(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 2: sử thượng đệ nhất kỳ hoa xuyên qua
Chiều hôm đó, giữa cái lạnh muộn màng của mùa đông Hà Thành, một thanh niên béo tốt đang nằm trằn trọc trên giường, tay mân mê chiếc điện thoại. Bỗng, hắn bật thốt chửi rủa:
"Mẹ nó, tìm được truyện hợp khẩu vị bây giờ khó thật! Chắc do đọc nhiều tác phẩm của các đại thần quá nên giờ bị kén chọn rồi." Hắn cằn nhằn, rồi quăng chiếc điện thoại sang một bên, định vùi mặt vào gối ngủ. Dù sao thì hắn cũng vừa trải qua kỳ thi hết môn đầy mệt mỏi. Nhưng đời nào như mơ, vừa chạm đầu xuống gối, một cơn choáng váng đột ngột ập đến.
Bỗng, tiếng nhạc và tiếng pháo nổ ròn rã vang lên, hòa cùng tiếng người huyên náo chúc mừng từ bên ngoài vọng vào. Hắn cố mở mắt. Trước mắt hắn hiện ra một chiếc giường cổ kính với hoa văn chạm khắc tinh xảo, hệt như những chiếc giường quý tộc thường thấy trong phim cổ trang hay tiên hiệp.
Ngay lúc nhận ra mình lạc vào một nơi xa lạ, hắn định vùng vẫy đứng dậy chạy khỏi chốn lạ lẫm này. Nhưng cảm giác bị trói buộc chặt cứng này là gì đây? Quá hoảng sợ, hắn bật tiếng kêu cứu theo bản năng. Thế nhưng, âm thanh thoát ra từ cổ họng hắn lại là tiếng khóc trẻ con.
Oe! Oeeeeeeeeee!… Vừa lúc đó, cánh cửa phòng bị đẩy mở, một người phụ nữ trạc đôi mươi tám, đôi mươi chín vội vã bước vào. Bà gỡ bỏ lớp tã quấn quanh người hắn rồi bắt đầu nựng nịu. Chỉ thoáng nhìn qua, hắn bỗng hoảng hốt nhận ra người phụ nữ này rất giống mẹ mình hồi trẻ, và tiếng khóc của hắn càng lúc càng to hơn.
Oeee! Oeeee!… Lại một người nữa bước vào, theo sau là rất nhiều người khác. Người đó cất tiếng hỏi với vẻ mặt đầy lo lắng: "Liên nhi, sao con lại khóc rồi?" Người phụ nữ đáp: "Phong ca, con bé chắc thấy mình cô đơn nên khóc đấy mà. Nó mới đầy tháng, lại nghe tiếng ồn ào từ ngoài nên sợ là điều bình thường thôi ạ."
Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, những người theo sau cũng vui vẻ chúc mừng. Một người khác lên tiếng: "Thanh Phong huynh thật có phúc khí! Quý tử nhà huynh khỏe mạnh thế này, sau này ắt có tương lai xán lạn. Nguyễn gia trang chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió!"
Người đàn ông vui vẻ đáp lại: "Văn Thắng huynh quá khen rồi! Ta chỉ mong tiểu tử này sau này vô ưu vô lo, thoải mái sống tốt, chứ không cầu quá cao, sợ nó gặp mệnh trái ngang thì khổ." Nói xong, người đó vẫn đăm chiêu suy nghĩ rồi lại tiếp lời: "Văn Thắng huynh, nghe nói phu nhân nhà huynh đã mang bầu tháng thứ bảy và xác định là con gái phải không? Không biết huynh có đồng ý để hai nhà Nguyễn – Vũ chúng ta thân càng thêm thân không?"
