(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 19: Sức Phá Hoại Kinh Người.
Thôi được, tôi sẽ đi họp với các vị tướng quân để tìm cách ngăn chặn lũ yêu vật. Tối nay chúng ta sẽ cùng công tử xuất phát.” Ngưng Nhi nói xong, nở nụ cười tinh quái rồi rời khỏi tư viện.
“Khí chất này thật đúng là…” Đế Tử thầm nghĩ khi nhìn về phía Tiểu Cửu. “Khác với Cửu Cửu có vẻ yêu mị trời sinh – dù tính tình rất ngoan ngoãn nhưng vẫn cảm nhận được sự quyến rũ ấy – thì khí chất của Ngưng Nhi lại mang một nét cuốn hút riêng, toát ra từ chính tính cách tinh nghịch của nàng.”
“Mọi người chuẩn bị đi, tối nay chúng ta xuất phát. À, nhớ mang theo chút ‘quà’ đặc biệt cho nhóm người đó nhé!” Hắn quay sang dặn dò Yên Nhi.
Trong thư phòng Phủ Tướng quân, một nhóm người đang ngồi thảo luận về sự việc đang diễn ra tại Thanh Ngưu Sơn Mạch.
“Thưa tiểu thư, chúng tôi đã điều tra ra rồi. Số yêu thú cấp bảy nhiều hơn những gì chúng ta nghĩ, đặc biệt là chúng hành quân rất chỉnh tề, không giống như đang chuẩn bị công thành.” Một lão giả mặc chiến phục nói.
“Chung lão, ta đã biết rồi. Nhưng việc này liên quan đến sự an nguy của thành ta, vạn sự không thể lơ là. Cứ tiếp tục tăng cường phòng bị các nơi như chúng ta đã bàn.” Ngưng Nhi đứng lên, đi về phía Võ Như Thần.
“Đệ hãy cố thủ ở đây cho đến khi phụ thân trở về. Ta phải cùng tỷ phu đệ đi đến di tích điều tra. Phụ thân cũng đang cấp tốc trở về nên đừng lo lắng. Ta xin lui trước đây.” Nói rồi, nàng đi nhanh về tư viện.
“Tốt quá, tỷ tỷ hẹn hò vui vẻ nhé…” Võ Như Thần nói lớn, còn tặng kèm cái vẫy tay trêu chọc. “NHƯ THẦN, NGƯƠI NGỨA ĐÒN RỒI THÌ PHẢI!” Vừa đi được vài bước, Ngưng Nhi lập tức quay lại, giáng một cú “tác động vật lý” lên khuôn mặt của tên đệ đệ ngứa đòn này.
Tối đó, tại cửa di tích phía Nam, “Sao ta thấy sắc mặt của tiểu tử kia lúc tiễn chúng ta có vẻ là lạ, nàng thấy sao, Ngưng Nhi?” một bóng đen mặc đồ dạ hành nói với một bóng đen khác trong số năm người đang ẩn mình phía sau.
“Chắc hồi chiều hắn trượt chân ngã đập mặt vào tường ấy mà, huynh không cần để ý đâu.” “Võ sư Trung Kỳ mà ngã cũng bị thương thật thì chả phải hắn ấy đập đầu vào đậu hũ cũng chết ư?” Đế Tử cười nói.
“Có người đến rồi, hành động theo kế hoạch đã định!” Nói rồi, hắn nhảy lên cành cây gần đó, mọi người cũng theo đó ẩn mình.
“Sột soạt…” Một nhóm đệ tử Hải Thiên tông và Chiến Vương Tông xuất hiện sau bụi cây gần đấy.
“Hừ, lần này thì Thành Thanh Ngưu đừng hòng thoát khỏi kiếp nạn này!” Một tên đệ tử Hải Thiên tông cười lớn nói.
“Lão Ngũ, tiến tới làm việc đi, đừng có nói nhảm, kẻo các vị sư huynh Chiến Vương Tông lại cười cho đấy!” Người nói chuyện thoạt nhìn chính là kẻ cầm đầu nhóm đệ tử Hải Thiên tông.
“Trần Cung huynh đệ, thấy ta nói đúng không?” Tên lão đại Hải Thiên tông quay sang nói với một đệ tử khác của Chiến Vương tông.
