Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 58: Gặp Gỡ

Đầu tiên, tác giả chân thành cảm ơn tất cả độc giả đã ủng hộ tác phẩm Quỷ Thần trong suốt thời gian qua, đặc biệt là các bạn Saitada, Khách, Trần Văn Linh...

Đến hôm nay, bộ truyện đã đồng hành cùng mọi người một thời gian dài, nhưng tình hình dịch Covid-19 trên cả nước đang diễn biến hết sức căng thẳng. Thân là một bác sĩ tuyến đầu chống dịch, tác giả đang cố gắng hết mình để phục vụ nhân dân tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu nói riêng và cả nước nói chung. Vì vậy, tôi sẽ không thể ra chương đều đặn cho tác phẩm Quỷ Thần.

Sự bất tiện này có lẽ sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều quý độc giả đã ủng hộ tác phẩm, nhưng tôi cũng đành chấp nhận. Một lần nữa, xin lỗi quý vị độc giả.

Tác giả sẽ cố gắng viết tiếp khi có thời gian rảnh rỗi và hứa sẽ không bỏ dở bộ truyện. Mong mọi người cảm thông cho sự bất tiện này và tiếp tục ủng hộ.

..................................

Dương Vương thành, Mộng Vân đế quốc.

Trong Mộng Vân đế quốc, Dương Vương thành được xem là tòa thành trì lớn nhất, đẹp nhất và cũng sầm uất nhất. Bởi lẽ, nơi đây chính là kinh đô, là trái tim, là trung tâm của toàn bộ Mộng Vân đế quốc.

Nơi đây không thiếu các hàng quán, dịch vụ do NPC và người chơi mở ra, thu hút một lượng lớn thương nhân từ khắp nơi đổ về. Điều đó tạo điều kiện thuận lợi cho sự phát triển vượt bậc của tòa thành này. Từng có một câu nói trong giới người chơi: "Chưa qua Dương Vương thành, chưa biết Mộng Vân đế quốc."

Giá cả phải chăng, mặt hàng phong phú và nhiều cơ hội mở ra đã khiến Dương Vương thành thu hút một lượng lớn người chơi của Đại Việt ghé thăm.

Lúc này, trong tòa thành, xuất hiện một nhóm người chơi. Sẽ chẳng có gì lạ nếu kẻ dẫn đầu nhóm người đó không phải là Trần Phi, phó hội trưởng của công hội Búa Rìu. Đây là khu vực Đại Việt, là địa bàn chính thức của bọn hắn. Nhưng khác với thái độ hống hách thường ngày, hôm nay bọn chúng đi lại khá có trật tự, thái độ uy nghiêm, và khuôn mặt từng người trong nhóm toát lên vẻ băng lãnh.

Khi thấy nhóm người Trần Phi, những người chơi khác trên đường đều vội vàng dạt sang hai bên nhường lối, cũng không ai dại dột đi đắc tội bọn họ. Kèm theo đó, không thiếu những lời bàn tán nổi lên:

"Là công hội Búa Rìu phải không nhỉ?"

"Đúng, là Búa Rìu. Hình như người đi đầu là phó hội trưởng Trần Phi."

"Ồ, Trần Phi sao? Có chuyện gì mà đích thân hắn dẫn đoàn thế nhỉ?"

"Không biết, hay là chúng ta đi theo xem sao?"

"Được, đi theo xem th���!"

Thế là dưới sự dẫn đầu của công hội Búa Rìu, không ít người chơi tò mò cũng kéo nhau đi theo sau, ban đầu vài người, sau đó vài chục, vài trăm, vài nghìn người... Tất cả tập hợp thành một đoàn người lớn ùn ùn kéo nhau trên phố, khiến không ít NPC cùng những người chơi khác ngạc nhiên, tò mò, và cuối cùng cũng nhập vào đám đông.

Trần Phi không phản đối điều ấy. Trái lại, hắn còn cảm thấy hứng thú mà tạo điều kiện cho đoàn người đi sau. Trong suy nghĩ của hắn, việc có đám đông đi theo cũng là cơ hội tốt để Búa Rìu phô trương sức mạnh, trấn áp những công hội nhỏ nếu có ý định đối đầu với bọn họ.

