Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 95: Độc Ác

Tại đế quốc Hiên Viên, đại lục Thần Ma, lúc này tại lâu đài của bá tước Kukudai, bữa tiệc chúc mừng chiến công tiêu diệt phỉ tặc đang diễn ra. Giữa lúc mọi người đang ồn ào chúc tụng Jon thì bỗng tiếng hô của thủ vệ thu hút sự chú ý của nhiều người.

“Thích khách ư?”

“Lại có kẻ dám xông vào lúc này sao?”

Bữa tiệc hôm nay có sự góp mặt của rất nhiều nhân vật quyền lực quan trọng trong đế quốc. Bởi vậy, ngoài việc canh phòng cẩn thận, đề cao cảnh giác, không ít hộ vệ nhị giai, tam giai được điều động canh gác. Thậm chí còn có một vài cao thủ tứ giai tọa trấn nơi này. Vậy mà có thích khách dám tới? Không lẽ chán sống rồi?

“Chỉ là con chuột nhắt mà thôi. Cứ kệ hắn đi, buổi tiệc tiếp tục.” Nam Tước Kukudai tỏ vẻ không quan tâm đến việc này. Hắn lên tiếng, vẻ mặt khinh thường, cứ như không coi tên thích khách kia ra gì.

“Đúng, đúng!” Không ít người gật đầu đồng tình.

Đùa chứ, giữa một rừng cao thủ như thế này, tên thích khách nào có thể sống sót mới là lạ. Họ đâu cần bận tâm. Bởi vậy, đám quan khách lại tiếp tục vui đùa, nhảy nhót.

Nhưng sự thật lại tàn khốc hơn những gì họ tưởng tượng. Một hộ vệ hớt hải xông vào chính điện, quên cả lễ nghi mà vội vàng báo tin:

“Đại nhân, chúng ta không ngăn cản được thích khách, mọi người mau di tản!”

Nghe vậy, Nam Tước tỏ vẻ không vui, hắn hỏi lại:

“Bọn chúng có mấy người?”

“Chỉ có một người ạ!” T��n hộ vệ thật thà đáp.

Nam Tước liền nổi trận lôi đình. Hắn quăng cái ly đang cầm trên tay về phía tên hộ vệ phía dưới.

“Đám phế vật! Chỉ có một người mà không ngăn cản được!”

Quan khách dự tiệc cũng nghe được lời bẩm báo đó, không khỏi hít vào một hơi lạnh. Chỉ một tên thích khách mà tất cả hộ vệ không ngăn cản được. Chuyện đùa ư?

“Mọi người chớ lo, dù hắn có may mắn vào được đây thì chúng ta còn có Jon cơ mà!”

Kukudai lên tiếng trấn an. Mọi người cũng chợt nhớ ra:

“Đúng vậy, còn có Jon!”

Cao thủ ngũ giai Jon còn có thể giết chết. Tên thích khách đã là cái gì. Còn về việc tên thích khách cao hơn ngũ giai ư? Đùa, lục giai trở lên đã thành át chủ bài của từng đế quốc, không dễ gì xuất động. Rảnh quá không có việc gì làm lại đi ám sát một tên Nam Tước sao? Chí ít cũng phải Công Tước hoặc Hoàng Đế chứ.

“Mọi người yên tâm đi, nếu hắn dám tới, ta cho hắn có đi mà không có về.” Jon cũng tự tin nói.

Lúc này, Jon ánh mắt lạnh nhạt, khinh thường, không hề biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài. Hắn ngồi đó, tự rót đầy chén rượu, đưa lên miệng nhấp nhẹ. Phong thái tựa như một tuyệt thế cao nhân.

“Ồ, ngươi nói thật đấy chứ?”

Jon vừa dứt lời, một tiếng nói từ bên ngoài vọng vào. Ngay sau đó, tên hộ vệ ban nãy đổ gục xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Trên trán hắn không biết từ lúc nào đã thủng một lỗ bằng ngón tay cái. Máu từ đó không ngừng tuôn trào.

Thấy cảnh này, Jon cũng bất ngờ. Cái chết của tên hộ vệ này không đáng để hắn bận tâm, nhưng đối phương ra tay lúc nào mà hắn không hề hay biết.

Jon ánh mắt lúc này trở nên nghiêm trọng. Hắn cẩn thận nắm chặt chuôi kiếm, cảnh giác theo dõi mọi động tĩnh.

Đám quan khách chứng kiến cảnh tượng đó, không ít người lạnh buốt sống lưng. Thật sự đối phương đã dám tới rồi!

“Ai!” Nam Tước Kukudai quát lớn.

“Kẻ đến để lấy mạng ngươi!”

Giọng nói vang lên, tiếp sau đó, một thân ảnh mặc áo choàng đen đeo mặt nạ tiến vào. Phía sau hắn là la liệt thi thể của các hộ vệ trong lâu đài.

Jon không bận tâm đối phương là ai. Vừa thấy người đó bước vào, Jon đã lao tới, thi triển Bạt Kiếm Thuật. Tốc độ của Jon cực kỳ nhanh chóng, thậm chí còn lưu lại những tàn ảnh mờ ảo phía sau.

