Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 109: Lời khai của tên đạo sĩ

Nhà lao Thanh Sơn môn là một khu giam giữ biệt lập, nằm khuất sau võ đường, được bao bọc bởi tường cao và bố trí hai vòng canh gác cẩn mật. Bên trong, ba gã người Tống bị trói chặt vào cột gỗ, tay chân bị xiềng xích. Riêng tên Ma Đầu, khắp người y bị găm mười tám cây kim châm, nhằm đúng mười tám yếu huyệt để phong bế khí lực. Trong góc nhà lao, người của Thanh Sơn môn đặt một l�� đồng, đốt bên trong là Nhược Thảo. Phàm là kẻ luyện võ mà trúng phải hương thảo này, toàn thân sẽ suy nhược, chẳng còn chút sức lực nào.

Lương Thành Nghiệp, Đoàn Xuân Huy, Ngô Thiết và Lưu Nhất, bốn đầu lĩnh của Ngũ Hổ phái cùng tiến vào. Đi cùng họ còn có một gã thương lái chuyên buôn bán với người Tống, cốt để phiên dịch. Tất nhiên, cả bốn đã uống trước giải dược để chống lại tác dụng của Nhược Thảo. Vừa chạm mặt đám người Tống, Đoàn Xuân Huy đã lớn tiếng quát: - Bọn chó. Mau khai ra! Các ngươi giấu kiếm Can Trường ở đâu?

Đây không phải là lần đầu. Ngay khi bắt được đám người Tống, họ Đoàn cùng những người khác đã lập tức tra khảo: kẻ chủ mưu là ai, mục đích việc giết người, đoạt khí là gì, liệu có âm mưu, đồng đảng nào đứng sau? Nhưng trải qua mấy lần tra khảo, ba tên người Tống vẫn cắn răng chịu đựng, không chịu khai báo. Tên thủ lĩnh, gã Ma Đầu vương giả, thì không xét đến, bởi hắn từ khi trúng hai quyền chí mạng của Lương Thành Nghiệp đã chìm vào vô thức, tưởng như đã chết. Chỉ có luồng kh�� tức hùng hậu bao quanh cơ thể, liên tục nhiễu động, mới cho thấy hắn vẫn còn sống. Gã Ma Đầu không thể nói, nhưng lão đạo sĩ gầy cùng gã sư béo thì hoàn toàn tỉnh táo. Hai tên dù có thương tích, cũng chỉ là những vết thương đơn giản, không quá nguy hại. Vậy mà bọn chúng vẫn nhất mực ngoan cố, bỏ ngoài tai mọi lời đe nẹt, hăm dọa.

Đoàn Xuân Huy lại hét lên: - Bọn chó này, chúng mày muốn chết sao?! Vị trưởng hộ thực sự sốt sắng, vì đến giờ vẫn chưa tra ra tung tích bảo kiếm của bản phái. Trong chiếc rương của gã sư béo có tất cả những gì chúng đã đoạt được. Từ Hắc Long Trảm Nguyệt đến Bất Diệt, Trảm Trần kiếm, cùng cổ kiếm Bích Ngọc của vua Lý Bí, duy chỉ Can Trường kiếm là bặt vô âm tín. Do địa lý xa xôi, không thể tụ hội quá lâu, các phái đã thống nhất sẽ cử hành luôn Đồ Ma Tế Hội ngay sau khi trở về Thanh Sơn môn. Nếu không kịp tra hỏi, đến khi cả ba tên người Tống bị đem ra xử tử, việc tìm kiếm sẽ càng khó khăn gấp bội. Đoàn Xuân Huy hùng hổ tiến tới, túm lấy tay lão đạo sĩ, hét thẳng vào mặt: - Nói mau!

Đ���i phương chỉ im lặng. Vẫn là vẻ cao ngạo thoát tục, ánh mắt lim dim như khẽ nhắm hờ hững. Đoàn Xuân Huy lại càng giận dữ, liền chuyển sang túm lấy gã sư béo: - Tên lợn này, nói! Can Trường ở đâu?

