắc sẽ rất buồn. Ai cũng đã chịu đủ bất hạnh rồi, tại sao không mang lại niềm vui, hạnh phúc cho nhau? Thu Lệ, hãy nói ra, hãy để ta là người được san sẻ những ưu tư, phiền muộn cùng nàng.”
Chàng nói một tràng dài, đổi lại là sự im lặng. Xung quanh, cảnh vật cũng trở nên tịch mịch.
“Anh muốn ta kể về chuyện gì?”
Thu Lệ cất lời. Phúc vui mừng trong lòng, vội nói: “Về việc ở đây. Tại sao tiểu thư lại đến nơi này mỗi tối?”
Lục lọi trong tâm trí để tìm những mảnh ký ức u sầu, Thu Lệ rưng rưng: “Ta sợ phải ở trong bốn bức tường. Cứ nhắm mắt lại, ta lại trông thấy cha. Ông ấy ở trước mặt, chĩa kiếm về phía ta và hét lên. Ông ấy ghét phải nghe thấy tiếng khóc. Ông ấy không thích ta chơi đùa. Ông ấy chỉ muốn thấy ta tập võ, tập võ và tập võ.”
Rồi nàng tiến tới rặng trúc bên vách đá, nhìn lên: “Những con đom đóm ở Hoàng gia trang bị ông ấy xua đuổi, đều tụ về đây. Chúng khiến ta cảm thấy như có mẹ. Ngày xưa mẹ hay bắt đom đóm cho ta chơi đùa.”
“Cứ tập võ như vậy đến bao giờ?” – Phúc lại hỏi.
“Ta không biết. Ông ấy dạy ta học võ, truyền hết công lực cho ta với mong muốn ta sẽ lấy lại danh tiếng cho gia tộc, đúc lại kiếm gãy. Nhưng ta không biết phải làm điều đó thế nào.”
Bất giác, Phúc cảm thấy nhiệm vụ của Thu Lệ cũng mịt mờ, vô định như việc chàng đi tìm quê nhà vậy.
“Nếu không được thì sao? Không lẽ tiểu thư cứ tự nhốt mình tập võ đến hết đời.”
“Ta không biết. Trước lúc mất, cha ta đã dặn dò, nếu không thể lấy lại danh tiếng cho Hoàng gia trang, không đúc lại được kiếm gãy, sẽ không cho ta lấy chồng.”
Dù đã nghe qua Phùng Trí kể, nhưng Phúc vẫn cảm thấy lạnh buốt trong lòng. Chàng không hiểu tại sao lại có ông bố mang cuộc sống, hạnh phúc tương lai của con cái ra để làm thứ trói buộc.
“Tháng sau, Hồ thị tổ chức kiếm hội. Phùng quản gia bảo ta tham gia. Nếu đoạt được kiếm, ta có thể tạo dựng thanh danh, khiến võ lâm chú ý đến Hoàng gia trang.”
Phúc nhận ra chủ đích đằng sau của việc Phùng Trí sắp đặt cho chàng luyện võ cùng với Thu Lệ.
“Anh sẽ đi cùng ta chứ?”
Sau thoáng chốc ngập ngừng, Phúc vội vàng đồng ý: “Có. Ta sẽ đến đó nếu tiểu thư muốn.”
Dù không biết Kiếm hội là gì, cũng không muốn dính vào chuyện võ lâm giang hồ, nhưng được đi cùng Thu Lệ, được nàng mở lời mời, Phúc không thể từ chối.
Đêm đã về khuya, sương rơi lạnh. Đôi trai gái ngồi kề bên nhau. Thu Lệ nhẹ nhàng tựa đầu lên vai Phúc. Chàng lặng lẽ ngắm nhìn vẻ thanh tú, nét kiêu sa của nàng. Nàng đẹp tinh khôi như giọt sương đêm long lanh, tựa một vì sao hay tiên nữ vừa đậu lên vai chàng và ngủ quên. Trong lòng Phúc ngập tràn rung động, một chút rạo rực. Lần đầu tiên chàng ở bên một người con gái gần gũi đến thế, gần đến độ có thể cảm nhận hơi thở nàng. Đôi môi nàng thắm đỏ, khẽ mấp máy. Trong không gian yên ả và riêng tư, thật dễ để con người nảy sinh những xúc cảm. Nhưng đối diện với sự tinh khôi, nét mong manh thoát tục của nàng, những ý niệm phàm tục chợt tan biến. Ngay lúc này đây, Phúc chỉ muốn mình là điểm tựa vững chãi. Chàng cố gắng giữ yên cơ thể, tránh để nàng thức giấc.
***
Vào ngày trung thu, Phúc kéo Thu Lệ rời khỏi gia trang để xuống vườn trà, cùng tất cả lớn bé ở đó phá cỗ đêm trăng. Trong cái không gian bình dị, chân chất, giữa những khuôn mặt vui tươi, những tiếng cười rộn rã, vị tiểu thư như lạc vào một thế giới khác. Nàng bâng khuâng, bỡ ngỡ, trong lòng chợt dấy lên những cảm xúc thật lạ lẫm.
Toàn bộ nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.