*Keeng!* Tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên.

Những người trong đại sảnh chưa kịp vui mừng thì cảnh tượng trước mặt lại khiến tất cả há hốc mồm. Lưỡi kiếm uy lực của Jon bị một viên bi sắt chặn đứng. Điều đáng kinh ngạc là kẻ sát thủ kia chỉ dùng một ngón tay đẩy viên bi về phía trước, vậy mà đã chặn đứng được Bạt Kiếm Thuật của Jon.

Cú va chạm mạnh mẽ đến mức dư chấn lan tỏa khiến không ít người cảm thấy ngực đau nhói, máu trào ra từ khóe miệng.

Khi này, lưỡi kiếm bị chặn lại, khuôn mặt Jon hiện lên vẻ khó có thể tin được. Chiêu Bạt Kiếm Thuật mà hắn tự hào nhất, đối phương lại dễ dàng chặn lại chỉ bằng một ngón tay. Nhìn về phía kẻ sát thủ, ẩn sau lớp mặt nạ, Jon cảm nhận được ánh mắt đối phương nhìn mình chẳng khác nào nhìn một con sâu con kiến.

Hắc khí lượn lờ quanh kẻ sát thủ. Jon giật mình. Trong lòng hắn không ngừng dấy lên cảnh báo, thúc giục Jon rời đi. Nhưng Jon vẫn chậm một bước. Kẻ sát thủ khẽ cong ngón tay rồi búng nhẹ. Trông tuy nhẹ nhàng, nhưng một lực cực mạnh từ viên bi sắt đã truyền tới, khiến Jon chưa kịp phản ứng thì cả thân hình đã bị đánh văng thẳng về phía sau, đập mạnh vào tường.

Dư chấn từ đòn đánh của kẻ sát thủ khiến cả lâu đài rung lắc nhẹ. Toàn thân Jon đau đớn rã rời, thân thể như mất hết sức lực sau cú va đập. Đầu óc Jon bắt đầu choáng váng.

“Cộc… cộc…”

Viên bi sắt vừa đánh trúng Jon lúc này rơi xuống sàn nhà, lăn đến trước mặt hắn, khiến hắn kịp nhìn rõ trước khi ngất đi. Viên bi sắt màu đen, cũng không có gì đặc biệt. Bề mặt viên bi trơn bóng, được khắc lên một chữ. Jon cố gắng chút sức lực cuối cùng muốn nhìn rõ. Đó là chữ “Ma”.

“Ma?”

Jon nghi hoặc. Nhưng lúc này không ai trả lời cho hắn, một bóng đen lớn bao phủ lấy ý thức của hắn. Jon bất tỉnh nhân sự.

----- Làng Vô Danh hiện tại -----

Lúc này, Jon vẫn đang hồi tưởng lại quá khứ của bản thân. Đến đây, hắn im bặt, rồi một luồng oán hận cuộn trào từ bản thân hắn, khiến không ít người giật mình. Không bận tâm, Jon kể tiếp.

“Sau khi ta tỉnh lại, toàn bộ đại sảnh lâu đài chìm trong biển máu. Tất cả những người trong tòa lâu đài khi đó, ngoại trừ ta, đều đã chết.

Ta không hiểu vì sao hắn không giết ta. Có thể hắn đã bỏ quên, hoặc cũng có thể… hắn xem thường việc đó.

Dù là lý do nào, nhưng ta vẫn còn sống…

Sau ngày hôm đó, ta đi lang bạt khắp nơi tìm kiếm thông tin về tên sát thủ đó. Mọi đặc điểm nhận dạng ta thu thập được đều chỉ về một người duy nhất.

Đó là ngươi: Hắc Ám Ma Vương!”

Jon chỉ tay về phía Lâm Tùng.

Trần Như không khỏi run rẩy khi nghe Jon kể. Cái tên cà lơ phất phơ, suốt ngày chỉ biết ăn với ngủ này lại là Hắc Ám Ma Vương sao?

Trần Như nghi hoặc nhìn về phía Jon, tên này liệu có nhận nhầm không? Nàng thà tin con lợn biết bay còn hơn tin Lâm Tùng lại là kẻ sát thủ kinh hoàng như lời Jon nói.

Lâm Tùng vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ vô số tội nhìn Jon, cứ như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn.

“Đó là lần đầu tiên trong đời ta cảm thấy sợ hãi và bất lực trước một đối thủ. Chính vì thế, sau này ta đã điên cuồng tìm mọi cách để trả mối thù này.

Một suy nghĩ lóe lên trong đầu ta khi ấy: muốn mạnh hơn hắn, ta phải tàn ác hơn cả hắn. Chỉ có như vậy, kiếm pháp của ta mới đủ lạnh lùng và quyết đoán.

Kể từ đó, ta bắt đầu tàn sát mọi người bằng thanh kiếm này, kể cả phụ nữ và trẻ em... Cuối cùng, ta cũng đã tìm ra kiếm pháp duy nhất có thể lấy được cái đầu của hắn.

