(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 47: Đạt Đến Thần Thụ
Trong một ngôi đền cổ kính nằm sâu nơi hẻo lánh, có hai bóng người đang ngồi. Dễ dàng nhận ra một trong hai là Iris. Tuy nhiên, lúc này Iris trông trẻ trung hơn rất nhiều.
Đối diện Iris là một nam tử. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy nét mặt hắn và Iris có phần tương đồng. Hắn ngồi nghiêm trang, thái độ vô cùng nghiêm túc.
"Iris, hôm nay ta sẽ truyền cho đệ bí kíp gia truyền của gia tộc chúng ta." Nam tử đối diện nói. Nghe vậy, Iris không khỏi kinh ngạc, vội vàng hỏi lại: "Bí kíp gia truyền? Sư huynh, chẳng phải Ảo Ảnh đã là bí kíp cuối cùng của gia tộc ta sao?"
Hóa ra, nam tử ngồi đối diện Iris bấy lâu nay chính là sư huynh của hắn, và lúc này đang truyền thụ kỹ năng cho Iris.
Sư huynh của Iris lập tức lắc đầu. "Chiêu thức này có uy lực gấp mười, thậm chí trăm lần so với Ảo Ảnh."
Khuôn mặt Iris rạng rỡ vẻ vui mừng. Iris đã học Ảo Ảnh từ lâu, và xét về lực chiến đấu, nó mạnh mẽ vô cùng. Chiêu thức này lại có thể mạnh hơn gấp mười, thậm chí trăm lần. Vậy sức sát thương của nó sẽ khủng khiếp đến mức nào?
"Sư huynh, lời ấy là thật sao?" Iris tưởng mình nghe nhầm, vội vàng hỏi lại.
"Là thật, chỉ có điều..." Vẻ mặt sư huynh trầm ngâm.
Iris sốt ruột thúc giục: "Là gì, huynh cứ nói đi!"
"Đệ phải đặt cả mạng sống mình vào đó khi thi triển chiêu thức này."
"A!" Iris hít vào một hơi khí lạnh. Không ngờ chiêu thức này lại nguy hiểm đến vậy. Nhưng cũng phải thôi, chiêu thức càng mạnh thì nguy cơ tiềm ẩn càng cao, nên các cao thủ thường không sử dụng chúng cho đến giờ phút sinh tử.
"Không đến lúc sinh tử, đệ tuyệt đối không được phép sử dụng chiêu này, hiểu chưa?"
"Đệ hiểu." Nghe sư huynh nhắc nhở, Iris cẩn thận gật đầu.
"Hiểu rồi thì vào luyện tập. Chiêu thức này có tên Lý Bát Thốn."
Thực tại trở lại. Iris không còn ở trong ngôi đền nữa. Hóa ra, tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một đoạn ký ức của Iris về lúc hắn học chiêu Lý Bát Thốn.
Lúc này, Iris đã lao lên tấn công Hitachi.
"Iris..."
"Dừng lại đi Iris!"
Ngưng Nhi cùng huynh đệ nhà họ Bạch kinh hô. Họ không muốn Iris vì mình mà liều mạng. Họ có thể gục ngã rồi tái sinh, nhưng nếu Iris chết, sẽ là mất mát vĩnh viễn.
Iris không hề dừng lại. Toàn thân hắn lúc này bốc lên một luồng ma lực nghi ngút tựa khói, từng bắp cơ trên cơ thể căng cứng. Ngay sau đó, Iris lại tiếp tục phân tách thành sáu thân ảnh như lúc trước.
"Ngu ngốc, tưởng có gì mới mẻ chứ." Hitachi khinh thường khi thấy cảnh này.
"Đừng vội, điều ta muốn cho ngươi xem bây giờ mới bắt đầu."
Iris nhàn nhạt trả lời. Ngay sau đó, sáu thân ảnh của hắn chia sáu hướng, bao vây lấy Hitachi. Cả sáu đồng loạt lao lên tấn công. Cảnh tượng này giống hệt lúc nãy Iris dùng Ảo Ảnh, chỉ có điều, lần này tốc độ của cả sáu Iris đã tăng lên rất nhiều.
Chỉ trong chớp mắt, khi mọi người còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Iris đã lướt ngang qua Hitachi. Kết thúc đòn đánh, Iris kiệt sức khuỵu gối xuống. Còn Hitachi vẫn đứng nguyên, thân thể không chút sứt mẻ.
