(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 23: người thành công luôn có lối đi riêng.
"Thái Thượng Trưởng Lão, bao giờ ngài mới hoàn thành công pháp mới? Tàng Kinh Các sắp không thể chứa thêm nữa rồi!" Một nam tử trung niên đi sau chất vấn.
"Khụ khụ... Dạo này bổn tọa cảm thấy không được khỏe, e rằng phải cuối tuần này mới có thể 'tăng tốc' được. Vả lại, chúng ta đang tiếp đón tân trưởng lão, ngươi ồn ào cái gì vậy, Lão Ngũ?" Vị Ngũ Trưởng Lão dù bị mắng nhưng vẫn hài lòng gật đầu.
"Thái Thượng Trưởng Lão, sao ngài có thể chắc chắn ta là đệ tử của 'vị kia'?" Đế Tử chen ngang dò hỏi. Hắn cũng thắc mắc tại sao vị này có thể liếc mắt một cái đã xác nhận thân phận của mình.
"Trước đó, ngài có phải đã thu phục hai con đại yêu thú không?" Thái Thượng Trưởng Lão từ từ tỏa ra khí thế, giọng nói từ tốn như một lão nhân nhà bên cạnh, hỏi hắn.
"...Đúng vậy." Sự thật này càng khiến hắn tò mò không hiểu sao ông lão này lại có thể biết được điều đó. Mặc dù có hơi sai sót, vì hai con vật mà hắn thu phục không phải yêu thú, mà chính xác là "hung thú".
"Vậy thì đúng rồi. Có vẻ ngài chưa biết, bí cảnh nhốt hai con hung thú đó, cách đây hơn vạn dặm về phía bắc, trước kia từng là nơi thí luyện của tông ta. Sau này, nó bị phản đồ Chiến thả hai con hung thú vào, khiến nơi đó không còn yên ổn, may nhờ vị đó đã phong ấn lại."
Vừa nói, lão giả vừa ung dung tỏa ra khí tức, tạo thành ảo cảnh khiến mọi người như được cảm nhận trực tiếp sức mạnh của 'vị kia'. À không, phải nói thẳng là của Thanh Đế mới đúng.
Mặc dù việc Thanh Đế vẫn lạc không hẳn liên quan trực tiếp đến bọn họ, nhưng cũng gián tiếp là lỗi của họ, nên không ai dám nhắc đến cái tên ấy nữa. Đó là những gì mà người ngoài biết. Còn hắn, hắn đang phải bắt hệ thống tra cứu tư liệu trong dòng lịch sử.
"Ký chủ thân mến, hệ thống nhắc nhở hữu nghị: do tinh thần ký chủ bị công kích nên khả năng biểu đạt cảm xúc có phần bị hạn chế. Khí tức và cảm xúc của ký chủ hiện tại có hơi dọa người, đề nghị khống chế tâm tính."
Hệ thống thông báo khi thấy hắn chìm trong suy tư, bởi thân thể hắn lại tỏa ra sức mạnh âm trầm khiến nhiệt độ xung quanh giảm đi mấy lần. Ai nấy bên cạnh đều giật mình, còn tưởng hắn giận dữ khi nghe thông tin về "vị kia", đồng thời lo lắng khi nhớ lại đao kia.
Lại nói về đao kia, đó là khi hắn tấn cấp, vô tình để lộ ra một tia khí tức của dòng chảy thời gian, cùng với thiên phú khủng bố mà hắn sở hữu. Thiên đạo liền nhận định hắn là vật làm xáo trộn thời gian nguy hại cần xóa bỏ, nên mới giáng xuống tất sát lôi. Ai ngờ, hắn lại dùng một đao chém nát.
Trọng điểm không nằm ở đó. Sau khi chém, hắn còn khiêu khích Thiên đạo, nên giờ đây hắn sẽ trở thành mục tiêu "chăm sóc" của Thiên đạo. Vậy nên, việc bọn họ ngất đi không phải do uy lực của đao kia, mà là do uy áp Thiên đạo thị uy và đồng thời "ghi điểm" hắn. Đúng là không có cái ngu nào bằng cái ngu này.
"Đã đến nơi rồi, mời Bát Trưởng Lão nhận nơi làm việc của ngài." Nhóm cao tầng dẫn hắn tới đỉnh ngọn núi, chỉ vào một tòa điện rách nát không thể tả nổi mà nói.
"Mẹ nó! Các ngươi muốn chọc tức ta đúng không? Để ta ở cái nơi rách nát này, đúng là muốn ta ngại thở nhiều rồi à?" Hắn nhìn theo tay mấy người kia chỉ về phía đại điện sập xệ. Trông thấy bảng hiệu lẽ ra là "Linh Thú Đường" nay bị gãy làm đôi, lại còn mất một chữ "Thú" khiến hắn hừng hực lửa giận chất vấn.
"Bát Trưởng Lão, xin ngài bớt giận. Nơi này là nơi riêng của trưởng lão đời trước. Từ lúc ông ấy tạ thế, chúng ta không dám tùy tiện tu sửa nên đã bỏ hoang hơn hai trăm năm. Tuy có hơi sập xệ, nhưng sửa lại là sẽ như mới. Ngài chịu khó vài hôm, chúng ta sẽ điều nhân lực đến sửa chữa." Vị Lục Trưởng Lão giải thích.
"Các ngươi lui đi, có gì ta sẽ tìm sau." Thấy hắn nói vậy, mọi người cũng gật đầu rồi lần lượt lui xuống. Còn hắn, hắn đang chuẩn bị tĩnh tâm để tiêu hóa mớ kiến thức mà vị Thái Thượng Trưởng Lão đã thao thao bất tuyệt kia.
