Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 20: Thôn Kim Thú cái beep!.

Trong lúc hai bên đang giằng co kịch liệt, Đế Tử truy cập hệ thống kiểm tra di tích này. Hắn bỗng nhận thấy nơi đây có cảm giác khá quen thuộc.

“Hệ thống, kiểm tra cho ta di tích này!” “Đinh! Hệ thống tầm bảo khởi động!”

“Đã quét hình hoàn tất. Đây là một di tích thuộc một tông môn viễn cổ, có quan hệ đặc biệt với Thanh Đế. Đánh giá nguy hiểm: Cao. Đề nghị Ký chủ chớ làm bừa!” Hệ thống hiện lên thông báo kèm theo cảnh báo.

“Tức là ta phải từ bỏ nhiệm vụ sao? Không được! Càng tà dị, ta càng phải điều tra rõ ràng. Hệ thống, ta còn 19 lần quay thưởng, quay cho ta 4 lần trước đi!” Hắn phân phó ngay sau khi suy nghĩ kỹ càng, không một chút do dự.

“Đinh! Ký chủ nhận được lần lượt các phần thưởng: (Bách Học Toàn Giải) – Địa cấp hạ phẩm; (Quyền Sử Dụng Kho Vũ Khí Nóng) – Không xếp loại; (Thanh Tâm Ngự Thú Thuật); (Bách Thú Giới Chỉ) – Huyền cấp trung phẩm.”

“Được rồi, giờ thì kết thúc cuộc đấu vô vị này để nhanh chóng tìm hiểu xem cảm giác này là gì. Hệ thống, nạp đạn!” Hắn vừa nói vừa lấy ra khẩu súng yêu thích, nhưng chờ nửa ngày hệ thống vẫn không trả lời.

“Hệ thống chết tiệt, ngươi giả ngu với ta đấy à? Nạp đạn nhanh! Ta vừa quay được (Quyền Sử Dụng Kho Vũ Khí Nóng), nạp đạn cho ta để bổn thiếu lóe sáng đăng tràng!” Hắn hậm hực trách móc hệ thống.

“Đinh! Ký chủ có sự hiểu nhầm nhất định. Theo giải thưởng, Ký chủ chỉ có quyền sử dụng tất cả loại vũ khí nóng, chứ không hề đề cập có đạn trong kho. Muốn có đạn, yêu cầu Ký chủ nạp linh thạch. Xin cảm ơn!” Hệ thống khinh bỉ trả lời.

“……”

“Mẹ kiếp! Gian thương! Ngươi chắc chắn sẽ ăn báo cáo từ ta, ngươi... (lược bỏ từ ngữ thô tục)!” Hắn gầm lên, thầm trách bản thân đã nghĩ tốt cho hệ thống quá, quả thật hắn vẫn còn quá ngây thơ.

“Mọi quyền giải thích đều thuộc về hệ thống, Ký chủ không có quyền lên tiếng!” Hệ thống trả lời kèm theo một biểu cảm thách thức.

“Nạp cho ta 10 viên thượng phẩm linh thạch!” Hắn bất lực đành chịu thua, đúng là “người dưới mái hiên không thể không cúi đầu mà”.

“Một viên thượng phẩm tương đương với sức mạnh của Linh úy, 10 viên thì tương đương Linh tá. Ký chủ chắc chắn chứ?” Hệ thống hiện lên thông báo yêu cầu xác nhận.

“Đi đi, đừng hỏi nhiều, phiền quá!” Sau khi hắn vừa xác nhận, lập tức băng đạn của khẩu súng trượt ra. Mười viên linh thạch phân tách, hóa thành viên đạn chui vào băng. Linh lực tỏa ra kinh người khiến hắn cũng hơi run tay.

“Tốt, tới giờ ��ăng tràng!” Hắn nhảy lên, bắn liên tiếp ba phát xuống đất.

Trở lại lúc này, hắn đang chĩa khẩu súng về phía nhóm đệ tử hai tông.

“Tất cả bỏ vũ khí xuống, xếp hàng! Nam trái, nữ phải, không nam không nữ đứng giữa! Lập tức chấp hành!” Đế Tử bá khí lộ ra (không, đúng hơn là khẩu súng tỏa ra mùi chết chóc) dọa sợ mấy tên kia, khiến bọn chúng ngoan ngoãn nghe lời.

