Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 72: Bắt Nạt

Tại một bãi quái nào đó.

Trần Như ngồi trên thảm cỏ, trong tay không ngừng mân mê một gốc dược liệu. Thỉnh thoảng, nàng đưa nhánh dược lên gần mắt quan sát, rồi lại dùng tay vuốt ve như để cảm nhận. Sau đó, nàng lấy giấy bút ra ghi chép. Không rõ nàng ghi chép những gì.

"Nàng làm gì mà ngồi mân mê mãi mấy gốc cỏ dại thế kia?"

Thấy hành động của Trần Như, Bá Ước lên tiếng thắc mắc.

"Ai mà biết được."

Phạm Băng nhún vai, khiến Bá Ước cau mày. Đại ca của bọn họ, Ninh Dương, sau chuyến về công hội đã mang nàng theo. Qua lời hỏi thăm của mọi người, họ được biết nàng đến đây theo yêu cầu của Ngọc trưởng lão.

Ấn tượng đầu tiên của cả nhóm về Trần Như là một cô gái xinh đẹp, mang khí chất cao quý. Có thể nói, trong số những cô gái họ từng gặp, chưa ai sánh được với vẻ đẹp của nàng.

Thế nhưng cũng từ đây, những phiền toái mới bắt đầu nảy sinh.

Nàng gia nhập nhóm, nếu cứ chịu ngồi yên thì chẳng sao, vì dù sao nàng cũng quá yếu kém trong chiến đấu. Thế nhưng nàng lại suốt ngày chạy lung tung, khiến các thành viên ít nhiều bị phân tâm.

Ví dụ như mới đây thôi. Lúc không ai để ý, nàng đã biến mất tăm, khiến cả nhóm phải nháo nhác đi tìm. Cuối cùng, họ tìm thấy nàng đang ngồi thu lu nhìn chằm chằm một gốc cỏ dại ven đường. Điều này làm cả nhóm nổi đóa, muốn cho nàng một trận. Thế rồi, họ cũng chỉ mắng mỏ vài câu rồi cho qua. Trong suy nghĩ của bọn họ, rất có thể nàng có bà con thân thích với trưởng lão hội, hoặc không thì cũng là một nhân vật chủ chốt nào đó nên mới được Ngọc trưởng lão đề cử. Đánh nàng khác nào vả vào mặt trưởng lão hội?

"Ta nghe nói chức nghiệp phụ của nàng là Dược Sư. Cho nên, rất có thể nàng đang nghiên cứu thảo dược."

Thấy tình hình mọi người có vẻ khó chịu, Ninh Dương lên tiếng giải thích.

"Ơ, Dược Sư à? Chức nghiệp này mà cũng có người chơi sao?" Bá Ước đầy vẻ thắc mắc.

"Phải đấy, trong [Thần Ma] chúng ta đâu có thể bị bệnh, mà dược tề hồi phục thì trong thành thị bán đầy rẫy, giá lại rẻ mạt. Vậy Dược Sư có tác dụng gì chứ?" Định Hải cũng lên tiếng đồng tình.

[Thần Ma] làm khá chân thực trong vấn đề này. Thông thường, khi người chơi bị thương đã có Mục Sư trị liệu. Nếu không, về thành quấn băng gạc, uống dược dịch cũng sẽ khỏi. Vì thế, sự tồn tại của Dược Sư dường như là không cần thiết. Rất hiếm người lựa chọn loại nghề nghiệp phụ này.

Đến như Ninh Dương về khoản này cũng mù tịt, không hiểu rõ. Vì vậy, hắn cũng chỉ im lặng, không lên tiếng.

Cũng may đám người Ngọc La Sát không có mặt ở đây. Nếu không, nghe những lời này, với tính cách của nàng hẳn đã rút kiếm chém thẳng: “Đợi nàng trưởng thành, các ngươi chỉ có quỳ bái nàng mà tung hô!”