"Thanh Phong huynh, ý huynh là..." Người đàn ông kia mỉm cười rồi nói: "Tiểu nữ được gả vào gia đình huynh quả là một vinh hạnh hiếm có, cớ gì không đồng ý? Hơn nữa, tiểu tử này nhìn cốt cách thanh kỳ, sau này ắt thành đại khí, gả cho nó thì chẳng thiệt đâu!"
Hai người đàn ông nhìn nhau rồi cùng cười phá lên. Những người khác cũng thi nhau chúc mừng, rồi mọi người dần rời khỏi phòng, để lại hai mẹ con và tiếp tục cuộc vui bên ngoài.
Lúc này, người mẹ lên tiếng: "Huy nhi, con nghe thấy cha con nói rồi đấy. Con họ Nguyễn, đệm là Quang, mẹ mong sau này con có thể tỏa sáng rạng danh, trở thành người tốt, vô ưu vô lo. Giờ lại có cả cô bé nhà họ Vũ nữa thì phải trưởng thành thật sớm, cưới về ngay, kẻo để vuột mất thì tiếc!" Nói xong, bà mỉm cười hiền từ, nhẹ nhàng đặt hắn cùng chiếc chăn quấn trở lại giường rồi rời khỏi phòng.
Còn hắn, lúc nãy mải say sưa nghe mọi người nói chuyện, giờ đây lại bật cười phá lên, thầm bình phẩm trong lòng: "Các vị ở đây đều là những con người cổ hủ! Thời đại nào rồi mà còn hứa hôn cho trẻ chưa chào đời?" Nhưng bỗng dưng, hắn chợt nhớ ra một điều rất quan trọng mà từ nãy tới giờ hắn đã bỏ sót: là… con mẹ nó, hắn đã xuyên qua rồi! Từ những gì đã chứng kiến nãy giờ, hắn có đủ bằng chứng để khẳng định mình đã xuyên không.
Xuyên qua thì xuyên qua, nhưng cái cách xuyên không của hắn thật chẳng giống ai! Ai đời đập đầu vào gối cũng xuyên không, thế chẳng phải hắn cứ lao đầu vào đậu phụ là thành thần sao? Thôi bỏ qua cái cách xuyên không kỳ quái này đi! Cái thứ hắn mong chờ nhất khi làm một xuyên việt giả, như trong bao truyện hắn từng đọc, đó là bàn tay vàng, là kim thủ chỉ của hắn đâu? Nếu không thì cũng phải cho hắn vài đại lão để chỉ dạy, sau này còn nằm ngửa thắng cuộc đời, chứ như thế này thì tất cả đâu rồi?
Chờ hơn mười phút, hắn vẫn chưa thấy gì xuất hiện. Định gào lên một lần nữa cho đỡ bực, thì trước mắt hắn hiện ra một tinh không mênh mông, đầy sao. Hắn sợ hãi gào thét trong vô vọng, nhưng với thân hình một đứa bé, hắn chỉ đành bất lực, không thể nào phát ra âm thanh trong khoảng không im ắng này. Một giờ, hai giờ trôi qua, hắn càng lúc càng mất kiên nhẫn, định buông xuôi chờ chết. Bỗng, hắn sực nhớ ra rất nhiều trò chơi ở kiếp trước. Hắn định tự kỷ chơi đùa một mình thì trước mắt hắn xuất hiện chiếc điện thoại, đúng như hắn vừa tưởng tượng.
Hắn với tay lấy nó, kiểm tra, nó hoàn toàn hoạt động được, thậm chí còn có thể truy cập mạng. Hắn bỗng chợt nhớ ra, nếu có thể tạo ra mọi vật phẩm mình muốn chỉ bằng ý nghĩ, thì khả năng lớn đây chính là tinh thần đại hải, cái khái niệm thường xuất hiện trong mấy cuốn tiểu thuyết. Nghĩ vậy, hắn quyết định thử nghiệm.
