Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 114: Phía sau đại nghĩa - Cuộc cãi vã của Ngũ hổ

Thái độ của lão có phần gay gắt, khiến mọi người không khỏi ngạc nhiên. Dù sao Hoàng Gia Trang cũng từng thuộc Ngũ Hổ, ít nhiều cũng có chút giao tình. Đối mặt với sự phản đối của thủ lĩnh phái Bắc Sơn, Phùng Trí không vội phản ứng. Trước khi đến đây, y đã lường trước điều này, nên sắc mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, điệu bộ vô cùng khiêm nhường. Thấy vậy, Đoàn Xuân Huy muốn bênh vực, bèn cất tiếng:

"Lưu thủ lĩnh, sao phải to tiếng như vậy. Người ta cũng chỉ muốn xin lại mấy thanh kiếm của mình, chứ có lấy của ai cái gì đâu, phải không nào?"

Lưu Nhất bị lời lẽ đó chấn chỉnh, không khỏi nóng mặt. Xét về vị thế, y còn là bậc tiền bối, cùng với Hoàng Huy Nhân, Khúc Vĩnh Lâm, Ngô Thiết và Dương Vinh tạo dựng uy danh cho Ngũ Hổ. Ngược lại, Đoàn Xuân Huy chỉ là lớp hậu bối thừa kế, công trạng chỉ mới sơ khai. Trong mắt Lưu Nhất, họ Đoàn chẳng khác nào một kẻ bộc trực thô lỗ, ngựa non háu đá. Vị thủ lĩnh trầm giọng, hỏi:

"Đoàn trưởng hộ, rốt cuộc ngài có ý gì?"

Đoàn Xuân Huy cũng không mấy coi trọng đối phương. Hay nói thẳng ra, trong Ngũ Hổ, Lưu Nhất là kẻ gã ít nể trọng nhất. Xét về thế và lực, phái Bắc Sơn chẳng thể nào so được với Tản Viên. Xét về kiếm nghệ, Đoàn Xuân Huy cũng tự cho rằng họ Lưu không phải đối thủ của mình. Tuy nhiên, còn có một lý do khác dẫn đến điều này.

Đoàn Xuân Huy từ nhỏ đã có niềm đam mê mãnh liệt với võ học, đặc biệt là kiếm thuật. Cũng vì lẽ ��ó, gã luôn lấy võ học làm thước đo đánh giá những người mình gặp. Đối với Lưu Nhất, Đoàn Xuân Huy cho rằng bản tính của thủ lĩnh Bắc Sơn quá ư kín đáo, tâm tư, mưu tính thâm sâu khó dò, thiếu đi cái ngay chính của một bậc kiếm giả. Âm Dương Nhị Lộ kiếm cũng chú trọng vào xảo thuật, lấy biến hóa âm hiểm làm cốt yếu, không phải con đường đích xác của kiếm đạo.

Đoàn Xuân Huy đối diện với Lưu Nhất, khẽ cười nhạt một tiếng rồi hướng về Lương Thành Nghiệp và Ngô Thiết, lớn tiếng nói:

"Việc truy bắt lũ người Tống là trách nhiệm của Ngũ Hổ phái, Ngũ Hổ lệnh ban ra cũng không hề triệu tập người ngoài. Vậy thì làm sao các môn phái khác có thể tham gia được chứ? Chúng ta đã phất cờ hô hào là để báo thù, trừ hại cho võ lâm, nay lại muốn giữ lại những binh khí đó, há chẳng phải vì tham lam sao? Tiền hậu bất nhất như vậy, há chẳng phải để đám Long Biên, Ngọc Diệp, Phương Xá… những kẻ tiểu nhân hèn hạ ngoài kia chê cười sao? Việc như thế, Đoàn Xuân Huy này tuyệt đối sẽ không bao giờ làm!"

Giọng điệu thật hùng hồn, l��i lẽ đầy hào sảng. Mấy người có mặt trong Đại điện đều tỏ ra bất ngờ. Không ai ngờ một người thường ngày thô lỗ, mở miệng là la lối, chửi bới lại có thể nói lý lẽ thuyết phục đến vậy. Ngô Thiết đồng tình, nói thêm:

"Những binh khí đó là đồ trộm cắp, nếu giờ chúng ta lại giữ lấy, có khác nào đồng lõa, cùng một giuộc với bọn chúng chứ?"

