Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 7: nhiệm vụ một đêm không ngủ ?

“Nhiệm… nhiệm vụ một đêm không ngủ là sao, hệ thống?” Hắn ngập ngừng hỏi. “Ting! Nhiệm vụ hướng dẫn đã được truyền tới, mời ký chủ đọc. Tuy hơi khác cách hiểu của ký chủ, nhưng Bảo Bảo thích suy nghĩ này của ký chủ.” Trợ lý Bảo Bảo lúc này xuất hiện, cất tiếng với nụ cười rất chi là gợi đòn khi nhìn hắn.

“Khụ… khụ…” Hắn biết mình đuối lý nên không dám nói thêm. Lúc này, hắn cũng đã về đến trước phủ. Hắn vội vàng ba chân bốn cẳng, kéo Yên Nhi xuống xe rồi lao thẳng vào nhà. Vừa đi được vài bước, tiếng cha hắn đã vọng tới: “Huy nhi, con vừa đi đâu về thế? Còn cô bé này là ai?” Ông nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu. Hắn biết hôm nay là một ngày không mấy tốt lành, nhưng để hắn liên tục gặp các tình huống hiểu lầm “tai hại” thế này thì thanh danh của hắn có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không tẩy hết được. Hắn vội trả lời.

“Ta… ta ra ngoài đầu tư đó cha. Tuy còn nhỏ nhưng ta không muốn đợi đến khi lớn mới bắt đầu, lúc đó sợ không kịp.” Hắn nói với vẻ mặt tự tin. Chỉ cần ngụy trang thành một người bình thường nhưng lại có sở thích kiếm tiền, sau này hắn làm gì cũng sẽ không bị để ý quá nhiều, cùng lắm là bị nói mê tiền hơn mạng cũng được.

Nhưng thực tế, câu nói của hắn lúc này quá mơ hồ. Thêm vào đó, việc hắn đang nắm tay Yên Nhi cùng với vẻ mặt thiếu chút nữa là ngửa lên trời khiến Thanh Phong lão gia, dù rất tin tưởng con mình, cũng phải suy nghĩ lệch sang một hướng khác.

“Huy nhi, con còn nhỏ. Tuy cha và mẹ muốn con trưởng thành nhanh hơn, nhưng chuyện này vẫn còn quá sớm. Với lại, con còn có hôn ước với tiểu nữ nhà họ Vũ. Con tốt nhất nên kiềm chế lại, tránh ảnh hưởng tới thanh danh sau này.” Cha hắn nói với giọng rất quan tâm, khiến hắn cảm động rưng rưng, cảm thán: “Quả nhiên không ai thương con bằng cha mẹ. Mặc dù không hiểu sao cha lại lôi hôn sự của mình ra, nhưng cảm giác cha lo cho ta là thật. Ta phải mạnh lên nhanh chóng để bảo vệ gia đình này.” Rồi hắn nói: “Ta rõ rồi, cha. Con sẽ làm theo ý ngài.”

“Tốt…!” Chỉ chờ cha hắn nói vậy, hắn liền tiếp tục kéo tay Yên Nhi về phủ đệ của mình. Sau lưng, cha hắn vẫn dõi theo, thở dài nghĩ: “Haizzz… Ta phải báo lại với phu nhân mới được. Không thể để Huy nhi trầm mê tửu sắc. Thằng bé giờ mới chưa tròn mười tuổi!” Nói rồi, ông lướt nhanh về phía chính thất. Nếu Đế Tử biết những suy nghĩ này, chắc chắn sẽ khóc thét về một ngày tạm gọi là dày đặc hiểu lầm, dù rằng với cái tính của hắn, có khi cũng chẳng để tâm mấy.

��Ting! Nhiệm vụ hướng dẫn: Tối nay, ngoại thành phía tây hai dặm, trong Ám Ảnh Lâm có một cơ duyên lớn. Thiếu niên đạo sĩ, tiến lên!” Vừa về đến phòng, nhiệm vụ hướng dẫn cũng vừa lúc kích hoạt. Hắn thấy vậy mới vỡ lẽ tại sao Bảo Bảo lại nhìn hắn với vẻ mặt như vậy. Nhưng lúc này không phải lúc để quan tâm chuyện đó, hắn liền hỏi hệ thống nhằm khai thác thêm thông tin về nhiệm vụ.

“Hệ thống có thể cung cấp rõ hơn về nhiệm vụ không?” Bảo Bảo đáp lại với giọng nghiêm túc: “Nhiệm vụ này đối với ký chủ rất nhẹ nhàng, mà phần thưởng cũng gọi là hậu hĩnh. Hệ thống chỉ cung cấp nhiêu đây thôi, còn làm thế nào thì phiền ký chủ tự túc.” Hắn thấy vậy bèn thôi không cố hỏi nữa, nhưng lòng thì rất chờ mong tới tối để thử nghiệm số đồ vật mà hắn mới nhận được sáng nay. Việc còn lại là bố trí công việc và chỗ ở cho Yên Nhi.

Sau một hồi suy tính, hắn quyết định cho Yên Nhi làm thiếp thân thị nữ của mình. Đồng thời, hắn cũng nhận ra cô bé có khả năng kinh doanh và thiên phú nấu ăn cực tốt được thừa hưởng từ cha mẹ, nên hắn giao cho cô quản lý luôn số tiền của mình. Nói đúng hơn là hắn quá lười về vấn đề sổ sách nên đã giao phó việc đó cho cô. Còn về chỗ ngủ, hắn bảo cô có thể ngủ luôn tại phòng hắn. Đây cũng là một cách ngụy trang cho hắn khi ra khỏi nhà thực hiện các nhiệm vụ mỗi tối.