“Chỉ cần các ngươi đảm bảo giao Sở muội an toàn cho ta, ta sẽ hỗ trợ các ngươi âm mưu này.” Trần Cung nhìn về phía tên đệ tử Hải Thiên tông bằng ánh mắt khinh bỉ.
“Ngươi là cái thá gì mà dám nhìn lão tử bằng ánh mắt ấy? Ngươi chán sống rồi phải không?” Tên lão đại gầm lên giận dữ.
“Ta mà nói cho Trịnh Sở rằng tên sư huynh nàng ấy hâm mộ bấy lâu nay thực chất chỉ là tên tiểu nhân, chỉ mong muốn chiếm lấy chức tông chủ tông môn từ tay cha nàng thì sao nhỉ?” Tên lão đại nói trúng tim đen của Trần Cung, khiến Trần Cung tức tối nhưng không dám ra tay.
“Trần Cung, ngươi chết đi cho ta!” Trịnh Sở bất ngờ lao ra từ trên cây, Yên Nhi cũng không kịp ngăn cản.
“Sở sư muội, sao ngươi lại ở đây? Ngươi đã nghe thấy gì rồi?” Trần Cung nâng kiếm đỡ lấy đòn bất ngờ của Trịnh Sở rồi hỏi lại.
“Ta nghe thấy tất cả những gì các ngươi nói, nên ngươi đi chết đi, tên phản bội!” Trịnh Sở giận dữ chém mạnh về phía Trần Cung.
(Lưu Ly Trảm) Một luồng linh lực màu xanh ngọc phóng ra từ cây kiếm của Trịnh Sở, ập về phía Trần Cung nhưng bất ngờ bị chặn lại.
“Kenggg…”
(Chiến Vương Thần Thể) Cơ thể Trần Cung tỏa ra một vòng sáng màu vàng, khí huyết hắn sôi sục, nhiệt khí tỏa ra bốn phía. Hai tay tụ thành quyền, đấm mạnh vào kiếm khí.
“Ầm ầm… Rắc rắc!”
Mắt thường cũng có thể thấy kiếm khí đang nứt ra, cho thấy chênh lệch thực lực hai bên quá lớn, Trịnh Sở khó lòng thắng được.
“Sở muội, theo ta về đi, giờ ta sẽ cho muội làm tông chủ phu nhân, ta cũng sẽ cứu cha muội, chỉ cần muội nghe lời thôi.” Trần Cung liếc về phía nhóm đệ tử đang bao vây Trịnh Sở.
Bỗng nhiên, một tiếng nói vang lên: (Đại Lâm Khốn Tiên Trận).
“Rắc rắc, ầm…” Mặt đất nứt ra, những chiếc rễ cây to lớn như có sinh mệnh trồi lên, quấn chặt lấy nhóm đệ tử này.
(Liên Phát Diệt Thần Tiễn) Mười mũi tên bay nhanh, “vút vút… phập phập”, khiến mười tên đệ tử gục ngã.
“Tốt lắm, Yên Nhi, mọi người cũng lên đi!” Ngưng Nhi chỉ huy mọi người tiến lên phá vòng vây của nhóm đệ tử kia. Lúc này, năm tên chủ lực của Hải Thiên Tông quay lại.
“Trần Cung, sao ngươi bảo có thể giải quyết lũ tạp nham này? Ta mới đi bố trí mồi nhử yêu thú thôi mà cũng không xong!” Tên lão Ngũ nói.
“Thì ra chính các ngươi gây ra sự việc này! Các ngươi có biết điều này sẽ hại bao nhiêu bách tính không?” Ngưng Nhi giận dữ chất vấn.
“Thì ra là những kẻ của Thanh Ngưu Thành! Huynh đệ, giết chúng, đừng để tin tức này lọt ra ngoài! Bố trận (Thiên Lang Chiến Trận)!” Lão đại của nhóm vừa phân phó thì cả năm tên lập tức chấp hành.
Trong trận pháp, năm đạo linh lực hòa vào nhau, hình bóng Thiên Lang thú hiện lên. “Năm tên võ sư Trung Kỳ chúng ta đủ sức xử lý gọn con nhóc võ sư Thượng Kỳ này!”
