Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quỷ Thần - Chương 103: Lừa Giết

Trên diễn đàn [Thần Ma] bỗng xuất hiện một bài viết được đăng tải bởi một tài khoản ẩn danh. Nhiều người chơi tò mò nhấp vào xem và nhanh chóng nhận ra đây là một buổi phát sóng trực tiếp.

[Thần Ma] càng hoạt động lâu, càng có nhiều chuyện lý thú diễn ra khắp các đại lục. Các buổi phát sóng trực tiếp từ đủ mọi người chơi cũng diễn ra thường xuyên hơn. Thế nên, trừ khi có sự kiện quan trọng hoặc thông tin họ thật sự muốn biết, nếu không thì người chơi cũng lười xem.

Mà lúc này, khi nhấp vào buổi phát sóng của tài khoản vô danh nọ, nhiều người đã khá bất ngờ. Khung cảnh trong video là một khu rừng, nơi đã có khá đông người chơi khác ngồi sẵn ở đó, như thể đang chờ đợi điều gì.

"Đây là có chuyện gì vậy?" Một người xem livestream thắc mắc lên tiếng.

"Ta cũng không rõ, khoe mẽ sức mạnh của công hội nào đó chăng?" Lập tức có người đáp lời.

"Chán phèo, tưởng gì hay ho chứ." Một số người chơi thấy vậy liền tắt video. Theo họ, xem mấy thứ này thà dành thời gian ngủ còn hơn.

Nhưng cũng có những người chơi vẫn kiên trì nán lại. Một số vì tò mò, một số khác lại vì tìm kiếm thông tin.

Dù sao, trong một buổi livestream như thế này cũng có không ít thông tin được chia sẻ, ví dụ như cách làm các loại nhiệm vụ lặp lại.

..................

----- Thành Phú Ninh, Đế quốc Văn Lang, Thần Ma -----

Trong khu rừng, những bóng người chơi ẩn nấp một cách cẩn thận, nhưng không ai hay biết rằng mọi hành động của họ đang được một chiếc máy quay trên cao công chiếu cho toàn bộ diễn đàn. Tất cả vẫn ngây thơ tin rằng lần hành động này là tuyệt mật.

Nhưng có lẽ vì thời gian chờ đợi quá lâu, nhiều người bắt đầu buông lỏng cảnh giác, thì thào trò chuyện, tất nhiên vẫn nói nhỏ hết sức có thể.

Ở cuối hàng, lợi dụng góc khuất và ở xa không ai để ý, hai người chơi quen biết nhau bắt đầu trò chuyện thủ thỉ.

"Lão Lý, buổi hẹn hò hôm qua thế nào rồi?"

Một người hỏi, ánh mắt vẫn đảo bốn phía xung quanh, đầy cảnh giác.

Người tên lão Lý nghe bạn hỏi, đáp lại:

"Lão Trương, ta nói ngươi có tâm chút được không?

Ngươi quảng cáo em gái ngươi xinh đẹp, thông minh, hiền lành... Cuối cùng thì sao?

Cho ta gặp một cô nàng đã đen thì chớ, còn lắm lông. Con gái con đứa gì mà lông chân dài hơn lông nách!"

Khi lão Lý than thở, lão Trương không những chẳng an ủi mà còn cười khẩy. "Ta nào biết chứ, nhìn trong ảnh cũng xinh xắn trắng trẻo... ta mới giới thiệu ngươi chứ."

Lão Lý trợn mắt nhìn lão Trương. "Cái quái gì, ngươi chưa gặp lần nào cũng nhận làm em gái, còn giới thiệu ta?"

Lão Trương càng ra vẻ đắc ý hơn. "Ta đâu có nói ta từng gặp đâu. Ờ kìa, ai bảo em gái là phải gặp rồi?"

Lão Lý mặt mày đen sầm, tức mình vì bị lừa. "Được lắm lão Trương, ta coi ngươi như huynh đệ, ngươi lại lừa ta..."

Thấy lão Lý giận, lão Trương không dám đùa nữa liền vội nói: "Ầy lão Lý, đùa ngươi chút thôi mà. Em gái ta hôm qua bận thật. Ta sợ ngươi hiểu lầm nên mới lên mạng thuê người đi thế. Nào ngờ đâu lại thuê phải cô gái xấu xí thế. Thật khổ cho ngươi."

Nói xong, thấy lão Lý không trả lời, nghĩ bạn vẫn giận, lão Trương lại tiếp tục nói: "Để lần tới nhé, ta bảo đảm lần này đúng em gái ta thật. Xinh đẹp, trắng trẻo... Nếu ta còn lừa ngươi sẽ bị trời tru đất diệt."

Lão Lý vẫn không trả lời, lão Trương đành quay về hướng lão Lý vẻ mặt hối lỗi. "Thôi mà, đừng có..."

Nói được một nửa, lão Trương lại im bặt. Bởi khi quay sang, đã không còn thấy lão Lý đâu nữa.

"Lão Lý, đi đâu rồi?" Lão Trương thắc mắc.

Theo lý mà nói, trong khi chấp hành nhiệm vụ, thành viên không được tự ý rời vị trí. Vì thế, không thể có chuyện lão Lý bỏ đi.

