(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 67: Giấc Mộng
An Bang, Đại Việt
Sau bữa cơm, Hà Phong trở về phòng. Hắn không vội vàng đăng nhập vào [Thần Ma], mà ngồi trên ghế tựa, ngậm điếu thuốc, ngước mắt nhìn bầu trời, lòng đầy cảm thán.
Nhân sinh như một giấc mộng. Những chuyện xảy ra với hắn cứ ngỡ mới chỉ hôm qua, hắn nhớ rõ mồn một. Bản thân hắn cũng tự hỏi, nếu không có [Thần Ma], cuộc đời hắn sẽ trôi về đâu? Chắc sẽ lại như trong phim hay cuộc sống trước đây: năm năm đại học, rồi ra trường đi làm, kiếm một cô vợ, tích góp chút tiền mua một căn nhà, sinh con... Cứ thế, một cuộc đời tẻ nhạt trôi qua. Ánh mắt Hà Phong dần dần lim dim.
Hắn lại nghĩ tới gia đình. Cha mẹ đã đặt nhiều kỳ vọng vào hắn. Kiếp trước, đúng như diễn biến, hắn đã làm cha mẹ thất vọng. Đến tận phút cuối, hắn không còn được nghe giọng cha, không còn lời cha dặn dò. Hắn hồi tưởng về thời thơ ấu, về những ước mơ thuở bé...
Đột nhiên Hà Phong mở bừng mắt, ngồi bật dậy. Hắn tự dưng phát hiện ký ức thuở nhỏ của mình dường như đã biến mất. Nói đúng hơn, hắn nhớ rất rõ mọi chuyện sau năm năm đại học. Nhưng quãng thời gian trước đó, từ năm năm về trước cho đến tận thuở nhỏ, hắn lại như không nhớ được bất cứ chuyện gì.
"Đây là vì sao?"
Hắn nhíu mày suy tư. Chuyện như vậy lẽ ra không thể xảy ra. Bản thân hắn có trí nhớ rất tốt, hơn nữa, sau khi trải nghiệm [Thần Ma], trí não của hắn đã phát triển vượt bậc. Thế mà hắn lại có thể quên đi ký ức.
Hà Phong quyết định gọi điện về hỏi gia đình. Hắn suy đoán, có khi nào giống như trong phim, hắn đã gặp tai nạn mà mất trí nhớ?
Nhưng vừa cầm điện thoại lên, hắn lại đặt xuống. Kiểu chuyện này nghe cứ như phim Hàn Quốc vậy. Hơn nữa, nếu bản thân bị chấn thương, thì ký ức đầu tiên về năm năm trước hẳn phải là ở bệnh viện mới đúng chứ.
Ngồi xuống ghế, hắn lại lim dim mắt, tiếp tục suy nghĩ. Cuối cùng, hắn chỉ có thể quy điều này cho việc Trọng Sinh đã gây ra tác dụng phụ.
Những suy nghĩ mông lung khiến Hà Phong chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Trong giấc ngủ, hắn mơ thấy một giấc mơ khá kỳ lạ.
Lúc này, Hà Phong phát hiện bản thân đang ở một khu vực kỳ lạ. Xung quanh tối đen như mực, thậm chí còn không thể nhìn rõ năm ngón tay trước mặt.
"Đây là đâu?"
Hà Phong thắc mắc, nhưng lúc này không có ai trả lời hắn.
Rồi bóng tối dần dần tan đi, khiến Hà Phong lúc này nhìn rõ hơn một chút. Hắn thấy mình như đang đứng giữa một khu rừng.
Bỗng lúc này, những tiếng ồn ào vọng đến tai hắn. Theo bản năng, hắn vội vàng nhìn về phía phát ra âm thanh.
Khi nhìn đến nơi, hắn chỉ thấy khá đông người đang cố gắng xua đuổi một đứa nhóc. Người lớn thì cầm gậy gộc, trẻ con thì cầm đá ném. Miệng bọn họ vẫn không ngừng những lời chửi rủa.
