Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 9: kỳ hoa tiểu tổ! ký vận đại bạo phát.

Sau khi nghe Thanh Tửu Chân Nhân phân phó, Nguyệt Nhi nhanh nhảu kéo tay Đế Tử, lôi hắn chạy như bay xuống thị trấn. Đến một tửu quán, cô bé hỏi mua rất nhiều đồ ăn vặt. Lúc này, Đế Tử mới gặng hỏi: “Đồ ăn vặt có thể trừ tà sao?” Sau khi ăn xong miếng bánh, cô bé vỗ ngực tự tin nói: “Yên tâm đi, cứ tin ở ta, việc này ta chuyên nghiệp!” Nói rồi, cô lại kéo hắn chạy một vòng quanh Phường Ẩm Thực.

Mất khoảng hơn mười phút sau, cô bé mới dẫn hắn đi mua gà đen, trứng, gạo nếp, cây trúc,... rồi theo hắn về lại nơi tập kết. Trên đường đi, Thanh Nguyệt bộc bạch: “Ta chỉ nhớ trong sách nói thế, còn xử lý thế nào thì ta không rõ.” Thấy vậy, hắn nói: “Khả năng lão đầu tử sử dụng tinh lực nên suy kiệt, đói, cần bồi bổ thể lực thôi. Ngươi đi vo gạo đi, để đấy ta xử lý phần còn lại.”

“Được!” Thanh Nguyệt đáp lại, nhanh chóng cầm một nửa số gạo nếp đi vo. Lúc này chỉ còn lại một mình hắn, nên hắn gỡ mặt nạ dịch dung xuống, xắn tay vào làm thịt con gà. Sau đó, hắn chuẩn bị củi lửa và bắt đầu quay. Đúng lúc này, hắn phát hiện ra dưới hòn đá nơi hắn để con gà, có một cái túi trữ vật được chôn vội. Hắn bèn lấy lên kiểm tra bên trong.

Bên trong túi trữ vật có một bức thư, rất nhiều thảo dược, một cái đan lô, một quyển Bách Thảo Toàn Giải và một quyển Luyện Đan Quyết chứa nhiều đan phổ, cả hai loại đều là địa cấp trung phẩm. Sau khi đọc bức thư, hắn biết rõ một chuyện khá rắc rối cho mình.

Đó là chủ nhân của túi trữ vật này là Ân Chính Lương, trưởng lão Luyện Dược Đường của Dược Cốc phía tây Cảnh Dương vương triều, bị Trấn Tây Vương gia Ân Thiên Thủ – anh trai của hắn – truy sát. Tên kia thông đồng với Thi Binh của Cảnh Dương vương triều, ý đồ lợi dụng Tây Cảnh rộng lớn giàu tài nguyên làm bàn đạp lật đổ hoàng tộc. Thi Binh tuy là một nhóm binh lính dưới quyền hoàng gia, nhưng giờ lại rơi vào tay của lũ thái giám, đặc biệt là tên thái giám Tổng Quản cầm đầu.

Chuyện nếu chỉ có vậy thì không đáng lo, nhưng bọn Thi Binh khi chết có một thủ đoạn là Tử Sĩ Truyền Tin Giản. Đây là món đồ lấy mạng sống của chủ sở hữu để kích hoạt. Khi tử sĩ chết, nó lập tức ghi lại toàn bộ hình ảnh truyền về cho tổng bộ. Thời gian hoạt động của nó là một canh giờ. Tức là lúc hắn xưng tên ra cũng bị ghi lại. May mắn là hắn dùng tên giả và cũng dịch dung nên không bị lộ. Sau này hắn phải cẩn thận hơn mới được. Còn về việc có ai trùng tên không, hắn thầm nghĩ: “Haha... nếu có thì đúng là mặc niệm cho tên đó thật rồi.”

Tại căn phòng quen thuộc ở Thanh Sơn Môn, thiếu niên lúc nãy chợt bừng tỉnh dậy. Mũi hắn nhảy không ngừng, hắn lại thầm nghĩ: “Mới chín giờ tối mà có vị sư tỷ, sư muội nào nhớ ta tới nỗi không ngủ được sao? Ta quả là anh tuấn thật, nhưng chắc chắn không dễ dãi nha!”

