(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 3: all in luck
Trước mắt hắn lúc này là một bảng trạng thái quen thuộc trong các game RPG. Tuy nhiên, điều hắn quan tâm nhất chính là các chỉ số của mình: Tên: Nguyễn Quang Huy Tu vi: Phàm nhân Tuổi: 1 tháng Giới tính: Nam Chỉ số (+10 điểm có thể tăng bất kỳ chỉ số nào) Sức mạnh: 1 (có thể tự thăng cấp) Thể chất: 1 (có thể tự thăng cấp) Linh hồn: 1 (có thể tự thăng cấp) Linh lực: 1 (có th��� tự thăng cấp) ... Khí vận: 1 (hạn chế tự thăng cấp)
Sau khi xem xong, hắn rút ra kết luận rằng tất cả các chỉ số khác đều có thể tự động thăng cấp thông qua rèn luyện, nhưng riêng Khí vận lại có một hạn chế nhất định. Vì vậy, hắn đưa ra một quyết định thay đổi hoàn toàn cách nhìn của mình về việc nâng chỉ số và mãn nguyện thốt lên: “All in luck! Ta sẽ trở thành người chơi hệ may mắn, chắc chắn có thể nằm không mà thắng nhân sinh rồi! Hahahahaha…!” Nhưng đời nào như mơ, tình nào như thơ. Ngay sau khi chỉ số Khí vận của hắn đạt 10+, hệ thống liên tục báo lỗi: “Ting! Ting! Ting!... Hệ thống cảm nhận được công kích từ Đại Đạo chi lực, tiến hành cơ chế tự vệ đặc biệt, tạm thời ngủ đông trong một canh giờ.” Sự việc xảy ra quá nhanh, hắn chỉ kịp há miệng định chửi thì công kích của Đại Đạo đã ập đến. Một tia lôi điện xé toạc Thức Hải, xâm nhập không gian tinh vân của hắn, trực tiếp giáng xuống cơ thể bên trong Thức Hải. Điều này khiến hắn ở hiện thực đờ đẫn như người mất hồn.
Sau hơn một canh giờ b��� lôi điện dày vò, hắn mới lấy lại ý thức. Hắn vội vàng gọi hệ thống kiểm tra các chỉ số. May mắn thay, mọi thứ đều ổn. Không chỉ Khí vận lên 10+, mà các chỉ số như Sức mạnh, Thể chất, Linh hồn… cũng đều tăng lên con số 4. Tu vi của hắn thậm chí đã đạt Luyện Thể Đệ Tam Trùng (Luyện Thể Hạ Kỳ đỉnh phong). “Chúc mừng ký chủ đã đạt được Đại Đạo chúc phúc!” Bảo Bảo cất tiếng nói. Hắn bất chợt nhận thấy, bên dưới bảng chỉ số, một bảng Danh hiệu đã xuất hiện từ lúc nào không hay. Trong đó có rất nhiều danh hiệu nhưng vẫn chưa được thắp sáng. Hắn liền quay sang hỏi Bảo Bảo: “Danh hiệu này là gì vậy?” Bảo Bảo với vẻ mặt chân thành trả lời: “Các danh hiệu này đều dựa trên quy tắc của Thiên Đạo, Đại Đạo định thành, mang lại cho ký chủ sức mạnh chúc phúc của thiên địa. Vừa rồi bị Đại Đạo trừng phạt không hẳn là xấu, nó đã mở ra ba danh hiệu rất có lợi cho ký chủ đó.”
