Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 25: Vấn Nguyệt Lâu.

“AAAAAAAAAAAAAA!” Tiếng hét vang vọng khắp Linh Thú phong, thậm chí còn lan đến ba ngọn núi lân cận.

“Mẹ kiếp… ngươi lại lừa ta, hệ thống!” Đế Tử thống khổ ôm mặt. Luồng ánh sáng khủng bố tỏa ra từ Nhật Nguyệt Kính quả thật quá mạnh mẽ.

“Hệ thống không chịu trách nhiệm cho sự cố này của Ký chủ. Đề nghị Ký chủ đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.” Hệ thống thản nhiên thông báo.

“…”

Sau khi đọc xong hướng dẫn sử dụng, Đế Tử mới biết Nhật Nguyệt Kính là một pháp bảo thiên cấp. Do chứa đựng nguồn sức mạnh quá lớn, nó đã bị ba vị đại đế phong ấn và chia làm hai, khiến phẩm chất từ thiên cấp rơi xuống hoàng phẩm.

Hiện tại, trên tay hắn là mảnh "Nhật" – một trong hai mảnh của bảo vật, có tác dụng tru tà, phá trận, đặc biệt hiệu quả với huyễn trận.

Tuy nhiên, để sử dụng, nó cần được nạp năng lượng. Loại năng lượng yêu cầu là Nguyệt năng, hay chính là ánh trăng; nếu không, nó chỉ là một cái đèn pin không hơn không kém.

“Được rồi, ta biết phải làm gì rồi. Cũng là lúc chuẩn bị cho bí cảnh này, khả năng cao sẽ có nhiều điều thú vị đây.” Nói rồi, hắn đi vào trong viện.

Cùng lúc đó, trên Vọng Nguyệt Phong, Vấn Nguyệt Lâu được mệnh danh là tuyệt cảnh của Thanh Vân Tông. Đây là nơi có thể ngắm trăng rõ nhất của cả khu vực phía nam Thanh Tâm đại lục.

“Lăng Vũ sư tỷ, chúng ta tới đây làm gì vậy?” Ba bóng người đang tiến lên từ dưới chân núi. Trong đó, một cô gái đứng bên trái, với khuôn mặt xinh đẹp, mái tóc đuôi ngựa dài cùng tính cách nhanh nhẹn, càng toát lên vẻ tràn trề sức sống.

“Long Vân sư muội, chúng ta được lệnh của Thất trưởng lão tới chuẩn bị chỗ bế quan cho người để luyện chế đan dược cấp cao. Vậy nên, hai muội dụng tâm một chút nhé!” Người được gọi là Lăng Vũ đáp lời.

“Hì hì, Lăng Vũ sư tỷ, muội muốn hỏi tỷ điều này từ lâu rồi… Thân hình của tỷ quá đẹp, có thể chỉ cho muội bí quyết được không? Muội cũng muốn có danh hiệu “Thanh Băng Đại Tài Nữ” mà!” Nói rồi, Long Vân Công chúa nhào vào ôm lấy Lăng Vũ sư tỷ, mặt còn cọ vào hai “tòa núi nhỏ” trước người nàng. Cảnh tượng thật sự vô cùng xấu hổ.

Nhưng những lời Long Vân nói quả thật không sai. Lăng Vũ được mệnh danh là một trong những nữ đệ tử tài sắc song toàn của Thanh Vân Tông. Nàng vốn sở hữu vẻ ngoài băng sương, cao lãnh tựa nữ đế chuyển thế, xinh đẹp mê hồn, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một ngọn lửa ấm áp.

“Được rồi, mau làm xong việc rồi về thôi!” Lúc này, người thứ ba trong số họ cất tiếng.

Nàng tuy cũng là một đại mỹ nữ, nhưng lại toát ra m���t cảm giác thần bí khó dò.

“Dạ Ảnh sư muội, muội vội vàng làm gì vậy? Dù sao đây cũng là một trong những tuyệt cảnh của Thanh Vân Tông, sao không thả lỏng mà hưởng thụ đi chứ?” Long Vân bỏ ngoài tai lời nhắc nhở, vội vàng chạy đi khắp nơi thưởng thức phong cảnh.

Một hồi lâu sau, ba người mới bắt đầu vào công việc. “Ta sẽ lo bố trí trận phòng thủ, hai muội chia nhau ra bố trí huyễn trận và kích hoạt một số bẫy xung quanh đây nhé!”

Lăng Vũ sư tỷ nói rồi, không đợi hai người kia phản hồi, một mình tiến vào bên trong lầu. Thấy sư tỷ đã đi, hai người còn lại bèn chia nhau hành động.

Một lúc sau, tại khu đông của Vọng Nguyệt Phong, Dạ Ảnh tiến vào một khu vực tối tăm. Nàng lấy ra một viên lệnh bài màu đen, tỏa ra tử khí nồng nặc, phía trên khắc chữ “Dạ”. Sau đó, nàng nhẹ nhàng đặt nó vào một vách đá.

“Dạ sư muội, muội đang làm gì thế?” Lăng Vũ tiến đến hỏi thăm, khiến Dạ Ảnh giật nảy mình, vội vàng nói.

“Sư tỷ, muội đang kiểm tra vách núi này thôi. Để đảm bảo không có sơ suất gì, muội sẽ bố trí thêm một đạo huyễn trận.” Nói rồi, nàng lập tức bố trí một đạo huyễn trận nhằm che giấu viên lệnh bài kia.

