(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 15: Nhất cuồng Hoàng Cái
Bình minh. Mặt trời tỏa thứ nắng sớm dịu dàng tươi tắn, tắm mát những cánh sen hồng còn long lanh sương sớm. Phúc thức dậy sau giấc ngủ ngắn ngủi. Đêm dài dằng dặc vừa qua thật khó khăn đối với chàng trai trẻ. Dù đã quá mệt mỏi nhưng Phúc cũng không thể ngủ nhiều hơn được nữa. Chàng ngắm nhìn cảnh hồ rộng lớn. Trên mặt nước mênh mông, những cánh sen đang vươn mình. Có vài cành ở xa bờ, trơ trọi, dập dềnh theo sóng nước. Chúng nhỏ bé, lẻ loi, cô độc, hệt như tình cảnh của chàng lúc này. Nhưng Phúc lại không thấy ở chúng sự ủy mị, sầu bi. Những cánh sen ấy đang chuẩn bị vào độ nở rộ rực rỡ nhất. Phúc ước gì có thể được ngắm nhìn khung cảnh ấy, mùa này, mùa sau, mùa sau nữa...
Từ trong bờ, lão Hoàng Cái vọt ra, từng bước dài lướt trên mặt nước, phá tan sự yên ả tĩnh lặng. Giữa hồ, vùng nước mênh mông trống trải là nơi lão hiển lộ cước pháp. Một cái quét chân. Làn nước trắng xóa như lụa, cao hơn trượng được kéo lên, che lấp đi con người bên trong. Một ngọn cước cắt ngang. Tấm lụa nước lập tức bị xé làm đôi, ào ạt đổ xuống. Khi những giọt nước còn đang rơi lã chã, lão lại đạp một cước, dồn kình lực xuống mặt hồ. Một tiếng nổ lớn inh tai phát ra, bốn cột nước khổng lồ dội lên, cao hơn hai trượng, sừng sững như muốn vươn tới trời xanh. Trảm, tống, phá, quét! Chỉ thấy thân ảnh lão Hoàng Cái bỗng chốc phân làm bốn, cùng lúc đánh tan các cột nước, hóa thành một cơn mưa bất chợt phủ xuống mặt hồ.
Bọt nước tung bay trắng xóa, tán xạ cùng ánh mặt trời, tạo thành một dải hào quang lung linh rực rỡ. Ở đó, lão Hoàng Cái hiện ra, khí độ uy nghi như một võ thần. Phúc chợt hiểu ra, trước mắt chàng lúc này chính là một sân khấu lớn. Trên đó, lão Hoàng Cái đang trình diễn thứ võ nghệ tuyệt tác mà lão đã khổ luyện cả đời. Thứ võ nghệ ào ạt, dữ dội như gió giông; cường bạo, mãnh liệt tựa sấm sét. Đây là thứ cước pháp chàng chưa từng được thấy. Có lẽ, thiên hạ cũng chưa từng thấy bao giờ.
Khi Phúc còn đang ngỡ ngàng, lão Hoàng Cái đã đáp xuống ngay trước mặt, toàn thân thấm ướt. Lão thoáng nhìn chàng, rồi vớ lấy bầu rượu, tu một hơi. Có lẽ đây là rượu mới, bởi đêm qua, chàng đã uống cạn sạch số rượu cũ. Phúc ngập ngừng hồi lâu, rồi mới cất lời hỏi:
- Này lão, nếu ta nói cho lão biết nơi ông của ta ở, lão sẽ cứu ta chứ?
Lão cũng do dự trước khi đáp:
- Được. Hãy nói cho ta biết. Đừng hòng lừa gạt ta đấy.
Phúc liền gật đầu, nói:
- Ông của ta đang ở trong một ngôi chùa cách đây bốn trăm dặm về phía Tây.
Rõ là chàng đang nói dối mà.
- Cái gì? Tiếu Phong, hắn đi làm sư rồi ư?
Lão Hoàng Cái há hốc mồm, tròn mắt ngạc nhiên. Trông bộ dạng của lão lúc này khiến Phúc chỉ muốn phì cười, nhưng vẫn phải cố làm ra vẻ nghiêm túc.
- Đúng vậy. Ông của ta vì không muốn những kẻ phiền phức như lão tìm đến quấy rầy, nên đã xin vào ở ẩn trong chùa từ lâu rồi.
