Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 21: mượn gió bẻ măng…sự thật đau đớn

Đế Tử vừa chạy vừa xác nhận với hệ thống: "Con hung thú kia thực sự là Thao Thiết sao?"

"Đúng mà không phải," hệ thống thông báo, một đoạn phân tích hiện lên.

Chủng loại: Thao Thiết. Tu vi: chuyển sinh 9. Huyết mạch: Viễn Cổ Ma Long (vì hấp thụ quá nhiều tử khí, huyết mạch thoái hóa thành Thao Thiết).

Thấy hắn vẫn còn thắc mắc, hệ thống tiếp tục giải thích: "Về cơ bản, đáng lẽ khi nở ra từ trứng thì nó là một con Viễn Cổ Ma Long, nhưng trong thời gian ấp nở nó bị tiếp xúc với một lượng "Tử Khí" khiến cho huyết mạch thần thú bị thoái hóa và ăn mòn thành hung thú."

"Có cách nào hạ nó không?" Đế Tử khẩn trương hỏi, bởi lẽ hiện tại hai con hung thú "chiến hữu" của hắn đang dần tiếp cận gần hơn.

"Với thực lực của ngươi bây giờ điều đó là hoàn toàn không có khả năng," hệ thống thản nhiên trả lời. "Tuy nhiên, ngươi còn có món đồ ngươi quay được lúc trước đó!" Rồi, nó ngầm ám chỉ về phía giới chỉ của hắn.

"Đúng! Ta có cách rồi!" Hắn vừa dứt lời, Lâm Chiến đã đuổi kịp.

"Hảo hữu, huynh đệ tốt, đại ca, chúa cứu thế! Ta vừa nghe được ngươi nói có cách đối phó hai con "Thôn Kim Thú" này đúng không? Mau chỉ ta, hai ta cùng công lược thí luyện này!" Lâm Chiến vừa nói vừa lách người né tránh một cú cào của Thao Thiết.

"ẦMM...!" Hai cái móng Thao Thiết sắc nhọn cào xuống mặt đất tạo thành vết móng vừa sâu, vừa dài nhưng không trúng mục tiêu. Chúng tức giận, mắt chuyển sang màu đỏ rực, gầm lên kinh hoàng, đồng thời tăng tốc độ và sức lực.

"GÀOOOOOOOO...!" Nhận thấy tình hình nguy cấp, Lâm Chiến vội vã nói: "Không ổn, nó sắp dùng thiên phú của bản thân!" Hắn vừa nói, vừa lật vạt áo choàng đen, để lộ một thanh kiếm màu bạc. Dù thân kiếm được giấu trong lớp vỏ, khí tức thiên địa quy tắc vẫn quấn quanh.

Đế Tử thầm nghĩ: "Tên này quả nhiên là "hắn"." Nhưng rồi, hắn vội vàng ngăn Lâm Chiến lại: "Lâm Chiến huynh đệ, khoan đã, ta có cách!" Vừa nói, hắn lấy từ giới chỉ ra một vật hình trụ, có nhiều lỗ trên thân và một cái chốt ở đầu.

"Đây là một vũ khí tấn công trực diện tên là "flash bang", huynh đệ chỉ cần đợi khi nó dùng "Thiên Phú bổn mệnh", kéo chốt ở đầu rồi ném xuống chân là được!" Đế Tử vừa vận lực né tránh cú cào tiếp theo của Thao Thiết, vừa ném cho hắn vật đó.

"Phờ lát gì cơ? Thôi được, ta tin ngươi một lần!" Hắn vừa nói, vừa thu kiếm lại ngay sau khi nhận được vật đó. Dường như thanh kiếm này ẩn chứa bí mật nào đó mà Lâm Chiến muốn giấu, nhưng động tác ấy chỉ đổi lại một nụ cười thần bí của Đế Tử.

"GẦMMMMMM...!" Thao Thiết bắt đầu sử dụng bổn mệnh thiên phú của nó.

Hình dạng của nó dần trở nên quỷ dị. Toàn thân nó đứng vững như bám rễ xuống đất, cơ bắp phình to, miệng há rộng, đôi mắt đỏ trợn trừng. Khí tức u ám đầy ma tính từ trong miệng nó bốc ra, kéo theo một cỗ sức hút mạnh mẽ đổ dồn vào đó.

"RẮC RẮC... RẮC!" Linh khí trong bán kính hai trăm mét bị bóp méo, cuộn xoáy vào miệng con hung thú. Tình cảnh của hai người giờ đây cực kỳ nguy cấp, họ vừa phải chật vật chống lại lực hút kinh người, vừa phải cố giữ thần trí để tránh ma tính xâm lấn thần hồn.

"Tinh! Bổn mệnh thiên phú của Thao Thiết, "Thôn Thiên Phệ Địa", đã đến giai đoạn khởi động cuối. Nhanh chóng chớp lấy thời cơ!" Hệ thống gấp rút thông báo.