Hơn nữa, khoảng cách hai người cũng chỉ khoảng nửa mét. Mặc dù hắn không tập trung chú ý nhưng cũng không thể có chuyện lão Lý lặng yên không tiếng động bỏ đi mà hắn không hay biết.

Đầy nghi hoặc, lão Trương vẫy vẫy người bên cạnh để thu hút sự chú ý. Khi người kia nhìn về phía mình, hắn vội vàng hỏi:

"Huynh đệ, có thấy người bên cạnh ta đứng lên lúc nào không?"

Người này cũng đang bàn chuyện gì đó sôi nổi với người bên cạnh. Nghe tiếng lão Trương hỏi, hắn chỉ lạnh nhạt đáp:

"Không thấy," sau đó lại tiếp tục trò chuyện.

"Quái lạ ghê," lão Trương càng thắc mắc.

"Hay là giận dỗi ta rồi bỏ ra ngoài?" Nghĩ vậy, lão Trương liền quyết định đi tìm bạn. Mặc dù không được rời khỏi vị trí nhưng giả bộ đi tiểu rồi về ngay chắc vẫn được.

"Lão Lý..."

"Lão Lý, đừng giận nữa mà. Ra đi!"

Đi ra khỏi vị trí ẩn nấp, lão Trương vừa hô to vừa gọi nhỏ tìm kiếm bạn. Hắn cứ đi tới đi lui, ngó nghiêng khắp nơi.

Đột nhiên, lão Trương thấy một bóng người mặc áo xanh thập thò đằng sau gốc cây. Hắn nở nụ cười vì nghĩ đó là lão Lý.

"Được rồi lão Lý. Ra đi, ta tìm thấy ngươi rồi!"

Vừa nói hắn vừa tiến về gốc cây đó. Nhưng khi vừa tiếp cận, một giọng nói bất ngờ truyền vào tai hắn:

"Bạn ngươi chết rồi, để ta giúp ngươi tìm bạn."

Lão Trương giật bắn cả mình. Vội vàng muốn quay lại đằng sau xem kẻ xuất hiện là ai.

Nhưng tốc độ lão Trương quá chậm chạp. Ngay sau khi kết thúc câu nói, kẻ lạ vòng một tay ra trước bịt miệng, một tay cầm đoản đao, cắt cổ lão Trương không một động tác thừa thãi.

"Hự...!" - 215 HP.

Bị cắt cổ, lão Trương đau đớn muốn gào to lên thu hút sự chú ý của đồng đội gần đó. Nhưng miệng đã bị đối phương bịt. Cố hết sức cũng chỉ ú ớ những lời vô nghĩa.

Sau đòn cắt cổ khiến lão Trương mất một lượng lớn HP nhưng vẫn chưa chết. Một tên lạ mặt khác nãy giờ núp ở gốc cây cũng quay ra. Tay hắn cầm đoản đao, nhanh như chớp đâm về tim lão Trương, hút cạn thanh máu.

"Hự...!" - 125 HP.

Thanh HP cạn sạch sau đòn đó. Tên sát thủ cũng thả tay, khiến lão Trương ngã vật, tắt thở.

"Bọn này sức chịu đựng kém quá, hai đòn đã nằm vật ra rồi."

Một tên sát thủ lên tiếng. Nếu có người quen ở đây, hẳn có thể nhận ra giọng nói này chính là Bạch Vô Hồn.

Nguyên lai, kế hoạch lần này do hai anh em họ Bạch chủ trì thực hiện.

"Bình tĩnh đi, đối phương còn đông." Bạch Thiên Thanh lên tiếng an ủi.

Bạch Vô Hồn cũng gật đầu. Sau đó ngồi xuống bên cạnh xác lão Trương làm vài động tác nhỏ.

Sau khi tử vong, người chơi sẽ ở trạng thái linh hồn trong một khoảng thời gian. Nếu hết thời gian đó không có Mục Sư hồi sinh, lúc đó mới hồi sinh trong thành.

...................

Tại đội ngũ, lúc này hai bóng người lẳng lặng tiến vào, không gây ra bất kỳ sự chú ý nào. Bọn hắn ngồi vào vị trí của lão Lý và lão Trương khi nãy.

"Huynh đệ, có gì mới không?" Bạch Vô Hồn khi này giả dạng lão Trương, lên tiếng hỏi người bên cạnh, cũng chính là người khi nãy lão Trương hỏi.

"Không có gì, vẫn tiếp tục chờ đợi."

"À..." Lão Trương khẽ ừ một tiếng, sau đó giả vờ sốt ruột như đang mong đợi điều gì.

Người bên cạnh khi này cũng chú ý tới dáng vẻ của lão Trương. Hắn liền hỏi lại:

"Ngươi có chuyện gì sao?"

"Không có gì, khi nãy vào rừng, ta phát hiện ra một số vật liệu kỳ lạ. Ta không biết là vật gì liền nhặt một miếng về. Tính chờ đội trưởng hỏi xem có đáng tiền hay không, tại ta thấy ở đó còn rất nhiều."