“Tốt lắm, Dạ sư muội. Làm xong mau chóng trở về, Thất trưởng lão tới rồi!” Lăng Vũ không hề hoài nghi, nhắc nhở một câu rồi quay đi.

Lúc này, trong Vấn Nguyệt Lâu, ba người đồng thanh hô vang: “Tham kiến Thất trưởng lão!” Họ cùng lúc vấn an người vừa đến.

“Tiểu Vũ, ta bảo muội bao nhiêu lần rồi, lúc chỉ có chúng ta, muội cứ gọi ta một tiếng ‘tỷ’ thôi!” Thất trưởng lão dần dần xuất hiện từ bên ngoài.

Hai người kia hít một hơi thật dài, bởi lẽ họ vừa biết được một bí mật động trời: Thất trưởng lão lại chính là tỷ tỷ của Lăng Vũ sư tỷ.

“Tỷ, ta bảo tỷ phải cẩn thận cơ mà!” Lăng Vũ oán trách nói.

“Thì sao chứ? Các muội đã đến đây, chứng tỏ muội tin tưởng hai người họ, đặc biệt là Long Vân muội muội.” Thất trưởng lão quay sang Long Vân, cười ôn hòa nói.

“Thanh Nhã tỷ, muội nhớ tỷ muốn chết rồi!” Thấy vậy, Long Vân không khống chế được bản thân, nhảy xổ vào lòng người đó.

“Ai ui, Thanh Nhã tỷ! Bốn năm rồi, ta ôm tỷ mà cảm giác cứ như ôm một bức tường vậy, vừa phẳng vừa cứng, chẳng như Vũ tỷ chút nào!” Hiện trường mọi người chết lặng.

Quả thật, Lăng Vũ và Lăng Thanh Nhã là một cặp song sinh. Thế nhưng, không hiểu sao Lăng Vũ lại kế thừa vóc dáng của mẹ, sở hữu vẻ đẹp "núi non" đáng ngưỡng mộ, còn Thanh Nhã tuy giống nàng về vẻ ngoài, nhưng riêng khoản "núi non" thì nàng ta chỉ có một "bình nguyên rộng lớn".

“Nha đầu thối, vẫn ngứa đòn như xưa nhỉ? Lát nữa tỷ luyện cho muội ít kẹo, muội nhất định không được chê đâu đấy!” Vẻ mặt của Thanh Nhã lúc này phải nói là quá dọa người.

“Oa nha, Vũ tỷ cứu muội! Thanh Nhã tỷ lại bắt muội thử dược rồi, thật là tàn nhẫn mà!” Long Vân nghe xong lời Thanh Nhã nói, như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức trốn sau lưng Lăng Vũ.

“Được rồi, được rồi, tỷ tỷ mau bắt đầu thôi! Lần này chúng ta chắc chắn sẽ cứu được mẫu thân đại nhân.” Lăng Vũ động viên tỷ tỷ mình, dù cả hai trong lòng cũng không hề chắc chắn.

Mẹ của hai người, Lâm Nhược Hy, vốn đã mắc bệnh từ nhỏ do bị quỷ tinh khắc mệnh. Mười năm nay, tình trạng của bà v���n đã nguy kịch, nay lại trúng độc của Dạ Vương Ma môn. Tình thế vốn đã "lạnh vì gió", giờ lại "giá vì sương".

“Được rồi, chúng ta chắc chắn sẽ làm được!” Lăng Thanh Nhã trấn tĩnh nói.

Nói rồi, nàng quay người tiến vào Vấn Nguyệt Lâu. Ba người kia cũng dồn dập tiến vào vị trí hộ pháp.

Ngay lúc mọi người đang căng mình chuẩn bị, từ phía đông Vọng Nguyệt Phong, một bóng người từ từ vượt qua vách núi. Bóng đen đó nhanh nhẹn như loài khỉ, thoăn thoắt di chuyển.

“Ting! Phía trước có một lượng lớn huyễn trận, đề nghị Ký chủ chuẩn bị ứng phó!” Hệ thống thông báo hiện lên.

“Tốt thôi, để xem Nhật Nguyệt Kính có đúng như lời ngươi quảng cáo không.” Lúc này, Đế Tử thân mặc dạ hành phục, lấy từ trong ngực ra Nhật Nguyệt Kính. Hắn rót linh lực thôi động, khiến nó phát động tấn công vào huyễn trận.

“Loé… BÀNHHHH…!” Từ chiếc kính, một luồng sáng cực mạnh bắn ra, đánh thẳng vào mê huyễn trận. Chỉ sau một vài lần như vậy, huyễn trận liền sụp đổ.

“Quả thật uy tín nha!” Hắn cảm thán. Sức mạnh của chiếc kính này quả thật đáng kinh ngạc. Ngoài việc có thể gây mù mắt, khiến địch ta bất phân, nó có hơi tốn nguyệt năng thật. Nếu khắc phục được nhược điểm này, thì quả là thiên phẩm không sai!

Nhưng trong lúc hắn cảm thán, một viên lệnh bài màu đen từ từ phát ra một lượng tử khí kinh người, dần dần nổi lên và phiêu phù giữa không trung.

Nhận thấy có điều bất thường, hắn quay lưng lại, chợt phát hiện viên lệnh bài đang mở ra một không gian thông đạo. Từ trong đó, dần dần bước ra một hình thể to lớn.

“Ma tộc sao lại có mặt ở đây?” Hắn thầm nghĩ, rồi vội vàng sẵn sàng chiến đấu.

Văn bản này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free