"NGAY LÚC NÀY, NÉM ĐI!" Hắn nhận được thông báo từ hệ thống, không chút chần chừ lập tức gầm lên ra hiệu cho Lâm Chiến.

"Mẹ nó, ngậm mồm lại cho lão tử!" Nghe thấy hiệu lệnh, Lâm Chiến cũng gầm lên, làm theo chỉ dẫn và ném vật kia đi.

"XOẸTTTTTTTTT... BỤP!" Không có tiếng nổ lớn, cũng không có sức phá hoại kinh người, chỉ có một luồng ánh sáng mạnh khủng khiếp lóe lên, lập tức khiến cả hai bên mất hoàn toàn thị lực. Tia sáng tuy rất nhanh nhưng hậu quả để lại cũng không kém phần kinh hoàng.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! MẮT TA!"

"GÀOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO!"

Nhưng giữa tình cảnh có phần hơi thảm khốc ấy, một giọng nói bình tĩnh nhưng lại mang theo sát ý nồng đậm cất lên: "Thanh Tâm Ngự Thú Thuật!" Đó không ai khác ngoài Đế Tử, hắn đã kịp thời che mắt trước cú sốc ánh sáng của thứ vũ khí đó. Giờ đây, việc cần làm chỉ là thu phục hai con thú đang bị choáng váng một cách khá dễ dàng.

"GÀOOO... GỪ..." Hai con hung thú mất đi sự dữ tợn trước đó, chấp nhận bị thuần phục và được hắn thu vào "Bách Thú Giới Chỉ".

Sau khi thu phục xong, hắn quay lại phía "chiến hữu" đang nằm rên rỉ thảm thiết trên mặt đất, từ từ ngồi xuống. Không khí xung quanh cũng dần ngưng kết, khí lạnh cùng sát khí kinh khủng khiến nhiệt độ môi trường lập tức giảm mạnh.

"Aaaaaa! Tên chó chết, sao ngươi dám lừa ta?!" Dường như vẫn chưa nhận biết được tình hình, Lâm Chiến vẫn trách cứ một cách giận dữ.

"Thanh Long Thổ Tức!" Vừa dứt lời, một lưỡi kiếm đâm mạnh vào ngực Lâm Chiến. "Phập..." Hắn im bặt một lúc, rồi gầm lên toan rút kiếm chém.

"Aaa! Mẹ kiếp, dám ra tay với lão tử, ngươi chán sống rồi!" Hắn giận dữ nhưng chưa kịp làm gì, bốn tiếng chém vang lên khiến hắn khựng lại: "Xoẹt... xoẹt... xoẹt... xoẹt!" Toàn bộ tứ chi của hắn giờ đã đứt hết gân, không thể cựa quậy được nữa.

Nhưng khác với vẻ hoảng loạn ban nãy, lúc này hắn trở nên tĩnh lặng, âm trầm một cách lạ thường. Hắn hỏi: "Ngươi... tại sao phản bội ta?"

"Phản bội? Câu này phải hỏi ngươi mới đúng chứ! Tại sao ngươi phản bội tông môn?" Đế Tử càng ngày càng tỏa ra sát cơ mạnh mẽ.

"Sao ngươi lại biết việc đó?!" Lâm Chiến sau khi nghe câu này, cơ thể không tự chủ được run lên, hoài nghi nhìn lại phía Đế Tử.

"Khi đó ta nhận ngươi làm đồ đệ, cứ ngỡ ngươi sẽ trở nên tốt đẹp. Ai ngờ, khi lớn lại làm chuyện táng tận thiên lương như vậy, dám phản bội, câu kết với người ngoài đồ sát tông môn! Ngươi làm nhiều như vậy chỉ vì thanh kiếm này thôi sao?" Câu nói vừa dứt, sát khí trong cơ thể hắn không thể khống chế nổi nữa, bạo phát hoàn toàn.

"ẦM ĐÙNG... ĐOÀNGGG..." Sắc trời chợt tối sầm, sấm chớp vang dội, tuyết bắt đầu đổ xuống ngày càng dày đặc.

"Tinh! Phát hiện tinh thần ký chủ sau khi dung hợp hoàn tất với ký ức bản năng của cơ thể đang mất khống chế, tiến hành cưỡng chế tính phòng vệ." Hệ thống nảy ra cảnh báo khẩn cấp.

"Ngươi là Sư Phụ, hahahahahaha... Trớ trêu thay, ngươi đã biết thì quá muộn rồi! Ta đã có thanh kiếm này, cũng chính ta đã đồ sát tông môn của mình! Hahahahaha! Ngươi giờ đây chỉ là kẻ thất bại, không hơn không kém."

"Cái gì mà đi tìm "Quang Huy" để thắp sáng nhân loại? Chỉ bởi lẽ ngươi quá bảo vệ "bọn chúng" mới trở thành kẻ thù chung của lũ tông môn cổ! Cũng bởi lẽ động đến bát cơm của chúng nên chúng mới liên thủ tiêu diệt cái "tông môn" mà ngươi bảo vệ. Ta chỉ là kẻ thức thời, làm việc nên làm..."