Phúc nói trôi chảy, không hề chớp mắt. Cái lý do chàng đưa ra thật hợp tình hợp lý. Dường như lão già cũng tin vào điều đó, lại hỏi tiếp:
- Thế ngôi chùa đấy tên là gì? Hãy chỉ đường cho ta đến đó.
Đúng những gì đã dự tính, Phúc lập tức trả lời:
- Từ nhỏ ta đã được ông nhặt về nuôi ở trong chùa, chẳng mấy khi được ra ngoài. Nay lớn lên, ta mới xin phép ông để đi tìm quê hương, rồi lưu lạc đến đây, thành ra cũng không biết đường xá đi lại thế nào cho rõ. Còn về tên gọi, chùa đó có tên là.... Hoa Lộc.
Phúc cứ tưởng nghĩ bừa ra một cái tên thì dễ ợt, nào ngờ đến lúc cấp bách, đầu óc lại hoàn toàn trống rỗng. Chàng đành lấy đại tên hai cô em nhà cô Hiền để gọi cho qua chuyện.
- Chùa Hoa Lộc?
Lão Hoàng Cái nhấn giọng hỏi. Phúc gật đầu lia lịa, thầm nghĩ:
"Đất nước này đâu thiếu chùa chiền, lão làm sao biết hết được. Cứ bịa đại ra thế này lão cũng chẳng có cách nào để xác minh."
- Chùa đấy lớn chứ?
- Hừm... Cũng không lớn lắm. Tất cả sư sãi là hơn ba mươi người.
Phúc vừa nghĩ vừa đáp. Nói chùa lớn thì không nên, dễ bị lộ tẩy, nhưng nói chùa bé quá thì lại sợ lão sinh nghi.
- Hơn ba mươi người là cũng khá đấy.
- Khá mà, khá mà.
Chàng cười xuề xòa, thấy điệu bộ lão dường như không còn nghi ngờ gì nữa. Đúng lúc này, lão Hoàng Cái bất ngờ nổi khùng, túm lấy chàng mà la:
- Thằng khốn này! Mày lại định lừa ta hả?
Phúc chưa rõ mình đã lộ tẩy ở đâu, vẫn gan lì cãi lại:
- Này, này, cái lão này. Ta nói thật mà.
- Nói thật? – Hai mắt lão trợn trừng, long sòng sọc như thú dữ.
- Đúng mà. Lão không tin thì cứ giải độc cho ta trước, khỏe mạnh rồi ta sẽ đưa lão đến đó. Dù sao ta cũng không thể nào chạy thoát khỏi tay lão được. Nếu đến đó mà không phải thì lão có xử lý ta thế nào cũng chưa muộn?
Chàng cố gắng lựa lời để lão cứu mình trước, rồi sau đó sẽ tìm thời cơ mà bỏ trốn. Nhưng lão Hoàng Cái thì không nghe vậy, quăng mạnh chàng xuống đất, giận dữ gầm lên:
- Thằng khốn này, đến chết vẫn còn muốn lừa gạt người ta à. Nói cho ngươi biết, cách đây bốn trăm dặm về phía tây chính là quê nhà của ta đây, ở đó làm gì có cái chùa nào tên là Hoa Lộc chứ. Ngươi định lừa ai hả?
"Chết tiệt, đen đủi thế chứ. Bốc phét ở đâu thì không, lại chọn đúng quê của lão." – Phúc thầm than vãn. "Bốn trăm dặm không được thì tám trăm, một nghìn dặm! Xa xôi thế thì lão biết làm sao được, kiểu gì lão cũng phải cứu ta trước đã chứ."
Chàng chưa kịp mở miệng chống chế thì lão đã vung chân, sút một cú thật mạnh vào ngực. Cả người chàng bay ra ngoài, đâm sầm vào cây cột chống khiến nó gãy rời, kéo theo lớp mái lá sụp đổ. Lão vung tay gạt phăng, rồi lại giận dữ gầm lên:
- Thằng khốn chết tiệt! Để ta đây đá chết ngươi!
Nói rồi, lão lao đến, vung chân bồi thêm một cước nữa. Phúc đang trúng độc, lại bị một cước như trời giáng, miệng ộc máu tươi, toàn thân sõng soài, mơ hồ bất tỉnh nhân sự. Đúng lúc ngọn cước bồi còn cách một tấc, lão Hoàng Cái đột ngột dừng phắt lại. Trên nét mặt lão biểu lộ một sắc thái khó tả, không rõ là thương cảm hay áy náy. Bởi lão biết chính mình cũng đang nói dối. Sinh Tử dược lão vốn không có thuốc giải.
