(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 14: khởi hành…Dạ Ảnh.
Hai bóng người thấp thoáng bên ngoài cửa tây thành Phi Sơn, lọt vào mắt những gia nhân nhà Nguyễn. Đó không ai khác chính là thiếu gia mà họ đã tìm kiếm ròng rã ba ngày qua.
Kế bên là một cô nương xinh đẹp. Họ vội vàng tiến lại gần, song vẫn không khỏi e dè, lo sợ nàng ta sẽ làm hại thiếu chủ. "Các ngươi mau đỡ thiếu chủ về phủ!" vị quản gia vội vã phân phó, trong lòng kinh hãi trước tình trạng của thiếu gia.
Thân thể chi chít những vết thương vừa lành, quần áo tả tơi rách rưới. Nếu không phải nhờ miếng ngọc bội mà vị thiếu niên kia vẫn đeo, thứ ông đã thấy qua vô số lần, e rằng đến cha mẹ ruột cũng khó lòng nhận ra con mình.
"Này cô nương, thiếu gia nhà ta bị làm sao vậy? Cô có thể nói rõ cho lão già này được không?" Ông lo lắng đi theo đoàn người, tiện thể hỏi rõ tình hình từ người đi cùng thiếu gia.
"..." Tiểu Cửu vẫn lẳng lặng đi theo đoàn người, mặc nhiên như không nghe thấy gì. Bởi lẽ, trước khi về, Đế Tử đã dặn dò nàng chỉ cần nói lại với cha mẹ y những lời y đã dạy.
"Haizz..." Lão quản gia thở dài, không cố hỏi thêm nữa, đốc thúc mọi người nhanh chân hơn.
Sau khi về phủ, Đế Tử được đưa thẳng về phòng mình. Sau khi đặt y lên giường, mọi người vội vàng lui ra ngoài. Tiểu Cửu, người được y phân phó việc nói chuyện với song thân, cũng đã bắt đầu tiến về đại sảnh. Bởi lẽ, khả năng y nói dối trước mặt cha mẹ là rất thấp, nên việc này đành dồn hết cho "tiểu hồ ly" ấy.
Cánh cửa khẽ "kẹt" rồi mở ra. Một bóng hình bước vào, ngồi xuống bên giường Đế Tử. Nhờ năng lực đặc biệt của mình, Đế Tử nhận ra đó là Yên Nhi. Cô đang khóc. Thấy vậy, Đế Tử không giả bộ nữa, vội bật dậy, làm nàng giật nảy mình.
"Thiếu chủ, ngài… ngài không phải bị thương sao?" Nàng vẫn không kìm được nước mắt, nhào vào lòng y. "Không, ta không sao. Dù lúc đầu thì suýt chết thật." Đế Tử trả lời, đồng thời âm thầm kêu gọi hệ thống.
"Hệ thống, phiên bản này còn chức năng gì mới không?" Y hỏi, trong khi vẫn ôm lấy Yên Nhi an ủi.
"Phiên bản hệ thống này, ngoài công năng thám bảo ra, còn có khả năng quét thiên phú đối tượng. Điều này cũng bởi hệ thống nhận định ký chủ cần bồi dưỡng thế lực trong giai đoạn này, nên đặc biệt "đo ni đóng giày" mà làm." Hệ thống tự tin thông báo.
"Tốt! Vậy cho ta xem thông tin của Yên Nhi tỷ, xem nên bồi dưỡng theo cách hợp lý nhất là gì." Y chờ mong nói.
Tên: Trần Yên Nhi. Thiên phú: Thương nhân, Cung thủ. Linh căn: Huyền cấp hạ phẩm Mộc linh căn. Đề xuất bồi dưỡng: Cung thủ + Thương nhân. Công pháp đề xuất: Đại Lâm Khốn Tiên Thuật (Địa cấp thượng phẩm, có khả năng trở thành Thiên cấp). Kỹ năng bổ trợ: Xạ thủ. Vũ khí đề xuất: Hắc Thiết Cung.