"Cút đi, đứa con của quỷ!"
"Cút đi, ngươi là kẻ ứng với lời nguyền!"
"Cút, cút đi! Ở đây không chào đón ngươi!"
Hà Phong quan sát đứa nhỏ. Đứa bé tầm 5-6 tuổi, mặc bộ quần áo cũ kỹ, rách rưới. Trên người nó đã có vô số vết thương. Có những vết thương đã cũ và đóng vảy, có những vết thì còn mới nguyên, đang không ngừng chảy máu.
"Đứa nhỏ tội nghiệp quá."
Hà Phong lẩm bẩm. Tuy không biết đứa nhỏ kia là ai, Hà Phong cũng không thấy rõ mặt nó. Nhưng còn nhỏ tuổi mà đã phải chịu sự đối xử như vậy, hắn không khỏi thấy thương cảm.
Hà Phong kinh ngạc khi ánh mắt nhìn đến một thứ trên tay đứa trẻ đó. Dù trên người nó đầy rẫy vết thương, nhưng trong tay vẫn nắm chặt vũ khí không buông. Thanh vũ khí đó, Hà Phong phải nói là vô cùng quen thuộc: Quỷ Kiếm.
"Sao lại là Quỷ Kiếm?" Hà Phong lẩm bẩm thắc mắc.
"Một ngày nào đó ta nhất định trở về, dùng Thiên Lang giết hết các ngươi, san bằng nơi này!"
Đứa nhỏ gào thét trong lòng. Điều khiến Hà Phong kinh ngạc hơn là hắn lại có thể nghe được tiếng lòng của đứa nhóc kia.
Hà Phong cũng thắc mắc Thiên Lang là ai. Đây là lần thứ hai hắn nghe được cái tên này. Hay là thanh kiếm kia tên Thiên Lang? Nhưng rất nhanh hắn phủ định ngay, vì trong game, hệ thống đã hiển thị là Quỷ Kiếm chứ không phải Thiên Lang.
Tiếng chửi rủa vẫn tiếp tục vang lên, đứa nhỏ lê từng bước chân khó nhọc, kéo lê Quỷ Kiếm, từng bước chân nặng nhọc rời đi.
"Nó muốn đi đâu?" Hà Phong lại thắc mắc.
Đột nhiên đứa nhỏ quay đầu về phía Hà Phong, khiến hắn giật mình.
"Nhất định phải quay về!"
Đứa nhỏ hét lên một tiếng như muốn nói với Hà Phong. Đến đây, hình ảnh đột ngột biến mất. Hà Phong choàng tỉnh giấc. Không biết từ lúc nào, mồ hôi đã thấm ướt lưng áo hắn.
Đứng dậy rót cho mình một cốc nước, Hà Phong tu ừng ực như để cố giữ bình tĩnh sau giấc mơ vừa rồi.
Kiếp trước, bản thân hắn từng thân chinh bách chiến qua hàng trăm trận lớn nhỏ. Vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa có lần nào khiến hắn sởn gai ốc như giấc mơ vừa rồi.
Giấc mơ không có chém giết, không đầu rơi máu chảy, nhưng nó lại mang cho Hà Phong một cảm giác khá kỳ quái, mà còn chân thật đến lạ.
"Đấy là đâu? Đứa nhóc đó là ai? Có quan hệ gì với ta?
Những người xua đuổi nó là ai?"
Hà Phong chìm vào suy nghĩ. Đủ mọi vấn đề thắc mắc khiến Hà Phong không hay biết trời đã dần sáng tỏ.
"Nghĩ không ra thôi không nghĩ nữa."
Hà Phong đứng dậy thở dài. Mất một đêm cuối cùng chẳng phát hiện ra điều gì, hắn cũng đành từ bỏ. Quyết định đăng nhập vào [Thần Ma].
***
Tại trụ sở chính của công hội Đồ Thần trong đại lục [Thần Ma].
