(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 108: Bạt Sơn
Thành Phú Ninh, Đế quốc Văn Lang, Thần Ma
Cuộc chiến giữa Dực Hồng và Viên Viêm lúc này vẫn đang diễn ra. Sau vài lần giao chiêu, Dực Hồng dường như chiếm thế thượng phong hơn so với Viên Viêm.
"Chết đi!"
Khi Viên Viêm bị trọng thương, Dực Hồng không đợi đối phương kịp định thần đã nắm chặt mũi tên, bật người lao lên. Mũi tên trong tay hắn tựa như một lưỡi kiếm sắc bén, chém mạnh xuống.
*Keng!*
Từng cơn đau nhói từ ngực truyền đến do vết thương, nhưng Viên Viêm vẫn dũng mãnh đưa ngang trường thương chặn đứng đòn đánh.
"Ngươi đừng… nói chuyện viển vông!"
Viên Viêm dồn lực vào cánh tay nắm cán thương, hất mạnh khiến Dực Hồng đang lúc chưa kịp thu chiêu liền bay lên không.
"Ngu dốt!" Dực Hồng chế nhạo.
Ngay sau đó, mũi tên khi nãy được hắn nạp vào trường cung.
"Tam Vị Liên Bạch!"
Ba mũi tên lập tức được bắn về phía Viên Viêm.
"Trò trẻ con!" Viên Viêm khinh thường, trường thương lại một lần nữa quét ngang, đánh bật những mũi tên đang bay tới.
Nhưng không đợi Viên Viêm kịp thu tay, ba mũi tên khác không biết từ lúc nào đã ở ngay trước mặt hắn.
*Phập... phập... phập...*
-125 Hp, -135 Hp, -115 Hp.
Ba mũi tên trúng đích ngay người Viên Viêm khiến hắn choáng váng đầu óc. Từng cơn đau từ vết thương truyền đến không khỏi khiến hắn nhe răng trợn mắt.
Nhưng không đợi Viên Viêm kịp định thần, ba tiếng trầm đục khác lại vang lên.
*Phập... phập... phập...*
-175 Hp, -178 Hp, -165 Hp.
Lần này Viên Viêm đã không còn giữ vững được thân thể. Hắn lảo đảo lùi về sau, đôi chân muốn khuỵu xuống vì đau đớn. Nhưng rất nhanh, hắn chống cây trường thương xuống đất, gắng gượng giữ vững thân hình.
"Viên Viêm..."
Nhìn thấy Viên Viêm lúc này toàn thân loang lổ vết thương, máu tươi chảy xối xả, Bắc Long – người huynh đệ thân thiết nhất của hắn – lộ rõ vẻ lo lắng trên mặt.
Bắc Long muốn lao đến chỗ Viên Viêm, nhưng lúc này một bàn tay đặt lên vai đã kéo hắn lại. Hắn quay đầu nhìn lại chủ nhân bàn tay đó, hóa ra là Ngọc La Sát.
"Bình tĩnh lại đi..." Ngọc La Sát nói.
"Ngọc trưởng lão, Viên Viêm hắn..."
Chưa kịp nói hết câu, Bắc Long thấy Ngọc La Sát lắc đầu. Hiểu ý, hắn đành im lặng.
Phía người chơi Bá Đồ thì không ngừng hò reo khi Dực Hồng chiếm thế thượng phong.
"Đoàn trưởng uy vũ!"
"Đoàn trưởng vô địch!"
"Haha... Đồ Thần về một góc mà sống đi, đừng có lảng vảng ra đây!"
Đủ tiếng khích bác vang lên khiến thành viên Đồ Thần tức tối trong lòng mà không làm gì được. Bọn họ chỉ thầm cầu nguyện Viên Viêm cố gắng.
Ở một nơi khác, Diễn đàn Thần Ma không ngừng bàn tán về cuộc chiến. Dực Hồng quả không phải hữu danh vô thực. Người mạnh nhất Bá Đồ quả không sai chút nào.
"Có vẻ bên phía Đồ Thần không trụ nổi rồi," một người lên tiếng.
Ý kiến này nhận được rất nhiều sự đồng thuận của mọi người. Theo diễn biến hiện tại, Viên Viêm không phải là đối thủ của Dực Hồng. Dù có tiếp tục chiến đấu thì kết quả cũng đã định trước.
"Tuy thế nhưng bên phía Đồ Thần tuy bại mà vinh. Đồ Thần đến nay mới được bao lâu chứ? Trong khi Bá Đồ đã có lịch sử hàng chục năm, công hội đã gần tiếp cận với Siêu Phàm," một người khác tỏ vẻ cảm thông.
"Xì, Long Tứ đã từng nói thắng là thắng, thua là thua. Làm gì có chuyện thua mà vinh!" người chơi khác tỏ vẻ khinh bỉ trước ý kiến kia.
"Vậy nếu là ngươi, ngươi có dám chiến với Dực Hồng?"
