Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 16: Ta chính là nhắm vào các ngươi a.

Một đội hộ vệ của Thiên Cơ Các ngay lập tức xông vào. Chưởng quầy cũng tiến tới, nhìn thấy cảnh tượng này liền đoán được chuyện gì đã xảy ra, vội vàng cất tiếng hỏi: “Ai có thể cho ta biết đã xảy ra chuyện gì không?”

Hai sư huynh muội Chiến Vương Tông tiến lên, cung kính đáp: “Bẩm Y lão, khi chúng con đang ngồi đây, tên phế vật này tự nhiên xông tới gây sự, còn đả thương ba vị sư huynh của con. Con đề nghị đánh gãy hai chân chó của hắn rồi ném ra ngoài.”

“Mẹ nó! Tiểu tử này dù có cho ta mười cái mạng, ta cũng không dám động vào hắn dù chỉ một sợi lông! Mười vạn tinh binh đóng quân, tuy ẩn mình trong bóng tối nhưng muốn diệt tông cũng chỉ mất mấy canh giờ thôi!” Chưởng quầy thầm nghĩ, mồ hôi lạnh đổ ra không ngớt.

“Ta biết rồi. Đây là khách quý ở thiên phòng, xin mời ngài lên phòng nghỉ ngơi. Ta sẽ điều tra để đưa ra lời giải thích thỏa đáng cho ngài. Còn ba tên này, dẫn xuống phòng an ninh chờ bằng chứng từ Ghi Ảnh Châu rồi sẽ xử lý.”

“Nhưng mà Y Lão… chúng con…” Tên nam tử vẫn cố gắng nói. “Sao nào? Hai người các ngươi cũng muốn ‘đi’ theo chúng sao?” Y Lão nhìn về phía hai đệ tử Chiến Vương tông, ánh mắt đầy sát khí.

Biết rằng Y Lão đang thiên vị người nào đó, vị nữ tử duy nhất của Chiến Vương Tông cất tiếng: “Sư huynh, việc này là chúng ta sai, không nên để Thiên Cơ Các khó xử. Y lão, chúng con sẽ nghe theo ngài phân phó.” “Tốt.” Rồi, Y Lão dẫn nhóm người Đế Tử lên phòng chữ Thiên.

“Các chủ, đây là số tiền mà chúng ta đã chuẩn bị cho ngài, tổng cộng là ba tỷ hạ phẩm linh thạch, chín trăm triệu trung phẩm linh thạch và một trăm triệu thượng phẩm linh thạch.” Y Lão cung kính dâng lên chiếc trữ vật giới chỉ chứa đầy linh thạch.

“Giá trị quy đổi bây giờ thế nào rồi?” Đế Tử thắc mắc, bởi lẽ bốn năm nay hắn không tiếp xúc quá nhiều với ngoại giới, giờ cảm tưởng mình như người “tối cổ” vậy.

“Từ khi Ngân hàng Thiên Quang thành lập, rất nhiều ngân hàng khác cũng theo đó mà ra đời. Trong đó, chúng ta cùng với Ngân hàng Hoàng Gia, Ngân hàng Chính Tông (Thanh Sơn Tông), Ngân hàng Bắc Châu (Chiến Vương + Hải Thiên) và Ngân hàng Tây Cảnh là các ngân hàng lớn đã đặt ra quy định chung.”

“Cứ một lạng vàng bằng một trăm lạng bạc, một viên hạ phẩm linh thạch tương đương với mười vạn lạng vàng, một viên trung phẩm linh thạch có giá một trăm viên hạ phẩm, một viên thượng phẩm có giá một nghìn viên trung phẩm. Đặc biệt, tiền giấy được tính theo giá trị của vàng và bạc.”

“Đặc biệt, Ngân hàng Hoàng Gia chấp nhận ba loại tiền giấy của Thiên Quang, Bắc Châu, Tây Cảnh, nhưng nếu nói về giá trị, độ an toàn và tính thẩm mỹ thì chúng ta đứng đầu. Các chủ, chúng ta bỏ nhiều vốn ra chỉ để phòng hàng giả có quá nhiều không?” Y Lão băn khoăn hỏi. Từ điểm này có thể thấy ông là một con buôn già đời nhưng vẫn còn thiếu kiến thức về “hiện đại”.

“Ta tự có quyết sách, ông cứ lui đi.” Hắn cười nhẹ phân phó. “Lão nhân cáo lui.”