Gã thương lái mau chóng phiên dịch. Tất nhiên, giọng điệu của hắn nhẹ nhàng hơn hẳn. Gã sư béo ngẩng mặt lên, đối diện với ánh nhìn hung tợn của họ Đoàn. Hắn trợn mắt, nghiến răng thở phì phì, rồi cả người lồng lên như một con trâu chọi. Rõ là gã sư béo muốn ăn thua đủ, có điều tay chân đang bị xiềng xích, lại trúng Nhược Thảo nên chẳng thể bứt ra. Sau một hồi giãy dụa, hắn liền trùng xuống, mặt mũi nhăn nhó, bả vai phải co giật liên hồi. Trên bả vai, vết thương do cử động mạnh lại tiếp tục rỉ máu. Ngô Thiết thấy vậy thì liền tiến đến, ngăn Đoàn Xuân Huy lại. Vị thành chủ cùng gã sư béo đã từng giao chiến một trận long trời lở đất, vì vậy trong thâm tâm ông cũng có sự nể trọng. Ngô Thiết ra dấu cho gã phiên dịch, rồi lên tiếng nói: - Hôm nay bọn ta đến đây, vẫn như lần trước. Các ngươi mau khai: Ai là kẻ chủ mưu? Mục đích thực sự của các ngươi là gì? Vì sao lại giết cả nhà Dương gia, ám hại Khúc trưởng hộ? Tất cả, có phải chỉ để cướp đoạt bảo khí?

- Còn cả nơi cất giấu Can Trường nữa? – Đoàn Xuân Huy nhắc thêm.

Vị thành chủ ngừng lại một nhịp chờ đợi câu trả lời, rồi nói tiếp: - Tội ác của các ngươi quá sâu nặng, khó lòng có thể tha thứ. Nhưng nếu các ngươi chịu thành khẩn khai báo, bọn ta sẽ xem xét để cho các ngươi một đường sống.

Với những việc mà lũ người Tống đã gây ra, quá nhiều mạng người đã bị chúng giết hại, việc tha chết cho chúng quả là không thể. Hơn thế, Đồ Ma Tế Hội cũng đã được bố cáo khắp võ lâm, đâu thể hủy bỏ được. Ngô Thiết nói vậy, chỉ là muốn dụ dỗ kẻ địch. Nhưng cả gã sư béo và lão đạo sĩ vẫn nhất quyết không hé răng. Lưu Nhất có vẻ mất kiên nhẫn, từ phía sau lên tiếng: - Lũ này, đúng là chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ. Ngô thủ lĩnh, Đoàn trưởng hộ, không cần tốn công tra khảo vô ích. Cứ cho tên đạo sĩ thối này một kiếm, để xem bọn chúng có chịu khai hay không.

Đoàn Xuân Huy lập tức đồng thuận: - Phải lắm.

Rồi không chút chậm trễ, y nói: - Lưu thủ lĩnh, cho ta mượn kiếm của ông. Y nhanh như cắt rút lấy kiếm từ tay Lưu Nhất, đâm thẳng tới. Trường kiếm nhắm thẳng giữa ngực lão đạo sĩ, một khi đã đâm thì chỉ có một kết cục là chết. Ngay lúc mũi kiếm còn cách ngực ba tấc thì một bóng người đã đứng ra chặn lại. Người ngăn chặn không ai khác, chính là Lương Thành Nghiệp. Vị môn chủ vung tay, chộp thẳng tới cổ tay họ Đoàn, dùng sức lực hùng hậu giữ lại. Đoàn Xuân Huy bị ngăn cản thì bất bình nói: - Lương trưởng môn, ông cản ta làm gì?

Lương Thành Nghiệp nhìn y, đáp: - Đoàn trưởng hộ, không cần nóng vội. Rồi ôn tồn nói: - Đồ Ma Tế Hội đã định, nếu muốn giết chúng, hãy để đến hôm đó. Quần hùng Lĩnh Nam rất căm hận lũ người Tống này. Ai cũng muốn được tận mắt chứng kiến hung thủ đã giết hại cả nhà Dương gia, ám sát Khúc trưởng hộ. Nếu ta ra tay ngay bây giờ, chẳng phải sẽ khiến bọn họ thất vọng lắm sao?

Ngô Thiết góp lời: - Đúng vậy. Hãy để trước mặt quần hùng, chúng ta sẽ lấy máu chúng tế cho những người đã mất.

Đoàn Xuân Huy dù chưa đồng tình, nhưng cũng đành thu kiếm. Lương Thành Nghiệp lại tiến đến bên lão đạo sĩ, chiếu thẳng ánh nhìn vào đôi mắt hắn, rồi bắt đầu tra hỏi: - Đạo sĩ, có phải bất ngờ lắm không? Chưa ai hiểu vị môn chủ muốn nói gì.