"Nếu xuyên không không có kim thủ chỉ, thì ta tự tạo kim thủ chỉ cho mình!" Hắn bắt tay vào thực hiện. Hắn tưởng tượng ra một hệ thống đỉnh cấp như trong game, có vô vàn khả năng và đặc biệt phải tuyệt đối nghe lời hắn. Bỗng nhiên, trong tinh không lóe lên một tia sáng. Hắn thấy vậy liền hưng phấn hét to:
"Tới rồi! Tới rồi!" Hào quang tản đi, trước mắt hắn xuất hiện một khối cầu trông hết sức bình thường. Hắn thất vọng định cầm khối cầu vứt đi, nhưng ngay khi chạm vào, khối cầu lập tức biến thành hàng ngàn vạn ký tự và tổ hợp văn tự. Chúng chạy dọc cánh tay hắn, rồi chui vào đầu hắn. Một phần khác thì khuếch tán khắp tinh không, biến nơi này thành một hình ảnh vũ trụ đầy sao chân thực. Cùng lúc đó, một bảng thông báo hiện ra trước mắt hắn: "Trói chặt hoàn tất. Mời ký chủ mệnh danh."
Quá hưng phấn, hắn lập tức đặt tên: "Đế Chủ Hệ Thống". Hệ thống phản hồi: "Theo ý ký chủ... Thiết lập hoàn tất."
"Trợ lý hệ thống Bảo Bảo có mặt!" Một tiếng bé gái bỗng vang lên trong đầu hắn.
Trước mắt hắn hiện ra một bé gái, mang hình dáng tinh linh như trong những cuốn truyện cổ tích, mặc chiếc váy trắng, mái tóc vàng óng, kích thước chỉ to hơn nắm tay người lớn một chút. Cô bé cất tiếng giới thiệu: "Bảo Bảo là trợ lý hệ thống, được tạo ra để hỗ trợ ba ba trong việc sử dụng. Nếu có thắc mắc, xin ba ba đặt câu hỏi. Nếu không thắc mắc, phiền ba ba đánh giá 5 sao cho hệ thống để Bảo Bảo có thể phục vụ ba ba tốt hơn nữa trong tương lai. Xin chân thành cảm ơn!"
Hắn thấy vậy, lòng bỗng nảy ra một câu hỏi hắn vẫn luôn thắc mắc bấy lâu nay: "Bao… bao giờ bán được một tỷ gói mè?" Bảo Bảo, lúc nãy còn cười, giờ bỗng tối sầm mặt lại, nở một nụ cười hết sức "thân thiện".
Hắn biết mình đùa hơi quá, liền lập tức đánh trống lảng: "Mở bảng trạng thái!" Hắn nói. "Có thưa ba ba!" Bảo Bảo nhanh chóng đáp lại. Hắn thấy điều này không có gì kỳ lạ, dù sao thì hắn cũng đã tạo ra hệ thống, nên việc nó gọi hắn là "ba ba" cũng bình thường thôi. Nhưng gọi một thằng bé một tháng tuổi là "ba ba" nghe cũng kỳ cục. Vậy nên hắn yêu cầu: "Từ nay gọi ta là ký chủ." Bảo Bảo không vui nói lại: "Vừa xuyên không mà đã chấp nhận thân phận mới nhanh thế?" Lần này thì hắn ngạc nhiên: "Trí năng cũng không tồi đấy chứ." Bảo Bảo láu lỉnh đáp: "Còn phải xem ai xuất phẩm chứ!" Hắn nghe vậy, cười to.
Lúc này, bảng trạng thái hiện lên. Bảo Bảo nói: "Lần đầu mở hơi lâu vì dữ liệu đang đồng bộ, lần sau sẽ nhanh hơn." Hắn gật đầu tỏ ý đồng ý. Một lúc sau, bảng trạng thái cập nhật hoàn tất, hắn bất ngờ hét lớn:
"Thật vãi nồi! Không thể tin được!"
Phiên bản hoàn chỉnh của câu chuyện này chỉ có tại truyen.free.