Lúc này Trần Như đứng dậy vươn vai, khẽ ngáp dài một cái. Nàng đột nhiên nhận ra ánh mắt mọi người nhìn mình đầy vẻ đề phòng.

"Ê ê, các ngươi nhìn ta với ánh mắt đó làm gì thế?"

Thấy nàng cử động, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng, như thể sợ nàng sẽ lại chạy mất.

"Không có gì, ta chỉ sợ Như cô nương lại biến mất như lần trước, khiến huynh đệ chúng ta tốn công đi tìm thôi." Bá Ước thẳng thắn nói.

Trần Như thì mặt đầy hắc tuyến. Lần trước, vốn dĩ nàng ngồi một chỗ nhìn mọi người đánh quái thấy quá buồn chán, nên mới nảy ra ý định nghiên cứu vài gốc thảo dược trong [Thần Ma]. Vậy là nàng đi xung quanh tìm kiếm. Ai ngờ đám người lại cho rằng nàng đi lạc, nháo nhào đi tìm. Tìm được rồi cũng mắng nàng một trận. Nàng nghe mà nghẹn họng, trân trối không nói nên lời.

"Ta đâu phải trẻ con, các ngươi lo lắng cái gì chứ? Ta đi đâu cũng biết đường về mà!"

Trần Như gân cổ cãi lại.

"Hừ, nếu không phải Ngọc trưởng lão giao ngươi cho Dương đại ca, bọn ta thèm quan tâm đến ngươi!"

Bá Ước cũng không chịu thua, nổi lên cãi nhau. Trong khoản này, hắn tự tin bản thân đứng thứ hai thì không ai dám nhận đứng thứ nhất.

"Ngọc La Sát!" Nhắc đến tên Ngọc La Sát, hình ảnh hôm trước lúc nhập môn khiến Trần Như không khỏi nghiến răng nghiến lợi.

"Thôi, ta thoát game nghỉ ngơi."

Trần Như chán ngán nói. Tâm trạng đang vui vẻ vì tìm hiểu được những giống cây mới lạ, nay lại cãi nhau với Bá Ước, rồi còn nhắc đến Ngọc La Sát, tâm tình nàng muốn sụp đổ. Nàng liền trực tiếp thoát game.

Bước ra khỏi thiết bị chơi game Chí Tôn, Trần Như khẽ vận động chút thân hình cho quen thuộc. Sau đó hướng thẳng ra phía ngoài mà đi. Trong đầu nàng nghĩ muốn đi tìm Trần Đức để kể khổ.

Bên cạnh hồ nước trong gia viên, Trần Đức lẳng lặng đứng tại đó. Sau lưng hắn là Trần Phi. Tuy nhiên, cả hai không ai nói chuyện với ai. Khuôn mặt cả hai đều đăm chiêu như đang suy nghĩ điều gì.

"Đại ca, loại chuyện này ta nghĩ không cần phải đồng ý đâu."

Trần Phi lúc này chủ động lên tiếng hỏi.

Chỉ thấy Trần Đức lúc này thở dài mà nói.

"Haizz, áp lực quá."

"Nhưng mà..."

Khi Trần Phi đang định nói tiếp thì hắn thấy một bóng người đang tiến lại gần. Th���y vậy, hắn liền thôi không tiếp tục nói nữa.

"Đại ca!"

"Nhị ca!"

Người tiến tới là Trần Như, thấy hai vị đại ca, nàng liền lên tiếng chào hỏi.

Khi thấy Trần Như đến, khuôn mặt Trần Đức lúc này mới giãn ra, trông hòa hoãn hơn rất nhiều. Hắn cười hiền hòa với nàng.

"Haha, Tiểu Như, vào trong [Thần Ma] chơi thế nào, vui chứ?"

"Thôi đừng nhắc nữa."

Trần Như lộ vẻ mặt chán nản.

