Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 17: chữa bệnh cứu người.

“Ta là Võ Như Thần, đệ tử Vô Tử Phong, Thanh Sơn Tông, cũng là con trai thành chủ Võ Thiên Hải của Thanh Ngư Thành…” Thiếu niên Thanh Sơn Tông kia, tầm tuổi hắn, liền tự giới thiệu lại một lần nữa.

“Vị huynh đài này, ta thấy sắc mặt huynh nhợt nhạt, ấn đường lại có màu đỏ. Mấy năm gần đây, phải chăng huynh gặp họa sát thân?” Đế Tử bắt đầu dò hỏi, muốn xem tên này có đúng là người mà hắn vô tình giả trang hay không. Nếu thật sự còn sống, quả là một nhân tài hiếm có.

“Sao… sao huynh lại biết mấy năm nay ta xảy ra chuyện gì… Chẳng hay huynh thật sự là Quý Nhân mà sư phụ đã nói… Huynh à, không, Lão Đại, mời ngài chỉ giáo cách vượt qua kiếp nạn này.” Như Thần chuyển từ sự hoài nghi sang ngạc nhiên, cuối cùng là sự chờ mong.

Phải biết rằng, năm năm qua hắn sống đúng là một kiếp số. Kể từ đêm mất ngủ hôm đó, cuộc sống của hắn dường như bị đảo lộn hoàn toàn. Dù ngày thường hắn luôn an phận thủ thường, nhưng từ sáng hôm đó, ngày nào cũng có người đến khiêu chiến. Hết đệ tử ngoại môn, nội môn, thậm chí cả trưởng lão, trong khi hắn chỉ là một tên Linh Sĩ bát trọng mà thôi.

Đáng sợ nhất là họ còn bảo rằng “phụng mệnh hành sự, đánh phế xong lại chữa, chữa rồi lại tiếp tục đánh”. Bởi vậy, hắn nhiều lần chỉ muốn nói toáng lên: “Đại lão đừng giày vò ta nữa, cho ta một sự thống khoái đi!” Cho đến một ngày, hắn nhận nhiệm vụ xuất môn. Hắn còn tưởng từ đây sẽ đư���c tự do, trời cao mặc chim bay, nhưng sự thật tàn khốc lại giáng một gáo nước lạnh vào thực tại của hắn.

Mới bước nửa bước qua cửa, còn chưa kịp nhìn rõ đã bị ám sát. Tối ngủ lại có sát thủ đột kích. Điển hình là thương thế của tỷ tỷ hắn – trong một lần sơ sẩy để sát thủ tập kích, tỷ ấy đã chịu một chưởng vì cứu hắn.

Nhìn dáng vẻ hồi tưởng trong sợ hãi của hắn, Đế Tử cũng thấy buồn cười. Trong tương lai, khi nhìn lại, hắn sẽ thấy một Thanh Long Vệ, kẻ đứng đầu Quân đoàn 1 Thanh Long Quân của mình, lại có lúc chật vật đến thế này.

“Được rồi, Như Thần huynh đệ. Ngươi đã nhận ta là ‘Lão Đại’ thì ta sẽ giúp ngươi vượt qua kiếp nạn này.”

Lúc này, trong đầu Võ Như Thần chấn động, cảm thấy như vừa gặp được tri kỷ của cuộc đời mình. Bốn năm cay đắng cuối cùng cũng có người đối tốt với hắn. Hắn vội vàng đồng ý: “Lão Đại, ta quyết định từ nay huynh sẽ là lão đại của tiểu đệ! Có gì phân phó, tiểu đệ chắc chắn không từ chối. Chỉ cần huynh không chê ta phiền phức, sau này ta nguyện làm tiểu đệ của ngài!”

“Nhân tài a, một tài năng ‘cõng nồi’ siêu cấp đây rồi! Bốn năm dùng danh nghĩa của hắn chọc không biết bao nhiêu thế lực, giờ có người gánh tội danh cho mình, ngu gì không nhận?” Đế Tử thầm nghĩ, đoạn vỗ vai thiếu niên hỏi.

“Vậy chuyện cần thương lượng là gì?” Hắn quay lại chủ đề, hỏi vị “cõng nồi đại hiệp”.

“Chết, chính sự hệ trọng!” Võ Như Thần bật dậy nói: “Lão Đại, xin hãy cứu tỷ ta! Tỷ ấy bị dính Huyền Băng Chưởng của sát thủ, hai năm nay cơ thể dần bị băng độc phản phệ, đã tới giai đoạn nguy cấp rồi.”

“Quả thật, Thuần Dương Thảo có thể giải độc tính của băng độc, nhưng nếu không có chân khí chí dương luyện hóa thì sẽ rất nguy hiểm. Tuy nhiên, vì ngươi là huynh đệ, ta sẽ giúp, nhưng tất nhiên cũng có ‘giá’!” Đế Tử nói. Phần nhiều, hắn chỉ muốn lấy cớ giúp đỡ người vô tội bị mình hại, dù sao giờ chỉ có lợi chứ không có lỗ.

“Không có chí dương chân khí thì không thể... Đại lễ hậu tạ... À, Lão Đại, chắc chắn là có rồi! Đại lễ này ta, tỷ và cha ta đã thống nhất từ trước, đảm bảo sẽ khiến ngài hài lòng!” Nhìn khuôn mặt cười tươi rói của Võ Như Thần lúc này, Đế Tử cảm thấy mình vừa bị lọt vào một cái hố to, không thể thoát ra được.

