Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 75: Làng Osaka

Trần Như cất tiếng gọi lớn: "Có ai không?"

Hai người đang trên đường thẳng tiến về thành Âm Dướng, thì bắt gặp một ngôi làng. Điều kỳ lạ là từ lúc đặt chân vào, cả hai đều không hề thấy bóng dáng một ai. Ngôi làng dường như đã bị bỏ hoang từ lâu.

"Kỳ lạ thật, mọi người đi đâu hết rồi?" Trần Như lẩm bẩm, cẩn thận quan sát. Ngôi làng mang kiến trúc c��� kính với những căn nhà tranh vách đất, mái lá. Thế nhưng, trên nền đất lại vương vãi những vệt máu lớn nhỏ, khiến Trần Như càng thêm nghi ngờ.

"Trần Như cô nương, tha cho tôi đi mà!" Lâm Tùng, kẻ đang bị trói tay kéo lê phía sau Trần Như, không ngừng van xin suốt đoạn đường dài.

"Không." Trần Như vẫn kiên quyết. Mặc cho hắn van nài, nàng vẫn lạnh lùng từ chối.

Đùa à? Ngươi nguy hiểm chết đi được. Thả hắn ra rồi, ai mà biết hắn có nhân cơ hội làm gì nàng không chứ.

"Trần Như cô nương, nếu cô thả ta, ta sẽ tìm người trong lòng giúp cô!" "Không." "Cô không thấy đói sao?" "Không." "Trần Như cô nương, tôi ngửi thấy mùi máu!" "Ta đã nói là..." Nàng đang định dứt khoát đáp, nhưng bỗng khựng lại. "Hả?"

Cả hai người đã tiến sâu vào ngôi làng. Tại vị trí họ đang đứng, một con hẻm nhỏ bỗng xuất hiện bên cạnh. Nhìn vào trong hẻm, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt, khiến cả hai người rợn tóc gáy.

Trong con hẻm nhỏ bé, rộng áng chừng chỉ bốn mét vuông, chất đầy thi thể lớn nhỏ khác nhau. Trong số đó có người già, người trẻ, người lớn lẫn trẻ nhỏ.

Tất cả đều chết theo những cách khác nhau. Có kẻ cụt chân tay, có người bị chém lòi cả ruột ra ngoài. Cũng có kẻ bị chặt đầu, cái đầu lìa khỏi cổ còn nằm lăn lóc bên cạnh. Điểm chung duy nhất ở họ là đều mang vẻ mặt kinh hoàng tột độ. Có lẽ họ đã sợ hãi điều gì đó trước khi chết.

Đàn quạ hàng chục con không biết từ bao giờ đã bay đến, vây kín quanh đây. Chúng không ngừng mổ rỉa thân thể những cái xác, khiến những cái xác càng trở nên kinh khủng hơn.

"Á... Á... Á... Bọn họ chết hết rồi! Chúng ta mau chạy đi! Tôi không muốn chết giống họ đâu!" Lâm Tùng lúc này khuôn mặt tái mét vì kinh hoàng. Hắn sợ sệt gào to, vùng vẫy như cố thoát khỏi sợi dây trói. Nếu không bị vướng sợi dây này, có lẽ hắn đã cao chạy xa bay rồi.

"Thê thảm quá." Nhìn cảnh tượng trước mắt, Trần Như cũng không khỏi sợ hãi. Nàng trong gia tộc tuy từng chứng kiến cảnh trừng phạt chặt tay, chặt chân, nhưng chưa bao giờ gặp cảnh tượng chết hàng loạt kinh khủng đến vậy.

"Rời khỏi đây." Tuy không bi���t nơi đây đã xảy ra chuyện gì, nhưng Trần Như cảm giác ngôi làng này không phải nơi an toàn để nghỉ lại. Nàng rất nhanh quyết định kéo theo Lâm Tùng, có ý định rời khỏi ngay lập tức.

Nhưng chưa bước được mấy bước, đột nhiên, không biết từ đâu, hàng chục bóng người lao ra. Họ kẻ cầm cuốc, người cầm gậy, người cầm xẻng... đủ loại dụng cụ nhà nông. Không nói một lời, họ liền lao lên tấn công Trần Như và Lâm Tùng.

"Các vị chớ hiểu lầm!" Thấy có người xuất hiện tấn công mình, Trần Như vội lên tiếng giải thích.

Thế nhưng tất cả đều không nghe Trần Như nói. Tất cả mọi người lúc này như đã đánh mất lý trí, liều mạng lao về phía nàng.