Ta sẽ bắt ngươi phải trả giá, Hắc Ám Ma Vương!”

Nói rồi, khuôn mặt Jon dần trở nên lạnh lẽo. Sát khí trên người hắn tỏa ra ngày một nồng đậm. Hắn nhìn Lâm Tùng như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Thật không phải ta, ngươi nhận nhầm người rồi.”

Lâm Tùng vẫn liên tục lắc đầu.

“Đúng vậy, cái tên nhát chết này không thể nào là Hắc Ám Ma Vương như lời ngươi nói!” Trần Như cũng đồng tình.

Jon không hề nói gì. Hắn bất ngờ lao lên về phía Lâm Tùng. Lâm Tùng còn chưa kịp phản ứng, hắn đã tung ra cú đấm đầy uy lực.

*Bốp!*

Trúng đòn của Jon, Lâm Tùng hộc máu mồm, thân hình lảo đảo. Nhưng không đợi Lâm Tùng kịp ổn định, Jon lại liên tiếp tung ra các đòn đấm đá như vũ bão.

*Bốp… bốp… bốp…*

Lâm Tùng hoàn toàn không có cơ hội tránh né, hắn liên tục trúng đòn. Giờ đây hắn chẳng khác nào một bao cát, mặc cho Jon hành hạ.

Jon vẫn ra sức đánh, cho đến khi một cú đạp trực diện khiến Lâm Tùng lăn xa vài mét, hắn mới dừng lại. Nhìn dáng vẻ xụi lơ của Lâm Tùng, Jon cau mày.

“Ngươi cũng lì đòn đấy, tay ta bắt đầu ê ẩm rồi.” Jon nói.

Nói rồi, Jon rút vũ khí ra, tiến về phía Lâm Tùng vẫn còn nằm bất động trên đất.

“Chẳng có gì thú vị cả, không ngờ sau bao nhiêu năm ngươi lại yếu đuối đến mức này.

Chúng ta nên kết thúc thôi, đúng không?”

Bước chân Jon ngày càng đến gần Lâm Tùng. Cho đến khi hắn đã đứng ngay trước mặt, giơ cao vũ khí của mình.

Nhưng ngay khi Jon định chém xuống, ba con dao nhỏ cùng lúc phóng tới. Đánh bật cả ba con dao, Jon quay lại nhìn về phía Trần Như, bởi chính nàng là kẻ đã phóng chúng.

“Ta sẽ không để huynh phải chết đâu, Lâm Tùng!” Trần Như cắn răng nói.

“Trần Như cô nương…” Lâm Tùng cũng khó khăn thốt lên khi thấy Trần Như hành động như vậy.

“Con nhóc, ngươi muốn chết trước phải không?”

“Nếu muốn giết cô ấy, phải bước qua xác của chúng ta trước!”

Không ít dân làng Vô Danh lúc này đột nhiên đứng ra đối mặt. Dù có người thương tật, người già yếu… nhưng tất cả đều giơ cao vũ khí của mình.

��Đúng, chúng ta không yếu đuối đến mức cần những người xa lạ bảo vệ tính mạng mình!”

“Chúng ta thà chết chứ không chịu nhục!”

Dân làng thi nhau nói.

Thấy cảnh này, Trần Như cảm động đến muốn khóc. Nàng không ngờ rằng, dù đã có bao nhiêu người phải ngã xuống, họ vẫn kiên cường đứng lên bảo vệ ngôi nhà của mình.

Jon khinh thường nhìn về phía dân làng. Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

“Nếu ta giết lũ phiền phức này cùng cô tình nhân nhỏ của ngươi ngay trước mắt ngươi thì sao nhỉ?” Jon nói, khuôn mặt tươi cười đầy vẻ hưng phấn.

Nghe hắn nói, không ít người run rẩy vì sự độc ác đó. Giết người không gươm đao, đây chẳng phải chính là giết người chu tâm sao?

“Tại sao… tại sao ngươi vẫn còn thích giết người đến vậy?” Nằm trên đất, Lâm Tùng cố gắng thốt ra, giọng nói đứt quãng vì vết thương trên cơ thể.

“Tiếng than khóc, máu chảy thành sông, xác chất như núi... tất cả thật tuyệt vời! Cái cảm giác được giết chóc thỏa thích…” Khuôn mặt Jon trở nên đáng sợ khi hắn nói ra những lời này. Hắn lúc này trông giống một tên giết người hàng loạt hơn là một kiếm khách.

“Đó là lý do của ngươi sao? Thật bệnh hoạn!” Trần Như lúc này không còn kiêng nể gì mà lên tiếng phán xét.

“Vũ khí được tạo ra là để giết người, không phải để trưng bày.

Mà thôi, cuộc thảo luận đến đây là kết thúc. Chúng ta nên bắt đầu thôi nhỉ?”

Nói rồi, Jon lao về phía Luna. Đây sẽ là mục tiêu đầu tiên của hắn, bởi Luna cùng Lâm Tùng đến đây, chắc hẳn mối quan hệ của hai người không hề tầm thường.

Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free