Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 8: đi đêm lắm có ngày gặp …

“Nguyệt Nhi, con lui lại để sư thúc tổ lo vụ này nhé, nhớ trốn kỹ một chút không về con bé Thanh Thanh lại cắt tiền rượu của ta mất!” Nói rồi, lão giả đẩy Vũ Thanh Nguyệt ra phía sau, đồng thời ném ra ba chiếc phù kim cương hoàng cấp thượng phẩm, nhanh chóng bố trí thành một kim cương thủ hộ trận bao bọc lấy Thanh Nguyệt.

Chưa kịp làm xong, ba tên áo đen kia không chần chừ chút nào, đồng loạt ra tay hòng đả thương Thanh Tửu đạo nhân. Tên cầm kiếm phóng lên đầu tiên, hắn vung mạnh kiếm chém về phía cổ lão giả.

“VÚTTT!… ẦMM!” Cây kiếm còn cách cổ lão giả vài phân thì từ trong hồ lô của lão giả phóng ra hai hàng nước, chặn đứng công kích này. Nhân cơ hội đó, lão già vận lực dùng chưởng đánh mạnh vào ngực Huyết Nhận, khiến hắn lảo đảo trượt về phía sau.

“BÀNH!...... BÀNH…!” Hai tiếng nổ lớn vang lên, hai cỗ cương thi từ trong mộc quan nhảy vọt ra, lao nhanh về phía lão giả. Chúng lộ ra những móng vuốt sắc lẹm dưới trời đêm đầy sao. Nếu chú ý kỹ, trong tay của hai tên này toát ra hai loại khí: một màu đen, một màu đỏ, trông càng thêm phần quỷ dị.

“ĐÁNG CHẾT… lũ thi binh chết tiệt các ngươi với cả tên Thao Thiết đó đúng là táng tận thiên lương! Hai con súc vật này vậy mà lại tỏa ra huyết khí của nhân tộc ta. Các ngươi đã hại bao nhiêu người rồi?” Vừa nói, lão giả phải chật vật né tránh, đón đỡ các đòn của hai tên kia, đồng thời âm thầm vận lực vào tay phải.

“THIÊN THỦ HÀNG MA CHƯỞNG…!�� Lão giả hét lớn và đánh mạnh ra một chưởng lực quấn theo linh lực khổng lồ, tạo thành trong không gian một hư ảnh cự chưởng màu vàng đánh về hai con cương thi. “BÀNHHH.. BÀNH…” Hai con cương thi trúng chưởng ngã về sau nhưng lập tức lại bật dậy.

“HAHAAHAHAHA… THANH TỬU LÃO NHI, Hàng Ma Chưởng tuy mạnh đấy nhưng đối với hai con thi đã được luyện ma cương thiết thể thì chỉ có thể suy yếu chúng một chút thôi! Còn ngươi, sau khi bị đại nhân đả thương thì giờ cũng không phát huy ra được bao nhiêu thực lực. Huyết Nhận, thừa lúc hắn bệnh đòi mạng hắn!” Nói rồi, hai tên kia tiếp tục điều khiển hai con thi, còn tên cầm kiếm bắt đầu súc lực nhằm tạo ra một đòn mạnh. Nhưng đúng lúc này, một tiếng kêu thảm phát lên sau lưng hắn.

Một tên khống thi ôm lấy ngực. Lúc này, trên ngực hắn đã có một lỗ to do thanh kiếm bằng nước của lão giả đâm xuyên qua. Trên thân kiếm, một hư ảnh lão giả đang khống chế nó. Tên bị thương bi thống nói: “AHHHHHHH…. Ngươi… ngươi… Thanh Tửu lão thất phu! Ngươi còn giấu mình là Hồn Giả cao thủ Xuất Hồn Hạ K���!” (Ngoài Đế Tử có hệ thống có thể đo lường chính xác cấp độ tu vi ra, toàn bộ Tinh Vân Giới này đều chỉ có thể áng chừng tu vi đối phương trong khoảng, trừ khi đã biết rõ đối thủ từ trước). Nói rồi, hắn ngã quỵ xuống. Hai người còn lại thấy vậy bi thống kêu to.