Cả ngày dài, lão cứ quanh quẩn chờ Phúc tỉnh lại. Suốt đêm khuya, một ánh đèn vẫn leo lét sáng.
Sáng hôm sau, Phúc lờ mờ tỉnh giấc. Chàng thấy mình đang ngồi trên một chiếc chõng tre thô ráp, chứ không còn là thảm cỏ xanh mượt nữa. Xung quanh chàng, không còn là hồ nước mênh mông với hoa sen bát ngát, chỉ có những bức vách rách nát, hôi hám. Lác đác, vài ba thứ đồ vật cũ kỹ, được treo tạm bợ hay vứt lăn lóc, phủ đầy bụi bặm.
"Đây là đâu? Âm tào hay địa phủ? Không lẽ ta đã chết rồi ư?"
Ý nghĩ đó thoáng lướt qua trong đầu, khiến Phúc sực nhớ ra điều gì đó. Chàng lập tức đưa tay tự tát một cái mạnh vào mặt.
- Á.
Cái tát hơi quá tay, chàng nhăn nhó kêu lên một tiếng.
"Vẫn đau. Tốt rồi. Còn sống. Bác Văn từng bảo chết rồi thì sẽ không còn biết đau nữa."
Nhưng nếu còn sống thì sao chàng lại không còn cảm thấy ruột gan bị thiêu đốt nữa. Chẳng phải chàng vẫn đang bị trúng Sinh Tử dược sao?
"Không lẽ ta đã chết thật?"
Một lần nữa, ý nghĩ ngu xuẩn đó lại hiện lên trong đầu. Nhưng nó nhanh chóng bị gạt đi, bởi Phúc vẫn cảm thấy lồng ngực đang đau tức vô cùng. Đau thật, mỗi nhịp thở đều rất đau.
"Cái lão già chết tiệt. Đúng là muốn giết người mà."
Chàng chửi rủa, rồi rướn mắt nhìn qua khe cửa. Ngoài kia, Phúc vẫn thấy hồ nước với những bông sen rực rỡ. Trên gò đất, căn chòi đã bị đánh đổ, chỉ còn hai cây cột chống đứng trơ trọi.
"Đây là căn nhà của lão già. Không biết lão đang ở đâu rồi."
Theo một phản xạ tự nhiên, Phúc ngó tìm xung quanh, rồi giật mình la toáng lên. Ngay sau lưng chàng, lão Hoàng Cái ngồi đó, cúi gục đầu, mái tóc xõa che kín cả khuôn mặt.
- Cái lão già chết tiệt! Muốn dọa chết người ta à!
Chàng nhảy tót ra khỏi chiếc chõng, bực tức la lên. Cứ ngỡ sẽ bị ăn đạp vì câu nói có phần hỗn xược, nhưng không, lão Hoàng Cái vẫn im lìm, không một động tĩnh.
"Ngủ gật à. Hay là say rượu?"
Phúc đánh mắt nhìn sang cái bầu rượu đang nằm chỏng chơ bên cạnh, đè lên mảnh vải cũ. Một cảm giác sợ hãi mơ hồ xuất hiện. Chàng từ từ tiến lại, khẽ gọi trước khi lay nhẹ vào vai. Rồi một cái đẩy mạnh hơn. Cả thân người lão đổ chổng kềnh, mái tóc hất ngược ra sau để lộ đôi mắt trợn trừng, trắng dã.
"Chết... chết... rồi. Là... chết... thật rồi."
Phúc kinh hãi không thốt lên lời, thiếu chút nữa là bỏ chạy ra ngoài. Lão Hoàng Cái đã chết. Nhưng vì sao lại chết? Chẳng phải mới đây lão vẫn còn rất khỏe mạnh, uy dũng như vị thần khi múa võ trên mặt hồ mà. Lão đâu có bị thương hay trúng độc gì đâu. Kẻ sắp chết phải là chàng mới đúng. Trên khắp người lão có những mạch máu đen nổi lên, y hệt của chàng lúc trước vậy. Phúc đưa cánh tay lên nhìn. Thật kỳ lạ, chúng đã biến mất hoàn toàn. Chàng lại vạch áo lên xem. Đúng là những mạch máu đen đã không còn trên người chàng. Có lẽ vì vậy mà cảm giác thiêu đốt ruột gan cũng đã hoàn toàn biến mất.