Ngọc La Sát lúc này cũng vừa về đến nơi. Theo sau nàng là Nhị Bạch huynh đệ. Cả ba người sau khi quan chiến thì kéo nhau đi luyện cấp, cho đến khi hết thể lực mới lại kéo nhau về đây nghỉ ngơi.
"Mang tiếng đại lục [Thần Ma] cái gì cũng có thể, vậy mà mỗi khi hết thanh thể lực lại phải ngồi nghỉ để hồi phục. Thật chán chết!"
Ngọc La Sát dựa lưng vào ghế, lầm bầm. Hiện tại, dù đã hao hết thể lực, nàng cũng chỉ mới ở cấp 22, còn Nhị Bạch huynh đệ thì ở cấp 21. Trò chơi [Thần Ma] này càng về sau càng lên cấp lâu kinh khủng.
Gạt bỏ những suy nghĩ đó, Ngọc La Sát mở bảng tin công hội ra xem. Nàng khẽ nhếch môi cười. Quả không nằm ngoài dự đoán của nàng. Sau cuộc chiến của ngũ tướng, số lượng thành viên xin gia nhập công hội cũng tăng lên đáng kể.
Đột nhiên như bị điện giật, Ngọc La Sát bỗng giật nảy mình, ngồi thẳng dậy. Bởi lúc này, khi theo dõi danh sách xin gia nhập, một cái tên khiến nàng không khỏi bất ngờ.
"Trần Như? Búa Rìu Tam Thần Trần Như?"
Ngọc La Sát lầm bầm khiến Nhị Bạch huynh đệ ngồi bên cạnh vô cùng khó hiểu. Nhưng bọn hắn cũng không hỏi lại. Đi theo nàng một thời gian, họ đã sớm thành thói quen, biết rõ chuyện gì nên hỏi, chuyện gì không nên.
Sợ nhận lầm, Ngọc La Sát còn cẩn thận nhấp vào hình ảnh đại diện của Trần Như. Sau khi xem kỹ, xác nhận không sai, nàng không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.
Ở thời điểm hiện tại trong [Thần Ma], cái tên Trần Như có thể vô cùng lạ lẫm. Nhưng với những người như Ngọc La Sát, cái tên này lại quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
Nếu có cao thủ Thánh Cấp trấn giữ, công hội sẽ được công nhận là công hội siêu nhất lưu, như Đồ Thần ngày đó có Tứ Thánh trấn giữ. Vậy thì để đứng vào hàng ngũ công hội Siêu Phàm, ngoài tài lực và thực lực vô cùng lớn, điều tiên quyết là phải có Thần Cấp Thất Giai trấn giữ. Và Trần Như chính là một trong Tam Thần của Búa Rìu.
Tuy Búa Rìu chỉ có Tam Thần, nếu xét về số lượng thì là ít nhất trong số các công hội Siêu Phàm khác. Nhưng không ai dám coi thường Búa Rìu, cũng bởi sự hiện diện của Trần Như.
Không phải Trần Như mạnh mẽ về chiến đấu đến mức nào. Trái lại, nàng gần như không am hiểu về chiến đấu. Sở dĩ nàng nổi danh là bởi nàng là Dược Thần duy nhất trong [Thần Ma]. Đúng vậy, nàng lấy dược đạo nhập thần, cũng là người duy nhất dùng nghề phụ để đạt tới cảnh giới nhập thần.
Trần Như nổi danh bởi khả năng chế dược. Thuốc của nàng chế ra là độc nhất vô nhị trên đại lục. Có thể kể đến các loại như Dược dịch nhân đôi kinh nghiệm, Dược dịch tăng cao kháng thể, Dược dịch tăng tấn công... Loại nào cũng đều là hàng hiếm có khó tìm. Kiếp trước, người cầu thuốc của nàng có khi phải chờ đợi hàng mấy năm trời mà vẫn vui lòng chấp nhận.
"Không biết Búa Rìu biết được giá trị thật sự của Trần Như sẽ cảm thấy thế nào nhỉ?"