Chưa nói hết câu, một mũi kiếm lại đâm mạnh vào tim hắn. "PHẬP."

"Khụ khụ, hahahahaha! Ngươi giết ta thì có là được gì? Chừng nào ngươi vẫn là "Thanh Đế", vẫn mải mê tìm kiếm cái gọi là "Quang Huy" cho bọn thường nhân, vẫn bảo vệ bọn kém cỏi, thì mãi mãi vẫn thua... cuộc... khục... khục."

Lâm Chiến cố gắng dùng chút sinh cơ cuối cùng để châm chọc hắn, nhưng Đế Tử mảy may không dao động.

""Quang Huy" không làm được thì ta sẽ là "Dạ Quang"!" Ngươi nghĩ ta sẽ vì vậy mà bỏ cuộc sao? Không bao giờ có hai từ đó trong từ điển của ta, cứ chờ xem đi!" Hắn vừa nói vừa gỡ thanh kiếm bạc trên người Lâm Chiến xuống.

"Trả lại kiếm cho ta... khục... Ta mới là chủ của nó! Tại sao... khục... tại sao ta không cảm nhận được "Trảm Tiên Kiếm"? Ngươi đã làm gì?" Lâm Chiến hốt hoảng kêu gào.

"Tinh! Linh hồn ký chủ đã hoàn toàn dung hợp với ký ức thân thể, tinh thần không ổn định, phòng thủ thất bại. Yêu cầu ký chủ tỉnh táo!" Hệ thống lo lắng thông báo.

"Không sao, ta vẫn là ta. Chỉ là, nếu đã là người thừa hưởng cỗ thân thể này, ta cũng sẽ hoàn thành nốt công việc của nó. Nhưng giờ đây, ta sẽ là "Dạ Quang", không cố kỵ điều gì nữa. Có cách nào để ta có thể cứu lấy những "người đó" không?"

"Tinh! Xét thấy ký chủ đang sở hữu một vật phẩm và bộ kỹ năng đó, vẫn có khả năng thực hiện ước muốn của ký chủ, nhưng sẽ không lường trước được điều gì. Tất cả tùy quyết định của ký chủ thôi, ta sẽ theo tới cùng." Hệ thống tỏ ra đồng tình và ủng hộ, khiến tâm trạng hắn tốt hơn.

"Vậy cũng được, cảm ơn ngươi, Bảo Bảo," hắn đáp lại một cách lạnh nhạt.

"Tốt! Kết hợp thanh kiếm kia và phát động siêu trọng kích của "Thiên Kiêu Đao" có thể làm được. Tuy nhiên, vì nó là kiếm nên có thành công hay không thì không biết, chỉ biết với sức mạnh bây giờ, tinh thần ký chủ có thể chịu phụ tải nghiêm trọng."

"Thiên Kiêu Bát Đao", siêu trọng kích thức thứ nhất: "Phá Không"! Lợi dụng phẩm chất của thanh kiếm và kỹ năng, nhát chém đó tạo thành một hư không thông đạo kết nối với dòng thời gian. Nhưng sức ép tỏa ra chỉ qua lỗ hổng này cũng đủ khiến tinh thần hắn không thể chịu nổi.

"ẦMMMM... ĐÙNGGGGG..." Sắc trời càng lúc càng tồi tệ, cứ như tận thế đang giáng lâm. Ngay cả từ thủ đô Quang Dương xa xôi của Đế quốc Thần Quang cũng có thể trông thấy cảnh tượng kinh khủng này.

"Liều thôi!" Nói rồi, hắn lao nhanh vào đó rồi biến mất trong dòng sông thời gian.

Lúc này, tại thủ đô Quang Dương của Đế Quốc Thần Quang, trong đông cung đang có hai bóng người nói chuyện với nhau.

"Ngươi sao vậy? Kế hoạch thất bại rồi sao?" Người ngồi chính tọa hỏi.

"Không, ta chỉ gặp một người mà cả đời này ta không muốn gặp lại. Xem ra chúng ta phải đẩy nhanh kế hoạch rồi. Tuy mất thanh kiếm ấy nhưng ta sẽ cố gắng nhanh nhất tìm món binh khí còn lại." Người áo đen đáp.

"Rốt cuộc, trở thành hóa thân của "hắn" có lợi gì cho ngươi mà khiến ngươi phải làm đến mức này? Giờ thân phận cũng đã lộ, nếu tên kia quay lại truy sát thì cũng mệt đấy." Người chủ tọa nói.

"Giờ hắn còn rất yếu, khả năng hắn truy sát là khá thấp. Cái chính bây giờ là làm sao đối phó với kẻ mà ta đồng ý trở thành hóa thân." Người áo đen đáp.

"Đúng là mệt mỏi. Xem ra trận hạo kiếp này lại lớn hơn chúng ta tưởng rồi." Nói rồi, hắn thở dài đứng dậy rồi biến mất.

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, nơi mọi câu chuyện đều được tái sinh một cách sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free