"Dù ngươi có nhanh hơn, nhưng nếu không thể đánh trúng ta thì chẳng phải phí công vô ích sao? Mà cũng phải, trình độ của ngươi cũng chỉ có thế thôi."
Hitachi cười khẩy.
"Hitachi không hề hấn gì, chiêu vừa rồi của Iris vô ích rồi."
Ngưng Nhi buồn rầu, nhưng Bạch Thiên Thanh rất nhanh đã phủ định: "Không, ngươi nhầm rồi."
Ngưng Nhi nghi hoặc nhìn Bạch Thiên Thanh. Hắn vẫn đang chăm chú quan sát Hitachi, cơ thể khẽ run lên như thể kích động. Thấy vậy, Ngưng Nhi cũng không nói nhiều, tiếp tục quan sát.
Lúc này, Hitachi vẫn đứng đó, nhưng thân hình hắn dường như bắt đầu khẽ run rẩy. Ngay sau đó, một tiếng "Hự!" vang lên, Hitachi lập tức phun ra một ngụm máu, thân thể cũng không còn đứng vững, khuỵu một chân xuống.
"Đây là...? Rõ ràng Iris đã đánh trượt hắn mà." Ngưng Nhi nghi hoặc. Nàng không thể hiểu tại sao Hitachi lại trúng đòn.
"Là sóng xung kích!" Bạch Thiên Thanh lúc này quay sang giải thích cho Ngưng Nhi.
"Việc sử dụng trường thương chỉ là động tác giả, thực chất là Iris đã vận dụng toàn bộ sức lực trong cơ thể, tạo thành những đợt sóng đánh vào Hitachi. Sóng xung kích này mắt thường không thể thấy được. Một khi đã dính đòn, thân thể sẽ bị thương tổn nghiêm trọng, thậm chí bạo thể mà chết. Có thể nói, đây là một chiêu thức vô địch thực sự."
"Thật kinh khủng!" Ngưng Nhi lẩm bẩm. Nàng không thể tin được lại có một chiêu thức như thế này, bỏ qua mọi phòng thủ của đối phương, trực tiếp dùng sóng xung kích đánh thẳng vào cơ thể. Quá đáng sợ!
"Ngươi rất cường đại." Hitachi bước đến nói. "Có lẽ nếu cho ngươi thêm thời gian, ngươi ắt có thể đuổi kịp ta."
"Nó không ph���i vô địch sao?"
Hitachi vẫn còn đứng vững trên sân. Điều này khiến Ngưng Nhi khó có thể hiểu được, nên nàng đành thắc mắc với Bạch Thiên Thanh.
"Chiêu thức là vô địch, nhưng cũng phải tùy người sử dụng. Hitachi là ngũ giai, còn Iris mới là nhị giai. Việc có thể trọng thương Hitachi đã là một điều đáng kinh ngạc rồi."
"Ngươi làm ta khá kinh ngạc đấy."
Hitachi tiến lại gần Iris. Đây là lần đầu tiên trong suốt trận chiến hắn có ý định chủ động tấn công, khuôn mặt hắn lúc này hiện lên chút sát khí. Hắn đã thực sự bực tức. Thân là một cao thủ ngũ giai, lại bị nhị giai trọng thương. Chuyện này nếu truyền ra ngoài, hắn sẽ trở thành nỗi sỉ nhục cho toàn bộ cao thủ ngũ giai. Giết Iris mới có thể giúp hắn vơi đi phần nào sự bực tức.
Sau chiêu Lý Bát Thốn, Iris cũng đã cạn kiệt sức lực. Hắn đã dồn toàn bộ những gì mình có để tung ra đòn đánh cuối cùng này. Giờ đây, kinh mạch Iris đã đứt gãy hoàn toàn, cơ thể run lẩy bẩy vì những cơn đau từ tác dụng phụ của Lý Bát Thốn.
Tuy nhiên, Iris vẫn cố gắng gượng đứng dậy, h���n không muốn tỏ ra yếu đuối, gục ngã trước mặt đối thủ. Dù vô cùng gian nan và đau đớn, Iris vẫn cắn răng, từ từ đứng thẳng lên.
"Ta nhất định không thua đâu!"
"Ồ, còn có thể đứng dậy sao?"