"Ồ ồ, có ai đụng đến công chúa của chúng ta sao?"

Ở Trần gia, Trần Như muốn gì được nấy, tuy nàng dễ tính nhưng cũng không ai dám làm phật ý nàng. Lần này vào [Thần Ma], hẳn là nàng đã chịu không ít quả đắng. Trần Đức và Trần Phi mang theo ánh mắt tò mò nhìn nàng. Không biết kẻ nào đã gây ra chuyện này.

"Là một con mụ tên Ngọc La Sát!"

Trần Như trả lời, với giọng điệu hậm hực, tức giận khi một lần nữa phải nhắc đến cái tên nàng không muốn.

"Top 2 bảng xếp hạng, Ngọc La Sát ư?"

Trần Phi trố mắt ra vì bất ngờ, sợ nghe nhầm nên vội hỏi lại.

"Đúng, chính là nó!"

Rồi Trần Như bắt đầu kể lại quá trình kinh l���ch từ lúc gia nhập Đồ Thần, bị giết ra sao, bị đám người Ninh Dương “bao nuôi”... Khiến cho Trần Phi, Trần Đức càng thêm kinh ngạc.

Cuối cùng, hai người nhìn nhau cười khổ. Hảo tam muội! Vừa vào game đã lớ ngớ đi khiêu chiến Top 2 bảng. Không biết nên nói nàng cuồng hay ngu ngốc đây nữa.

"Đại ca, mau cho người tra IP của Ngọc La Sát! Ta muốn cho nàng ta thấy, đụng vào ta là đụng nhầm người!"

Trần Như bá đạo nói. Nàng nghĩ bụng, trong game ta đánh không lại ngươi thì ngoài đời ta tìm đến tận nhà ngươi. Với địa vị của Trần gia, ngươi trốn được sao?

"Không thể."

Thì câu trả lời này lại khiến nàng ngây ngẩn.

"Đại ca, người để kẻ khác ức hiếp ta sao?"

Trần Như tức giận hét lên.

"Như muội, muội bình tĩnh đi. Đại ca không có ý đó."

Thấy Trần Như có vẻ hiểu nhầm, Trần Phi mới lên tiếng giải thích.

"Thế tại sao?" Trần Như hỏi ngược lại, với ánh mắt nghi ngờ nhìn Trần Phi.

"Trò chơi [Thần Ma] tuy được các nhà khoa học trên thế giới phát triển. Nhưng chúng ta không có quyền truy cập vào nguồn dữ liệu gốc của nó. Bởi vì hệ thống dữ liệu do Thạch Sơn kiểm soát. Chúng ta chỉ có thể tham gia chơi chứ không thể quản lý. Vì vậy, việc tìm đến người chơi thông qua trò chơi là hoàn toàn không thể. Trừ khi người đó tự lộ diện."

Trần Như lâm vào trầm ngâm suy nghĩ. Không ngờ, tưởng chừng là một trò chơi đơn giản nhưng lại khiến khoa học thế giới bó tay. Đột nhiên nhớ tới một chuyện, nàng vội vàng lên tiếng.

"Chúng ta có thể áp dụng cách như trước đây để tìm ra Đổng gia không?"

Trần Đức lắc đầu: “Đổng gia là do nàng lúc đó xưng họ tên đàng hoàng. Muội biết để tìm ra, chúng ta đã phải truy xét hơn hai triệu bộ hồ sơ không? Đó là chưa kể nàng là hào môn thế gia nên dễ tìm kiếm. Còn Ngọc La Sát, muội có biết tên nàng là gì không? Rồi chắc gì nàng là người của thế gia? Nếu dễ như vậy thì Thần Phong cũng chẳng còn nhảy nhót đến giờ đâu.”

Trần Như lúc này đâm ra ủ rũ. Nàng không nghĩ tới Trần gia cường đại đến thế cũng có lúc không làm gì được người khác. Chán nản, nàng chỉ có thể tìm chủ đề khác để nói chuyện.