"Ta mới là người bị trúng độc. Làm thế nào mà lão Hoàng Cái lại chết. Chẳng lẽ toàn bộ lượng độc trong người ta đã được chuyển sang lão ư? Không thể nào. Cũng chẳng có lý do gì để lão phải chết thay ta cả. Lão vẫn còn mu���n đấu một trận với ông của ta cơ mà."
Trong đầu Phúc xuất hiện vô số thắc mắc. Chàng nhấc bầu rượu, lấy tấm vải bị đè bên dưới. Trên mảnh vải có chữ viết, nguệch ngoạc, khó đọc.
"Sinh Tử dược không có thuốc giải. Kẻ cứu người sẽ phải chết thay. Ta đã cứu ngươi. Mạng ngươi là của ta. Nợ ơn, phải trả. Ngươi hãy học lấy Phá Cước, đem nó đấu với Vô Tướng quyền. Hãy để thiên hạ thấy được cước pháp của Nhất Cuồng Hoàng Cái. Ta đã truyền cho ngươi công lực cả đời của ta. Đệ tử của lão Tiếu Phong thì tư chất không thể kém cỏi. (Một dấu chấm to đùng, như dụi cả cây bút lên tấm vải) Mẹ kiếp! Hy vọng ngươi biết chữ!"
Phúc ngó thấy dưới bầu rượu còn một mảnh vải nữa, được gấp gọn làm bốn. Bên trong là đồ hình, khẩu quyết của cước pháp. Đúng là lão Hoàng Cái đã đánh đổi tính mạng của bản thân để cho chàng được sống. Phúc vội vã quỳ sụp xuống, dập đầu vái lạy người đã mất. Những giọt nước mắt tuôn rơi, thấm đẫm nền đất.
Đến gần trưa, việc chôn cất được hoàn thành. Ngôi mộ của lão Hoàng Cái được đắp trên gò đất ven hồ, ngay tại nền của căn chòi cũ. Đây chính là nơi lão vẫn thường ngồi uống rượu. Phúc muốn lão Hoàng Cái ngày ngày có thể ngắm nhìn mặt hồ bao la, đón lấy hương sen, đêm đêm bầu bạn cùng ánh trăng vàng. Trước ngôi mộ không có hương hoa, cúng lễ, chỉ vỏn vẹn một bầu rượu đơn sơ. Phúc chầm chậm rót xuống, nghẹn ngào:
- Lão Hoàng Cái, uống rượu đi. Ta uống cùng với lão.
Hai người, âm dương cách biệt, cùng chung một bầu rượu.
Hoàng hôn, ánh mặt trời đỏ rọi soi chiếu mặt hồ. Từng cơn gió dập dìu lay động sóng nước. Cảnh chiều tịch mịch càng khiến lòng người miên man. Bỗng từ đâu, một tiếng hú cao vút vang lên:
- Hú....uuuuu! Lão Nhất Cuồng, ta tới uống rượu với lão đây!
Rồi một bóng người xuất hiện, từ bên kia hồ đạp nước lướt tới. Chỉ nhìn vào cước lực, cũng có thể đoán được kẻ đến là một cao thủ khinh công. Người này dáng người nhỏ thó, gầy gò, nước da nhăn nheo, mái tóc hoa râm xơ xác, tướng tá chẳng khác nào một gã chăn vịt. Bảo trẻ thì không trẻ, nhưng bảo già hẳn thì cũng chẳng đúng. Tay phải ôm hũ rượu, tay trái xách theo con gà được bọc trong tàu lá chuối. Vừa đáp xuống, y lập tức hỏi:
- Này nhóc, lão già Nhất Cuồng đâu rồi? Ta đến tìm lão để uống rượu.
Phúc liếc nhìn gã, buồn bã không đáp.
- Ơ này, sao thế? Ta hỏi lão Nhất Cuồng đâu rồi. Mọi khi lão vẫn thường ở đây mà.
Phúc vẫn không đáp, chỉ hướng ánh nhìn đến ngôi mộ. Cái gã mới xuất hiện kia vẫn chưa hiểu chuyện gì, lại hỏi:
- Cái... cái này... là sao?
Đến lúc này, Phúc đành cất lời đáp:
- Nhất Cuồng - Hoàng Cái, lão chết rồi.
Lời nói khiến gã đánh rơi hũ rượu và con gà trên tay, ấp úng:
- Lão... lão già đó đã chết sao?