Hitachi lại lần nữa bất ngờ trước thái độ của Iris. Hắn không ngờ kẻ này vẫn còn ý chí để đứng lên dù thân thể đã bị tàn phá nghiêm trọng. Trúng Lý Bát Thốn, với trình độ ngũ giai, Hitachi cũng rất nhanh hiểu được nguyên lý của kỹ năng này, và vì thế hắn cũng hiểu được cái giá phải trả khi thi triển.
"Nể ý chí của ngươi, ta sẽ để ngươi ra đi nhẹ nhàng."
Hitachi có chút cảm động trước sự trung thành và ý chí bất khuất của Iris. Nhưng cũng chỉ là một chút. Hitachi vẫn không hề có ý định buông tha cho Iris. Cao thủ ngũ giai không thể bị làm nhục. Iris chết là điều tất yếu.
"Ra đi vui vẻ, mát mẻ nhé."
Cùng lúc này, lưỡi kiếm của Hitachi đã chém xuống. Đường kiếm tuy đơn giản nhưng vô cùng khủng bố, đừng nói Iris lúc này, ngay cả khi Iris đang ở trạng thái toàn thịnh cũng chưa chắc có thể đỡ được. Đây có thể coi là toàn bộ sức lực của Hitachi, cũng như lời tôn trọng cuối cùng dành cho Iris. Chẳng ai muốn chết một cách hời hợt cả. Dù sau này thiên hạ có truyền tụng rằng Iris chết dưới toàn bộ sức mạnh của ngũ giai, hắn cũng cảm thấy vẻ vang mà nhắm mắt.
Iris biết bản thân không còn có thể làm gì. Hắn nhắm mắt, không muốn nhìn thấy lưỡi ki��m kia chém vào thân thể mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn lại nở một nụ cười toại nguyện cho giây phút này. Hắn đã cố gắng hết sức mình. Tài năng không bằng người, hắn chấp nhận chịu chết.
"Đại nhân, ngài bảo trọng." Câu nói cuối cùng từ Iris như một lời di ngôn.
"Iris, mau tránh ra!" Ngưng Nhi lo lắng hô.
"Không kịp rồi!" Vốn định xông lên cứu Iris, Bạch Thiên Thanh nhận ra đường kiếm của Hitachi quá nhanh, không còn kịp nữa.
Ngay khi lưỡi kiếm tiếp cận Iris, bỗng nhiên một âm thanh "Coong!" trong trẻo vang lên, khiến mọi người giật mình.
Một viên bi sắt không biết từ đâu bắn tới, trúng vào lưỡi kiếm của Hitachi, khiến quỹ đạo đường kiếm lập tức thay đổi. Lưỡi kiếm sượt qua Iris mà chém xuống đất.
Nghe thấy âm thanh đó, Iris mở mắt. Hắn mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trước mặt hắn, Hitachi với vẻ mặt kinh hoàng đang cảnh giác nhìn bốn phía. Trên tay, thanh kiếm của hắn run nhè nhẹ, có lẽ vì chấn động khi nãy. Tiếp tục quan sát, Iris phát hiện dưới chân có một viên bi sắt đang lăn nhẹ trên mặt đất. Iris lập tức hiểu ra, chính viên bi sắt này đã cứu hắn một mạng. À không, phải nói là chủ nhân của viên bi sắt này mới đúng.
"Ai?" Hitachi lập tức hét lớn.
"Có cao thủ!" Thanh niên thư sinh trong nhóm Hitachi lúc này cũng cảnh giác. Vốn là một người chơi ngũ giai, hắn thừa hiểu đường kiếm cuối cùng của Hitachi mạnh mẽ đến nhường nào. Kẻ đến có thể dễ dàng hóa giải như vậy, chẳng phải nói lực chiến của người này cũng đã ngang ngửa, thậm chí vượt trên bọn họ sao?
"Nếu ngươi giết Hộ Vệ của hắn, khi hắn tỉnh dậy chắc sẽ buồn lắm."
Một giọng nói cất lên, kèm theo đó một thân ảnh từ trong rừng rậm ung dung bước ra. Thân ảnh này khoác trên mình lớp đấu bồng đen, đội nón vành rộng che khuất khuôn mặt. Mỗi bước đi, người áo đen đều toát ra khí thế bức người. Rõ ràng đây là một cao thủ.
Nếu lúc này Hà Phong tỉnh dậy, chắc chắn sẽ nhận ra người áo đen này, chính là người bí ẩn mà Hà Phong từng gặp ở Giang Tân Thôn. Kẻ đó đã nói với Hà Phong vài điều kỳ lạ rồi biến mất, giờ lại một lần nữa xuất hiện ở đây, cứu Iris một mạng.