Điều cơ bản là nơi đây vẫn thuộc Thanh Tâm Đại Lục. Tuy nhiên, nếu thời viễn cổ nó là vùng đất thiên hoang tràn ngập sinh cơ, thì hiện tại nơi này đã trở thành một vùng phế tích. Tiếp đến là về các thế lực: theo như hắn nghe ngóng phong thanh, có Tam Giáo Cửu Tông và một vương triều.
Tam Giáo gồm Nhật Nguyệt Giáo, Lăng Thiên Giáo, Hoa Lâm Giáo. Cửu Tông thì Thanh Vân Tông này cũng được tính là một trong số đó, nhưng hình như có ẩn tình gì đó, song điều ấy không liên quan đến hắn.
"Mà khoan đã! Nãy giờ họ chỉ nói nhân lực mà không hề nhắc tới tiền công. Mẹ kiếp, quả thật là một lũ cáo già!" Vừa nghĩ xong, hắn lại nhìn về phía đại điện rách nát mà thở dài ngao ngán.
Trong chính điện của Long Ngự Phong, tòa núi cao nhất sơn môn, cũng là nơi ở của Thái Thượng Trưởng Lão, mọi người đang bàn tán sôi nổi.
"Trật tự..." Tiếng nói trầm ấm vang lên. Nếu Đế Tử có mặt ở đó, kiểu gì hắn cũng sẽ nhận ra đây là vị Thái Thượng Trưởng Lão.
"Lão Lục, mọi việc thế nào rồi?" Hắn quay sang hỏi Lục Trưởng Lão.
"Theo như sắp xếp của ngài, tông môn sẽ tiết kiệm được nhiều tài nguyên." Lão Lục trả lời.
"Tốt. 'Trên con đường thành công không có dấu chân cho kẻ lười biếng'. Vậy nên, để Lão Bát lớn mạnh thì phải biết tiết kiệm và tự cố gắng xây dựng lại từ đầu. Thôi được rồi, mai ta phải bế quan xung kích Linh Vương Bát Trùng nên hôm nay cần phải thư thả. Các ngươi cứ làm việc cho tốt." Hắn vừa nói chưa dứt câu thì từ ngoài một đệ tử hớt hải chạy vào.
"Báo... Bát Trưởng Lão đang làm lễ cúng... Ờm, gọi là cúng 'tân gia' thì phải ạ!" Đệ tử kia vừa thở dốc vừa nói.
"Chỉ là việc cỏn con, kệ hắn đi. Ngươi báo cáo thứ vớ vẩn gì ở đây vậy?" Thái Thượng Trưởng Lão không buồn quan tâm, trực tiếp xếp bằng ngồi vận công tu luyện.
"Bẩm, không chỉ vậy! Ngài ấy đã khắc xong linh bài của tất cả các trưởng lão, bao gồm cả Tông Chủ và Thái Thượng Trưởng Lão... Khụ khụ, không có ý gì đâu ạ, nhưng ta còn nghe được hắn lẩm nhẩm một câu gì đó..."
"Lão Lục, vị này đang có ý gì vậy? Sao đang yên lành tự nhiên lại thành ra thế này?" Lão Ngũ hỏi Lão Lục, đồng thời lén lút liếc về phía Thái Thượng Trưởng Lão đầy lo lắng, sợ vị này bị tức mà tẩu hỏa nhập ma. Nhưng ai ngờ, vị đó vẫn vững như bàn thạch, quả thật phong thái cao thủ!
"Hảo định lực!" Tất cả mọi người thầm thán phục.
"Báo! Bát Trưởng Lão vừa tuyên bố đổi tên Linh Thú Đường thành "Linh Đường" rồi! Hắn bảo là bảng hiệu đã gãy, không có tiền tu sửa, nên đổi cho dễ gọi. Còn... còn nói thêm một câu..." Tên đệ tử mới nãy truyền tin lại hớt hải chạy vào.
Mọi người trong chính điện đã xanh mặt vì lo lắng, đến cả vị đang xếp bằng kia cũng không tự chủ được mà mồ hôi lạnh toát ra chảy ròng ròng.
"Hắn... hắn còn nói gì nữa không?" Lão Lục biết rằng phải trấn an Thái Thượng Trưởng Lão, nên cố gắng hỏi nốt, mong mỏi đó là một lời tốt để trấn an vị lão nhân đang run rẩy sắp mất khống chế kia.
"Còn... còn nói: 'Trên con đường thành công không có dấu chân thằng cụt cẳng' mới đúng!" Tên đệ tử đưa tin vừa nói hết câu, vị Thái Thượng Trưởng Lão đã loạng choạng không vững mà ngã xuống.
"Nhanh! Mau đi bảo bên tông khố điều động vật tư và nhân lực sửa chữa lại Linh Thú Đường ngay!" Thái Thượng Trưởng Lão gượng chống dậy nói.
Lúc sau, tại đỉnh Linh Thú Sơn không xa nơi Linh Thú Đường tọa lạc, Đế Tử vừa nhìn đám đệ tử tạp vụ sửa chữa đại điện, vừa thầm nhủ: "Vị Thái Thượng Trưởng Lão này linh thật, vừa cầu mong xong giờ đã thành sự thật. Quả thật là thần kỳ!"
Bản biên tập này được thực hiện cẩn trọng và thuộc quyền sở hữu trí tuệ của truyen.free.