Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 5: bổn thiếu chấp ngươi một tay…

Từ bên ngoài vọng vào tiếng của Đường Hùng, bang chủ Thiết Thủ Bang. Gã đang quát tháo gia nhân của Đế Tử. Theo sau là hơn ba mươi tên Thiết Thủ Bang, tất cả hằm hằm sát khí tiến vào Mỹ Vị Đường. Thấy chúng đang tiến về phía mình, Yên Nhi vội kéo Đế Tử ra sau lưng rồi nhanh chóng đóng cửa lại. Nhưng một tên đàn em của Hùng Gia đã kịp ghìm chặt mép cửa, hắn nói: "Nha đầu thối, không thấy Hùng Gia và anh em đang đứng đây sao? Đóng cửa làm gì? Bổn đại gia đây dắt anh em đến tăng thêm mối làm ăn cho cái tiệm rách nát này, ha ha ha ha!" Vừa dứt lời, hắn ta liền đẩy mạnh cánh cửa.

Mất đà vì cú đẩy mạnh, Yên Nhi loạng choạng ngã về phía sau. Vừa lúc đó, Đế Tử kịp thời vươn tay đỡ lấy, kéo cô sát vào mình rồi lùi lại hai bước, lạnh giọng hỏi: "Giữa ban ngày ban mặt, ngươi định làm gì? Còn vương pháp hay không?" Tên đàn em thấy vậy, liền cười khẩy, giọng điệu ngả ngớn: "Ta chính là vương pháp! Ở đây, ta muốn làm gì thì làm, ngay cả Thiên Vương lão tử thấy ta cũng phải kiêng dè vài phần."

"Ồ, vậy sao?" Đế Tử hỏi.

"Phải đấy, rồi sao nào?" Tên đàn em đáp lời.

"Nhị Cẩu, chuyện gì mà ồn ào thế?" Thấy người dân xung quanh bắt đầu túm tụm lại, Hùng Gia lên tiếng hỏi tên đàn em. "Lão đại, có thằng nhãi ranh cản trở anh em làm việc ạ!" Tên kia vội chạy về phía Hùng Gia, đáp lời. "Hừm... Thằng nhãi con, ngươi muốn gì? Có biết đây là đâu không mà dám cản đường bổn đại gia?"

"Đây là đất của bổn thiếu, ngươi muốn làm gì thì phải hỏi ta trước đã!" Nói rồi, hắn ném cho Yên Nhi một xấp tiền, tiện tay giật luôn cái ống trúc cô đang đeo trên hông. Yên Nhi hoàn toàn đứng hình, không biết phải phản ứng thế nào. Nhưng còn chưa kịp định thần lại, nàng đã thấy tiểu nam hài trước mắt chỉ tay về phía Hùng Gia, hô lớn: "Loại như ngươi, bổn thiếu chấp ngươi một tay!"

Yên Nhi sốc, tất cả những người có mặt trong quán đều sốc, ngay cả gia nhân của Đế Tử cũng sốc. Đặc biệt là Hùng Gia, lúc này mặt tái mét vì kinh ngạc. Một lúc sau, mọi người bắt đầu xôn xao bàn tán. Hùng Gia lúc này nổi cơn thịnh nộ, gằn từng chữ: "NGƯƠI!... NÓI!... CÁI GÌ!" Đáp lại hắn, vẫn là câu nói đầy khiêu khích: "Ta nói, loại như ngươi, bổn thiếu chấp ngươi một tay!"

"Được lắm, nhóc con! Xưng tên ra!" Hắn một tay cầm chuỳ thủ, mắt lăm lăm, chỉ chực thằng nhóc nói xong là sẽ lao lên tiễn thằng bé đi thỉnh kinh ngay.

Đúng lúc này, trong đầu Đế Tử vang lên một âm thanh, mang lại cảm xúc thăng hoa như vừa lượn một vòng quỷ môn quan trở về: "Ting! Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ nhánh: đối đầu Linh Úy ngũ trùng thành công! Đang kết toán... Ting! Xét thấy ký chủ hoàn thành vượt mức mục tiêu, nhưng lại suýt lệch đường phát triển. Đề nghị ký chủ khai danh tính một cách thông minh. Phần thưởng đã được gửi vào không gian chứa đồ của hệ thống. Mời ký chủ kiểm tra và nhận."