"Ngươi là ai?"
Hitachi lần này chủ động lên tiếng hỏi. Đối phương cứu Iris, nên có thể khẳng định kẻ này chắc chắn không phải đồng minh của bọn hắn. Hơn nữa, trong lần va chạm vừa rồi, dù chỉ thoáng qua, Hitachi cũng có thể cảm nhận được lực công kích của đối phương mạnh hơn hắn rất nhiều. Điều đó khiến hắn không khỏi cảnh giác.
"Quét sạch giang sơn mấy vạn linh Bên hông đeo kiếm máu còn tanh Thiếu niên không biết sơn hà chủ Sao cứ khăng khăng đòi hỏi danh?"
Người áo đen nhàn nhạt đọc lên bài thơ. Sau đó, hắn chậm rãi lấy ra một tẩu thuốc, châm lửa hút. Nhìn dáng vẻ hắn lúc này, phảng phất chút cô độc và phong trần.
"Ngươi... người là......"
Trái với thái độ ung dung của người áo đen, lòng Hitachi lúc này dậy sóng. Bài thơ đó, hắn biết, hắn cũng từng nghe qua. Chính xác hơn, hắn đã nghe kể về kẻ từng đọc bài thơ này, một truyền thuyết đã lưu lại trên khắp đại lục.
"Ngươi chưa chết...!"
Không chỉ Hitachi, bốn kẻ còn lại trong nhóm cũng phát run khi nghe thấy có kẻ đọc bài thơ này.
Ng��ời áo đen không trả lời nhóm người. Hắn lúc này đã đến bên cạnh Iris, liếc mắt một cái rồi móc ra một chai Dược Dịch đưa cho, ý bảo Iris uống. Sau đó, hắn tiếp tục tiến đến chỗ Hà Phong.
Đám người Ngưng Nhi lúc này cũng nhìn người áo đen đầy hồ nghi. Kẻ này là ai? Nhưng rất nhanh, mọi người đều gạt bỏ sự tò mò về danh tính hắn. Chẳng cần biết hắn là ai, chỉ cần hắn đã cứu Iris, tức là sẽ không có ác ý với bọn họ.
"Tiền bối, hắn không sao chứ?"
Ngưng Nhi lên tiếng hỏi sau khi người áo đen kiểm tra xong tình trạng của Hà Phong.
"Không gì. Hắn chỉ kiệt sức thôi. Nghỉ ngơi một lát sẽ khỏi."
Nghe người áo đen trả lời, mọi người không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Tình trạng của Hà Phong là điều khiến bọn họ luôn lo lắng. Đã qua một lúc lâu mà Hà Phong không trở về thành hồi sinh, cũng không tỉnh lại ở đây. Giờ nghe được lý do, mọi người coi như trút được gánh nặng trong lòng.
"Đưa theo bọn hắn đi thôi."
Người áo đen chỉ vào Hà Phong và Iris, sau đó quay lưng bước đi. Huynh đệ nhà họ Bạch cũng vội vàng người đ��� Iris, kẻ đỡ Hà Phong, đi theo.
"Đùa gì chứ. Muốn đưa đám người Hà Phong đi ngay trước mặt bọn hắn, mà không nói một lời nào. Điều này chẳng phải quá "vả mặt" bọn hắn sao?" Không chịu được sự bực tức này, không đợi mọi người ngăn cản, Yusa đã vác lên đôi song chùy tấn công người áo đen.
"Hừ!" Người áo đen chỉ hừ một tiếng. Không thèm quay lại, hắn chỉ đưa tay ra sau bắn ra hai viên bi sắt. Hai viên bi sắt đó đập vào hai đầu chùy của Yusa. Lực phản chấn khiến Yusa bay mạnh về sau, thân hình đập xuống đất tạo thành một hố nhỏ.
Một chiêu trấn áp. Đám người Ngưng Nhi không khỏi run rẩy khiếp sợ trước người áo đen này.
"Yusa...!" Hitachi lo lắng kinh hô.
"Ngươi không sao chứ, Yusa?"
"Ngươi ổn không?"
Mọi người lo lắng chạy lại đỡ Yusa. Dù người áo đen trông như chỉ hời hợt phản công, nhưng lực phản chấn cực mạnh, đủ khiến Yusa gãy vài cái xương sườn.