“Yên Nhi, dưới kia, ngoài tiểu tử Thanh Sơn Tông và Hoàng Gia học viện ta có thể nhận ra đồng phục, còn lại gồm những môn phái nào?” Hắn nhìn qua tấm kính phía trước, phát hiện biển người đủ sắc màu phía dưới, rồi quay sang hỏi Yên Nhi.

“Thiếu Chủ, tham gia Đấu Giá Hội lần này chỉ có các nhóm ngồi phía trước mới đáng lưu tâm, còn phía sau đa phần là tam giáo cửu lưu hoặc tán tu, đa số chỉ đến để tham gia náo nhiệt.” Yên Nhi nhìn lướt qua rồi nói.

Giờ hắn mới chợt nhận ra, trải qua bốn năm bên hắn, Yên Nhi giờ đây không chỉ xinh đẹp hơn mà còn mất đi vẻ thẹn thùng khi trước, thay vào đó là một người hoạt bát, năng động.

“Chính giữa là tiểu tử Thanh Sơn tông và Hoàng Gia Học Viện. Kỳ quái, chắc là có quen biết nên mới có thể thân thiết vậy, hai phái này nổi tiếng là hễ gặp mặt là bất hòa.” Vừa nói, nàng lại lộ ra ánh mắt tò mò, thích thú hệt chú mèo khi vồ được một cuộn len vậy.

“Ngoài cùng bên phải là Chiến Vương Tông, tiếp đó là Hải Thiên Tông. Cách một đường đi, ngồi gần Hoàng Gia học viện là Linh Sơn Cung, một thế lực nữ tu của Bắc Cảnh.”

“Bên trái, đông nhất là Chiến Linh Đường của Tây Cảnh, khả năng là tới theo Hoàng Gia Học Viện để cọ sát với Chiến Vương Tông, nên Đấu Giá này họ sẽ không tranh.” Sau đó, Yên Nhi lùi lại, đúng lúc buổi đấu giá bắt đầu.

“Hoan nghênh các thiếu niên thiên tài của các quý tông môn và học viện! Vì lúc nãy có xảy ra vài sự cố nhỏ, nên chúng ta sẽ bắt đầu đấu giá ngay để tiết kiệm tối đa thời gian của quý vị.” Mỹ nữ chủ sự tiến lên đài, ngay sau đó là món đồ đấu giá đầu tiên.

“Món đầu tiên là một viên Ma Hạch, kết tinh của ma tộc. Đây là một vật cực kỳ hiếm có, dùng để chế tạo trận pháp, đặc biệt là sát trận, vì nó ẩn chứa nhiều sát khí khiến uy lực trận tăng mạnh. Nó có thể tùy ý di động do sự nhỏ gọn. Giá khởi điểm: một vạn hạ phẩm linh thạch.”

“Hai vạn!” “Ba vạn!”… “Tám vạn!” Các tán tu thi nhau hét giá, hòng chiếm lấy tài nguyên hiếm có này.

“Mười lăm vạn!” Lúc này, Chiến Vương Tông kêu giá. “Là cô ta ra giá, xem ra cũng rất có thân phận.” Đế Tử nhìn về phía thiếu nữ duy nhất của nhóm người lúc nãy.

“Một trăm vạn!” Hắn ra hiệu bảo Yên Nhi ra giá, ý đồ “nhất kích tất sát”, không cho đối phương cơ hội nào để giành giật.

Toàn trường im bặt. Thiếu nữ kia cũng chỉ nhìn về phía thiên phòng, không nói gì thêm nữa.

“Một trăm vạn lần một… lần hai… lần ba! Chúc mừng vị khách quý ở thiên phòng đã sở hữu Ma Hạch!”

“Món thứ hai là một bản Luyện Dược Kinh địa cấp thượng phẩm. Tuy nhiên, muốn sử dụng nó lại yêu cầu người dùng có nền tảng tinh thần lực rất cao, đa số tu sĩ Bắc Cảnh đều không phù hợp, nên giá khởi điểm chỉ năm vạn hạ phẩm linh thạch.”

“Đinh! Quét hình phát hiện có kỹ năng đặc thù là Dược Nhãn. Có thể giúp ký chủ dùng tinh thần lực dò xét tính chất của dược vật. Đặc biệt, trong luyện đan, nó giúp gia tăng tinh thần lực, do đó thành phẩm sẽ tăng cao.”

“Chốt luôn mười lăm vạn!” Toàn trường đứng hình, nhìn về ph��a hắn như thể nhìn một kẻ ngu ngốc. Ai nấy đều thầm nghĩ: “Toàn bộ Bắc Cảnh đều có hạn chế về tinh thần lực, vậy mà ngươi lại thổi giá lên gấp ba lần? Giàu quá không có chỗ tiêu tiền sao? Nếu không dùng được thì ném cho ta đây này!”