Quay lại với Đế Tử, trong lúc hắn vừa hồi thần, bỗng giật mình trông thấy Thanh Nguyệt đã đứng trước mặt hắn từ lúc nào, đang tỉ mỉ quan sát hắn. Cô nói: “Ha ha, thì ra ngươi dịch dung! Chả trách ta cứ thấy lạ. Một đệ tử của Thanh Sơn Môn dù có ngạo kiều đến mấy thì nghe tới Sư Thúc Tổ tất nhiên sẽ phải run sợ, còn ngươi thì không. Nói ta biết ngươi là ai đi!”

“Việc này ngươi đừng quan tâm.” Nói rồi, hắn vén tay áo lên, nhận lấy số gạo nếp trong giỏ trúc của Thanh Nguyệt, vội vàng quay lại nấu nướng. Nhưng khi hắn không để ý, một tấm thẻ ngọc rơi ra. Nó lại vô tình được Thanh Nguyệt chú ý tới. Cô cầm lên và lập tức nhận ra tấm thẻ này.

“Là hắn!” cô thì thào. Tấm thẻ này ba năm trước cha cô chuẩn bị cho vị hôn phu tương lai của cô. Trên đó khắc một chữ Nguyễn to chính giữa, mặt sau có một chữ Vũ làm bằng Thanh Tinh Ngọc, có công dụng dưỡng nhan và an thần. Lúc đầu, cô còn mượn của cha để dùng và thích nó tới nỗi khi cha cô tính đem đi tặng cho hắn thì cô khóc lóc bỏ ăn ba ngày ba đêm. Để rồi cha cô phải làm một chiếc nữa thành một cặp, cô mới chịu ăn cơm trở lại.

“Hừ, ta không trả lại cho ngươi nữa! Cho ngươi thương tâm chết đi!” Cô vui vẻ cất nó vào túi càn khôn của mình, miệng lẩm bẩm đầy ngạo kiều nhưng lòng vẫn âm thầm thích thú.

Một lúc sau, dưới tay nghề nấu nướng bậc 10 của hắn, mọi thứ hoàn tất, trở nên hấp dẫn kinh người. Chỉ ngửi thôi cũng đủ làm tâm hồn xao xuyến. Nhưng đúng lúc này, một cánh tay nhanh nhẹn như chú khỉ con vội vàng lấy đi hai trong số tám ống trúc, tiện tay lấy thêm vài quả trứng cùng một chiếc đùi gà, rồi nhảy tót vào một tảng đá ngấu nghiến. Vâng, không ai khác ngoài cô gái đó, Thanh Nguyệt.

“Hình tượng của ngươi sụp đổ rồi đây, tiểu thư à. Giờ ta chỉ thấy một con ma đói thôi!” Hắn lầm bầm, đeo lại mặt nạ. “Hừ, chỉ cho ngươi biết thì ta sợ gì!” Cô cũng không chịu thua, trả lời lại.

“Được rồi, vậy ta giữ bí mật này. Cô không được tiết lộ ta đang dịch dung, được chứ? Nếu không, ta sẽ tung tin cho toàn Thanh Sơn Tông biết về con người thật của cô đấy!” Hắn thỏa thuận với cô. “Hừ...” Cô khẽ hừ một tiếng, không đáp.

Trở lại với Thanh Tử Chân Nhân và Tiểu Tổ Kỳ Hoa. Sau khi than thở, lão giả cũng chú ý tới mùi hương và hình dạng của ống trúc. Lão giả thầm nghĩ: “Tiểu tử kia quả đúng là có tay nghề. Mới ngửi thôi mà lão tử đã không chịu được rồi!” Nói rồi, lão lấy tay tách vỏ trúc và nếm thử. Không nếm thì không sao, nhưng một khi đã nếm thì cứ mỗi miếng, lão lại phải tán thưởng một câu. Mà những lời tán thưởng đó lại rất hợp với biểu cảm của lão, khiến cho người xung quanh rục rịch không chịu được – quả là không thể nào khác được.