“Ồ, có lợi thế nào?” Hắn cảm tưởng ngoài mặt Bảo Bảo đang nói tốt, nhưng thực chất lại cố kìm nén tiếng cười. Hắn chưa hiểu tại sao nên cố gặng hỏi tiếp: “Ba danh hiệu lần lượt là: Đế Tử, Khí Vận Chi Chủ, còn một cái cuối thì…?” Bảo Bảo giờ càng lộ rõ vẻ cố kìm nén, điều này càng khiến hắn bực mình: “Thì sao?” “Thì không hẳn là ‘xấu’ mà chỉ coi là một loại trừng phạt nhỏ, đó là danh hiệu (Kẻ có số Đào Hoa)!” Nói tới đây, Bảo Bảo cười phá lên. “Còn về danh hiệu Đế Tử, tức là Đại Đạo công nhận khí vận của ký chủ. Nếu vận dụng tốt, sau này có khả năng đột phá Đế Cảnh một cách dễ dàng. Tuy nhiên, thời gian bao lâu thì có trời mới biết, có thể ngày mai, có thể tuần sau, năm sau, mười năm sau, hay cũng có thể rất rất lâu nữa.” “Khí Vận Chi Chủ là một danh hiệu bị động. Khi được kích hoạt, giống như trong phim, ký chủ có thể ngã xuống vực sâu mà nhặt được thần công, tu luyện tăng ngộ tính, tiêu trừ tai ương… thậm chí còn có thể giúp ký chủ đứng lên từ tro tàn, gặp sát hóa phúc.” Nghe xong hai danh hiệu đầu, hắn còn thấy bình thường. Nhưng danh hiệu cuối lại khiến hắn đứng hình một lúc. Đại Đạo này có vẻ có thú vui ác ý khi để một thằng nhóc còn chưa tháo tã mang số đào hoa. Nhưng hắn lại thầm nghĩ, trách sao được? Vì hắn vốn anh tuấn tiêu sái, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở mà. “Vô sỉ!” Bảo Bảo thầm chửi một câu trong bụng.
Đúng lúc này, một danh hiệu bỗng sáng lên. Hắn hí hửng ấn vào kiểm tra. Đập vào mắt hắn là dòng chữ: (Thiết Diện Vô Sỉ) – giúp gia tăng khả năng chịu nhục. Đến lúc này, hắn chỉ có thể chửi một câu: “Mẹ nó chứ!” “Được rồi, giờ hãy mở lễ bao tân thủ.” Bảo Bảo nói và đưa ra một vòng quay. “Tích tích tích! Chúc mừng ký chủ đạt được (Hỗn Độn Tu Tiên Quyết) (Thiên cấp loại đỉnh, tu luyện có thể có Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Ám, Quang, Hư Vô – linh căn trắng). Nhược điểm: tiêu hao tài nguyên siêu siêu nhiều, không phải người chơi hệ ‘Visa’ đề nghị bỏ qua!” Trong lòng Quang Huy lúc này như có một vạn con ngựa chạy ngang qua. Bảo Bảo lại lên tiếng kéo hắn về thực tại: “Trước khi phổ cập khoa học thường thức, chúng ta nên chọn con đường sau này nên đi. Hệ thống kiến nghị ba con ��ường, mời ký chủ chọn.” 1. Ta là vô địch (Kiêu căng phát triển, lộ hết tài năng, tối đa tốc độ tu luyện, vừa ‘nôn’ tài nguyên vừa tận dụng tối đa các hiệu ứng chúc phúc của Đại Đạo) 2. Thiên tài lật mình (Lúc đầu tỏ ra khổ sở, tránh tai mắt người đời, chịu khó chịu khổ. Sau này bộc phát, dẫm đạp thương sinh) 3. Cẩu đạo an ổn (Người ta tranh nhau tài nguyên, phấn đấu vươn lên. Ta hèn mọn phát triển nhưng vẫn nhanh hơn họ trăm lần). “Không cần nghĩ nhiều, cứ an toàn nhất mà đi, ta chọn 3!” Hắn lập tức nói. Việc này không phải hắn sợ khó khăn, không phải hắn không đủ mạnh, chỉ đơn giản hắn… lười.