Lúc này, hắn mới để ý rằng vì muốn hoàn thành nhiệm vụ vượt mức mà mình suýt chút nữa đã lệch đường. Xem ra sau này, lúc "trang bức" (thể hiện), hắn phải dùng một cái tên khác rồi. Nghĩ vậy, hắn đáp lại Hùng Gia: "Tiểu gia đây, đi không đổi tên, ngồi không đổi họ! Tên bổn gia, ngươi nghe cho kỹ đây là: VÕ... NHƯ... THẦN!" Hắn trả lời, còn không quên giơ ngón giữa lên cao đầy khiêu khích.

"Hảo... hảo! Bổn gia hôm nay sẽ cho ngươi chết thống khoái!" Nói rồi, Hùng Gia lao thẳng về phía Đế Tử.

Trong khi Hùng Gia đang tức tối, hắn tranh thủ mở gói quà. Hệ thống lại thông báo: "Ting! Ting! Ký chủ nhận được một Lệnh Kêu Gọi (Huyền cấp hạ phẩm), có thể mời một cao thủ từ Linh Úy đến Linh Tá. Ký chủ nhận được một viên đan dược tam phẩm (Uẩn Hồn đan), một Vé Dùng Thử Sức Mạnh (cấp Linh Tá), một Búp Bê Thế Mạng (loại điều khiển được). Ting! Mời kiểm tra và nhận!"

Không nói nhiều lời, hắn vội vàng bóp nát "Lệnh Kêu Gọi", đồng thời tay kia rút ra một tờ ngân phiếu, hét lớn: "Ta nói chấp ngươi một tay, nhưng đâu có nói ta sẽ đích thân đối đầu với ngươi! Vậy nên..." Hùng Gia lúc này đang dốc sức lao tới, cũng nhất thời khựng lại mấy phần, chưa hiểu tên tiểu tử này định làm gì thì hắn lại nói tiếp:

"Ai nguyện ý đánh phế tên này, năm ngàn lượng bạc này thuộc về người đó!" Đúng lúc này, trong đám đông, một người trung niên nhanh chóng lách mình luồn qua đám người vây xem tựa như một ngọn gió. Hắn chộp lấy xấp tiền từ tay Đế Tử và dõng dạc nói: "Tiền này ta nhận, người này ta đánh!"

Người vừa xuất hiện là một trung niên, tay cầm hồ lô rượu. Quần áo của hắn tuy sạch sẽ nhưng đã cũ sờn. Thấy vậy, Yên Nhi liền kinh ngạc kêu lên: "Tửu Gia! Sao ngài lại ở đây?" Nàng định chạy tới nhưng đã bị Đế Tử ngăn lại.

Lúc này, hệ thống thông báo chi tiết về nhân vật: "Nhân vật: Tửu Gia, Linh Tá ngũ trùng. Dư sức đánh bại Linh Úy tam trùng."

Tửu Gia lúc này quay lại nói với Yên Nhi: "Con và tiểu tử này cứ vào trong đi. Ta xử lý xong rồi chúng ta sẽ ôn chuyện sau." Nói rồi, hắn tu một hớp rượu dài, khà một tiếng sảng khoái rồi lao thẳng về phía Hùng Gia.

"Khinh người quá đáng! Xem ta đây "Ảnh Bộ Sát"!" Nói rồi, thân hình Hùng Gia kéo một vệt, lao thẳng về phía Tửu Gia. Lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim Tửu Gia, luồng linh lực cọ vào không khí tạo thành một hình lưỡi dao dài cắt ngang qua. Nhưng lúc này, Tửu Gia lại như một kẻ say, lảo đảo né được mũi dao đó.

"Xoạt...!" Tiếng chân kéo xệt trên mặt đất. Thấy vậy, Hùng Gia kinh ngạc hô to: "Tuý Tiên Bộ! Không đúng, là Tuý Tiên Bộ tàn thiên!"

"Cũng có mắt nhìn đấy!" Tửu Gia đáp lại. Đúng lúc đó, Tửu Gia giơ chân đá một cú. Thân hình hắn trên không xoay một đường tinh xảo như khỉ chuyền cây, đá mạnh vào sườn tên ác bá.

"BÀNHHHH!" Cú đá của Tửu Gia khiến Hùng Gia bay thẳng về phía đám lâu la. Tửu Gia ung dung nói: "Thế nào? "Hầu Nhi Cước" của ta có đủ để ngươi tâm phục không?"