Ngọc La Sát cười lên đầy vẻ thâm hiểm. Việc Trần Như xin gia nhập Đồ Thần, nàng cũng hiểu được ý đồ của Búa Rìu. Nhưng không sao. Đã dâng tới tận cửa thì ta nhận thôi. À mà này, Trần Như đừng hòng có thể quay lại Búa Rìu!
Ngọc La Sát lại đột nhiên rơi vào bối rối. Rốt cuộc nên để ai tiếp cận Trần Như đây?
"Hà Phong? Không được. Tên này độc lai độc vãng, không thấy hắn vứt lại Nhị Bạch huynh đệ cho nàng sao? Hay là ta tự đi theo nàng? Thôi bỏ qua đi. Nhị Bạch huynh đệ? Ặc, hai tên thích khách này mà đi theo bảo nàng học ám sát chắc?"
"Rốt cuộc, chỉ còn lại Ngũ Tướng."
Mở ra bảng điều khiển công hội, Ngọc La Sát điểm vào một cái tên, rồi liên lạc với đối phương.
"A, Ngọc trưởng lão, không biết có gì căn dặn?"
Màn hình bên kia, tiếng Ninh Dương vang lên.
"Tiểu Dương, công hội mới có người gia nhập, nàng tên Trần Như. Ngươi về đón nàng, rồi kèm cặp nàng một thời gian."
"Được."
Ninh Dương sảng khoái đáp ứng. Với hắn, loại việc này cũng không đáng kể. Thêm hay bớt một người vào đội cũng không ảnh hưởng gì. Còn Trần Như là ai thì theo hắn nghĩ, chắc là người quen của hội trưởng hoặc các trưởng lão.
"Nhớ, cố gắng tạo cho nàng cảm tình. Nếu có thể khiến nàng yêu ngươi thì càng tốt. Làm mọi cách để nàng trung thành tuyệt đối với công hội."
"A..."
Ninh Dương bất ngờ trước lời nói của Ngọc La Sát. Bản thân hắn là người chính trực, luôn giữ phẩm giá. Loại chuyện lừa gạt tình cảm bỉ ổi như vậy hắn chưa bao giờ nghĩ đến. Không ngờ hôm nay Ngọc La Sát lại yêu cầu hắn làm điều đó.
"Ngọc trưởng lão, chuyện này có hơi..."
Ngọc La Sát lúc này lạnh giọng: "Không có chuyện hơi hướm gì cả. Đây là lệnh."
Khuôn mặt Ninh Dương trầm xuống. Hắn thật sự không muốn làm như vậy chút nào. Lợi dụng tình cảm người khác ư? Làm vậy thì có khác gì mấy nhân vật phản diện mà hắn hay thấy trong phim đâu.
Ninh Dương trong lòng lúc này cũng suy nghĩ liệu việc hắn gia nhập công hội Đồ Thần có phải là quyết định đúng đắn hay không. Trước đây, nhìn Thần Phong cường thế chống lại các công hội Siêu Phàm, bọn họ đã thấy được ánh sáng, hy vọng về một công hội dám đứng ra bảo vệ những người chơi tự do. Bây giờ xem ra, Đồ Thần cũng chẳng khác mấy công hội khác là bao, cũng lợi dụng người khác để đạt được mục đích của mình.
Ngọc La Sát lúc này không hề hay biết suy nghĩ trong lòng Ninh Dương. Thấy hắn im lặng, nàng nghĩ Ninh Dương đang lưỡng lự, cho nên liền thúc giục:
"Ninh Dương, ta không có thời gian dài dòng với ngươi, ngươi làm hay không làm?"
"Được."
Ninh Dương thở dài, cắn răng đáp ứng. Ngọc La Sát không biết rằng chuyện lần này đã khiến lòng trung thành của Ninh Dương với Đồ Thần bắt đầu dao động.
Sản phẩm của trí tuệ này được truyen.free giữ bản quyền, kính mong độc giả tôn trọng.