Ban đầu, cô bé có vẻ ngại ngùng không dám ở lại, nhưng sau khi hắn bật "mode đa cấp" lên, cô bé đã miễn cưỡng đồng ý. Từ đó, cái danh "phú nhị tiểu sắc lang" đã ghim chặt hắn, không sao gỡ bỏ được. Còn về phần hắn, cũng chẳng suy nghĩ sâu xa hay quan tâm gì nhiều.

Tối đó, một buổi tối trời trong, thoáng đãng với nhiều sao. Một thân hình nhỏ bé mặc đạo bào màu xanh, lưng đeo đào mộc kiếm, đang đứng trên nóc phủ đệ của Nguyễn gia. Nhìn kỹ lại thì khuôn mặt người này khá anh tuấn, mặc dù vẫn còn nhỏ. Hắn cất tiếng nói: “Nhiệm vụ tối nay, bổn thiếu tới đây!” Vâng, đó không ai khác ngoài Đế Tử của chúng ta – Nguyễn Quang Huy. Hắn chỉ tay về phía trước, không gian bỗng động nhẹ một chút rồi hiện ra một màn chắn. Tại nơi hắn chỉ, một vết rách nhỏ trên màn chắn từ từ mở rộng, vừa đủ để hắn lách qua.

Sau khi hắn đi qua, màn chắn lại quay về trạng thái ban đầu, như chưa hề có gì xảy ra.

Ngoài thành Tây, “vút… vút…” một bóng hình lướt nhanh trong tối, chạy về phía Ám Ảnh Lâm. Bỗng hắn cảm nhận được sự hiện diện của ba người khác. Hắn nhanh chóng phát lực, đạp nhẹ nhảy lên cành cây gần đó, đồng thời kết một ẩn nặc trận loại nhỏ nhằm che giấu tung tích bản thân. Đúng lúc này, một cây kiếm đánh tới đúng chỗ đất hắn vừa đứng.

“Ầm…!” Thanh đại kiếm găm mạnh xuống nền đất cứng khiến đất đá bay lên, khói bụi dày đặc. Một tiếng trách mắng truyền ra: “Huyết Nhận, ngươi bị điên rồi đúng không? Tuy nơi này cách thành Phi Sơn hơn hai dặm, nhưng ngươi gây ra động tĩnh quá lớn sẽ làm hỏng kế sách của đại nhân, ngươi và chúng ta khó tránh khỏi tội chết.” Lúc này, lớp bụi tán ra, trong đó xuất hiện ba bóng người. Một người tay cầm thanh đại kiếm găm trên đất, hai người còn lại cõng hai chiếc quan tài. Một trong hai người đó nói với người cầm kiếm.

“Lão tử vừa rồi cảm thấy khí tức của một con chuột nên mới định ra tay xử lý, ai ngờ để nó chạy mất rồi.” Người cầm kiếm nói. “Chuột mà cũng có thể khiến ngươi ra tay? Ta thấy ngươi đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, không có gì làm nên mới phá đám.” Người cõng quan tài vừa nãy lại nói.

“Thôi đi! Các ngươi còn không mau làm việc? Để đại nhân biết thì chết chắc!” Người cõng quan tài còn lại nói. “Được rồi, Mãn Phu, ngươi cũng nghe Xà Bì đại ca nói rồi, làm việc thôi!” Nói rồi, hắn vung kiếm chỉ về phía sâu trong rừng cây. Hai người còn lại gỡ quan tài xuống và tiến hành mở nó ra. Huyết Nhận lúc này nói tiếp: “Thanh Tửu Chân Nhân, nếu đã đến rồi thì mời ngài ra nộp mạng. Chúng ta còn phải trở về sớm phục lệnh.” Nói rồi, hắn cười một cách diễu cợt.

“Khụ… khụ… Lão phu tới đúng lúc nhỉ? Các vị đang tính bày tiệc tiếp đãi lão phu sao? Thao Thiết cũng đúng là chịu bỏ ra hai tên thi binh cùng hai con lục thi tới đối phó lão phu, đúng là hân hạnh, hân hạnh!” Nói rồi, hai bóng hình một lớn một nhỏ từ trong rừng đi ra. Bóng lớn là một lão già với vò rượu in hình Bát Quái đồ trên thân, tay dắt một đứa bé gái. Cả hai đều mặc đạo bào của Thanh Sơn Tông.

Qua thông tin quét được từ hệ thống, tổ đội phe áo đen – những kẻ được gọi là tiểu đệ của Thao Thiết – gồm ba Linh Tướng Nhất Phẩm và hai cương thi lục, tương đương Linh Tá Cửu Trùng. Tuy nhiên, chúng lại có sức chiến đấu cường hãn, nếu không cẩn thận thì ngay cả Linh Tướng Tam, Tứ, thậm chí Lục Trùng cũng vẫn có thể gặp nguy hiểm. Còn bên lão giả thì lại rất thú vị: một lão già Linh Tướng Lục Trùng nhưng lại dẫn theo một bé gái mới luyện Linh Thất Trùng. Đặc biệt, bé gái kia lại là một cái tên rất đỗi quen thuộc với hắn.

“Vũ Thanh Nguyệt? Sao lại ở đây, còn mặc đồ của Thanh Sơn Tông nữa?” Hắn nghi vấn cảm thán.

Bản dịch này được thực hiện và sở hữu bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free