"Nếu là ta thì không phải vấn đề dám hay không, mà ta không làm việc vô nghĩa. Các ngươi nếu biết trước không phải là đối thủ của hắn thì việc gì phải lao đầu vào chỗ chết?"
"Cũng đúng."
"Nhát gan thì nhận mẹ đi, lắm chuyện..."
...
Đủ tiếng bàn luận với nhau trên diễn đàn. Viên Viêm không biết những điều đó. Hắn bây giờ đang khổ sở chống đỡ thân hình.
Trúng liên tục mấy mũi tên, ngoài việc khiến thanh HP của hắn bị mài gần hết thì cơ thể cũng truyền đến cảm giác đau nhức khó chịu. Nơi vết thương cứ như có hàng ngàn con bọ đang lúc nhúc trong da thịt, khiến Viên Viêm cắn chặt răng, cố gắng để không phát ra tiếng la hét.
"Ngươi chỉ có thể vậy thôi sao? Thật tốn công ta mong chờ!"
Dực Hồng nói, điệu bộ vô cùng ung dung và nhàn nhã, hắn một tay gác lên trường cung, một tay ngoáy tai.
"Thật chẳng hiểu sao ngươi có thể lên làm đoàn trưởng. Hay là nói Đồ Thần toàn là những tên vô dụng giống như ngươi?"
Vừa nói Dực Hồng vừa nạp tên vào trường cung. Lần này hắn quyết định sử dụng đại chiêu để tiễn biệt Viên Viêm.
"Tam Vị Liên Bạch!"
Nói rồi Dực Hồng buông tay.
Mắt nhìn ba mũi tên đang lao tới, lúc này Viên Viêm không còn khả năng chống đỡ hay né tránh, chỉ có thể giương mắt chờ chết.
*Phập... phập... phập...*
-175 Hp, -125 Hp, -154 Hp...
Một thân ảnh áo bào xanh lục đứng chắn trước mặt Viên Viêm, thân thể hắn bây giờ loang lổ những lỗ máu do mũi tên tạo thành. Tuy vậy, hắn vẫn hiên ngang đứng đó, thay Viên Viêm chống đỡ Tam Vị Liên Bạch.
"Ngươi làm gì thế? Nhanh như vậy đã bỏ cuộc sao?"
Một gương mặt quen thuộc quay lại, nở nụ cười với Viên Viêm.
"Bắ... Bắc Long!" nhìn rõ khuôn mặt người đến, Viên Viêm thốt lên. Nước mắt hắn chảy dài khi nhìn những vết thương trên người anh em chí cốt.
Khuôn mặt Bắc Long vẫn tươi cười. Vốn Ngọc La Sát đã ngăn cản không cho hắn xông lên cứu. Nhưng thấy Viên Viêm gặp nguy hiểm, hắn vẫn liều mạng lao ra đỡ đòn.
"Ồ, con chuột nhắt nào đây?" Dực Hồng có chút bất ngờ. Tuy vậy, cũng chỉ là một chút mà thôi, chẳng đáng kể gì. Với hắn, ngoài Ngọc La Sát, ai tới cũng như nhau cả.
"Đoàn trưởng..." thành viên trong công hội dưới quyền Bắc Long khuôn mặt đầy lo lắng nhìn về phía hắn.
"Haizz..." Ngọc La Sát thì thở dài. Không ai biết nàng đang nghĩ gì.
Không để ý tới xung quanh, Bắc Long thu lại nụ cười. Tay hắn cầm katana chỉ về hướng Dực Hồng.
"Tiếp theo, ta sẽ là đối thủ của ngươi!"
"Ngươi? Đừng chọc cười ta vậy chứ!" Dực Hồng phá lên cười. Tuy hắn chẳng biết Bắc Long là ai, nhưng cũng là đoàn trưởng, mà xét theo chiến lực của Viên Viêm thì Bắc Long khi còn thịnh cũng chẳng phải đối thủ của hắn, huống gì cái thân hình sắp chết như bây giờ.
"Đừng coi thường ta. Ta có chết cũng kéo theo ngươi làm đệm lưng..."
"Đủ rồi, người anh em..."
Một bàn tay đặt lên vai Bắc Long trong khi hắn đang nói. Khiến hắn đột ngột ngừng lại, bỏ lửng câu nói.
Viên Viêm chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng hắn. Bàn tay kia cũng là của Viên Viêm.
Không đợi Bắc Long đồng ý, Viên Viêm đã tiến về phía Dực Hồng. Hắn lúc này thật sự nổi giận.
"Đả thương anh em của ta, ngươi tới số rồi!" Gằn từng tiếng, Viên Viêm hỏa khí xung thiên. Việc Bắc Long bị thương đã khơi dậy cơn tức giận trong lòng hắn. Thân như ruột thịt, không ai ngoài hắn hiểu được Bắc Long đã tốt với hắn ra sao.
"Chết đến nơi còn to mồm..." Dực Hồng cũng không muốn phí lời với đôi anh em này. Hắn giương cung, tiếp tục một chiêu cũ.