“Võ Gia kiếm pháp – (Chu Tước Vũ)!” Ngưng Nhi biết khó có thể địch lại năm người cùng lúc, bèn phóng một kiếm kích để cầm chân đối thủ, tìm đường rút lui chờ viện trợ.
“Là Võ Gia kiếm pháp! Đây là người của Võ Gia, nhanh! (Thiên Lang Thôn Nhật)!” Năm tên đó lập tức để Thiên Lang hư ảnh phụ thể, lao nhanh về mục tiêu.
Kiếm ý hóa thành tinh hồn Chu Tước bay nhanh về phía hư ảnh Thiên Lang, rồi hai bên lâm vào hỗn chiến.
“Ngưng Nhi tỷ muội, để muội giúp tỷ! Mị Cửu cô nương, phiền cô lo liệu đám tạp nham này!” Hoàng Như Thủy thấy năm tên kia đang chiếm thế thượng phong, không chịu được nữa bèn lao lên trợ giúp Ngưng Nhi.
“Ăn ta một kích! (Thiểm Kích)!” Một kích phóng ra, uy lực chưa biết nhưng tốc độ kinh người, đâm thẳng vào Lão Ngũ của nhóm người.
“Phốc!” Một tiếng, xuyên qua cánh tay trái của hắn.
“A… a… a… con tiện nhân chết tiệt!” Hắn gầm lên đau đớn, đổi chiêu đánh về phía Như Thủy.
“Sở muội muội, vẫn không chịu theo ta về sao?” Trần Cung vẫn cố gắng chiêu hàng Trịnh Sở.
“Ngươi, tên phản trắc, đi chết đi!” Câu trả lời mà hắn nhận được lại là hai phát chém khiến hắn dần mất kiểm soát.
“Hừ, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Ban đầu ta chỉ định bắt lấy ngươi, sau đó biến ngươi thành nữ nhân của ta rồi ép lão già đó giao chức vị lại cho ta, không ngờ lại gặp ngươi ở đây.” Hắn thì thầm.
“Sao ngươi lại phản bội cha ta? Cha ta đã từng cứu ngươi ra khỏi ma trảo của tên tông chủ đời trước, đây là cách ngươi trả ơn sao?” Trịnh Sở bị đánh lui lại, chật vật, tức giận chất vấn.
“Đằng nào ta cũng giết ngươi, chi bằng cho ngươi chết một cách rõ ràng. Dẫu sao ta cũng là con trai nuôi của tông chủ đời trước, cha ngươi giết hắn thì thôi đi, lại còn tính đá ta ra khỏi tông môn, đáng chết!” Trần Cung, như đã hóa điên, nói ra.
“Khi ta là con của tông chủ, ta đâu bị đối xử như thế này? Ta được yêu thương chiều chuộng, muốn gì được nấy. Giờ ta lại chỉ là tên nội môn đệ tử sắp bị đá đi, ta không phục!”
“Đấy là do ngươi ảo tưởng thôi! Rõ ràng ngươi bị lão già biến thái đó mua về, biến thành sủng nam, ngày ngày làm công việc không tiện nói ra. Đấy mà ngươi gọi là ‘yêu thương chiều chuộng’ sao? Thật kinh tởm!” Trịnh Sở chỉ biết nói vậy.
“IM MỒM! TA SẼ GIẾT NGƯƠI RỒI BIẾN NGƯƠI THÀNH KHÔI LỖI! DÙ SAO CHỈ CẦN NGƯƠI CHẾT LÀ ĐƯỢC!” Trần Cung hóa điên hoàn toàn, đang định vung quyền kết liễu Trịnh Sở.
“Ầm đùng… ầm ầm đùng…” Ngay khi hắn vung quyền, một tia sáng đánh mạnh xuống đất tạo ra vụ nổ rất lớn, chấn động khiến cả mọi người, bao gồm cả hắn, ngã rạt như cây non gặp bão.
“SÚNG ĐÂY! TẤT CẢ BỎ ĐAO KIẾM XUỐNG!” Đế Tử tay cầm súng xuất hiện trước mặt mọi người.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.