"Haizz, đúng rồi Nhị ca, Đại ca. Lúc nãy hai người đang bàn chuyện gì thế?"

"Chuyện này..."

Trần Phi có vẻ ngập ngừng. Hắn nhìn về phía Trần Đức như thể hỏi ý kiến. Thấy Trần Đức khẽ gật đầu, hắn mới tiếp tục nói.

"Lúc nãy Đại ca vừa tham gia cuộc họp..."

Chẳng biết Trần Như có chăm chú nghe không, chỉ thấy đầu nàng không ngừng gật gù như gà mổ thóc.

Thì ra, sau lần thất bại trong việc chèn ép Đồ Thần, Búa Rìu đã phải chịu sức ép rất lớn từ Liên Minh. Đa phần mọi người đều cho rằng Búa Rìu đã không còn đủ năng lực như trước. Trong cuộc chiến tranh giành vị trí Tổng Hội trưởng sắp tới, khả năng rất lớn bọn họ sẽ mất đi cơ hội.

"Bọn họ thật quá đáng, sao không tự mình xuất chinh mà chiến đấu, cứ đổ dồn lên chúng ta thế này?"

Trần Đức vẻ mặt bất đắc dĩ: “Ai bảo Đồ Thần lại xuất phát từ Đại Việt chúng ta chứ?”

Nói thì nói vậy, tuy mất đi tiếng nói trong Liên Minh, thế nhưng sâu trong thâm tâm, Trần Đức lại mong muốn Đồ Thần lớn mạnh.

Đừng nhìn bọn họ bây giờ mà nghĩ rằng họ phong quang vô hạn. Bọn họ cũng đang gánh vác một gánh nặng rất lớn. Đại Việt vốn là một nước nhỏ, luôn phải chịu sự dòm ngó của các nước phương khác. Thân là ẩn thế gia môn, trách nhiệm thủ hộ Đại Việt cũng là mục đích tồn tại duy nhất của bọn họ cho đến bây giờ.

Nếu Đồ Thần có thể phát triển thành công hội cấp độ Siêu Phàm, chia sẻ gánh nặng này thì thật không có gì tốt hơn. Khi đó, trong Liên Minh cũng không ai dám coi thường.

Nói tới nói lui, trời cũng đã qua buổi chiều. Sau khi cùng nhau dùng bữa tối, Trần Như lúc này mới đứng lên.

"Được rồi, ta vào game tiếp vậy. Loại chuyện này ta cũng không hứng thú tham gia."

Nói rồi, Trần Như chuẩn bị rời đi, đột nhiên, tiếng Trần Đức cất lên.

"Đúng rồi, đám người Ninh Dương ta thấy cũng là những nhân tài, nếu có thể hãy thử lôi kéo họ."

Sau khi quan sát trận chiến lần trước, Trần Đức dễ dàng nhận ra đám người Ninh Dương. Lại không ngờ rằng trong [Thần Ma], bọn họ chiến đấu dũng mãnh đến thế. Cho nên, hắn nảy sinh lòng mến tài, muốn lôi kéo những người này.

Loại chuyện này xưa nay cũng không hề hiếm. Chỉ có không ngừng khai phá, lôi kéo nhân tài, gia tộc mới có thể không ngừng phát triển và lớn mạnh.

"Được."

Trần Như cũng sảng khoái đáp ứng. Theo nàng, ngoài Ngọc La Sát ra thì ở Đồ Thần nàng cũng chẳng ghét bỏ ai. Nhất là đám người Ninh Dương. Tuy bọn họ cũng từng to tiếng với nàng, nhưng chung quy cũng là do lo lắng cho nàng mà thôi.

Về phòng, tắm rửa thay bộ xiêm y, Trần Như lại tiếp tục bước vào thiết bị chơi game Chí Tôn, tiến hành đăng nhập.