"Hệ thống, ta cảm giác mình đang bị lợi dụng. Tại sao ta là người sở hữu Kim Thủ Chỉ mà từ trước đến nay, ta cứ cảm thấy mình như một người qua đường vậy?"
Đế Tử bắt đầu bực mình. Toàn bộ số lần y quay thưởng từ trước đến nay, gần như không có món nào phù hợp với y. Mọi việc xảy ra đều như bị lợi dụng, sắp đặt theo ý muốn của kẻ khác. Mọi thứ y tưởng chừng có lợi cho mình, nhưng rồi lại đẩy y vào bờ vực sinh tử nhiều lần.
"Ting! Chúc mừng ký chủ mở khóa một thành tựu: "Vượt Ngoài Thiên Đạo" và một danh hiệu: "Kẻ Nghịch Thiên"!" Hệ thống bất ngờ thông báo.
"Phần thưởng là một tấm Tiên Liệu Phù (không rõ phẩm cấp), có thể nhìn trước một số sự kiện trong vòng mười năm, và hai tấm Bảo Hộ Phù (Thiên cấp loại đỉnh), bảo hộ một người trong tình huống chí mạng trước Linh Đế."
"Ký chủ có thể dùng ngay Tiên Liệu Phù. Câu trả lời có thể nằm trong đó. Đặc biệt, dưới tác dụng của danh hiệu mới, ký chủ đã trở thành một tồn tại mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể dò xét." Hệ thống nhấn mạnh từng từ. "Thú vị!" Đế Tử khẽ nói, rồi âm thầm kích hoạt Tiên Liệu Phù, tránh để Yên Nhi phát hiện.
Một luồng sức mạnh không rõ từ đâu chạy thẳng vào thức hải của y. Ngay lập tức, một vài sự kiện đặc biệt hiện ra trong đầu Đế Tử. Chứng kiến những điều đó, hai mắt y sáng lên lạ thường, nhưng những biến đổi này rất nhỏ, người ngoài khó lòng nhận ra.
"Mẹ kiếp! Các ngươi định giở trò với ta sao, Thiên Đạo? Ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là cơn thịnh nộ của ta!" Sau khi xem xong, dường như quá nhập tâm vào những sự kiện đó, y thầm chửi rủa trong lòng. Tiếp đó, y quay sang hỏi hệ thống.
"Có cách nào thay đổi "nó" không, Hệ thống? Ta phải thay đổi cái tương lai u tối đó! Ta sẽ cho Thiên Lý và Thiên Đạo biết sự tức giận của ta không chỉ dừng lại ở lời nói suông!" Y nắm chặt tay phải, móng tay ghim vào da thịt, cơ thể run lên bần bật vì tức giận.
"Ting! Từ lúc ký chủ dùng Tiên Liệu Phù, tương lai đã rẽ sang hướng khác rồi." Hệ thống vẫn bình tĩnh nói. "Tốt! Ta có bốn năm để chuẩn bị. Sau bốn năm, hành trình của ta mới thực sự bắt đầu. Không thể để "nó" có cơ hội can thiệp vào ta nữa!" Nói rồi, Đế Tử đứng lên, đi từ biệt cha mẹ.
"Nhi tử, con muốn đi du sơn với vị cô nương này bốn năm sao? Con chắc chắn chứ?" Thanh Phong lão gia hỏi đứa con trai mình, khi thấy y đòi đi du sơn với vị cường giả đã cứu mạng y, dù biết rằng điều đó vẫn quá nguy hiểm.
"Lão gia, con cũng lớn rồi, thôi thì cứ để nó tự quyết định đi." Mẹ y vội nói đỡ. "Với lại, chúng ta cũng sắp phải về gia tộc rồi mà." Nói rồi, bà cười, đỡ y đứng dậy khỏi mặt đất.