Một người đứng gần Trần Như nhất liền cầm một cái cuốc, nhắm thẳng vào đầu nàng mà bổ tới.

*Keng!* "Chết tiệt thật." Trần Như lẩm bẩm sau khi đỡ được đòn đánh của người kia.

"Xem ra đám này không mạnh, có thể chiến đấu." Sau khi rơi vực không chết, Trần Như đã trưởng thành hơn. Nàng hiểu bản thân không thể mãi đứng sau lưng người khác, phải học cách sinh tồn. Tuy nàng là Mục Sư không có chiêu thức chiến đấu, nhưng tay đấm chân đá cũng không phải dạng vừa. Nàng cũng đã đạt cấp 15, chỉ số cao hơn hẳn người bình thường.

Khẽ liếc mắt, Trần Như nhìn sang Lâm Tùng với chút bận tâm. Dù sao tên này dẫn đường cho nàng, chẳng may hắn có mệnh hệ gì thì lại phiền phức.

Thế nhưng, một cảnh tượng lại khiến Trần Như có chút kinh ngạc. Lâm Tùng vẫn bình yên vô sự, chưa hề bị thương. Hắn đang không ngừng né tránh những đòn đánh tới tấp từ những người kia, miệng không ngừng gào hét, mếu máo:

"Đó là lý do tại sao tôi muốn rời khỏi đây! Trần Như cô nương là đồ ngốc! Chúng ta có thể bị giết chết mất!" Hắn không ngừng khóc lóc khiến Trần Như có chút buồn cười. Nhưng nàng vẫn phải công nhận một điều: tên này né tránh giỏi thật.

Đang tránh né những đòn đánh của những người kia, Lâm Tùng bước hụt chân lên một hòn đá nhỏ, khiến nó lăn đi. Hắn cũng mất đà ngã lăn quay xuống đất.

"Chết cha tôi rồi!" Nhìn năm sáu người vây xung quanh, Lâm Tùng tái mét mặt.

Thế là, chưa để hắn kịp bò dậy, gậy gộc tới tấp va đập lên người hắn.

Thấy cảnh này, Trần Như vội vàng muốn lao tới cứu hắn. Nhưng ngặt nỗi, xung quanh nàng lúc này cũng có năm, sáu người vây chặt, khiến nàng bó tay bó chân, không thể đột phá.

"Hự, á... á... ối... ối..." Lâm Tùng đau đớn la hét. Một màn đêm tối tăm bao phủ đôi mắt hắn. Hắn hoàn toàn ngất lịm.

"Lâm Tùng!" Trần Như lo lắng kinh hô.

***

Trong một gian nhà gỗ

"Vậy hắn có sao không?" "Không biết nữa, chắc không chết được đâu." "Lỡ hắn chết thật thì sao?" ...

Từng giọng nói bên tai Lâm Tùng vang lên, khiến hắn dần tỉnh lại.

"Ta chết rồi sao?" Lâm Tùng mơ mơ màng màng, cố gắng mở mắt. Hình ảnh hiện lên trước mắt hắn lúc này là bốn, năm người râu ria xồm xoàm, nước da đen sạm vì nắng gió đang nhìn hắn chằm chằm.

"A, hắn tỉnh rồi!" Một người trong đám nói khi thấy Lâm Tùng mở mắt.

"Á... á... á... Quỷ! Cứu mạng, cứu mạng!" Lâm Tùng giật thót mình khi thấy khuôn mặt mấy người kia. Hắn vội vàng vùng dậy, không để ý tới thương tích trên cơ thể, vội vàng muốn chạy trốn.

"Đừng lo lắng, Lâm Tùng." Trần Như nhìn thấy điệu bộ buồn cười của hắn, liền lên tiếng trấn an.

Nghe thấy giọng nói Trần Như, Lâm Tùng lúc này mới thanh tỉnh được đôi chút. Cẩn thận quan sát lại, hắn thấy mình đang ở trong một căn phòng giống như một gian đại sảnh. Trong phòng, ngoài hắn và Trần Như, lúc này còn có khoảng mười người khác.

"Đừng lo lắng, chúng ta là người trong làng Osaka. Ta là trưởng làng." Một vị mái tóc hoa râm, khuôn mặt khắc khổ, là người cao tuổi nhất trong đám, đứng ra chủ động giải thích.

"Thành thật xin lỗi về chuyện đã xảy ra. Chúng tôi nhầm lẫn hai vị với kẻ khác." Trưởng làng cười hiền hòa, hướng Lâm Tùng nói lời xin lỗi. Mọi người xung quanh cũng cười hiền hòa, ý muốn làm hòa.