Sau khi ăn đến ống thứ ba, hai con cương thi cũng không chịu nổi nữa. Vậy là chúng thoát khỏi khống chế, liều mình đánh về phía lão giả. Lão giả giật mình, bèn hô to: “Trời đánh còn tránh miếng cơm! Hai người các ngươi cũng quá quắt rồi đấy!” Nhưng một việc không lường được đã xảy ra: một con cương thi đáp lại: “Lão già, ông mới quá quắt! Muốn siêu độ thì làm nhanh đi. Ngươi lại còn đứng trước hai con quỷ đói ăn uống, lại còn luôn miệng khen ngon, thế thì ai mà chịu nổi? Thức thời chia sẻ đi, ta còn dừng tay!”

“Các ngươi mơ tưởng! Tất cả là của lão phu! Hai tên các ngươi về chỗ nào về chỗ đó đi!” Nói rồi, lão ném hộp gỗ cho Thanh Nguyệt. Nhưng lão không ngờ tới, hai con cương chỉ dương đông kích tây, mục tiêu của chúng không phải lão mà là hộp gỗ đang tỏa ra mùi hương mê hoặc kia. Hai con cương kịp thời bắt được, nhưng trong hộp giờ chỉ còn ba ống trúc. Vậy là hai con cương cũng lâm vào đấu tranh nội bộ. Lúc này, lão giả cũng tham gia, tạo thành thế chân vạc.

“Hay là ta đốt nó đi nhỉ? Chứ ở đây xem cái trò con bò này chắc tới mùa xuân mất!” Đế Tử quay sang hỏi Thanh Nguyệt. Ba người kia lại đồng thanh đáp: “Không được!” Vậy là ba người ngừng tranh giành và chia nhau mỗi người một ống. Nhưng điều kỳ lạ hơn lúc này mới thấy, đó là sau khi ăn, cả ba người cùng nhau lăn ra đất, không ngừng kêu khổ.

Hai con cương thì dễ hiểu vì ăn gạo nếp, thứ chuyên khu tà. Nhưng lão giả thì sao? Thực ra là do hắn cố ý nhắm vào lão đầu tử. Bởi khi nãy lão có lừa mất của hắn một tấm Phù Trấn Quỷ, nên giờ hắn bỏ thuốc xổ vào một ống. Ai ngờ, khí vận lão đại bạo phát, lão bốc đúng cái ống có thuốc xổ mà hắn bỏ vào.

“Tiểu tử, ngươi không xong với ta đâu!” Lão giả bi thống ôm bụng, chạy vào sâu trong rừng. Còn Thanh Nguyệt thì cười như điên, hai con cương thi thì ra đi một cách vừa mãn nguyện vừa khổ sở.

“Tinh hiệu lực vé dùng thử sắp hết, ký chủ sẽ lâm vào thời gian suy yếu một ngày.” Hệ thống thông báo. Thấy vậy, hắn bèn cáo từ Thanh Nguyệt rồi lao nhanh về nhà. Hắn không biết rằng, sau lưng, một người vẫn luôn dõi theo hắn cho tới khi bóng hắn mất hút. “Hắn đi rồi, tiểu nha đầu, chúng ta cùng về thôi. Ta thề sẽ bảo bọn tiểu tử lên Vô Tử Phong ‘thăm hỏi’ tiểu tử thối đó đàng hoàng. Ai da, ta lại phải đi nữa. Không nói nữa, không nói nữa!” Lão giả nói rồi lại chạy vào rừng. Thanh Nguyệt giờ đã biết thân phận của hắn nên cũng mặc niệm cho người xấu số bị hắn đóng giả kia.

Một lúc lâu sau, truyền tin của tử sĩ truyền đến Tây Cảnh. Thao Thiết đã biết tin, hắn chỉ nói một câu: “Bắt đầu thực hiện kế hoạch đó đi!”

Tác phẩm này được chuyển ngữ và xuất bản độc quyền tại truyen.free, kính mong quý độc giả tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free