"Ngươi quá đáng!" Nhìn thấy Yusa sau, Bella phẫn nộ lên tiếng. Nàng vừa đưa cung lên, chuẩn bị kéo dây bắn thì bị Hoàng Lịch ngăn cản.
"Hoàng Lịch, ngươi...!"
Nam tử thư sinh trong nhóm cũng lắc đầu, ý bảo Bella không được hành động. Thân là đội trưởng, Bella cũng chỉ đành buông cung.
"Tiền bối, ngươi có thể mang những kẻ khác đi. Nhưng kẻ này tuyệt đối không được!"
Nam tử thư sinh chỉ tay về phía Hà Phong mà nói. Thân là đội trưởng, hắn cũng là người có đầu óc và cứng rắn nhất trong đội, hiểu rằng người áo đen này không phải kẻ bọn hắn có thể đắc tội.
"Ồ, nếu ta vẫn muốn mang đi thì sao?"
"Tiền bối, bọn ta cũng là vì nhiệm vụ, mong tiền bối hiểu cho."
"Của Thái Tứ Lão?"
"Đúng."
"Muốn người, bảo bọn hắn đến gặp ta."
"A!" Đám người không khỏi hít vào một hơi khí lạnh. Thái Tứ Lão cao cao tại thượng trong lòng bọn hắn, dù chỉ nhắc đến tên cũng phải vô cùng cung kính, vậy mà ở vị tiền bối này lại chẳng coi ra gì.
"Tiền bối..."
"Đủ rồi! Nếu muốn người, các ngươi cũng có thể xông lên thử."
Thư sinh nam tử vốn định nói tiếp đã bị người áo đen cắt ngang. "Ở đâu ra mà nhiều chuyện vậy?" Xưa nay hắn làm việc vốn không để ý ý kiến của người khác. Thích thì chiến một trận thôi.
"A, tiền bối, ngài chờ chút!"
Người áo đen nghi hoặc. Nói đến nước này mà vẫn có người muốn cản hắn sao? Hắn cảm tưởng đã lâu không xuất hiện, đại lục này đã có nhiều kẻ không còn coi hắn ra gì. Vốn định dạy dỗ đám người này một bài học, nhưng bất ngờ khiến hắn ngưng tay, bởi người lên tiếng lúc nãy chính là Ngưng Nhi.
Trong khi mọi người còn đang nghi hoặc, Ngưng Nhi vội vàng nói: "Tiền bối, mục đích lần này của hắn là đạt được gốc cây kia, xin tiền bối chờ chút để ta thu thập rồi quay lại."
Mọi người "Ồ" một tiếng, hiểu ra vấn đề. Huynh đệ nhà họ Bạch cũng nhớ ra việc này. Sở dĩ lúc ấy Hà Phong đưa đủ bộ chìa khóa cho bọn hắn, sau đó câu kéo thời gian để mọi người có thể lấy được Thần Thụ.
Nhóm người Ngưng Nhi vốn cũng định lấy, nhưng khi vừa động đến thì một mũi tên đã bắn ra cắm trước mặt bọn hắn cảnh cáo. Khỏi nói cũng biết mũi tên đó do Bella bắn ra. Vì thế, đám người Ngưng Nhi cũng không dám động, cho đến bây giờ vẫn chưa thu ��ược Thần Thụ. Hiện tại có người áo đen bí ẩn này, họ mới có thể hy vọng lấy đi.
"Được."
Hiểu rõ mọi chuyện, người áo đen gật đầu đồng ý. Việc này với hắn cũng chẳng là gì, chỉ cần chờ đợi chốc lát.
Được người áo đen đồng ý, Ngưng Nhi vội vàng cầm năm viên ngọc khóa ra, mở lấy Thần Thụ. Đám người Hitachi cũng không có ý định ngăn cản nàng.
Hệ Thống: Phát hiện Tiên Thiên Thần Thụ vô chủ. Có muốn thu thập không?
Một bảng thông báo hiện lên. Lúc này, Ngưng Nhi mới biết gốc cây này nguyên lai là Tiên Thiên Thần Thụ. Cũng không suy nghĩ nhiều, Ngưng Nhi trực tiếp nhấn "Đồng ý".
"Đi thôi."
Đợi khoảng mười phút sau khi Ngưng Nhi thu thập hoàn tất, người áo đen mới lên tiếng. Đám người Ngưng Nhi cũng đỡ theo Hà Phong và Iris, theo sau mà rời đi.
Bản dịch này là một sản phẩm độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.