Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 15: quần anh đấu giá hội (bắt đầu cốt truyện).

Thanh Ngưu thành là một thành trì biên giới phía bắc của Cảnh Dương vương triều, giáp với Hà Thiên vương triều. Tháng Mười, nơi đây đã bắt đầu có tuyết rơi do độ cao lớn.

Ba bóng người tiến vào Thanh Ngưu thành qua cổng phía nam. Trái ngược với dòng người hối hả, tấp nập trở về nhà, ba người họ lại sải bước hết sức thong dong.

Người dẫn đầu là một thiếu niên anh tuấn, song ánh mắt lại toát lên vẻ từng trải. Phía sau hắn là hai cô gái: một người dáng vẻ hoạt bát, lưng đeo thanh cung đen; người còn lại che mặt bằng mạng lụa, nhưng vẫn không giấu được nét mị hoặc quyến rũ.

“Chủ nhân, lão gia và phu nhân liệu có gặp chuyện gì không?” Người đeo mạng che mặt cất tiếng hỏi. “Ta có thể chắc chắn mười phần họ vẫn an toàn, bởi khí tức quanh họ hiện giờ vẫn có sự tương liên huyết mạch. Tuy nhiên, ta cần đến Thiên Cơ Các ở khu vực này để xác nhận thêm tình hình.” Hắn vừa nói, vừa nuốt viên đan dược cuối cùng trong bình.

“Đinh! Vạn Độc Hộ Thể công đã đạt viên mãn. Chúc mừng ký chủ tấn thăng Luyện Linh Cửu Trùng!” Trong đầu thiếu niên, âm thanh của hệ thống vang vọng.

“Vậy là mất tổng cộng ba năm chín tháng, cuối cùng ta cũng luyện thành nó. Chỉ còn bốn tháng nữa là đến ngày hoàn thành nhiệm vụ 'ước hẹn bốn năm' rồi.” Đế Tử thầm nói với hệ thống.

“Đinh! Hệ thống cảm nhận được sự can thiệp của Thiên Đạo gần đây. Khả năng sự việc sẽ xảy ra sớm hơn dự tính.” Hệ thống nhắc nhở.

“Phải rồi, ta đẩy nhanh tiến độ chuẩn bị và cũng âm thầm bày binh bố trận mới, Thiên Đạo tất nhiên sẽ nhận ra để can thiệp. Tuy Thiên Đạo công minh, nhưng 'nó' thì chưa chắc.” Hắn âm thầm nói, đồng thời bước vào Thiên Cơ Các.

“Quý khách dùng gì ạ?” Chưởng quầy thấy ba vị khách tiến vào, vội niềm nở chào hỏi. “Chúng tôi yêu cầu dịch vụ đặc biệt.” Cô gái đeo cung tiến lên nói, rồi giơ ra tấm lệnh bài ngọc khắc chữ (Thiên Quang). Lập tức, chưởng quầy giật mình, cung kính phân phó: “Mau chuẩn bị rượu ngon, đồ ngon đưa tới Thiên phòng số một!” rồi mời ba người lên lầu.

“Bẩm Các chủ, toàn bộ thông tin về vụ tai nạn phi chu đó bị phong tỏa rất cẩn mật. Phía chúng tôi mới chỉ tìm được một số thông tin vụn vặt.” Chưởng quầy vừa nói, vừa lấy ra một tấm thẻ ngọc có khắc chữ ‘Cấp Báo’. Hắn truyền linh lực vào thẻ, hình ảnh nhờ đó bắt đầu hiện ra.

“Nhờ Lưu Ảnh Thẻ do hai vị Cao đại sư của Luyện Khí Đường phát minh, kết hợp với Thiên Võng do chính Các chủ nghiên cứu chế tạo, đây là toàn bộ hình ảnh hiện trường.”