Phúc gật đầu xác nhận. Gã liền ngó quanh, thấy căn chòi đổ nát, tưởng chừng đã có ác chiến xảy ra, hoảng hốt hỏi:
- Là ngươi... là ngươi đã... đánh chết lão?
Rồi lại phủ nhận:
- Không đúng. Một thằng nhóc như ngươi, không thể đánh chết lão quái vật đó được.
Không muốn để gã tiếp tục suy diễn, Phúc liền đem câu chuyện mình bị trúng sinh tử dược rồi được lão Hoàng Cái cứu mạng ra kể. Gã khách bí ẩn còn hồ nghi, lại hỏi:
- Lão quái vật đó hy sinh mạng sống để cứu ngươi ư? Không thể nào tự dưng lại hy sinh mạng sống để cứu người dưng như vậy được. Nhất định phải có nguyên nhân gì chứ?
Không để cho chàng trả lời, gã tự trầm tư rồi thốt lên:
- Chẳng lẽ nào? Có phải... có phải lão đã nhận ngươi làm đệ tử rồi đúng không?
Phúc không muốn giải thích gì thêm. Vả lại, trong di ngôn của lão Hoàng Cái cũng yêu cầu chàng phải học cước pháp, cũng coi như đã ngầm nhận chàng làm đệ tử. Chàng ầm ừ xác nhận. Gã khách bí ẩn bất chợt thở dài một tiếng, ngửa mặt lên trời mà khóc:
- Lão già ơi, lão già. Thiên hạ người ta gọi lão là Nhất Cuồng không sai mà. Cả đời lão theo đuổi cước pháp, giờ lại đánh đổi cả mạng sống để ngọn cước ấy được tiếp tục. Sự cuồng si của lão, thật ngu ngốc lắm lão biết không. Giờ thì còn ai để uống rượu với ta nữa đây.
Khóc lóc xong xuôi, gã đi kiếm lấy khúc gỗ, rút dao vạch lên bốn chữ "Nhất Cuồng – Hoàng Cái" rồi đóng phía trước ngôi m���.
- Cứ tạm thế này nhé. Bận khác đến, ta sẽ kiếm cho lão một tấm bia đá đàng hoàng. Mộ của một võ giả lừng danh thiên hạ, không thể sơ sài như vậy được.
Tiếp đó, gã nhặt lấy hũ rượu và bọc gà đang nằm lăn lóc trên thảm cỏ, vẫy Phúc đến rồi nói:
- Nào, ngồi xuống đây, cùng ta uống rượu với lão.
Phúc ngồi xuống, uống rượu cùng với gã. Suốt cả cuộc rượu, chàng im lặng không nói, chỉ ngồi nghe gã hàn huyên với người đã mất. Hẳn là hai người thân thiết lắm, chàng nghĩ vậy. Trong lòng Phúc lúc này gợi lên bao suy tư. Võ lâm giang hồ, vô tình, hiểm ác. Ông đã cặn dặn như vậy, và bản thân chàng cũng đã trải nghiệm rồi. Mới tối qua thôi, chàng trai trẻ non nớt còn run rẩy, sợ hãi, cô độc. Nhưng tối nay lại là một cảm giác khác. Một con người xa lạ, thô bạo, điên điên khùng khùng đã tự nguyện nhận lấy cái chết để cho chàng được sống. Một gã lạ mặt không rõ từ đâu đến, đang ngồi bên mộ, say sưa nói cười như thể không có cái chết nào hiện hữu nơi đây. Đây chính là sự vô tình, hiểm ác của võ lâm chăng? Hay còn có một võ lâm giang hồ nào khác nữa? Một sự hiếu kỳ nhen nhóm trong lòng chàng.
- Này nhóc. Lão Nhất Cuồng đã đánh đổi mạng sống cho ngươi. Ngươi phải đền đáp lão. Hãy để cước pháp của lão được tung hoành thiên hạ, hãy để võ lâm Lĩnh Nam thấy được cái ngạo nghễ của Nhất Cuồng – Hoàng Cái.
Vị khách cao giọng khích lệ chàng. Khi Phúc còn đang mải nhìn ngọn lửa trước mặt rực cháy, gã đã tung cước bỏ đi mất. Chàng vội vã gọi theo:
- Này lão, ta còn chưa biết tên lão.
Từ nơi mịt mờ xa xăm, tiếng nói vọng về:
- Kiếm Tặc. Cứ gọi ta như vậy.
Mọi bản quyền của đoạn truyện này đều thuộc về truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.