(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 4: nhiệm vụ đại lễ bao đầu tiên.
Đã tám năm trôi qua kể từ ngày Bảo Bảo bổ sung kiến thức về Tinh Vân thế giới cho hắn. Giờ đây, hắn đã là một tiểu tử tám tuổi khỏe mạnh. Những nhiệm vụ hệ thống ban bố suốt tám năm qua đều có chung một đặc điểm: phần thưởng chẳng mấy hậu hĩnh. Đơn giản chỉ là sáng quét sân, trưa rèn luyện các kỹ năng sinh hoạt khác, tối thì ngồi đếm sao trời. Những việc đó lặp đi lặp lại nhiều đến mức người ngoài lầm tưởng hắn là đứa ngốc.
Mặc dù vậy, nhờ những phần thưởng ấy mà hắn đã tu luyện tới cảnh giới luyện linh, thành hồn và võ giả cửu trùng. Hôm nay, nếu không có gì thay đổi, khả năng cao hắn sẽ đột phá Linh Sĩ. (Theo công pháp tu luyện của nhân vật chính, khi tu luyện là luyện cả ba đường. Chỉ khi đạt đến cảnh giới cao, việc đột phá mới tách ra từng hệ thống riêng biệt. Do đó, sau này chỉ nhắc đến một hệ thống tu luyện khi nói về nhân vật chính.) Ngay khi hắn vừa bước chân ra khỏi phòng, âm thanh quen thuộc đã vang lên.
“Ting ting! Phát động nhiệm vụ hôm nay!”
Nhiệm vụ ngày: Còn một tháng nữa là tới sinh nhật của ngươi, vì vậy hệ thống sẽ cùng ngươi bày ra một cục diện lớn.
Nội dung: Lấy số tiền tiết kiệm trong tám năm qua, ta phải bắt đầu kinh doanh. Muốn lớn mạnh thì không thể tránh khỏi việc tốn kém, nhưng nếu quá dựa dẫm vào gia đình sẽ dễ bị nghi ngờ. Vậy nên, thiếu niên, ngươi hãy cùng ta đầu tư!
Vừa đọc xong dòng nội dung, hắn lập tức cảm thấy một cảm giác quen thuộc từ thế giới cũ, nơi những thần côn lừa đảo khách hàng, hay người ta còn gọi là đa cấp. Nếu không phải cảnh tượng trước mắt là cái sân nhỏ của hắn, thì hẳn hắn đã vội vàng cầm điện thoại gọi 113 rồi.
Lúc này, hắn mới để ý đến phần thưởng nhiệm vụ: là Đại Lễ Bao mà hắn đã mong đợi suốt tám năm trời. Lần này, phần thưởng khá hậu hĩnh, với mười lượt quay thưởng của hệ thống. Hắn chắc chắn sẽ quay ra được đồ cấp Thiên!
Chỉ riêng Thanh Tâm đại lục đã chỉ có vỏn vẹn bốn pháp bảo cấp Thiên, vậy mà giờ đây, hắn lại có cơ hội sở hữu một món. Còn về công pháp ư? Thống kê toàn bộ Tinh Vân đại lục cũng chỉ có hơn mười quyển cấp Thiên. Muốn thêm một quyển nữa là "tham lam", nhưng không đòi hỏi thì lại quá "ngu dốt". Do đó, hắn nhắm đến pháp bảo, trong lòng đầy mong đợi.
“Không nghĩ nhiều nữa, mau mau đi làm nhiệm vụ, không thể để con dê béo này trượt khỏi tay được!” Nói xong, hắn chạy ra sau đình viện, đào một chỗ dưới gốc cây đại thụ và lấy chiếc rương bạc ra. Chiếc rương này cũng là một phần thưởng từ nhiệm vụ hằng ngày ba năm trước.
Lúc đó, hắn thấy cái rương chỉ bé bằng bàn tay nên có chút thất vọng. Nhưng khi kiểm tra, hắn mới biết cái rương này ngoài khả năng giữ vật phẩm luôn mới, còn có thể phong ấn sức mạnh của pháp bảo, đặc biệt hơn là chữa trị pháp bảo bị hư hỏng, dù khá tốn thời gian. Tên của nó là Dưỡng Linh Rương. Còn việc có thực sự dưỡng được linh khí hay không, hắn vẫn chưa có điều kiện thử nghiệm.