Cuối cùng, sau khi diễu hành qua nhiều dãy phố, đoàn người xuất hiện trước cửa một tòa nhà cao ba tầng, diện tích cũng được coi là tương đối rộng rãi. Quan trọng hơn, ngay trên cửa ra vào còn treo một tấm biển mà khi Trần Phi nhìn thấy, khóe miệng không khỏi nhếch lên cười khẩy. Trên tấm biển viết: "Phân bộ: Đồ Thần công hội."

Thì ra, sau khi rời trụ sở công hội, Hà Phong cùng đám người đã trực tiếp đến Dương Vương thành thuê mặt bằng, lập chi nhánh cho Đồ Thần để tuyển người.

Loại hình thuê mặt bằng này cũng khá phổ biến ở kiếp trước. Chỉ cần có tiền thì ngoài một số khu vực cấm, người chơi có thể thuê mặt bằng, sau đó mở tiệm làm ăn, buôn bán, hoặc mở chi nhánh...

Tuy nhiên, các tòa thành thị khác nhau đồng nghĩa giá cả cũng sẽ khác nhau, ngoài ra còn tùy thuộc khu vực. Khi Trần Phi biết Đồ Thần mở chi nhánh ngay khu vực trung tâm Dương Vương thành, ban đầu hắn không khỏi bất ngờ. Sau đó, hắn nghĩ đến chỉ có một khả năng: Thần Phong đã nạp tiền từ giai đoạn đầu.

Đoàn người công hội Búa Rìu dừng lại, khiến đám đông phía sau lục tục kéo đến cũng theo đó mà dừng lại. Khi cả đám nhìn lại tấm bảng, không khỏi "ồ" lên như đã hiểu ra.

"Đây là Búa Rìu muốn đến gặp Đồ Thần!"

"Chẳng lẽ Búa Rìu muốn tuyên chiến?"

"Không phải sao? Tôi nhớ Liên Minh công hội đã phong sát Đồ Thần rồi mà!"

"Cũng quá nhanh đi, phải biết Đồ Thần thành lập chưa được bao lâu."

"Thần Phong sẽ làm thế nào đây?"

Người chơi nổi lên bàn tán xôn xao, cũng không thiếu những người tranh thủ livestream trực tiếp phát lên Facebook, YouTube... Khiến người chơi khắp nơi đều đổ dồn ánh mắt về, muốn biết tình hình ra sao. Sự kiện nhanh chóng gây ra một làn sóng xôn xao trong toàn bộ thế giới [Thần Ma].

Mà lúc này, Trần Phi không biết những điều đó. Dù có biết, có lẽ hắn cũng chẳng bận tâm. Trước sức mạnh tuyệt đối của Búa Rìu, hắn chẳng nghĩ Đồ Thần có thể làm nên trò trống gì. Hắn mang theo niềm tin tuyệt đối mà tiến vào cửa.

"Đứng lại, nơi đây không thể tiến vào!"

Khi hắn tiến tới trước cửa, hai hộ vệ đứng hai bên đã ra tay ngăn cản. Trần Phi cũng vì thế mà trợn trừng mắt.

"Láo toét! Ngươi biết đây là ai không mà dám ngăn cản?" một người trong Búa Rìu lúc này lớn tiếng quát.

"Không biết, cũng không quan tâm. Bọn ta chỉ cần bẩm báo cho người phụ trách bên trong biết, đợi họ thông báo và được sự đồng ý thì các ngươi mới có thể vào."

"Ngươi..." người lúc nãy của Búa Rìu nghẹn lời. Vốn định nói tiếp thì Trần Phi ra dấu ngăn cản, ý bảo hắn im lặng.

"Được rồi, phiền ngươi vào trong thông báo. Trần Phi, phó hội trưởng của Búa Rìu, muốn gặp người phụ trách ở đây."

Trần Phi lúc này nói với NPC thủ vệ. Không phải hắn không muốn xông vào, nhưng hai NPC đứng hai bên, hắn liếc mắt đều có thể nhận ra đều là cao thủ nhị giai. Nếu ngoan cố không nghe, trời mới biết liệu bên trong còn sẽ có bao nhiêu người khác xông ra.

Trần Phi cũng ngay lập tức nhận ra. Loại hình NPC gác cửa này là NPC thủ vệ. Hắn không khỏi tặc lưỡi, không nghĩ Hà Phong có thể tuyển dụng được những NPC dạng này nhanh đến vậy. Nhưng hắn cũng rất vui mừng, bởi trong suy nghĩ của hắn, sau khi thu phục công hội Búa Rìu thì tất cả những thứ này cũng sẽ thuộc về Búa Rìu.

