Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 12: Biến cố lớn*.

Một bóng hình trắng lao đến khiến hắn, trong cơn suy kiệt, lập tức cảm thấy đau thấu tim gan, như thể sinh cơ chỉ còn một nửa. Định thần, hắn mơ hồ nghe thấy một giọng nữ ma mị vang lên từ phía dưới.

“Chủ nhân! Tiểu Cửu cuối cùng cũng chờ được người! Trăm vạn năm nay, ngài bỏ Tiểu Cửu một mình, Tiểu Cửu đã rất chăm chỉ tu luyện đó nha!” Nói rồi, quả cầu trắng khẽ cọ vào người hắn.

“Tinh! Quét hình hoàn tất: Hồ Mị Cửu, yêu thú chuyển linh cấp 8.” Hệ thống báo cáo. “Chuyển linh cấp 8? Không phải yêu thú chỉ có cấp từ 1 đến 10 thôi sao?” Hắn thì thầm đầy hoài nghi.

“Chủ nhân, ngài quên Tiểu Cửu rồi sao? À, về chuyển linh ấy ạ, đó là khi các yêu thú huyết mạch cấp thấp tu luyện đến cấp 10 Yêu Đế, rồi quyết định trùng tu để hoàn thành tấn thăng huyết mạch. Chính ngài đã truyền cho Tiểu Cửu “Chuyển Linh Quyết” đó mà!” Tiểu Cửu vừa nói vừa hóa hình thành nhân dạng, vẫn dính chặt lấy người hắn không rời.

“Tinh! Đúng như hồ yêu vừa nói, chuyển linh là một trong những cách để thăng hoa huyết mạch của yêu thú cấp thấp, còn các loài yêu thú cấp cao như Long tộc... thì sẽ là chuyển sinh...” Hệ thống đang định tiếp tục giải thích, nhưng đúng lúc đó, thiên phú Tâm Cảm Thiên Địa đột ngột báo cho hắn một cảm giác nguy cơ đang ập đến.

“Không ổn! Nhanh rút lui!” Đế Tử hét lên, quay người dùng hết sức bình sinh của nhục thân, vắt chân lên cổ chạy thục mạng về phía bìa rừng. Nhưng hắn chưa đi được bao xa thì đã bị bốn bóng người chặn lại.

Một tên trong số đó hét lớn: “Hồ ly kia, ngươi chạy khiến bọn ta tìm khổ quá! Mau thúc thủ chịu trói, may ra ta còn tha cho mạng sống!”

“Ta còn lâu mới đầu hàng các ngươi! Các ngươi lợi dụng lúc ta chuyển linh, thực lực mất hết mới dám truy sát ta. Giờ chủ nhân đã trở về, ta không sợ các ngươi nữa! Có giỏi thì các ngươi cùng lên!” Tiểu Cửu vui vẻ kéo tay hắn rồi lên giọng thách thức, hoàn toàn quên bẵng cảm nghĩ của hắn, khiến hắn toát mồ hôi hột.

“Mẹ nó, con hồ ly này sao giống cái con hồ ly hồng nào đó thế không biết! Cà khịa thì ít nhất cũng phải để ý thực lực đôi bên chứ. Bên kia có tới ba tên Linh Tá Thượng Kỳ, đúng là muốn mạng mà!” Đế Tử thầm nghĩ.

“Tinh! Cảnh báo nguy hiểm đặc biệt tới tính mạng Ký chủ! Đề nghị giải quyết, nếu không hệ thống sẽ khởi động cơ chế tự vệ đặc biệt!” Hệ thống phát ra một dòng thông báo đỏ chói.

“Cơ chế đặc biệt? Giống như hệ thống của Từ ****** sao? Tuyệt vời quá rồi!” Hắn vui sướng hỏi hệ thống, lòng mong chờ hệ thống sẽ hiện hình giúp mình.