"Nằm mơ đi! Hôm nay bổn gia không những phải giết sạch nhà ngươi, còn phải đem con bé kia về làm nha hoàn ấm giường!" Nói rồi, hắn rút thanh đao của một tên tiểu đệ ra, lao vào định chém Đế Tử.

"MUỐN CHẾT!" Tửu Gia quát lớn.

Rồi lại một cú "Hầu Nhi Cước" đá thẳng vào thanh đao của hắn. "KENGGG!" Thanh đao văng khỏi tay Hùng Gia, cắm phập xuống đất.

Tiếp đó, là "Phách Sơn Chưởng" kết hợp với "Tuý Tiên Bộ", Tửu Gia nhanh chóng luồn ra sau Hùng Gia, đánh thẳng vào sống lưng. "BÀNHHHH!" Hùng Gia mất thăng bằng, lảo đảo bổ nhào về phía trước. Ngay lập tức, Tửu Gia vận lực vào nắm tay, đánh mạnh vào vùng đan điền của hắn. "RẮCCC...!" Tiếng đan điền vỡ nát vang lên. Tên Hùng Gia trúng một đòn trực diện, lập tức lăn ra đất, ôm lấy đan điền, miệng thều thào: "Ngươi... ngươi dám phế đan điền của ta!"

"Loại người như ngươi, phế đan điền vẫn còn chưa đủ!" Nói rồi, Tửu Gia vận lực vỗ mạnh vào mi tâm Hùng Gia. "ẦMMM!" Tên ác nhân ngã ngửa ra sau, chết đến mức không thể chết thêm được nữa.

Đúng lúc này, hai vợ chồng Liễu Yên và Trần Hoàng mới về tới trước cửa. Người vợ đang dìu người chồng trông rất nhợt nhạt. Bỗng trông thấy Tửu Gia, Liễu Yên linh cảm có điều chẳng lành, vội vàng tiến tới gặng hỏi. Tửu Gia chỉ vào bọn lâu la và giải thích sơ qua. Hai vợ chồng vội cảm tạ nhưng Tửu Gia chỉ bảo họ vào nhà rồi nói chuyện.

Khi vào nhà, thấy con gái đang ôm chặt lấy một đứa bé, hai vợ chồng không khỏi ngạc nhiên. Tửu Gia liền nói: "Đây mới là ân nhân thật sự của hai người!" Xong xuôi, hắn kéo Yên Nhi ra một góc để hỏi han.

Lúc này, Đế Tử lên tiếng: "Ta là thiếu gia của Nguyễn gia. Đang tính kinh doanh, thấy cửa tiệm này có tiềm năng nên muốn hỏi mua. Ta muốn hỏi hai vị, liệu có thể bán lại cửa hàng này cho ta không?"

Liễu Yên lúc này mới mở miệng: "Bán lại cửa tiệm này cho ân công thì không khó. Nhưng tình hình của chúng ta hiện giờ không mấy khả quan, muốn gây dựng lại mọi thứ là điều không thể. Xin ân công lượng thứ."

"Ta quên chưa nói hết. Ngoài việc mua lại cửa tiệm này, ta còn muốn thuê luôn gia đình phu nhân làm việc cho ta. Đặc biệt, ta có thể chữa trị được cho Đại sư Trần Hoàng. Phu nhân có đồng ý không?" Hắn hỏi, đồng thời trong đầu gọi hệ thống, xem liệu có thể chữa được cho Trần Hoàng hay không, nếu không thì thật sự gay go rồi. "Ting! Thương thế không nhỏ, chủ yếu là do Hồn Sư tấn công. Với một Linh Úy Cửu trùng như hắn mà nói, đây quả thật là chí mạng. Sống sót được đến giờ đã là một kỳ tích. Nói chung là một viên Uẩn Hồn Đan." Vừa hay lúc nãy hắn đã rút trúng Uẩn Hồn Đan, nên lập tức lấy ra cho Trần Hoàng phục dụng, rồi phân phó đưa hắn đi tĩnh dưỡng, mai sẽ khỏi.

Liễu Yên rối rít cảm tạ, rồi dìu Trần Hoàng vào phòng ngủ. Tửu Gia cũng đi theo sau. Lúc này, chỉ còn lại Yên Nhi và Đế Tử, bầu không khí có chút lúng túng.

Một lúc sau, Yên Nhi đánh bạo lên tiếng: "Công tử, ta... ta... có thể!"

Mọi tác phẩm chỉnh sửa từ bản gốc đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, với sự tôn trọng tuyệt đối dành cho người sáng tạo nội dung.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free