NPC thủ vệ nghe Trần Phi nói, lúc này cũng lười biếng gật đầu. Sau đó tiếp tục ngáp dài, chống tay vào cằm, mắt lim dim ngủ.

"Ngươi còn không mau đi thông báo đi!"

Người chơi khi nãy lại lần nữa lớn tiếng quát, khiến Trần Phi cũng không khỏi nhíu mày khó chịu với NPC kia.

"Ây da, to tiếng cái gì chớ. Ta hiện giờ rất buồn ngủ, đợi ta ngủ một giấc dậy sẽ thông báo."

Nghe NPC kia đáp lời, đám người bên Búa Rìu không khỏi nổi giận đùng đùng. Đây rõ ràng là sự coi thường trắng trợn. Còn đám người chơi không thuộc Búa Rìu thì trợn mắt há hốc mồm, đây là thể loại NPC gì đây?

Tuy tức giận, nhưng trước mắt, đối phương cũng là NPC cảnh giới nhị giai, không thể vọng động. Trần Phi cũng chỉ có thể nén giận, cắn răng móc ra một Ngân Tệ đẩy lên trước mặt NPC.

"Vị thủ vệ, chúng tôi thực sự có chuyện gấp, mong ngài thông báo giúp."

Cố gắng nặn ra nụ cười hiền hòa, Trần Phi nói. Nhưng khi hắn nhìn vào NPC, chỉ thấy NPC cười khinh bỉ mà nói:

"Gì đây? Cho ăn xin sao?"

Đến đây Trần Phi tức điên rồi. Hắn thề sẽ xé xác tên thủ vệ này ra khi chiếm được Đồ Thần. Tuy vậy, hắn vẫn cắn răng, lần này hắn rút ra một Kim Tệ.

"Mong ngài thông báo giúp!"

Nhìn thấy Kim Tệ, vị thủ vệ lúc này mới hài lòng gật đầu, sau đó duỗi tay vươn vai.

"Ây da, ta tự nhiên lại hết buồn ngủ. Vậy đợi xíu nha, để ta đi thông báo."

Nói xong, vị thủ vệ cũng đứng dậy mà đi vào trong.

"Trần Phi phó hội trưởng, bọn hắn..." một người chơi đứng phía sau Trần Phi lúc này mới căm tức lên tiếng.

"Ta biết."

Cũng không đợi người kia nói hết, Trần Phi đã cắt lời. Theo hắn thấy, đám thủ vệ này chắc chắn nhận lệnh từ Thần Phong, cố tình gây khó dễ cho bọn hắn khi vào cửa. Hắn cũng khinh thường việc này, chỉ khẽ hừ một tiếng.

"Trước sức mạnh tuyệt đối, mưu hèn kế bẩn chỉ là trò vặt vãnh."

Mà người chơi đi theo cùng những người đang xem livestream lúc này không khỏi "ồ" lên kinh ngạc. Một công hội lớn như Búa Rìu đến cửa mà không được đón tiếp tử tế, đã bị coi là xúc phạm uy quyền, còn dám chặn lại đòi tiền. Không ít người thán phục sự gan góc này của Đồ Thần. Nhưng cũng không thiếu những kẻ cho rằng Đồ Thần đang tìm chết.

Đợi chừng mười phút. Vị thủ vệ khi nãy lững thững từ trong bước ra. Vẻ mặt ung dung, coi việc khiến Búa Rìu chờ đợi là chuyện thường tình.

"Chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng!" một người chơi thấy điệu bộ thủ vệ như vậy thì tức tối lẩm bẩm chửi rủa. Theo hắn thấy, nếu tên thủ vệ này dám bước chân ra khỏi thành, bọn hắn cũng không thiếu cách để hạ gục hắn. Tuy bọn hắn không có cao thủ nhị giai, nhưng bọn hắn có biển người. Chênh lệch một cảnh giới tuy thực lực sẽ khác biệt, nhưng nhị giai chưa phải vô địch tuyệt đối trước mặt nhất giai. Chỉ cần người đủ đông, bọn hắn tự tin tuyệt đối tiêu diệt tên thủ vệ này.

Lúc này, vị thủ vệ đã tới trước mặt nhóm người công hội Búa Rìu. Hắn cũng chẳng quan tâm bọn này nghĩ gì mà hững hờ nói ra:

"Hội trưởng cho mời các ngươi, tuy nhiên chỉ năm người được phép tiến vào. Ây da, chỗ chúng ta cũng hơi nhỏ a. Không chứa được nhiều người vậy đâu."

