(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 18: Thú triều bạo động,di tích sơ hiện.
Tiếng "Ầm..." vang lên, Võ Như Thần cùng người nhà họ Võ vội vàng chạy tới.
"Tỷ, lão đại xảy ra chuyện gì mà ra nông nỗi này?" Hắn vừa bước vào đã thấy một vết chém dài trên tường phòng Ngưng Nhi, vội cất tiếng hỏi, lòng đầy lo âu.
"Ngươi... ngươi lui ra, ngươi nghĩ mình đang chạm vào đâu hả?" Tiếng Như Thủy hét lên khiến Võ Như Thần càng lo lắng, vọt tới kiểm tra. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng, hắn lập tức hóa đá.
"Mẹ nó chứ, lão đại! Ta không phản đối việc huynh làm tỷ phu của ta, nhưng việc này có vẻ tiến triển hơi nhanh vậy. Còn Như Thủy sư muội, hai người họ đang... khụ khụ... ngươi lao vào góp vui làm gì vậy?"
"Như Thần, ngươi ngứa đòn rồi phải không? Còn không mau cút!" Ngưng Nhi lập tức bùng phát khi biết tên tiểu tử này bắt đầu nghĩ vẩn vơ.
"Ta không quấy rầy nữa, đi đây, tỷ, tỷ phu! Còn Như Thủy, chơi vui vẻ nhé!" Nói rồi, hắn vắt chân lên cổ chạy mất. "Khoan đã! Đem lão đại của ngươi đi! Hắn bị tập kích nên hôn mê rồi!" Ngưng Nhi giờ mới để ý tới tình hình, vội gọi theo nhưng tên kia lại càng chạy nhanh hơn.
Một lúc lâu sau, "Mẹ nó, sao ta lại ngất rồi? Vừa rồi còn đang chữa bệnh mà?" Đế Tử ngờ vực nhìn cảnh tượng xung quanh.
"Quang Huy công tử, ngài tỉnh rồi sao? Sự việc lúc nãy ta vô cùng xin lỗi, vì sự quá khích của Như Thủy, mong công tử lượng thứ." Tiếng Ngưng Nhi vang lên bên cạnh hắn.
"Mẹ nó, sao mình lại nằm trên giường? Mà tiếng lúc nãy sao nghe gần thế nhỉ? Không được, phải diễn thật tự nhiên, không thể để chuyện này tiếp tục phát triển nữa."
Lập tức, hắn bật dậy, tự nhiên nói: "Đây hoàn toàn là một sự hiểu lầm, mong tiểu thư lượng thứ." Hắn nói vậy rồi thầm trách bản thân sao không để Tiểu Cửu hay Yên Nhi bên cạnh, mà lại phái cả hai đi canh chừng Trịnh Sở, giờ mới rơi vào tình cảnh nguy hiểm này.
"Công tử không cần để ý, chúng ta chưa xảy ra chuyện gì cả." Nhìn nụ cười của Ngưng Nhi, hắn không còn tâm trí nào để suy nghĩ nữa, lập tức rơi vào tình trạng hoảng loạn: "Mẹ nó, sao càng nói càng giống như mình vừa làm gì vậy? Mặc dù biết đây là thế giới tiên hiệp nên vấn đề tuổi tác và sự trưởng thành của cơ thể có khác, nhưng thế này thì quá 'cởi mở' rồi!"
"Dâm tặc đáng chết! Tuy thân thể ngươi mạnh, ta không thể làm gì được ngươi lúc này, nhưng ta sẽ bảo cha ta giết ngươi, sau đó ta sẽ tự sát để bảo vệ thanh bạch của mình! Ngươi đừng hòng thoát!" Hoàng Như Thủy lúc này mắt phượng rưng rưng nhìn về phía hắn, lòng nàng đầy uất ức.
Phải biết, lúc nãy phát động tấn công bất ngờ, nàng tự tin có thể nhất kích tất sát tên Luyện Linh Thượng Kỳ nhỏ bé này. Ai ngờ, khi đòn kích của nàng gần chạm tới đã lập tức bị một luồng kiếm khí trong cơ thể hắn hóa giải. Đòn đánh vào nhục thể hắn, nhưng vì nhục thể quá cứng đã phản lại đòn, khiến nàng cũng ngất đi, rơi vào ma thủ của tên "Dâm Tặc" này.
"Vãi! Gây họa không chỉ một người mà hai người! Đã thế lại là hai thiên kim của hai thế lực lớn của Nam, Bắc Vương Triều Cảnh Dương!" Hắn cũng bó tay rồi, thực sự là không nhớ gì cả, chỉ nhớ vừa tới bước cuối thì lập tức bị hôn mê. Giờ bị hai người tố, hắn cũng không biết phải làm sao, hay là do nhân cách thứ hai gây ra?
"Ting! Phát động nhiệm vụ đặc biệt: (Thú triều bạo động - Di tích sơ hiện). Phát hiện thú triều dị động ở phía Tây Bắc của Thanh Ngưu Thành. Đây là thời cơ tốt để tiến vào di tích Thanh Đế ở phía Nam, ký chủ hãy chớp lấy thời cơ!" Hệ thống thông báo.
"Hai vị tiểu thư, việc này ta xin hoàn toàn chịu trách nhiệm. Ta sẽ sớm chuẩn bị để cưới hỏi đ��ng hoàng, mong hai vị chờ đợi trong một hai tháng." Hắn hết cách rồi, bèn quyết định sẽ cưới hai người sau khi nhiệm vụ hoàn thành, bởi hắn hiểu hơn ai hết về tầm quan trọng của thanh danh người phụ nữ trong thời đại này.