Một vòng sáng trong [Thần Ma] hiện lên, ngay tại khu vực đám người Ninh Dương đang luyện cấp. Khỏi phải đoán, bọn họ lúc này cũng biết ai vừa xuất hiện.

"Oa oa, tiểu công chúa quay trở lại rồi sao?"

Vừa mới xuất hiện đã nghe tiếng Bá Ước, Trần Như không khỏi nổi đóa.

"Lùn mã tử, ngươi không nói thì ai bảo ngươi câm hả?"

Chiều cao của Bá Ước khá khiêm tốn. Thân là nam nhi mà hắn chỉ cao 150 centimet. Tuy không thể nói là lùn tịt, nhưng đứng giữa đám người Ninh Dương cao trên 175 centimet thì hắn tự nhiên lọt thỏm. Đó cũng là nỗi đau thầm kín của hắn.

Đám người Ninh Dương tuy bình thường cũng hay trêu chọc nhau, nhưng không ai mang ngoại hình của người khác ra mà nói. Mặc kệ ngươi thế nào, ngươi vẫn là huynh đệ tốt của ta.

Trần Như lại không kiêng nể gì nhắc tới việc này, không khỏi khiến Bá Ước cũng nổi khùng lên.

"Ta lùn thì sao chứ, đồ ngực to mà não nhỏ!"

Vốn dĩ, Trần Như không phải là kẻ ngu ngốc. Trái lại, nàng còn cực kỳ thông minh, nhớ lâu. Chẳng thế mà kiếp trước nàng đã đạt tới thất giai. Thế nhưng ở kiếp này lại chẳng ai biết điều đó. Sau chuyện cãi lời Ngọc La Sát, mọi người tự động cho rằng nàng bị “não cá vàng”.

"Ngươi nói ai ngực to não nhỏ hả, lùn mã tử!"

"Ta nói ngươi đấy thì sao!"

...

Cuộc đấu khẩu nhanh chóng diễn ra, đang bước vào hồi cao trào thì một giọng nói vang lên.

"Thôi im đi! Cùng công hội mà ra ngoài cãi nhau thế này còn ra thể thống gì nữa? Trần Như cô cũng bớt lời đi, không muốn bị người ta mắng thì biết thân phận mà ngồi yên một chỗ, yếu kém còn bày đặt."

Định Hải lên tiếng can ngăn, ngoài mặt là không muốn nội bộ lục đục, nhưng rõ ràng thái độ của hắn là bênh vực Bá Ước. Cũng phải thôi, dù sao Bá Ước là huynh đệ thân thiết, đã cùng nhau đồng hành một thời gian dài, còn Trần Như thì mới gia nhập.

"Ngươi..."

Trần Như ánh mắt đỏ hoe, ngấn lệ, chỉ tay vào Định Hải. Nàng thật sự cảm thấy tủi thân. Từ trước đến nay chưa ai từng to tiếng với nàng như vậy. Vậy mà ở đây, hết bị Ngọc La Sát giết, rồi chịu đến đám người Ninh Dương hùa nhau mắng mỏ.

Đủ mọi ức chế dồn nén khiến Trần Như òa lên khóc như một đứa trẻ, sau đó bưng mặt bỏ chạy.

"Này..."

Ninh Dương lúc này vừa định đuổi theo thì Bá Ước đã ngăn lại.

"Kệ nàng đi, Dương ca, chẳng biết con cái nhà nào, chịu mắng một chút đã không chịu nổi."

"Chắc ở nhà được nuông chiều quá đây mà." Phạm Băng cũng gật gù đồng tình.

Mọi người can ngăn khiến Ninh Dương cũng không biết nói gì.

"Thôi, cứ để nàng tự trấn tĩnh lại một lúc cũng tốt." Ninh Dương lầm bầm, quyết định quay vào tiếp tục luyện cấp, không vội đi tìm nàng nữa.

Bản biên tập này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free