“XÀ BÌ ĐẠI CAAA…” Rồi quay lại chỉ vào lão giả, gầm lên: “TA… LIỀU… VỚI… NGƯƠI!” Sau đó, chúng khống chế hai con thi tấn công về phía lão giả. Tuy nhiên, mất đi một người, việc khống chế hai con cương thi giờ đây trở nên loạn xạ. Một con tiến nhanh lại phía Đế Tử đang trốn, khiến hắn giật mình thầm mắng.

“Mẹ nó, đúng là đi đêm lắm có ngày gặp ma…” Rồi hắn gỡ thanh đào mộc kiếm trên lưng xuống, giơ kiếm vận dụng sức mạnh cấp Linh Tá, tay trái cầm Trấn Quỷ Phù, hét to: “THUẬN NGŨ HÀNH TRẤN YÊU TÀ LÔI ĐẾN!”

Lôi điện từ trên trời lúc này bổ xuống, đánh vào con thi khiến nó mất đi cử động, đổ ập xuống đất.

Lúc này, tên khống thi kia giật mình nói: “LÃO TỬ ĐANG LÀM GÌ, AI DÁM PHÁ ĐÁM?” Nhưng chưa kịp nói hết: “VÚTTT… PHẬP…” Một tiếng xé gió, tiếp đến là tiếng đâm đã tước đi sinh cơ của hắn. Lúc này, tên cầm kiếm lại bình thản nói.

“XÀ BÌ CA, MÃN PHU TA KHÔNG GIẾT ĐƯỢC LÃO GIÀ NÀY, NHƯNG TA SẼ ĐEM MỘT TIỂU NHA ĐẦU XUỐNG CÙNG ANH EM TA KHOÁI HOẠT HAHAHAHA!” Rồi hắn chém về phía Vũ Thanh Nguyệt đang đứng. “MA PHỆ HUYẾT HẢI…” Đường kiếm tạo ra hư ảnh một biển máu, nơi đâu trông kinh khủng không thể tả, kèm theo đó là sóng linh lực khổng lồ vượt trên mức Linh Tướng có thể chịu đựng được. Cơ thể tên Huyết Nhận đang dần tan biến.

“TÊN ĐIÊN NÀY! NGƯƠI CÒN DÙNG HUYẾT TẾ TRƯỚC KHI CHẾT NỮA ĐÁNG CHẾT!” Nói xong, lão giả tế ra toàn bộ kiếm và phù chú mình đang có, chắn trước mặt hòng chống đỡ lại sức mạnh kinh khủng kia.

Ở một góc, khi thấy lão giả tế ra nhiều đồ như thế, Đế Tử thầm thán phục: “Mẹ nó, toàn bộ đều là địa cấp hạ phẩm! Ông già này đúng là tài đại khí thô.” Nói rồi, hắn lấy xấp phù của mình ra, chờ đợi thời cơ giúp đỡ.

“ẦM… ẦM…ẦM!” Toàn bộ số đồ được lão giả tế ra chẳng mấy chốc vỡ nát hết, còn bản thân lão bị phản phệ, miệng thổ huyết, liên tục lui lại. Nhưng cũng nhờ vậy, lực lượng của đường kiếm giờ chỉ còn một phần mười. Lúc này thấy thời cơ tới, Đế Tử chớp lấy thời cơ phất tay kết trận. Toàn bộ số phù còn lại của hắn kết thành Trấn Tà Đại Trận, hoành không ép xuống từ trên trời, vừa hay cũng làm cho hai con thi kia nằm bẹp dí dưới đất. Còn đường kiếm tan biến dần dần, tới lúc còn một phân là chạm vào kim cương hộ thân trận của Thanh Nguyệt thì tan biến hoàn toàn.

“CHỈ… CHỈ… TAY THÀNH TRẬN!” Lão giả lúc này kinh ngạc thốt lên: “Tiểu hữu ngươi tên là gì? Thuộc về phong nào? Sao có thể có năng lực kinh khủng nhường này?” Lão giả hỏi một cách chân thành khi nhìn rõ hắn mặc đạo bào của Thanh Sơn Tông.