"Ông già! Suýt nữa tôi bán muối rồi, như vậy mà gọi là nhầm lẫn à?" Lâm Tùng uất ức thầm nhủ trong lòng.

"Thành thật xin lỗi, xin hãy nhận bữa ăn này coi như lời tạ lỗi." Trưởng làng vẫn hiền hòa cười. Ngay sau đó, một mâm cơm được bưng lên. Mâm cơm cũng không có gì thịnh soạn, trái lại vô cùng giản dị, chỉ gồm một bát cơm trắng, thêm chén canh cùng đĩa rau. Tất cả còn đang bốc khói nghi ngút, dường như vừa được nấu xong.

Thấy mâm cơm, Lâm Tùng ánh mắt sáng bừng. Hắn thật sự đói bụng rồi. Vậy là hắn liền lấy tốc độ nhanh nhất lao đến bên mâm cơm, ngồi xuống ăn ngấu nghiến. Miệng hắn nhồm nhoàm nhai, vừa nói:

"Không sao, đ���ng bận tâm, ông không cần xin lỗi. Ta là thanh niên khỏe lắm, cứ yên tâm!" "Thật tốt quá." Trưởng làng thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt giãn ra như trút được gánh nặng.

"Ngươi bỏ qua chỉ vì một bữa ăn sao?" Trần Như lườm nguýt nhìn Lâm Tùng. Ánh mắt nàng mang theo vẻ chán nản, chẳng buồn nói. Rồi nàng mới quay sang phía Trưởng làng, hỏi thăm tình hình.

"Chuyện gì đã xảy ra, sao trong làng lại có rất nhiều người chết? Cả các người nữa, sao lại phải đề phòng đến vậy?" Trưởng làng cười hiền hòa, ánh mắt hướng lên bầu trời như ngước nhìn những đám mây, ánh mắt xa xăm như chìm vào hồi ức, ông cất giọng nói trầm chậm kể lại:

"Làng chúng tôi tên Osaka. Tuy không giàu có gì, nhưng người dân ở đây chung sống chan hòa, yêu thương nhau. Ở đây chúng tôi không có trộm cướp, ăn cắp vặt. Tất cả người dân vui vẻ sống cùng nhau. Nhờ điều kiện tự nhiên thuận lợi, người dân chủ yếu làm nông và hái dược liệu, sau đó đổi cho các thương nhân lấy các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho cuộc sống.

Nhưng gần đây, một nhóm cướp đã xuất hi���n. Chúng đột ngột tấn công vào làng chúng tôi, được cầm đầu bởi hai anh em. Người em nhỏ bé tên Gió Lốc, sở hữu tốc độ cực kỳ nhanh nhẹn. Còn người anh tên Tạ Sát, với sức khỏe phi phàm, có thể tay không đấm vỡ đá.

Chúng không phải là người, chúng là ma quỷ. Chúng tàn sát người trong làng, bắt dân làng phải giao nộp Kim Tệ cho chúng. Lúc đầu chúng tôi cũng đã phản kháng, nhưng không có tác dụng gì. Cuối cùng, chúng tôi đành phải làm theo."

"Tội nghiệp quá." Trần Như ngồi nghe mà lòng nổi lên căm phẫn. Không ngờ thế kỷ 21, gần sang 22 rồi mà trong thế giới [Thần Ma] còn có loại hành vi này.

Trần Như cũng rất nhanh suy nghĩ. Có thể đám cướp đó là người chơi. Chỉ có người chơi mới tồn tại loại sức mạnh vượt qua NPC như vậy. Điển hình như nàng. Tuy ngoài đời chỉ là một cô gái chân yếu tay mềm, yếu đuối, nhưng khi vào trong [Thần Ma], một NPC người thường dù to gấp đôi nàng cũng dễ dàng bị nàng quật ngã.

"Nếu là người chơi thì lực bất tòng tâm à." Trần Như thở dài lẩm bẩm. Nàng tuy cũng là người chơi nhưng biết rõ mình có bao nhiêu cân lượng. Chẳng phải Báo Răng Kiếm còn dọa nàng phải nhảy núi đó sao?

"Vậy sao các người không trốn đi?" Ngồi gần đó, Lâm Tùng cũng vừa ăn xong bữa cơm. Đưa tay lên quệt miệng, hắn lên tiếng hỏi.