Trong hình là một chiếc phi chu đang nằm trên đất, thân tàu rách nát thảm hại với vô số vết kiếm chém. Tuy nhiên, trên khoang hành khách lại không hề có dấu vết giao tranh, cho thấy mục tiêu của chúng là bắt sống con mồi.

“Các chủ, theo tình báo mới nhất, hai người họ đã được Nguyễn gia và Trần gia của Thần Quang Đế Quốc ứng cứu kịp thời. Tuy vẫn còn hôn mê bất tỉnh, song không có nguy hiểm đến tính mạng.” Chưởng quầy tiếp lời, đôi mắt hơi cúi xuống đầy lo sợ.

“Kẻ nào làm?” Đế Tử hỏi, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng tất cả những người xung quanh đều cảm thấy nhiệt độ trong phòng sụt giảm đáng kể, lạnh hơn cả bên ngoài dù nơi đây đang lắp đầy linh thạch hệ hỏa.

“Theo thông tin thu thập từ Thiên Cơ Đường, chín phần là do Thi Binh gây ra, và mười phần chắc chắn là do tổ chức Ảnh đứng sau điều động.” Chưởng quầy lúc này không kìm nén được tâm tình, cơ thể run lên, bàn tay nắm chặt thành quyền, nói tiếp: “Xin thiếu chủ cho phép thuộc hạ dẫn một vạn binh mã san phẳng Tây Cảnh, diệt trừ lũ ác ma đó!”

“Chưa phải lúc. Tuy hai quân đoàn sau bốn năm ta huấn luyện và chiêu mộ đã có quân số hơn mười vạn người, nhưng vội vã sẽ hỏng đại sự. Cứ để Ám Tổ làm một chút việc nên làm đã.” Hắn nói rồi đưa cho chưởng quầy một con dao bằng vàng, trên chuôi khắc chữ ‘Ám’.

“Còn việc gì thì báo, không có thì lui. Ta chuẩn bị luyện công.” Đế Tử phân phó. Hắn đang định đứng dậy thì thấy chưởng quầy vội báo cáo: “Bẩm Các chủ, còn chuyện Quần Anh Đấu Giá Hội ạ.”

“Hử, ta tưởng việc này phải bốn tháng nữa mới tổ chức!” Hắn nói vậy, nhưng dường như cũng đã đoán được điều gì.

“Thành chủ Võ Thiên Hải, trước khi tới Cảnh Dương Thành, đã phân phó gia nhân thỉnh cầu chúng ta tổ chức sự kiện sớm. Nghe đồn, tình hình con gái ông ấy không tốt, nên cần gấp Thuần Dương Thảo trong lần đấu giá này.”

“Tốt, ta cũng tham gia.” Hắn nói rồi đuổi chưởng quầy đi. Trong lòng, hắn thầm kêu gọi hệ thống xác nhận suy đoán của mình: “Đinh! Kết toán sớm nhiệm vụ 'Hẹn ước bốn năm'. Mời ký chủ kiểm tra và nhận thưởng.”

“Quả vậy, 'nó' đã can thiệp rồi. Hệ thống, kiểm tra phần thưởng!” Hắn biết, giờ đây mọi chuyện đã khác rất nhiều so với tương lai hắn từng xem trước, và việc của hắn là tự mình bước đi trên con đường mới.

“Phần thưởng: Thanh Long Kiếm Cửu Thức (Thiên Cấp Hạ Phẩm); Thiên Kiêu Bát Đao, thức thứ nhất (không đánh giá được phẩm chất); Thiểm Bộ (Địa Cấp Hạ Phẩm); Độn Thổ Thuật (Huyền Cấp Trung Phẩm); và một thanh Hắc Long Ma Kiếm (Địa Cấp Đỉnh Cao).”