- Có phải các ngươi nghĩ rằng, đất Việt của chúng ta chỉ là nơi dành cho những kẻ man di, thứ dân hạ đẳng thấp kém? – Vị môn chủ cố ý nói chậm, thoáng ngừng lại, cốt để gã phiên dịch theo kịp – Các ngươi cho rằng có thể tùy tiện đến, muốn chém thì chém, muốn giết thì giết, thích lấy gì thì lấy, cũng được sao? Người Hán, người Tống các ngươi luôn cho rằng mình là trung tâm, là rốn của trời đất, có quyền định đoạt mọi thứ. Có phải võ lâm Trung Nguyên các ngươi luôn lo sợ sẽ bị Lĩnh Nam bọn ta vượt mặt, nên mới tìm cách diệt trừ?

Lão đạo sĩ không đáp, nhưng trên nét mặt đã thoáng hiện những suy tư. Lương Thành Nghiệp lại hỏi: - Bị bọn ta đánh bại, sao, nhà ngươi cảm thấy thế nào?

Lão đạo sĩ sau hồi cúi gục đầu thì liền ngẩng lên, biểu cảm thực sự nặng nề. Hắn thở dài một tiếng thật dài, rồi cất giọng ủ rũ nói: - Đúng là sự đời. Đạo sĩ ta đã đi theo chủ nhân được gần mười năm, chinh phạt khắp võ lâm Trung Nguyên, quy phục trăm ngàn môn phái lớn nhỏ. Vậy mà nay lại bị thua trên đất Giao Chỉ này, bị đánh bại bởi mấy tên Nam man các người. Nhục nhã, thật là nhục nhã. Ý trời, tất cả là ý trời mà.

Những lời tráng ngôn, qua giọng dè dặt, the thé của gã thương lái nghe thật không ăn khớp. Lão đạo sĩ buột miệng cười, một nụ cười rất nhạt. Đến lúc này, sắc thái cao ngạo, lãnh đạm thoát tục của y đã biến mất, chỉ còn lại nét sầu thảm, u uất. Lương Thành Nghiệp hỏi: - Nhà ngươi dường như không phục?

Lão đạo sĩ đáp: - Thắng thua đã định, phục hay không phục thì có nghĩa lý gì. Bọn ta đã bị bắt, muốn chém thì chém, muốn giết thì giết, tùy ý các ngươi, sao phải nói nhiều chứ? Chỉ là… Hắn ngước mắt sang nhìn chủ nhân. Gã Ma Đầu bị cột riêng một góc, vẫn gục đầu rũ xuống, mái tóc dài che kín cả khuôn mặt. Mấy người trong Ngũ Hổ cũng đánh mắt nhìn theo.

- Dưới trướng của Thiên Ma, quần hùng trong thiên hạ cũng chỉ như đám sâu bọ. Thứ gì cần, Thiên Ma sẽ lấy. Dù có là kỳ binh dị bảo hay mạng người, không kể vương công quý tộc hay cường giả tông sư, tất cả đều như nhau. Thiên Ma sẽ đường hoàng đến lấy, trước nay không cần làm việc mờ ám.

Dù đã là kẻ bại trận, những lời nói vẫn đầy cao ngạo. Sự khinh khi, coi thường tất cả của chúng khiến Ngũ Hổ phải nóng mặt. Ngô Thiết nghe nhắc đến cái tên lạ liền hỏi: - Thiên Ma là ai?

Lão đạo sĩ đáp: - Là chủ nhân của ta.

Ngô Thiết đánh mắt nhìn gã Ma Đầu: - Là hắn?

Lão đạo sĩ không đáp, nhưng cũng không phủ nhận. Ngô Thiết đã hy vọng cái tên mới sẽ gợi mở điều gì đó, nhưng mọi việc xem ra vẫn giậm chân tại chỗ. Đoàn Xuân Huy thì bị kích động bởi mấy lời cao ngạo ấy, sôi máu nói: - Cái gì mà không mờ ám. Lũ chó này, chính các ngươi đã dụ bác trưởng của ta tới vách Trấn Thủy, rồi ra tay ám toán, cướp đi kiếm Can Trường. Miệng nói thì hay lắm, mà tay toàn làm những trò bẩn thỉu hèn hạ? Tự hào lắm hả? Cái gì mà Thiên Ma, cái gì đạo sĩ, sư sãi chứ, toàn là một lũ chó lợn đáng bị băm vằm! Chính các ngươi đã ám toán bác trưởng của ta!