Không ai biết, lúc này thiếu nữ Chiến Vương Tông đã âm thầm nắm chặt tay.

Tiếp sau đó, các món đồ lần lượt được đưa lên sàn. Nhưng hễ món nào mà Chiến Vương Tông để mắt, đều bị hắn dùng giá trên trời mua lại.

“Ngươi… ngươi khinh người quá đáng! Hết lần này tới lần khác nhắm vào chúng ta, có tin ta đánh chết ngươi không?” Đến lúc này, thiếu nữ kia đứng dậy, chỉ tay về phía hắn mắng. “Ta chính là nhằm vào các ngươi đấy! Có giỏi thì lên cắn ta, không thì bỏ ra nhiều tiền hơn ta mà cướp đồ!”

“Trịnh Sở cô nương, mong cô không nên quấy rối buổi đấu giá. Nếu không, chúng ta buộc lòng phải mời cô ra khỏi hội trường.” Mỹ nữ chủ quản vội lên tiếng nhắc nhở. Thiếu nữ hậm hực ngồi xuống.

Lúc này, trong phòng quan sát, kẻ gây ra mọi chuyện cười khoái trá. Hắn không ngờ làm nhiệm vụ này lại thú vị đến vậy. Đặc biệt khi thấy thiếu nữ kia tức hổn hển, lại toát ra vẻ mặt như đứa bé bị bắt nạt, hắn lại càng thấy thú vị.

“Cuối cùng là một gốc Thuần Dương Thảo. Chắc mọi người cũng biết giá trị của nó không chỉ bởi sự hiếm có, khó tìm, mà còn nhờ số năm nó hấp thu địa hỏa để uẩn dưỡng dược tinh. Giá khởi điểm là ba vạn trung phẩm linh thạch. Bật mí cho quý vị, cây này đã có khoảng trên bốn trăm năm tuổi. Nào, quý vị mau ra giá!”

“Ba trăm vạn trung phẩm linh thạch!” Thiếu nữ Chiến Vương Tông hô to.

“Năm trăm vạn!” Hoàng Gia Học viện lên tiếng.

“Bảy trăm vạn! Linh Sơn Cung muốn có nó, các vị xin hãy từ bỏ yêu thích!” Linh Sơn Cung cũng ra giá.

“Các ngươi sao chỉ nâng có chút vậy? Đó là Thuần Dương Thảo gần năm trăm năm tuổi đó! Hải Thiên Tông ra hai nghìn vạn!”

“Năm nghìn vạn! Chiến Vương Tông nhất định phải có!” Trịnh Sở ra giá, lòng thầm hoảng loạn. Cha nàng đang trong giai đoạn đột phá quan trọng, đã bế quan gần một năm nay, các trưởng lão lấy lý do thay tông chủ chấp chưởng tông môn, dần dần nuốt hết quyền lực về phía họ.

Giờ lại đánh chủ ý tới ghế tông chủ, thông đồng với nhau nhằm ép nàng gả cho đám tôn tử của bọn chúng. “Không được bỏ cuộc, phải lấy bằng được Thuần Dương Thảo! Nhưng đã đến giới hạn của mình rồi, làm sao đây?” Nàng nhìn về phía sư huynh của mình, lòng do dự. Bởi vì bốn tên sư huynh hôm nay đi cùng nàng đều là con cháu của bốn trong số chín trưởng lão, nên việc nàng mượn tiền của bất kỳ ai đều có thể trở thành cái cớ để người ta nắm thóp.

“Một tỷ trung phẩm linh thạch! Không nói nhiều, mang đồ lên đây cho ta luôn!” Một giọng nói mà nàng quen thuộc và đáng ghét vang lên, khiến nàng hoàn toàn sụp đổ hy vọng.

“Hahahaha, đây con mẹ nó đâu phải Thuần Dương Thảo, rõ ràng là Long Dương Thảo mà! Chắc bên giám định cũng biết, nhưng vì không chắc chắn nên mới dùng tên cũ. Dược lực này phải mạnh gấp năm lần Thuần Dương Thảo năm trăm năm!”

Hắn vui vẻ cất những món đồ hắn cho là cần thiết, còn lại để Yên Nhi cho vào Dưỡng Linh Rương. Rồi, hắn phân phó hai người điều gì đó, để Yên Nhi và Tiểu Cửu đi làm việc, còn hắn ung dung tiến ra cổng thành.