“Được rồi, cứu người quan trọng.” Hắn bảo Như Thần dẫn đường, rồi quay sang dặn dò: “Mang theo Trịnh cô nương này. Giờ cô ta là tù binh, không có quyền phản đối.” Hắn phát hiện Trịnh Sở đang tính nhân cơ hội bỏ chạy, bèn bảo Tiểu Cửu và Yên Nhi dẫn cô ta đi theo. Còn nhóm người của Học Viện Hoàng Gia đã đi trước cùng Như Thần.

“Tỷ, ta dẫn tỷ ph... nhầm, Lão Đại tới thăm bệnh cho tỷ!” Võ Như Thần chạy nhanh vào. “Thần sư huynh, Ngưng Nhi tỷ đang nghỉ ngơi, huynh kêu gào cái gì vậy?” Một cô gái mặc đồng phục của Học Viện Hoàng Gia trách mắng.

“Như Thủy, tiểu Thần về rồi sao?” Nói rồi, hai thân ảnh bước ra khỏi cửa. Cô gái tóc trắng cất tiếng hỏi: “Vị này là?”

Đế Tử chỉ vừa lướt qua, hệ thống đã thông báo: “Võ Ngưng Nhi, con gái thành chủ Thanh Ngưu Thành, Linh Úy ngũ trọng. Hiện trạng: trúng Băng Độc.”

“Quả vậy.” Sau khi xem xong, lòng tin chữa bệnh của hắn lên tới chín phần. Bởi lẽ, hắn vừa có Vạn Độc Hộ Thể Công, vừa có Hỗn Độn Tu Tiên Quyết, lại có đủ loại chân khí, khả năng này giờ đây quá là dễ dàng.

“Đây là Lão Đại của ta. Huynh ấy có Thuần Dương Thảo, có thể giúp tỷ khỏi bệnh, sớm ngày quay lại học viện.” Võ Như Thần tự tin nói.

“Ta thấy là đang nhăm nhe tới s...” Cô gái Học Viện Hoàng Gia mở miệng nói chưa hết câu đã bị Ngưng Nhi cắt ngang: “Nếu vị công tử này đã tới phó ước, tiểu nữ tất nhiên sẽ tuân thủ ước hẹn như đã nói.” Nói rồi, nàng lảo đảo, may nhờ thiếu nữ Như Thủy đỡ kịp nên không ngã.

“Lão Đại, ngài đừng để ý Như Thủy. Nàng ấy là con gái Chính Nam Vương, tính tình chua ngoa, ngài đừng chấp nhặt.” Võ Như Thần giải thích thân phận của thiếu nữ bên cạnh Ngưng Nhi.

“Ừm... cứu người quan trọng, chúng ta vào thôi.” Hắn nói, nhưng lòng vẫn băn khoăn, hình như mình đã bỏ lỡ trọng tâm câu nói của hai người rồi thì phải.

Sau khi chỉ còn hai người trong phòng, Ngưng Nhi bỗng lên tiếng: “Công tử, bệnh của ta có thể chữa khỏi chứ?” “Tốt, chắc chắn có thể chữa khỏi! Giờ Ngưng Nhi tiểu thư, mời ngài cởi bớt áo ra, tốt nhất là để lưng trần.” Hắn vẫn hồn nhiên nói, không hề để ý sắc mặt của nàng giờ đã hồng thấu.

“Tiểu thư, thân nhiệt của cô có vẻ kỳ lạ. Có cần ta bắt mạch cho không?” Khi hắn vừa chạm tay vào tấm lưng trắng không tì vết ấy, lập tức Vạn Độc Hộ Thể Công nhận ra thân nhiệt của nàng đang nóng lên, khiến hắn lấy làm lạ.

“Đinh! Phát động Dược Nhãn!” Sau khi kích hoạt kỹ năng, hắn bắt đầu bắt mạch cho Ngưng Nhi. Nhưng điều làm hắn khó hiểu lập tức hiện ra: không chỉ thân nhiệt hỗn loạn, tim nàng còn đập nhanh, thở hổn hển, khiến hắn lo lắng liệu mình có làm sai bước nào không.

“Tiểu thư, ta đã thấy khu vực bị thương rồi... nhưng chỗ này có hơi tế nhị.” Hắn nói cho nàng biết vị trí đó là dưới cổ nửa gang, muốn chữa thì hắn phải tiếp xúc trực tiếp vào đó.

“Tiểu thư, mời ngài ngồi dậy, ta sẽ dùng nội công tiến hành ép độc ra.” Thu lại kỹ năng, hắn nói với nàng. “Được rồi, công tử, ta cũng đã chuẩn bị xong.” Nàng ngồi dậy. Đập vào mắt hắn giờ là một cảnh xuân, theo hắn đánh giá là đẹp không thể tả. “Khụ... khụ... phi lễ chớ nhìn!” Hắn chấn tĩnh lại, rồi tiến hành công đoạn cuối.

Khi bàn tay tiếp xúc với điểm đặc biệt, cảm nhận ban đầu của hắn là mịn mềm. “Ấy chết, tập trung! Tập trung! Ta sơ ý mất tập trung, mong tiểu thư lượng thứ!” Nói rồi, hắn vận dụng linh lực và Vạn Độc Hộ Thể Công, tiến hành ép độc trực tiếp ra ngoài.

“Ưm... Ưm... Dễ chịu quá!” Khi quá trình bài tiết qua tuyến mồ hôi bắt đầu, cơ thể của nàng cũng dần ổn định lại. Tuy nhiên, tim nàng lại đập càng lúc càng nhanh, mặt càng đỏ, khiến hắn khó hiểu tột cùng.

“Tên dâm tặc! Ngươi làm gì Ngưng Nhi tỷ rồi? Các ngươi mở cửa ra cho ta!” Vừa kịp hoàn thành bước cuối, tiếng của cô Quận Chúa đanh đá lại vang vọng từ ngoài truyền vào.

Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free