“VÕ NHƯ THẦN, VÔ TỬ PHONG!” Hắn cố ra vẻ ngạo mạn trả lời lão giả hòng đánh lừa. Lúc này, Thanh Nguyệt lên tiếng: “Ngươi vô lễ! Có biết sư thúc tổ là Thái Thượng Trưởng Lão của Thanh Sơn Tông còn không khấu kiến?” “Được rồi Nguyệt Nhi, hắn tuổi này có thực lực như vậy, ngạo cũng phải.” Ngoài miệng Thanh Tửu Chân Nhân nói vậy nhưng trong lòng thầm mắng Vô Tử Phong chủ, đồng thời thầm hứa về Thanh Sơn Tông hắn sẽ để bọn tiểu tử dạy cho tên tiểu tử này một bài học.

Lúc này, tại Vô Tử Phong ngoại viện, một thanh niên đang ngủ bỗng rùng mình choàng tỉnh. Hắn thầm nghĩ: “Tại sao ta lại cảm thấy sát khí? Cảm giác lạnh gáy vừa rồi là gì?” Sau khi hắn kiểm tra kỹ càng không thấy gì lạ, hắn tự nhủ chắc là ảo giác nên nằm xuống ngủ. Ai biết đâu, ngày mai cuộc sống ác mộng của hắn bắt đầu rồi.

Trở về với Đế Tử, giờ này hắn đã tạm thời sơ cứu cho lão giả Thanh Tửu. Lúc này, lão giả nói: “Ngươi rút đại trận đi, ta sẽ khống chế hai con cương thi này. Ngươi với Thanh Nguyệt đi xử lý cây trúc cùng gạo nếp đi, làm xong đem lại cho ta.”

Thanh Nguyệt nhanh nhảu hỏi: “Sư thúc tổ xử lý như thế nào ạ? Như mọi khi sao?” Lão giả lúc này nghe Thanh Nguyệt lại đinh ninh cô bé đã hiểu ý rồi bèn đuổi cô và hắn đi.

Thanh Tửu Chân Nhân đã khống chế hai con thi này được hơn một canh giờ rồi, lúc này cũng gần như hết kiên nhẫn. Lòng thầm mắng: “Con bé với tên tiểu tử kia đi được hơn tiếng rồi, chuẩn bị gạo nếp với cây trúc có cần lâu thế sao? Hay hai đứa nó trộm lười, hoặc có lẽ con bé bị tiểu tử kia dụ dỗ chạy rồi?” Lòng Thanh Tửu Chân Nhân giờ rối như tơ vò, vừa lo lắng vừa buồn cười.

“Sư thúc tổ, chúng ta về rồi!” Thanh Nguy��t chạy tới, tay cầm giỏ trúc. Lão giả giờ mới thở phào nhẹ nhõm, trách: “Hai ngươi đi ấp trứng à mà lâu thế?” Thanh Nguyệt nghe câu trước mà không hiểu câu sau, trả lời: “Sư tổ muốn ăn trứng ạ?” Rồi đưa ra một quả trứng luộc.

“Ăn cái đầu ngươi ấy! Đưa đồ cho ta!” Lão giả quát. Thanh Nguyệt ủy khuất lấy trong giỏ trúc một hộp gỗ đưa lão giả. “Trời đất! Các ngươi mất hơn một canh giờ chỉ để làm cái thứ màu mè này ư?” Lão giả lúc này cũng giở khóc giở cười mở hộp gỗ ra, thấy trong đó có sáu ống trúc được xếp ngay ngắn, cũng bấm bụng khen hai đứa tuy có chăm chút vẻ ngoài hơi quá nhưng đồ vật vẫn dùng được và còn tái sử dụng.

Nhưng lúc này, một mùi thơm thoang thoảng toát lên từ ống trúc. Lão giả giật mình thầm nghĩ: “Sao ta lại thấy mùi thơm? Hay là ảo giác? Không, thậm chí ta còn cảm nhận được một cỗ nhiệt khí toát ra từ ống trúc truyền tới tay.” Lão lập tức quan sát kỹ lại. Lúc này, sau lão giả đứng hình mất vài khắc rồi bật thốt lên: “TA… TA ĐÃ TẠO NÊN NGHIỆT GÌ MÀ LẠI CÓ ĐỨA ĐỒ TÔN KỲ LẠ ĐẾN THẾ NÀY?”

Truyện được truyen.free giữ bản quyền, kính mong quý độc giả ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free