Lúc này, Bảo Bảo tay cầm bản đồ, lại chen ngang và nói: “Không dài dòng nữa. Hệ thống sẽ quy hoạch nhiệm vụ hợp lý theo lựa chọn và theo đúng ký chủ để tiến hành ban bố. Giờ là lớp bổ túc về Thanh Tâm Đại Lục dành cho ký chủ.” Nói rồi, Bảo Bảo sổ một tràng nhưng tóm gọn lại là: Đây là Thanh Tâm Đại Lục, đại lục trung tâm của Tinh Vân Thế Giới. Hắn hiện đang ở Phi Sơn Thành, phía nam Vương Triều Cảnh Dương, nằm ở phía đông nam đại lục. Phía bắc là Vương Triều Hà Thiên và xa hơn nữa là Đế Quốc Thần Quang. Phía tây là Vực Ngoại, nơi Yêu tộc và tàn dư Ma tộc lẩn trốn. Phía đông là Đông Hải, nơi Long tộc, Giao Long tộc và các tộc gắn liền với biển sinh sống. Phía nam là Thiên Hoang Chiến Trường, chiến trường viễn cổ của Nhân tộc, Yêu tộc, Ma tộc cùng các Ma Thần. Ngoài Thanh Tâm Đại Lục, thế giới này còn bốn đại lục khác to lớn hơn: Đông Nguyên Đại Lục, Tây Kỳ Đại Lục, Nhạc Sơn Đại Lục (phía nam) và Băng Hạ Đại Lục (phía bắc). “Tiếp tới là tu vi của Nhân tộc trong thế giới này.” Bảo Bảo lấy ra một màn hình lớn. Lưu ý: Mỗi cảnh giới đều có cửu trùng. Riêng cảnh giới đầu tiên thì có thập trùng, cảnh giới thứ 10 này gọi là Viên Mãn Toàn Chân. Lịch sử chỉ có chín người đạt được, ba người mỗi đạo. Cứ ba trùng thì là một kỳ: Hạ Kỳ, Trung Kỳ, Thượng Kỳ. Có một vài cảnh giới đặc biệt khi đột phá thì có thể ở trạng thái Bán Bộ (được ký hiệu tạm bằng một * để dễ hình dung). Linh Giả --- Hồn Giả --- Võ Giả Luyện Th�� = Luyện Hồn = Võ Linh Luyện Linh = Thành Hồn = Võ Giả (chỉ là tên gọi, ý là mới bước chân làm võ giả) Linh Sĩ* = Hồn Sĩ* = Võ Đồ* (có thể ở trạng thái Bán Bộ Linh Sĩ… tương đương Trúc Cơ bên truyện khác) Linh Úy = Hồn Úy = Võ Sư Linh Tá = Xuất Hồn = Võ Tôn Linh Tướng* = Hồn Thành* = Võ Tông* (Hồn Thành như Nguyên Anh; ở trình độ này thì Linh Giả, Võ Giả cũng có Nguyên Anh nhưng của Hồn Giả mạnh hơn) Linh Vương = Tam Hồn = Võ Vương (Hồn Giả có thể phân được Tam Hồn, sức mạnh tăng ba lần nhưng lại bị giới hạn phạm vi xuất hồn ly thể. Nếu quá phạm vi, phân hồn chỉ còn 1/3 thực lực. Cấp này cần độ kiếp). Linh Đế* = Hồn Đế* = Võ Đế*. Yêu Thú thì phân từ Nhất Cấp tới Thập Cấp, mỗi cấp phân Thượng, Trung, Hạ kỳ. Các cấp tương đương với tu sĩ Nhân loại. Cấp 9 là Bán Bộ Yêu Đế, Cấp 10 là Yêu Đế. Từ Cấp 5 là biết nói, Cấp 6 có thể hóa hình nhưng lại có vài bộ phận đặc hữu của loài chưa hóa hình hoàn tất. Cấp 7 trở đi là có thể hòa lẫn vào sống như Nhân loại. Vũ Khí, Pháp Bảo, Công Pháp, Võ Kỹ phân làm bốn cấp: Thiên, Đ��a, Huyền, Hoàng. Mỗi cấp phân bốn loại: Hạ, Trung, Thượng, Đỉnh. Đan Dược có 10 cấp, cũng phân bốn loại: Hạ, Trung, Thượng, Đỉnh.
Nội dung biên tập này là thành quả của truyen.free, xin hãy tôn trọng bản quyền.