Trên đường tới Vạn Phú Phường, hắn tranh thủ ghé qua các cửa hàng, tửu điếm gần đó, bởi lẽ tình báo thời bấy giờ thường tập trung ở các tửu điếm. Sau khi đến một tửu điếm khá sang trọng, hắn đã thu thập được một tin tức khiến hắn phải chăm chú lắng nghe.
“Này, ngươi nghe nói chưa? Tinh Túy Lâu lại chuẩn bị ép Mỹ Vị Đường bán lại sản nghiệp đấy. Cũng phải nói, Mỹ Vị Đường vốn đã nổi danh từ lâu, nhưng sau khi đường chủ bị thương, tay nghề xuống dốc. Trong khi đó, Tinh Túy Lâu lại được Chính Nam Vương Gia Hoàng Thanh Hóa khen tặng là “tinh túy”, nên đã đổi tên và làm ăn phất lên như diều gặp gió.”
“Haizzz!” Người còn lại thở dài rồi nói, “Tinh Túy Lâu này mặc dù giờ nổi danh hơn Mỹ Vị Đường, nhưng ba năm nay lại chọn cách kinh doanh chèn ép, triệt đường sống của các tiệm khác. Đã thế lại còn có thông tin họ nuôi một đám lưu manh để đuổi khách của Mỹ Vị Đường, nhằm dồn ép Mỹ Vị Đường đến mức không thể ngóc đầu lên được. Đúng là thâm độc mà!”
“Này, các ngươi ăn thì ăn ở đấy mà buôn chuyện làm hỏng danh tiếng chủ Tinh Túy Lâu? Có tin Đại gia ta cho các ngươi một đao không?” Một tên mặt sẹo hung hăng đi lại bàn của hai vị khách nói lớn.
“Hùng gia tha mạng! Chúng tiểu nhân chỉ là rảnh rỗi buôn chuyện, lỡ lời mạo phạm Tinh Túy Lâu. Xin Hùng gia đại lượng bỏ qua lần này!”
Hùng gia cười lạnh, “Hừ, còn biết điều đấy. Lần sau còn nói như thế, Đại gia sẽ cắt lưỡi hai ngươi cho chó ăn!” Đế Tử quay sang hỏi người gia nhân đi theo, “Tên kia là ai mà hống hách vậy? Sao Tinh Túy Lâu này không quản?” Tên gia nhân vội vã ghé sát trả lời, “Thiếu chủ, hắn là Bang chủ Thiết Thủ Bang, tên Đường Hùng. Mọi người biết đến hắn với cái danh Hùng gia, là kẻ cầm đầu nhóm côn đồ có số má nhất Vạn Phú Phường này. Còn về Tinh Túy Lâu thì…!”
“Thì sao?” Đế Tử gặng hỏi. “Như Thiếu chủ vừa nghe được, thì tên này chính là kẻ cầm đầu bọn côn đồ tới đập phá quán của Mỹ Vị Đường. Bọn này tuy yếu hơn chủ quán Mỹ Vị Đường, nhưng do chủ quán bị thương mãi chưa khỏi nên bọn này mới giở thói ngang ngược như vậy. Thiếu gia, chúng ta nên đi thôi. Ở lại đây lúc này không an toàn.” “Ừm,” Đế Tử đứng dậy, tiện tay vứt lại trên bàn một lượng bạc, lòng không khỏi chửi thầm, “Mé nó, đắt thật! Một chum trà và ba đĩa điểm tâm mà đắt đỏ lại không ngon chút nào!”
Sau khi lên xe ngựa, hắn phân phó tên gia nhân: “Đến Mỹ Vị Đường!” rồi thong dong vắt chân ngủ. Tên gia nhân thấy vậy liền khẽ nói, “Thiếu gia, ngài vừa nghe rồi đấy. Bên đó bây giờ không an toàn chút nào. Nếu ngài cứ đến đó, gia chủ biết chuyện sẽ trách tội, tiểu nhân không gánh nổi đâu ạ!”