Khi ra tới cổng thành, hắn bỗng cảm nhận được một luồng sát khí cực lớn đang lao về phía mình. Hắn vội lấy súng ra quay lại bóp cò. Ngay lúc đó, hệ thống lại hiện lên báo cáo.

“Đinh! Số lần dùng thử đã hết. Đề nghị ký chủ bổ sung nguyên thạch để sử dụng.” “…Con mẹ nó! Sao không báo trước!” Hắn gầm lên.

“Tao chọn mày, Ma Hạch! (I choose you, Pikachu!)” Rồi hắn ném viên Ma Hạch ra, sử dụng kỹ năng chỉ tay thành trận, kết tạm một địa phẩm khốn trận nhằm cản bước đối phương. Nhưng do chưa chuẩn bị kỹ, trận pháp chỉ tồn tại được thời gian rất ngắn.

“Đinh! Đã học xong Thanh Long Kiếm Cửu Thức, tự động mãn cấp.” Âm thanh hệ thống thông báo.

“Các ngươi là ai? Sao lại nhắm vào ta?” Hắn hỏi trong khi lấy Hắc Long Ma Kiếm ra thủ thế. “Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội! Chi bằng ngươi để lại mạng, ta sẽ lo liệu phần còn lại cho!” Bốn tên đệ tử của Chiến Vương Tông xuất hiện, theo đó là nhóm người Hải Thiên Tông.

“Nếu các ngươi đã muốn giết ta, thì lên đi!” Hắn nói rồi kích hoạt lại Ma Hạch. Một luồng sát khí tỏa ra từ dưới đất, bao trùm lấy bọn chúng, khiến chúng không nhìn thấy gì. Một tên hét lớn: “Cẩn thận! Đây là sát khí, mau nín thở vận linh lực!”

“Thanh Long Loạn Vũ!” Đế Tử xuất kiếm, thân như du long hành tẩu, nhẹ nhàng lao vào đám người, đường kiếm loạn vũ. “XOẸT… XOẸT… XOẸT!” Nhẹ nhàng đâm vào cơ thể từng tên đang bất ngờ. Trong số đó, hai tên đen đủi chết ngay tại chỗ, nằm lại trên đất.

“Cẩn thận! Kiếm pháp của hắn quá quỷ dị, lại có thể đột phá linh lực của chúng ta!” Một tên Hải Thiên Tông nói.

“Cách Sơn Đả Hổ!” Đế Tử chớp thời cơ, vận lực thành quyền, dùng toàn bộ sức mạnh cơ thể cộng với linh lực, đấm mạnh về phía tên đang nói. “Hừ! Muốn chết sao? So thể thuật với võ giả, ngươi chán sống rồi!” Tên kia phát giác, vội quay lại đối quyền, tự tin nói.

“OÀNH…!” “Sao có thể… Thân thể ngươi sao cứng như vậy? Đây là thứ gì? Khí độc sao…?” Hắn hoảng sợ lắp bắp, nhưng cánh tay của hắn dần chuyển màu đen do khí độc mà Đế Tử dùng bách độc đan còn dư lại đã thu vào giới chỉ.

“Ám Tổ, hành động!” Tiểu Cửu, trên một tán cây gần đó, ra lệnh. Yên Nhi thì đã giương sẵn cung, điểm xạ.

Chưa đầy một lúc, nhóm người kia đã hoàn toàn bỏ mạng. “Báo cáo! Bắt được một nhóm người nữa!” Một tên Ám Tổ báo cáo, đồng thời một nhóm khác dẫn theo nhóm người kia tới.

“Trịnh gia cô nương thì thôi đi. Còn các ngươi, một là của Thanh Sơn Tông, nhóm kia là Hoàng Gia Học viện, cũng muốn cướp đồ sao?” Đế Tử hoài nghi hỏi.

“Vị huynh đài này hiểu lầm rồi. Chúng ta và Trịnh Sở cô nương thấy bọn họ đi về phía này mới bám theo, hoàn toàn không có ý xấu. Đặc biệt, riêng ta thì có chuyện cần thương lượng với huynh, mong huynh thành toàn.” Tên thiếu niên Thanh Sơn Tông cất tiếng.

“Ngươi là ai? Có chuyện gì?” Đế Tử quay lại, nhìn chăm chú thiếu niên kia, hỏi.

“Ta là…”

“NGƯƠI NÓI LẠI LẦN NỮA?!” Sau khi nghe hắn giới thiệu, Đế Tử ngạc nhiên hỏi.

Mọi quyền lợi liên quan đến bản biên tập này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free