“Tại hạ Trần Cung, đại đệ tử của Chiến Vương Tông, đang dẫn các vị huynh đệ Hải Thiên Tông đi ngắm cảnh. Không biết có chỗ nào đắc tội đại nhân? Không biết quý danh đại nhân là gì để tiểu nhân thỉnh tội?” Trần Cung hèn mọn tiến tới dò hỏi.

“Bổn thiếu Võ Như Thần Tại Thượng… khụ, à không! Ta là ai ngươi cũng xứng biết sao? Còn hỏi nữa là muốn chết à?” Đế Tử quen miệng định giới thiệu vị “cõng nồi hiệp” thì bỗng cảm nhận được một ánh nhìn chết chóc phía sau lưng, bèn sửa đổi câu trả lời. Tên kia cũng biết điều ngoan ngoãn lui về vị trí.

“Sao ta cứ có cảm giác dạo này tiểu Thần bị huynh khi dễ thế nhỉ?” Ngưng Nhi nghi hoặc hỏi hắn, khiến Đế Tử toát mồ hôi lạnh.

“Làm gì có! Muội nghĩ nhiều rồi. Thôi, trói chúng lại trước, chúng ta cùng tiến vào di tích thôi!” Hắn vội lái câu chuyện đi, sợ Ngưng Nhi biết “việc tốt” hắn làm cho đệ đệ nàng sẽ nạo chết hắn.

“Tốt, mọi người trói chúng lại rồi chúng ta đi vào di tích. À, mấy tên cầm đầu nhớ dẫn theo đó, chúng ta dùng tạm “tầm bảo thử” bản siêu to cũng được!” Hắn phân phó Tiểu Cửu, bởi lẽ không ai giỏi khống chế người hơn nàng ta.

Tiến tới cánh cửa di tích, nhìn sơ qua đó là một cánh cửa lớn làm từ (Hắc Diện Thạch). Đây là một loại đá núi lửa cực kỳ cứng cáp, đặc biệt còn hấp thu tất cả linh khí tác động vào nó, nên việc phá bỏ là vô cùng khó khăn.

“Tên háo sắc! Cánh cửa này quá kiên cố rồi, mở kiểu gì đây? Ta chỉ chạm vào thôi mà linh lực của ta cũng bị nó hút đi một phần rồi!” Như Thủy quay sang hắn hỏi. Phải biết, nàng là chiến-linh song tu, vừa có thể chiến vừa có linh lực. Một khi cả nàng cũng không mở được thì phải biết nó kiên cố đến mức nào.

“Hay để ta mở cho?” M���t giọng nói từ sâu trong rừng cây tiến tới, khiến mọi người nâng cao cảnh giác, rút sẵn vũ khí, thủ thế chuẩn bị chiến đấu.

“Ngươi là ai? Tới đây làm gì?” Đế Tử dò xét tên lạ mặt vừa xuất hiện.

“Ta tên Lâm Chiến. Là ai không quan trọng. Nếu ngươi tin tưởng, có thể để ta mở cánh cửa này không?” Hắn bỏ chiếc mũ trùm màu đen xuống, nở nụ cười tà dị. Trực giác Đế Tử mách bảo tên này không bình thường, cực kỳ nguy hiểm, nhưng lại có thể tin lần này.

“Tốt thôi, ta tin ngươi.” Đế Tử hạ vũ khí xuống. Mọi người nhìn thấy vậy cũng làm theo. “Ngươi mở đi, ta sẽ theo dõi. Đừng làm gì ngu xuẩn!” Hắn đe dọa.

“Ta cần mượn thanh đao mà ngươi đang đeo bên hông.” Tên kia đáp lại lời đe dọa một cách thản nhiên, khiến cho Đế Tử cảm thấy khá khó chịu nhưng vẫn đưa cho hắn.

Lấy được thanh đao, hắn chỉ nhẹ nhàng cầm nhìn ngắm một lúc rồi ném về phía cánh cổng. Động tác này khiến mọi người tập trung, tay đặt sẵn trên vũ khí.

“NHẤT ĐAO TỊCH DIỆT, VẠN CỔ TRƯỜNG DẠ!” Một tiếng nói vang lên, lưỡi đao cắm xuống đất ngay trước cánh cổng.

“KẸT...!” Cánh cổng kêu lên một tiếng đinh tai nhức óc rồi từ từ mở toang.

“Sao nào, ta nói đúng chứ?” Tên áo đen lại nói, vẻ mặt cười của hắn trở nên kỳ lạ khiến mọi người cũng cảm thấy bất an.