“Cha mẹ ơi, toàn là đồ tốt! Vẫn còn đến mười chín lần quay, dùng để làm nhiệm vụ thì có thứ bảo mệnh rồi.” Hắn thì thào, chưa dứt lời đã nghe thấy: “Đinh! Nhiệm vụ mới: 'Chân Chính Phá Gia Chi Tử'. Yêu cầu: Tham gia Quần Anh Đấu Giá Hội, tiến hành 'vả mặt' toàn bộ phú gia công tử, đệ tử tiên tông, dạy cho chúng biết thế nào là tiêu tiền!”

“… Chết tiệt, đây là xui ta đi chui đầu vào rắc rối à?” Hắn tuy nói vậy, nhưng nhìn số phần thưởng của nhiệm vụ trước, lại đành nuốt vào bụng lời than trách. Đế Tử đóng cửa lại, lên giường tu luyện, chờ ngày tham gia đấu giá hội.

Ngày đấu giá hội đã tới. Khi hắn dẫn theo Yên Nhi và Tiểu Cửu tiến vào, toàn bộ ánh mắt trong đấu trường lập tức đổ dồn về phía Đế Tử. Một nam tử thân hình cao to như gấu tiến về phía hắn, cất tiếng chất vấn.

“Tên Luyện Linh Thượng Kỳ kia, ngươi vào đây làm gì? Không thấy bảng đề là 'Quần Anh Đấu Giá Hội' sao? Nghĩa là tất cả những người ở đây đều là thiên tài trẻ tuổi của các tông môn, ít nhất cũng phải là Linh Úy Trung Kỳ! Còn không mau cút?”

“Ngươi là ai?” Đế Tử lười biếng hỏi tên nam tử thô kệch. “Ta là Tiêu Khải, đệ tử Chiến Vương Tông, cảnh giới Võ Sư Ngũ Trùng! Sao nào, còn không mau cút đi, mà để lại hai nương tử này? Lâu rồi ông đây không gặp được mỹ nữ nào xinh đẹp như vậy!” Nói rồi, hắn đưa tay ra định tóm lấy Yên Nhi và Tiểu Cửu.

“MẸ KIẾP! Ở đây mà cũng có loại chó hình người như vậy sao?! Yên Nhi, đánh phế hắn cho ta!” Đế Tử phát nộ quát với Yên Nhi.

“Được rồi, thiếu chủ.” Nàng nhanh chóng tiến lên, tụ chưởng đánh mạnh vào ngực tên kia. Một lu��ng linh lực mạnh mẽ ập đến khiến hắn bất ngờ.

“ẦM!” Trúng một đòn, hắn bay thẳng lên bức vách gần đó. Nhân cơ hội này, nàng gỡ thanh cung đen xuống, lên dây bắn mạnh.

Liên Phát Diệt Thần Tiễn! Bốn mũi tên bay nhanh rời cung, lần lượt đâm vào tứ chi của Tiêu Khải. “PHỐC… PHỐC… PHỐC… PHỐC!” Bốn tiếng vang lên, những mũi tên xuyên mạnh qua cơ thịt, ghim chặt hắn lên bức tường.

“TIÊU SƯ ĐỆ…” Bốn tên đệ tử Chiến Vương Tông thấy Tiêu Khải bị ghim lên vách nhà, giận dữ sôi sục. Hai tên nam tử trong số đó lao lên, bất chấp một nam một nữ khác của Chiến Vương Điện đang cố ngăn cản.

Hai tên cầm đao và chùy định công kích Yên Nhi. Đúng lúc này, “Bọn chết tiệt! Các ngươi coi ta mù sao?!” Đế Tử gầm lên. Ngay sau đó, hai tiếng nổ kinh thiên vang vọng đại sảnh: “ĐOÀNG… ĐOÀNG!” Hai tên kia sợ hãi ôm lấy cánh tay đã nhuốm máu, kinh hoàng nhìn về phía Đế Tử.

“RẤT TIẾC, PHÒNG NÀY CHƠI SÚNG!” Hắn nói, rồi thổi nhẹ làn khói từ khẩu súng vừa bắn.

Bản văn này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, được gửi gắm trong từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free