"Thôi được rồi, ta nghe lời nàng vậy. Chỉ mong nó không gặp chuyện gì. Đây là toàn bộ số tiền mà ta và mẹ con đã mang theo khi rời khỏi nhà để du sơn. Trong đó còn có một Phi Chu mà ta và nàng ấy yêu thích nhất." Cha y lấy ra một chiếc giới chỉ, ném về phía y.
"Ta chỉ có một yêu cầu: bốn năm sau, con phải về đây lành lặn. Ta và mẹ con, sau khi về gia tộc, sẽ trở lại đón con. Khi đó, con sẽ biết thân phận thực sự của mình. Còn bây giờ, cứ như vậy đi."
"Con hiểu rồi, cha mẹ. Đây là hai tấm Bảo Hộ Phù mà con có được, mong cha mẹ giữ cẩn thận. Hài nhi xin cáo từ." Đế Tử dâng lên hai tấm phù chú, rồi quỳ lạy song thân. Xong xuôi, y quay đi ra khỏi phủ, phía sau là hai người theo sau.
"Yên Nhi, báo cáo cho ta tình hình của Thiên Cơ Các. Còn đây là công pháp và vũ khí của nàng, hãy tu luyện cho tốt." Đế Tử nói rồi, đưa cho nàng chiếc rương y đã mang theo lần đầu cả hai gặp mặt. Bên trong có hai quyển sách và một cây cung.
"Bẩm thiếu chủ, nhân sự đã chiêu mộ được hơn ba trăm người. Các hạng mục khác đã bước đầu thành lập và đi vào vận hành. Tuy nhiên, do số lượng nhân sự cần tuyển quá đông, e rằng sẽ dẫn đến tai mắt triều đình." Yên Nhi vội vàng đáp.
"Tiểu Cửu, dẫn Yên Nhi đến Thiên Cơ Các, tập trung người tới bìa rừng phía bắc. Chúng ta khởi hành ngay hôm nay, sự việc quan trọng cần đặc biệt cẩn thận!" Đế Tử phân phó xong, còn mình thì tự đi tới cửa thành bắc, tiến về phía bìa rừng phía bắc.
Hai ngày sau, tại thành Triều Dương ở Tây Cảnh, cố đô của Cảnh Dương vương triều, trong một căn phòng nhỏ của Dược Vương Điện, một người đang báo cáo cho kẻ ngồi ở vị trí chính tọa.
"Khởi bẩm Bỉ Ngạn trưởng lão, tình hình Phi Sơn thành hiện nay ổn định, nhưng trong bóng tối lại ẩn chứa rất nhiều thi binh. Còn về phía Nguyễn gia, mục tiêu đã rời khỏi Phi Sơn thành, nghe nói sẽ đi xa bốn năm mới quay trở lại. Liệu có cần tiếp tục theo dõi không, xin trưởng lão phân phó."
"Lui đi." Bóng đen ngồi ở vị trí chính tọa cất tiếng, ra hiệu cho đối phương lui ra. Sau khi cánh cửa được đóng lại, bóng đen đó đứng dậy và nói với hài tử đang đứng bên cạnh. "Dạ Ảnh, con nghe thấy rồi chứ? Tiểu tử đó sẽ rời khỏi Phi Sơn thành bốn năm. Con cứ yên tâm tu luyện, có duyên tự khắc sẽ gặp lại. Còn về Nguyễn gia này, ta đoán chín phần có liên quan tới Nguyễn gia và Trần gia của Đế Quốc Thần Quang."
"Con biết rồi, sư phụ. Con sẽ cố gắng luyện tập để ngày gặp lại huynh ấy, con sẽ không còn yếu đuối như trước nữa." Hài tử đó tiến lại gần, lộ ra một cô bé với khuôn mặt tinh xảo. Nàng tiếp tục nói, "Con mong ngày ấy huynh ấy vẫn còn nhớ con." Nói rồi, nàng vui vẻ chạy đi, trong lòng vẫn không thôi nhớ nhung về ngày hôm ấy.
Những trang truyện này thuộc bản quyền của truyen.free, hãy đón đọc những diễn biến tiếp theo tại đây.