Hắn thấy tên gia nhân sợ sệt như vậy bèn mất kiên nhẫn nói: “Phụ thân có hỏi, thiếu gia đây gánh hết. Giờ ngươi cứ yên tâm đánh xe đi!” Lúc này, tâm trạng của tên gia nhân mới yên tâm phần nào. Nhưng yên tâm kiểu quái gì đư���c khi một tiểu tử mới tám tuổi thì gánh vác nổi cái gì? Rốt cuộc người chịu trách nhiệm vẫn là hắn ta thôi. Tên gia nhân thở dài, lén lấy Truyền Tin Phù trong áo ra, lập tức kể vắn tắt sự việc và yêu cầu trong nhà phái vài hộ vệ tới, rồi mới thảnh thơi đánh ngựa rời đi.
Trước cửa Mỹ Vị Đường giờ này không một bóng khách, nhưng lại có một chiếc xe ngựa dừng ở một góc. Một nam hài tử tầm tám tuổi, dáng vẻ có mấy phần tuấn tú, bước xuống. Hắn phân phó gia nhân đứng chờ, còn mình thì bước nhanh vào tiệm. Hắn đẩy cánh cửa cũ kỹ sắp hỏng, bước vào. Một tiếng nói thánh thót từ trong tiệm vọng ra: “Ai đấy ạ?”
Đập vào mắt Đế Tử lúc này là một bé gái tầm 11-12 tuổi, nhan sắc có phần gọi là “tuyệt sắc”, bước từ trong tiệm ra. Bốn mắt chạm nhau một lúc, cô bé cất tiếng hỏi: “Em bé, em tới đây làm gì? Lạc mẹ sao? Để tỷ tỷ dắt em đi tìm mẹ nhé!” Lúc này, không hiểu sao khi nghe thấy lời quan tâm của cô bé ấy, hắn lại thấy lửa giận nổi lên. Lòng hắn nghĩ: “Ta chắc hẳn hôm nay xuất môn không xem ngày tốt, hoặc bước chân nhầm cửa. Dù trên người không khoác kim ngân châu báu, nhưng ít nhất vẫn là lụa thượng hạng, sao có thể bị nhận nhầm tai hại đến thế được?”
Hắn trấn tĩnh lại, nói với cô gái trước mặt: “Tiệm này không tiếp khách, sao lại đuổi khách đi như thế?” Cô gái giờ mới sực nhận ra, vội nói: “Xin lỗi khách quan, tiểu tiệm lâu ngày vắng khách, nên khi ngài đến ta không kịp ứng đối. Huống hồ, ta không ngờ vị khách đầu tiên sau bao lâu lại là một đứa bé.” Vừa nói, nàng vừa lén cười trộm.
“Ngươi…!” Lúc này hắn đã thật sự nổi nóng, nhưng trước mặt nàng, hắn lại không tiện nổi giận, huống hồ hắn tìm tới là để bàn chuyện làm ăn.
“Ngươi là chủ của Mỹ Vị Đường sao? Còn trẻ như thế?” Hắn hỏi. Cô gái cười nhẹ trả lời: “Tiệm này là của phụ thân ta, Trần Hoàng, một đại sư ẩm thực. Ông mở nó cùng với mẫu thân ta, Liễu Yên, một nhà buôn có tiếng. Còn ta là con gái họ, tên Trần Yên Nhi. Thế nào, tiểu đệ có hứng thú với món nào không? Ta tuy không giỏi bếp núc bằng phụ thân, nhưng cũng được sáu phần chân truyền, đảm bảo sẽ khiến ngài hài lòng.” Cô gái nói với vẻ tự mãn.
“Vậy sao? Nếu như ngươi nói, đáng lẽ tiệm này phải phát đạt hơn chứ nhỉ?” Yên Nhi bỗng cảm thấy không vui, vội nói: “Còn không phải do bọn Tinh Túy Lâu và Thiết Thủ Bang hại? Phụ thân ta tuy bị thương nhưng nấu ăn vẫn còn có thể. Vì bị cản trở sinh ý, thiếu tiền mà mẫu thân ta phải bán cả tiệm lụa của bà để chạy chữa cho phụ thân.”
Đúng lúc này, một tiếng quát từ ngoài vọng vào: “Thiết Thủ Bang làm việc! Không muốn chết thì cút ra!”
Đoạn văn này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.