"Trốn đi đâu ư? Di chuyển toàn bộ thôn dân trong làng không phải là chuyện dễ dàng. Lại thêm gánh nặng đường xa. Rồi tìm đến vùng đất mới, bỏ hết ruộng vườn, chúng tôi biết lấy gì để sống đây?" Trưởng làng mang theo ánh mắt buồn man mác mà trả lời.

Lâm Tùng cũng thở dài. Hắn cũng lực bất tòng tâm. Đừng nhìn hắn thanh niên sức dài vai rộng mà nghĩ hắn khỏe, thật ra hắn yếu ớt chết đi được. Chẳng phải đến Trần Như hắn đánh còn không lại sao?

***

Tại một bờ suối trong làng Osaka, Trần Như đang ngồi mân mê một gốc dược liệu. Loại dược liệu này cũng không có gì trân quý, trái lại còn khá dễ tìm thấy ở khắp mọi nơi trong làng. Thế nhưng, nhìn cách Trần Như mân mê, cứ như đó là một vật gì cực kỳ quý báu đối với nàng vậy.

"Cô đang nghiên cứu dược liệu à?" Lâm Tùng bước đến. Lúc này hắn không còn bị Trần Như trói, đã được thả ra hoạt động tự do rồi.

"Đúng, ta muốn trở thành Dược Sư vĩ đại nhất." Trần Như không chút giấu giếm, liền nói ra mơ ước của bản thân. Tuy rằng thời đại này tây y tiến bộ, Đông y đã không còn mạnh mẽ phát triển như xưa, nhưng nàng tin tưởng y học cổ truyền Đại Việt bác đại tinh thâm, chỉ sợ người không biết chứ không có việc Đông y không làm được, kể cả việc cải tử hoàn sinh.

Mang theo niềm tin mãnh liệt, Trần Như không ngừng tìm tòi, cố gắng học hỏi về các loại dược liệu. Đặc tính sinh trưởng, cách nhận biết, thuộc tính... tất cả mọi vấn đề nàng đều cặn kẽ tìm hiểu.

Lâm Tùng có chút kinh ngạc nhìn Trần Như. Dược Sư vĩ đại nhất. Nói nghe thì dễ, nhưng làm được không phải là điều đơn giản. Trong lịch sử có biết bao Dược Sư, nhưng để đạt đến cấp độ "vĩ đại nhất" thì vài vạn năm chưa chắc đã có một người.

"Đúng rồi, ngươi tại sao lại hành nghề y dạo?" Trần Như rất thắc mắc vấn đề này. Theo như nàng thấy, lúc nãy Lâm Tùng cứu giúp thôn dân, tay nghề hắn cũng rất tốt. Với trình độ này, hắn hoàn toàn có thể mở một phòng bệnh tại các thành thị, thu về rất nhiều tiền, không cần thiết phải đi lang thang như vậy.

"Đối với dị nhân như các người, phục hồi vết thương có lẽ là việc rất nhỏ. Nhưng đối với thôn dân trong thế giới Thần Ma, bản thân họ không giàu có, lại thêm đường xá xa xôi, họ không có điều kiện đi lên các thành thị thăm khám. Thời buổi rối ren, ai cũng chỉ lo cho bản thân, còn ai có thể để ý đến họ? Ta không thể để mặc những người dân này. Họ cũng có máu thịt, cũng có đau ốm... như những người Đại Việt các người vậy. Và cô có từng nghĩ một lúc nào đó, dị nhân các người không còn đặc quyền trong trò chơi, thì ai sẽ chữa trị cho các người?"

Lâm Tùng trả lời, khuôn mặt có vẻ hiện lên chút buồn bã, lo nghĩ.

Trần Như nghe đến thì rất lấy làm ngạc nhiên. Tuy lời hắn nói có chút kỳ lạ: gì mà "không còn đặc quyền", gì mà "NPC cũng có máu thịt", họ chẳng phải máy móc do trò chơi tạo ra sao? Nhưng nàng không để ý đến những vấn đề đó. Trái lại, nàng có chút cảm thấy Lâm Tùng cũng rất vĩ đại, giống như ước mơ của nàng vậy.

"Ngươi vừa nói gì? Định gây ấn tượng hả?" Nhưng rất nhanh Trần Như tỉnh táo lại. Nàng thầm nghĩ, may mắn quá, tên này định dùng lời nói dụ dỗ khiến nàng cảm động mà sa vào bẫy của hắn.

"Đau, đau quá!" Bị Trần Như chọi cho cục đá vào đầu, Lâm Tùng đúng là khóc không ra nước mắt.

Mọi quyền lợi dịch thuật cho tác phẩm này đều được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free