Họ Đoàn cứ thế chửi liền một mạch, nhắc đi nhắc lại việc Khúc Vĩnh Lâm bị ám hại. Gã thương lái kia kịp phiên dịch hết, bỏ qua những lời mắng chửi, chỉ tóm lược về sự việc ��m toán. Lão đạo sĩ nghe xong thì liền chối cãi: - Bọn ta không giết gã họ Khúc gì đó, cũng không lấy Can Trường kiếm.

Đương nhiên, chẳng ai tin cả. Đoàn Xuân Huy quả quyết buộc tội rằng: - Không phải các ngươi thì còn ai vào đây chứ. Chính các ngươi đã kéo nhau đến Tản Viên, muốn cướp đi kiếm Can Trường, sau rồi vì sợ không đấu lại mà phải bày ra cái trò bẩn thỉu đó. Lũ chó này, chết đến nơi rồi mà còn dám chối à? Để xem hôm tới ông đây moi tim móc phổi chúng mày ra làm sao!

Lưu Nhất nhìn lão đạo sĩ với tất cả sự khinh bỉ, nói: - Hèn hạ, đê tiện, dám làm mà không dám nhận. Theo ta thấy mấy tên này sẽ chẳng khai ra được gì đâu. Cứ để hôm tới, xử tử chúng hết một lượt trước mặt toàn thể quần hùng, trả thù cho Dương gia và Khúc trưởng hộ. Hãy để chúng xuống âm ty mà thanh minh với những người đã bị chúng sát hại.

Tất cả đều đồng tình. Đối diện với ánh nhìn của Lưu Nhất, lão đạo sĩ bất ngờ mỉm cười đầy quái lạ, rồi thốt lên: - Nhận ra, nhận ra rồi. Ta nhận ra ngươi rồi.

Bốn người trong Ngũ Hổ liền đánh mắt nhìn nhau. Lão đạo sĩ vẫn hướng về phía Lưu Nhất, tiếp tục nói: - Hôm đó lấy Bất Diệt, chính là lấy từ tay ngươi.

Mọi sự chú ý đều đổ dồn về Lưu Nhất. Thông tin Bất Diệt được lấy từ tay thủ lĩnh của phái Bắc Sơn quả là quá bất ngờ, khiến tất cả đều bối rối. Lưu Nhất đột nhiên bị điểm mặt, vội vã quát lên: - Đạo sĩ thối, nhà ngươi luyên thuyên cái gì vậy?

Ngô Thiết đặt câu hỏi: - Có nhầm lẫn gì không? Bất Diệt chẳng phải đang ở trong tay tiểu thư Hoàng Gia trang sao?

Lão đạo sĩ chẳng để tâm đến, vẫn tiếp tục nói: - Kiếm pháp cao siêu lắm. Nhà ngươi thật biết giữ mình.

Những lời này thật khó hiểu. Gã thương lái vừa dịch vừa dè dặt trông về họ Lưu. Ngay trong lúc sự việc trở nên hỗn loạn thì Lương Thành Nghiệp đã đứng ra, nghiêm giọng nói: - Dừng lại, không cần dịch nữa.

Vị môn chủ hướng về phía thuộc hạ của mình nói: - Các vị, hãy thật bình tĩnh. Tên đạo sĩ này, hắn muốn dùng những lời bịa đặt để đánh lạc hướng, gây chia rẽ trong Ngũ Hổ phái chúng ta, hòng tìm sơ hở để thoát thân. Mọi người không được tin hắn, kẻo mắc mưu hắn. Tất thảy mọi tội ác vừa qua, nhất định đều do một tay lũ Tống này gây ra mà thôi!

Đoàn Xuân Huy, Ngô Thiết sau thoáng nghi hoặc, nay nghe môn chủ nhắc nhở thì như sực tỉnh ngộ. Cả hai thầm tự nhủ, suýt nữa đã trúng kế ly gián của kẻ địch. Lưu Nhất được nói giúp thì liền lớn tiếng khẳng định: - Đúng đúng, các vị, đừng nghe tên khốn này đặt điều. Lời của kẻ địch tuyệt đối không thể tin được.

Lương Thành Nghiệp nhìn về phía họ Lưu, rồi lại hướng đến mọi người, nói: - Các vị, chuyện tra hỏi hôm nay dừng ở đây thôi. Chúng ta còn nhiều việc khác cần làm. Tất cả cùng nghe theo, sau đó mau chóng rời khỏi nhà lao.

Nội dung biên tập này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free