“Được, chúng ta vào thôi. Ngưng Nhi, muội cầm tấm tàng bảo đồ này đi.” Hắn đưa cho Ngưng Nhi tấm tàng bảo đồ và một chiếc giới chỉ, rồi để mấy người đi trước. Hắn vẫn phải để ý tên lạ mặt này.

“Thôi nào, dù sao ta cũng giúp đỡ rồi, đừng làm vẻ mặt thận trọng thế chứ!” Hắn nói với giọng đùa cợt.

“Đi vào đi, đừng nói nhiều!” Nói rồi, hai người cùng tiến vào vòng xoáy truyền tống của cánh cổng. Lúc này, thanh đao cũng thoát ra, bay trở về vỏ.

“XOẠCH...!” Tiếng đao vào vỏ khiến Đế Tử thở phào, nhưng lập tức hắn lại thấy chóng mặt, mất cân bằng do truyền tống môn bắt đầu hoạt động.

Không biết bao lâu sau, hắn tỉnh lại. Trước mắt hắn là một hang động, trên đề khắc chữ (Thí luyện linh thú). “Ngươi tỉnh rồi à? Lần đầu dùng (Đại truyền tống) sao? Nhanh chân lên, không là lỡ mất vận may đấy!”

“Đinh! Một luồng ký ức của thân thể đang tiến vào thức hải. Đánh giá: An toàn. Bắt đầu hấp thụ!” Hệ thống vừa nói xong thì cơn đau đầu truyền tới, nhưng cũng nhanh chóng trôi qua. Hắn nhớ được nhiều thứ mà hắn chưa từng trải qua.

“Thú vị.” Đế Tử nhìn về phía Lâm Chiến, nhếch miệng cười. “Sao mặt ta có gì à? Thôi, nhanh lên!” Tên kia vẫn chưa hiểu ra gì, chỉ thấy tên tiểu tử tự nhiên nhếch miệng cười, làm hắn nổi da gà, cảm tưởng như bị con thú săn mồi để mắt đến.

“Tốt.” Hắn nói rồi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, tiến về phía cửa động.

Một lúc lâu sau. “Đi từ nãy tới giờ chưa thấy con linh thú nào, thật quỷ dị,” Lâm Chiến hoài nghi nói. Nhưng lúc này, từ sau lưng truyền ra một tiếng động to lớn.

“SỘT SOẠT...!” Tiếng một vật to lớn kéo lê thân mình tiến tới từ sau lưng cả hai.

Một hình bóng to lớn đang ăn một mẫu khoáng thạch. Nhìn sơ qua, nó khá to lớn với hàm răng sắc bén.

“A, vận khí tốt! Có thể qua cửa này rồi. Cửa này yêu cầu bắt được một con linh thú. Chúng ta gặp may khi gặp con Thôn Kim Thú này, nó khá hiền, chỉ ăn tinh khoáng, kim loại. Mau theo ta!” Lâm Chiến vui vẻ lao lên.

“Tiểu bảo bối, ta tới!” Hắn vẫn hồn nhiên, lại còn nhảy chân sáo.

“Đinh! Ký chủ, nên chạy đi!” Hệ thống nhắc nhở. “?????? Sao phải chạy?” Hắn hỏi. “Hệ thống tầm bảo phát hiện con vật kia khá thú vị. Ký chủ muốn chơi với nó để mạng lại à?” Hệ thống lại trả lời kèm theo biểu cảm nụ cười “thân thiện”.

Hắn hoài nghi nhìn kỹ lại, thấy rõ ràng hình dáng con Thôn Kim Thú này sai sai: thân dê, mặt người, mắt ở dưới nách, răng như hổ.

“Vãi beep! Đậu má! Đây là Thôn Kim Thú cái beep gì chứ? Chạy lẹ!” Sau một lúc xác nhận và nhận ra tên thần kinh Lâm Chiến kia đang cách con thú còn ba chục bước, hắn vội vàng xoay người chạy hết sức.

“Lâm Chiến huynh đệ, bảo trọng!” Hắn vọt đi, không để lại hình bóng.

“Hừ, ngươi sợ cái gì? Con Thôn Kim Thú này có gì đáng sợ chứ? Mà khoan, sao thấy sai sai... VÃI BEEP!” Lúc này, khi thấy con “Thôn Kim Thú” quay lại nhìn hắn, thì hắn cũng nhận ra.

Nội dung này được đội ngũ biên dịch truyen.free dày công chuyển ngữ, xin vui lòng tôn trọng bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free