"Ai cần ngươi cưới hỏi? Ngươi xứng với bản Quận Chúa ta sao?" Như Thủy hừ lạnh lên tiếng.
"Báo! Phía Tây Bắc thành phát hiện sự dị động của Thú Triều, thấp thoáng bóng dáng yêu thú cấp 7!" Một người lính truyền tin xuất hiện, chạy nhanh vào chính sảnh của Tướng Quân Phủ.
"Sự tình hệ trọng, lập tức mời các vị tướng quân! Cha ta không ở nhà, ta với tỷ sẽ thay mặt cha ta chủ trì cuộc họp." Võ Như Thần phân phó với đám gia nhân rồi vội chạy tới tư viện của Ngưng Nhi.
"Chỉ cần ăn một mảnh lá là hoàn thành sao? Nghe khó mà tin được!" Như Thủy cầm một mảnh lá của Long Dương Thảo, hoài nghi nhìn Đế Tử.
"Đây không phải Thuần Dương Thảo, tác dụng mạnh gấp trăm lần Thuần Dương Thảo. Để cô ấy ăn đi, sắp có việc hay ho để làm rồi." Hắn dùng Tâm Cảm Thiên Địa, cũng phát hiện Võ Như Thần đang tiến đến, bèn nói.
"Linh lực ta đã khôi phục được ba thành rồi, tốt quá! Đa tạ công tử!" Ngưng Nhi sau khi ăn, cơ thể đã khôi phục hoàn toàn, các triệu chứng không còn nữa, bèn đa tạ.
"Tỷ! Chuyện lớn không tốt! Chuyện lớn không tốt!" Võ Như Thần chạy đến, theo sau là ba người Tiểu Cửu, Yên Nhi, Trịnh Sở cùng tiến vào.
"Tỷ tỷ khỏi thật rồi sao?" Nhìn thấy khí sắc của tỷ tỷ mình tốt lên, Võ Như Thần vội vàng thăm hỏi và nhận được cái gật đầu của Ngưng Nhi.
"Lão đại, huynh thật tốt! Chúng ta đã chuẩn bị sẵn ba món “bảo vật” nhằm đa tạ huynh rồi, mong huynh nhận lấy." Như Thần lập tức nhanh tay lấy ra hai món đồ từ trong giới chỉ, rồi giải thích.
"Đây là một thanh đao, tuy không đáng giá nhưng nó là chìa khóa của một di tích ở phía Nam do cha ta tìm được không lâu trước đây. Còn tấm da dê này thì lại là bảo đồ của di tích đó. Khả năng hai thứ này báo hiệu sự xuất thế của nó đã tới gần, mong huynh nhận cho." Nói rồi, hắn dâng hai món đồ cho Đế Tử.
"Sao gia tộc ngươi không sử dụng hai món đồ này để tới đó mà lại đưa cho ta?" Hắn mừng thầm trong lòng: "Mẹ nó, đúng là cơ hội trời cho! Đang buồn ngủ có người đưa gối, trời đang lạnh có người cho chăn!"
Hắn cũng tính từ chối món đồ thứ ba để đỡ mất lòng với gia tộc này, thì lại nghe Như Thần nói: “Hai món đồ này vốn là vật mà cha ta định tặng lại cho tỷ phu tương lai của ta nên cũng hợp tình hợp lý để đưa cho huynh. Còn về món “bảo vật quý giá” cuối cùng sẽ trao cho huynh sau.”
"Ấy, ta… nghĩ hai vật này cũng đủ rồi…” Hắn nghe xong thì cũng biết tên này đã biết sự cố xảy ra khi nãy rồi, đang nói dở thì Võ Như Thần trưng ra vẻ mặt nguy hiểm nhìn hắn.
"Cái “bảo vật” này huynh phải lấy! Nếu không, cha ta sẽ tế sống huynh! Bởi lẽ đó chính là… chính là tỷ của ta!" "Như Thần, đừng phá bầu không khí ở đây! Việc này nãy lão đại của đệ đã chấp nhận rồi, không phải lo nữa. Còn một việc, sao đệ lại chạy vào đây, có gì thông báo sao?" Ngưng Nhi cười duyên dáng một tiếng hỏi.
"Ting! Danh hiệu (Kẻ có số đào hoa) của ký chủ đã tăng cấp, cộng một trăm điểm vào chỉ số ��ào hoa! Hehe, ký chủ tự lo cho tốt nhé!" Hệ thống lại thông báo.
"Cái gì?! Cộng tận một trăm điểm? Ta... ta... chịu!" Hắn bất lực không nói nên lời.
"Tỷ tỷ, thú triều có dấu hiệu bạo động phía Tây Bắc, thấp thoáng còn có bóng yêu thú cấp 7! Ta tới thông báo để tỷ chuẩn bị tới họp khẩn cấp." Như Thần vội nói chính sự.
"Được rồi, ta tới ngay. Đệ lui trước đi." Ngưng Nhi bước xuống giường, đứng dậy đi lại: "Lâu rồi không được đứng dậy, thật là thoải mái! Vậy “phu quân”, ngài thấy sự việc này như thế nào?"
"Ngưng Nhi tỷ tỷ còn chưa gả cho hắn đâu, sao đã thân mật rồi? Tức chết ta mất thôi!" Hoàng Như Thủy nghe thấy hai tiếng mà Ngưng Nhi vừa nói ra, lập tức phản ứng như con mèo bị dẫm phải đuôi.
"Ta thấy mọi việc có khả năng không đơn giản, có liên quan lớn tới hai thứ này. Ta chuẩn bị khởi hành tới đó, để xem xem nhỡ đâu có kỳ ngộ đột phá thật, thật đáng mong chờ."
Nội dung này được chuyển ngữ độc quyền và thuộc bản quyền của truyen.free.