Ngũ Hổ chỉ còn lại bốn vị, hai trong số đó đã đồng thuận, Phùng Trí lòng thêm hy vọng. Mọi sự chú ý giờ đổ dồn về Lương Thành Nghiệp và Lưu Nhất. Từ trên ghế chủ tọa, Lương Thành Nghiệp trầm ngâm suy tính, sau một hồi mới thận trọng nói:

"Việc này, vẫn nên giải quyết một cách hài hòa. Dù sao thì, để bắt được Ma Đầu, các môn phái cũng đã phải hy sinh không ít."

Không ai rõ môn chủ Thanh Sơn môn muốn hướng đến điều gì. Phùng Trí thầm nghĩ, để lấy lại hai bảo kiếm, nếu phải chi tiền bù đắp tổn thất cho các môn phái cũng là điều nên làm. Một trăm lạng bạc cùng đống rượu quý mà Hoàng Gia Trang mang đến, bề ngoài là quà mừng công, nhưng ẩn sâu bên trong đã có ý đồ này. "Còn mua được bằng tiền là còn cơ hội," Phùng Trí tự dặn lòng. Chỉ là, không biết Ngũ Hổ sẽ ra giá bao nhiêu?

Lưu Nhất được Lương Thành Nghiệp âm thầm ủng hộ thì tự tin hơn, cười khẩy nói:

"Trách nhiệm của Ngũ Hổ phái, trừ hại cho võ lâm, thật là to tát. Đoàn trưởng hộ, ngài nói hay lắm. Nhưng cho ta hỏi trong đây, ai mà không vì môn phái của mình chứ? Đem quân đi vây bắt lũ người Tống, ai thực sự là vì vận mệnh chung, ai là kẻ lo toan việc riêng đây?"

Y vừa nói, vừa hướng ánh nhìn đầy giận dữ về phía Đoàn Xuân Huy. Đoàn Xuân Huy lập tức đáp trả:

"Lưu thủ lĩnh, ông cứ nói thẳng ra đi."

Lưu Nhất liền nói:

"Tản Viên vì muốn trả thù cho Khúc trưởng hộ và lấy lại Can Trường Kiếm. Hoan Châu vì muốn bảo vệ Phi Long Kích. Ở đây, nếu phải nói đến bổn phận và trách nhiệm, lo cho vận mệnh chung của võ lâm thì chỉ có phái Bắc Sơn ta và Thanh Sơn của Lương trưởng môn là đáng để nhắc tới. Đoàn trưởng hộ, Ngô thành chủ, các ngài đều là vì môn phái của mình, rồi lại tự cho bản thân mình chính nghĩa thanh cao. Các ngài nghe vậy có thấy buồn cười không?"

Giọng nói càng lúc càng đanh thép. Ngô Thiết nghe đến đây thì hơi cúi đầu, trong khi Đoàn Xuân Huy vẫn tỏ ra bất phục. Lưu Nhất lại nói tiếp, giọng điệu mỉa mai, châm chọc:

"Đoàn trưởng hộ, theo ta thấy trong chuyến vây bắt lũ Tống này, Tản Viên chính là bên được lợi nhất đó."

Tranh cãi đã dần chuyển sang so bì, đấu tố. Đoàn Xuân Huy đương nhiên không chịu để người ta bêu tiếng xấu cho mình, nổi khùng lên, đạp bàn một cái. Chiếc bàn dưới tay lập tức vỡ nát, đĩa chén rơi xuống vỡ loảng xoảng.

"Lưu Nhất, ông nói ai là kẻ được lợi nhất chứ? Tản Viên ta mà cần phải lợi dụng các người sao?"

Không khí đột nhiên căng thẳng, khiến Ngô Thiết phải vội vã can ngăn:

"Các vị, bình tĩnh."

Ở bên ngoài, chứng kiến màn đấu khẩu, Phúc cảm thấy thật nực cười, thầm nghĩ:

"Ta nghe nói Ngũ Hổ phái trước nay luôn thống nhất, chia nhau cai quản võ lâm Lĩnh Nam, xem ra cũng chẳng phải đoàn kết cho cam. Ai cũng vì quyền lợi của mình mà thôi, cãi nhau ỏm tỏi khác gì mấy mẹ hàng xén. Cứ thế này, việc đòi lại kiếm của Thu Lệ, xem ra khó mà đạt được."

Trong đại điện, đối diện với thái độ có phần hung hăng của họ Đoàn, Lưu Nhất không vội đáp trả. Y nhếch mép, khinh khỉnh "hứ" một tiếng rồi chậm rãi nói:

"Nếu không phải muốn mượn sức các môn phái khác, sao ngay khi Khúc trưởng hộ bị ám hại, các ngài không bắt luôn đám người Tống, vừa đòi lại được kiếm, vừa để trả thù? Chẳng phải lúc đó, bọn chúng vẫn còn trong địa phận của Tản Viên sao?"