Nói rồi, lão Trương liền lấy ra một số thanh kim loại đã được chuẩn bị sẵn, cầm trên tay. Ánh mắt mang theo vẻ tò mò không ngừng sờ mó, lật qua lật lại thanh kim loại.

Nhìn thanh kim loại đen kịt trong tay lão Trương, ánh mắt người này khẽ co lại. Bởi hắn không xa lạ gì miếng kim loại này. Nói đúng hơn, trong [Thần Ma] ai cũng biết, trừ những tân thủ.

Đó chính là Đồng Đen, một loại kim loại có tính bền dẻo khá cao lại cứng cáp. Rất nhiều người sử dụng nó trong việc đúc vũ khí, trang bị cũng vì thuộc tính này, tạo nên cơn sốt trên thị trường. Hiện tại giá trị của nó cũng khoảng hai ngân tệ cho một kilogram.

"Chỗ ngươi phát hiện có rất nhiều miếng kim loại như này ư?"

Hắn vội vàng hỏi lại, mà trong lồng ngực trái tim không ngừng đập loạn.

"Đúng, còn nhiều lắm, mà ta không biết có đáng tiền không nên nhặt thử một mảnh về hỏi," lão Trương ngây thơ trả lời, nhưng trong lòng không ngừng cười lạnh.

Nghe được lão Trương xác nhận, hắn mừng như mở cờ trong bụng. Nhưng đầu óc hắn vẫn cố gắng giữ cho khuôn mặt bình tĩnh.

"Không thể để nó biết giá trị của Đồng Đen," hắn liên tục suy nghĩ trong đầu.

"Ta cũng không biết đó là loại vật liệu gì vì mảnh kim loại khá nhỏ. Ngươi đưa ta đến chỗ đó xem thử."

"Được..." Lão Trương liền đáp ứng không suy nghĩ.

"Ha ha ha... phát tài rồi!" Tên người chơi nhận được đáp ứng, hắn thật vui vẻ. Hắn chỉ sợ lão Trương (Bạch Vô Hồn) cảnh giác mà không đưa hắn đi.

Nói rồi, cả hai người cùng lẳng lặng đứng dậy, lén lút đi ra ngoài.

Người này không biết. Khi hai người vừa đi không lâu, phía bên kia, nơi lão Lý ngồi, cũng có hai người đứng dậy tiến vào trong khu rừng. Chỉ có điều hai người này không đi cùng về một hướng với hai bọn hắn.

"Huynh đệ, ta thật sự phát hiện chỗ kim loại nhiều lắm, nếu ngươi biết là loại gì nói ta với nghen. Ta chia cho ngươi ba phần." Trên đường đi lão Trương vẫn thao thao bất tuyệt.

"Được được, nhưng ta phải xem thật kỹ mới biết," người này liên tục gật đầu ra vẻ đáp ứng. Nhưng trong lòng thì suy nghĩ cách chiếm đoạt.

Trong công hội không cho phép sát hại đồng đội. Cho nên, theo hắn tí nữa chỉ cần giả bộ loại kim loại này không đáng tiền, sau đó cho người tên lão Trương này ít tiền lẻ. Hắn sẽ thu gom toàn bộ.

"Huynh đệ, ở phía trước kìa!" Đi được một đoạn, lão Trương chỉ tay về phía gần kề.

Thấy vậy, người đi cùng không giữ được bình tĩnh, vội vàng đi nhanh tiến về phía lão Trương vừa chỉ để tìm kiếm.

"Ngươi nói chỗ này, sao ta không thấy?"

Tiến đến nơi, quan sát một lượt trên đất, nhưng không hề có loại kim loại nào chứ đừng nói tới Đồng Đen. Sợ lão Trương nhớ nhầm vị trí, người này vội hỏi lại.

"Ở đây này."

Tiếng Bạch Vô Hồn vang lên. Người này chưa kịp phản ứng thì một đoản đao lạnh lẽo đã xuyên thấu lưng hắn.

"Hự...!" - 210 HP.

"Ngươi... ngươi..."

Đột nhiên bị đâm một nhát, hắn đau đớn ngã lăn trên đất. Hai tay không ngừng ôm vết thương đang chảy máu sau lưng, miệng lắp bắp như muốn nói gì.

Nhưng không đợi hắn nói xong, Bạch Vô Hồn đã nhảy người ngồi trên ngực hắn. Một tay bịt miệng, một tay cầm đoản đao không ngừng tìm vị trí yếu hại của đối thủ đâm xuống.

"Ư... ư... ư...!" - 125 HP, - 130 HP.

Người này không ngừng kêu rên nhưng vô lực. Bạch Vô Hồn ngay từ đầu nhắm tới vị trí quá chuẩn, khiến hắn mất đi năng lực chống đỡ. Chỉ có thể để mặc Bạch Vô Hồn chém giết. Cuối cùng, nhát đao thứ hai hạ xuống, thanh máu của hắn bị hút sạch. Hai tay buông xuôi, chết thẳng cẳng.

Bản quyền dịch thuật và hiệu đính thuộc về truyen.free, một sản phẩm trí tuệ của sự sáng tạo không ngừng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free