"Tam Vị Liên Bạch!" Dực Hồng ung dung.
"Hoành Tảo Thiên Quân!" Viên Viêm hét to.
Ngay sau tiếng hét, hắn đưa tay nắm chặt đầu cán thương, liên tục quăng tròn. Trường thương trong tay hắn không ngừng quay xung quanh thân thể như cánh quạt.
*Keng... keng...*
Hàng loạt mũi tên lao tới, nhưng đụng trúng trường thương vung qua, liền bị đánh bật ra cắm trên đất. Thấy cảnh này Dực Hồng có chút bàng hoàng.
"Ta không tin ngươi đỡ được mãi!"
Dực Hồng liên tục thi triển Tam Vị Liên Bạch. Từng mũi tên xé gió liên tiếp lao về phía Viên Viêm.
*Phập... phập...*
Tất cả đều phí công vô ích, liên tiếp những mũi tên bị đánh bật ra cắm trên đất.
Đánh bay tất cả mũi tên, bằng tốc độ nhanh nhất của bản thân, lợi dụng lúc Dực Hồng chưa kịp xuất tiễn lần tiếp theo, Viên Viêm đã tiếp cận hắn.
"Bá Vương Thương - Bạt Sơn!" Viên Viêm đâm kích về phía Dực Hồng.
Dực Hồng muốn lách người né tránh, nhưng hắn bỗng chùn lại, trong mắt hắn mũi thương như một con mãng xà không ngừng uốn éo.
"Hự..." -135 Hp.
Đầu mũi thương đâm xuyên qua ngực Dực Hồng. Ngay khi hắn còn chưa định hình được mọi việc thì cảm thấy thân thể bỗng như bị nhấc bổng lên cao.
Khi cả thân thể bị nhấc bổng lên không, đột nhiên mũi thương rút ra. Nhanh như chớp quất vào mạng sườn phải khiến Dực Hồng đau trợn mắt nhe răng.
"Hự..." -146 Hp.
Không đợi thân thể Dực Hồng kịp bay đi, mũi thương không biết từ bao giờ đã xuất hiện bên trái Dực Hồng. Tiếp tục nện vào sườn trái hắn.
"Hự..." -144 Hp.
Hết trái lại phải rồi lại từ đầu. Cứ thế thân hình Dực Hồng giữa không trung bị đập cho lắc lư liên tục mà không thể rơi xuống.
*Bốp... bốp... bốp...*
Tiếng đập không ngừng vang lên. Thanh máu Dực Hồng không ngừng bị mài mòn. Tới cuối cùng...
Sau hơn 10 lần đập liên tiếp, cuối cùng Viên Viêm dùng chút sức lực cuối cùng đập bay Dực Hồng. Khiến hắn cả thân thể lao đi đập vào thân cây gần đó.
*Bốp...* -175 Hp.
Đòn đánh cuối cùng cũng là lúc kết liễu những điểm HP cuối cùng. Dực Hồng chết...
Nói thì rất chậm nhưng cảnh tượng khi đó diễn ra rất nhanh, cho tới khi Dực Hồng chết, đa số những người chơi xung quanh vẫn chưa kịp phản ứng về việc này.
"Ch...chết... rồi...?"
Một lúc lâu sau mới có người chơi bên phía Bá Đồ kịp hoàn hồn. Nhìn xác Dực Hồng nằm thẳng cẳng dưới gốc cây, hắn run sợ lắp bắp.
"Đoàn... đoàn trưởng..."
"Đoàn trưởng..."
Người chơi bên phía Bá Đồ cũng kịp thời định hình. Bọn chúng thi nhau chạy về phía Dực Hồng. Tất cả đều không tin được Dực Hồng đã tử trận.
"Thắng... thắng rồi!"
"Đoàn trưởng thắng rồi..."
Người chơi bên phía Đồ Thần cũng phản ứng kịp thời. Mọi người cùng lên tiếng vỗ tay reo hò.
Bắc Long thấy cảnh này cũng cười, tiến lại về phía Viên Viêm đỡ hắn dậy.
"Làm tốt lắm," Bắc Long vỗ vai Viên Viêm.
Viên Viêm thì lúc này xụi lơ. Một chiêu Bạt Sơn tiêu tốn thể lực khá lớn. Hắn không ngừng vịn trường thương để bản thân khỏi ngã xuống.
"Đa... đau ta!" Viên Viêm than vãn khi Bắc Long vỗ hắn.
"Haha... chưa chết được đâu!" Bắc Long cười đùa.
"Người chơi chú ý. Nhân cơ hội diệt gọn Bá Đồ!" Ngọc La Sát lúc này lên tiếng ra lệnh.
"Giết... giết... giết..." Thành viên Đồ Thần hừng hực khí thế, lao lên tấn công.
Người chơi bên phía Bá Đồ thì hoảng sợ. Đoàn trưởng chết. Bọn hắn như rắn mất đầu. Trong lòng mỗi người lúc này đã bắt đầu có suy nghĩ thối lui.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được phép.