Câu nói vô tình khiến Đoàn Xuân Huy cứng họng. Không phải Tản Viên không truy bắt, mà là bắt không được. Chuyện này tuyệt không thể kể ra. Đoàn Xuân Huy ngập ngừng một thoáng, rồi đành dịu giọng nói:

"Không phải Tản Viên ta tha cho lũ chó Tống. Chỉ là sau khi điều tra, bọn chúng đã cao chạy xa bay mất rồi."

Lưu Nhất không thèm truy vấn thêm, sắc mặt cũng đột nhiên nhẹ nhàng hơn. Y hạ giọng, nói:

"Đoàn trưởng hộ, Lưu Nhất ta không phải muốn tranh cãi với ngài. Trong trận chiến vừa qua, cả hai ta đều chịu tổn thất. Ta thì mất đoản kiếm, ngài cũng mất đi trường kiếm của mình. Chẳng ai vui vẻ gì cả."

Dứt lời, y liền thở dài một tiếng, tỏ vẻ tiếc nuối. Mọi người nghe xong thì đều cảm thông. Phùng Trí đánh liều đề nghị:

"Lưu thủ lĩnh, ngài đã vì công cuộc của võ lâm mà mất đi binh khí, thật đáng khâm phục. Hoàng Gia Trang chúng tôi tuy vật lực không nhiều, nhưng cũng xin mạo muội được tài trợ hai trăm lạng bạc, gọi là có chút kinh phí phụ giúp ngài đúc lại một thanh bảo khí."

Lời đề nghị thật khéo léo, vẫn là ngụ ý lấy tiền chuộc kiếm. Nếu đối phương nhận lời, sẽ chẳng còn lý do nào để giữ lại Bất Diệt và Trảm Trần kiếm. Lưu Nhất nhất thời im lặng. Lão không nhận lời, cũng không từ chối. Phùng Trí cho rằng đối phương chê ít, liền dè dặt đẩy số tiền lên:

"Nếu hai trăm vẫn không đủ, vậy xin được tăng lên ba trăm."

Ba trăm lạng bạc, một số tiền không hề nhỏ. Nếu mang từng ấy đến Mai Hoa Cốc, ắt hẳn sẽ tậu được một thanh kiếm tốt. Phùng Trí bấm bụng nghĩ đã ra giá đến mức này, đối phương chắc sẽ không từ chối. Nhưng ngạc nhiên thay, Lưu Nhất vẫn nhất mực hờ hững. Không ai rõ vị thủ lĩnh muốn gì. Phùng Trí chẳng biết phải ứng xử tiếp thế nào, đành đứng im chờ đợi. Sau một hồi không bên nào có ý kiến, Lương Thành Nghiệp từ ghế chủ tọa bèn lên tiếng:

"Các vị, theo ta thấy việc hôm nay hãy tạm dừng ở đây. Ta và các vị thủ lĩnh sẽ cân nhắc thêm. Dù làm thế nào thì vẫn cần phải hài hòa."

Rồi hướng về phía Thu Lệ và Phùng Trí nói:

"Hoàng tiểu thư, Phùng quản gia, quà mừng công của Hoàng Gia Trang, thay mặt anh em trong các môn phái, Ngũ Hổ bọn ta xin nhận. Hai người hôm nay tới đây là khách của Thanh Sơn môn, vậy hãy nghỉ lại tại đây. Ta sẽ cho người sắp xếp phòng ốc. Đợi mấy hôm nữa Ngũ Hổ thống nhất ý kiến, ta sẽ cho người thông báo tới."

Trước lời mời ở lại, Phùng Trí đáp:

"Đa tạ Lương trưởng môn. Tiểu thư và tôi trước khi đến đây đã thuê một căn trọ ở ngoài, cũng định nán lại đến sau Tế Hội mới về. Việc ở đây còn nhiều điều phải chuẩn bị, chúng tôi không dám làm phiền đến quý phái. Xin cứ cho chúng tôi ở ngoài đợi, chờ khi nào các vị thủ lĩnh thống nhất xong, sẽ đến xin lại kiếm."

Thanh Sơn môn trước nay vẫn còn tồn tại mối thù sâu sắc, nên người của Hoàng Gia Trang chẳng thể ở lại. Lương Thành Nghiệp cũng không mặn mà níu giữ, bèn gật đầu:

"Vậy thì… cứ như vậy đi."

Bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, với mong muốn mang lại trải nghiệm đọc tốt nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free