Nghe xong, khóe miệng Trần Phi không khỏi giật giật. "Mịa nó, vậy mà còn nhỏ à?" Tuy nói phân bộ Đồ Thần không lớn, nhưng có thể chứa cả trăm, hai trăm người là chuyện bình thường.

Tuy vậy, trong lòng hắn cũng thoải mái không ít, đối phương đưa ra yêu cầu như vậy, điều đó càng nói lên đối phương đang sợ bọn hắn, khiến bọn hắn càng trở nên có lợi.

"Được, không thành vấn đề." Trần Phi sảng khoái đáp ứng.

Rất nhanh, Trần Phi tùy ý chọn ra năm người, sau đó tất cả cùng đi theo vị thủ vệ tiến vào bên trong.

Dưới sự dẫn dắt, đi qua một dãy hành lang cùng cầu thang lên lầu, nhóm người Trần Phi đã tiến đến trước cửa một căn phòng có hai thủ vệ canh gác.

"Ta đưa các ngươi tới đây thôi, tiến vào đi."

Nói rồi, vị thủ vệ ban đầu cũng nhanh chóng lui ra ngoài. Đám người Trần Phi cũng không khách sáo, trực tiếp đẩy cửa mà bước vào.

Phòng tiếp khách của Đồ Thần bày biện khá đơn giản, ngoài một bộ bàn làm việc và ở chính giữa phòng là bộ bàn ghế tiếp khách, ngoài ra cũng không có thêm đồ vật gì. Khiến đám người công hội Búa Rìu nhìn thấy, không khỏi nhếch mép khinh thường. Dù là công hội đứng đầu [Thần Ma], nằm ngay trung tâm kinh thành, căn phòng lại có vẻ khá nghèo nàn so với bên ngoài.

"Hội trưởng của các ngươi đâu?"

Liếc mắt không thấy có người trong căn phòng, Trần Phi không khỏi cau mày, liền lập tức hỏi vị thủ vệ đang canh cửa.

"Hội trưởng có chút chuyện, các ngươi chịu khó ngồi chờ chút." Thủ vệ lạnh lùng trả lời.

Nghe xong, Trần Phi không khỏi đen mặt. Từ lúc đến gặp Đồ Thần, hay phải nói từ lúc tiến đến trước cửa Đồ Thần công hội, hắn chịu biết bao nhiêu ức chế và khó chịu. Vốn chỉ muốn gặp gỡ Thần Phong, sau đó nhanh chóng giải quyết việc. Không ngờ hết lần này đến lần khác bị làm khó dễ.

Nghĩ vậy thôi, nhưng Trần Phi cũng vẫn phải ngồi vào ghế. Bây giờ nổi giận bỏ về cũng không giải quyết được vấn đề. Cho nên hắn chỉ còn cách kiên nhẫn chờ đợi. Hắn cũng âm thầm thề sau khi chiếm được Đồ Thần, hắn sẽ cho Thần Phong nếm mùi đau khổ.

"Lát nữa ai đó vào, bắt đầu livestream cho ta. Ta muốn cả Đại Việt biết sức mạnh của Búa Rìu. Dù là top 1 bảng xếp hạng hay công hội đầu tiên của [Thần Ma] cũng phải cúi đầu trước chúng ta."

Trần Phi quay sang căn dặn một tên đi theo đằng sau. Chỉ thấy người đó khẽ gật đầu ra hiệu đồng ý sau khi nghe Trần Phi nói. Sau đó nhóm người im lặng chờ đợi.

Thời gian dần trôi qua, gần một giờ đồng hồ trôi qua, nhưng bóng người công hội Đồ Thần tuyệt nhiên vẫn không ai xuất hiện, khiến Trần Phi lúc này đùng đùng nổi giận.

"Thật coi thường quá đáng mà! Đi, chúng ta về! Ta sẽ cho bọn hắn hối hận vì ngày hôm nay!"

Đến nước này thì Trần Phi đã không còn có thể nhẫn nhịn được nữa. Ngay khi hắn định đứng dậy ra về, cánh cửa căn phòng đột nhiên bật mở. Một đám người bước vào dưới sự dẫn dắt của một nam tử.

Trần Phi đang nổi giận cũng phải ngạc nhiên khi nhìn thấy nam tử đó. Hắn có khí chất hơn người, toàn thân mặc chiến giáp đen tuyền, những sợi hắc khí không ngừng lượn lờ quanh người. Hắn có khuôn mặt băng lãnh, khó nhìn ra hỉ nộ ái ố, với đôi mắt đỏ như máu, khiến người khác cảm thấy lạnh sống lưng khi nhìn vào.

Sợ hãi.

Chính là cảm giác đầu tiên của nhóm người bên phía Búa Rìu cảm nhận được khi nhìn thấy người này. Lúc này, ngoài Trần Phi còn giữ được bình tĩnh ra, những kẻ còn lại lòng không ngừng thúc giục họ phải chạy khỏi đây.

"A, đó chính là Thần Phong đại thần sao?"

"Woa, đẹp trai quá!"

"Đẹp cái búa, ngươi không thấy hắn đáng sợ sao?"

"Sao đôi mắt hắn lại màu đỏ?"

"Cùng câu hỏi!"

...

Livestream nhanh chóng được một người bên phía Búa Rìu bật lên. Khiến tất cả những người xem sau khi nhìn thấy Thần Phong không khỏi "ồ" lên liên tục. Tất cả đều bàn tán xôn xao về khí chất và đôi mắt của hắn.

Công hội Bá Đồ.

Lúc này, Sở Ngân và nhiều thành viên công hội cũng tạm hoãn lại việc đang làm mà xem livestream. Tất cả đều muốn biết diễn biến của cuộc gặp gỡ lần này.

"Ê, kia chính là Ngọc La Sát!"

Khi đang xem, Dực Hồng vội vàng kinh hô khi nhìn thấy nhóm người đi theo sau Thần Phong.

Nghe tiếng Dực Hồng, tất cả đều đổ dồn ánh mắt nhìn về phía nhóm người. Theo sau Thần Phong lúc này có hai nam một nữ. Nữ tử có vóc dáng cực kỳ hoàn mỹ, khuôn mặt ngũ quan tinh xảo, tuy nhiên có lẽ nàng bị mù khi đôi mắt nàng được quấn một lớp vải ren che kín.

"Ngươi chắc chắn?" Sở Ngân cũng vội vàng hỏi lại.

"Hội trưởng, dù sao ta cũng đã ở cạnh nàng một thời gian dài, không thể nhận nhầm. Nàng chính là Ngọc La Sát!" Dực Hồng quả quyết nói.

"Đúng, chính là nàng!" La Chinh đứng bên cạnh cũng phụ họa.

Sở Ngân ánh mắt co rụt lại. Dực Hồng cùng La Chinh từng cùng Ngọc La Sát tiến vào phó bản *Tê Hà Lĩnh*, họ chắc chắn không thể nhận sai. Nếu hai người họ cùng khẳng định, chắc chắn đó là Ngọc La Sát. Cũng tức là công hội Đồ Thần được thành lập bởi chính Công Hội Lệnh mà Ngọc La Sát cướp từ tay họ.

"Đồ Thần công hội!"

Sở Ngân rít lên giận dữ. Thần Phong năm lần bảy lượt đối đầu với Búa Rìu, trực tiếp tiêu diệt cả đội 3 của bọn hắn. Hắn đã cắn răng chịu nhục, tất cả vì đại cục. Không ngờ Thần Phong không có ý định buông tha cho bọn hắn. Cướp đi Công Hội Lệnh để bọn hắn muối mặt trước Búa Rìu, còn phải đền một khoản tiền khá lớn.

"Mau thông báo cho Trần Phi!" Sở Ngân lúc này cũng vội vàng mà nói.

Dực Hồng lắc đầu: "Không cần."

Nghe vậy, Sở Ngân nghi ngờ nhìn Dực Hồng, chỉ thấy hắn lúc này chỉ vào một người trên màn hình.

"Nàng là Từ Hy, hôm đó tham gia phó bản có cả nàng, chắc chắn nàng cũng nhận ra Ngọc La Sát."

Sở Ngân mới vỡ lẽ. Thì ra đội hình bên phía công hội Búa Rìu hôm đó tham gia phó bản, hắn không hề để ý. Giờ nghe Dực Hồng giải thích, hắn mới khẽ gật đầu.

"Thần Phong, hôm nay ta xem ngươi kết thúc ra sao."

Truyện này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức khi chưa có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free