“Không! Hệ thống đang thu dọn hành lý chuẩn bị chuyển nhà rồi đây, kèm theo sticker thở dài bất lực.” Đế Tử: “…”

Lúc này, tên Số Một cất tiếng: “Hồ ly, Thanh Đế đã vẫn lạc hơn trăm vạn năm rồi, ngươi đùa giỡn gì thế? Còn tiểu tử kia, ngươi có biết bọn ta là ai không? Đừng cản trở, nếu không thì cái mạng nhỏ của ngươi sẽ không còn mà về với bố mẹ đâu!” kèm theo động tác liếm dao đầy đe dọa. Đế Tử: “……”

“Số Một, nói nhiều làm gì! Giết nó đi, bắt con hồ ly kia lại. Cẩn thận, nó tuy chuyển linh mất thực lực nhưng vẫn còn sức mạnh linh áp cấp đế và thiên phú huyết mạch của tộc hồ đấy!” Tên Số Hai nói.

“Tốt! Số Hai, Ba, Bốn, yểm trợ ta!” Nói xong, hắn rút thanh đao bên hông ra. Thanh đao tỏa ra mùi máu tanh nồng, mùi của nhân tộc, yêu tộc, nhưng phần lớn là của nhân tộc. Lưỡi đao khắc một chữ ‘Ảnh Trảm’. Tiếp đó, thân hình hắn dần mờ đi.

Lúc này, Hồ Mị Cửu, sau khi sao nhãng bởi lời nói của tên Số Một, đã hoàn hồn. Trong mắt nàng ánh lên một tia sát khí mạnh mẽ, nàng gầm lên: “Ngươi nói láo! Chủ nhân là mạnh mẽ nhất, không ai có thể giết được ngài!” Vừa dứt lời, một luồng linh áp cấp Yêu Đế trào ra, ép Đế Tử suýt quỵ xuống đất.

“Đúng là nổi điên, nhưng sao đến nỗi địch ta cũng không phân biệt được thế này?” Hắn thầm oán trách. “Tinh! Linh áp cấp Yêu Đế há người thường có thể chịu đựng? Bốn tên kia dùng Pháp khí Địa cấp Thượng phẩm mới di dời được một chút linh áp. Còn ngươi, nếu không phải hồ ly không kiềm chế thì có lẽ giờ đã thành bãi thịt nhão rồi!”

“Ghê gớm vậy sao?” Hắn biết mình còn yếu nên định bụng đứng ngoài hóng gió, nhưng biến cố chẳng chờ hắn nghỉ ngơi đã ập đến.

“Hồ ly, chết đi!” Tên Số Một bất ngờ xuất hiện sau lưng hắn, lưỡi đao phát lực bổ mạnh xuống, đao khí vang lên “OOONG… OONG…”.

Hắn vội vàng đẩy Tiểu Cửu ra, nhưng người không may lại chính là hắn. Lưỡi đao chém vào lưng hắn tạo thành một vết thương dài. Cũng may thân hình nhỏ bé của đứa bé tám tuổi giúp hắn né được vết thương chí mạng, nhưng tình hình cũng chẳng khá hơn là bao.

Sau khi hắn ngã xuống, thông báo hiện lên: “Tinh! Sinh cơ của Ký chủ đang dần mất đi. Đề nghị hai phương án: 1. Giết chết kẻ cầm đao kia. 2. Mau chóng tiếp cận Thiên Nhiên Sát Trận phía bắc dãy núi Ám Ảnh!” Hắn lúc này không còn sức mà mắng hệ thống nữa, vội vàng chọn phương án hai. Hệ thống lập tức cho hắn một tấm Bạo Linh Phù, vừa dùng xong linh lực đã bạo phát gấp năm lần.

Tiểu Cửu chứng kiến hắn vì mình mà bị thương, nàng cũng lập tức lâm vào trạng thái bạo phát. “Ta sẽ bắt các ngươi dùng mạng để xin lỗi chủ nhân!”

Nàng lập tức huyễn hóa ra rất nhiều phân thân, vận dụng thân pháp tiếp cận tên Số Một. Một chưởng “Thiên Hồ Thủ” tung ra, chưởng lực phát ra tuy không có sóng linh lực rõ ràng, nhưng nặng tựa ngàn cân, đánh mạnh vào thanh đao.

“BÀNHHHH… OÀNH!” Số Một lui lại, trượt dài trên đất tạo thành hai đường rãnh. Hắn mất một lúc mới ổn định lại thân hình, nhìn sang Số Hai và hét lớn: “Còn không hỗ trợ!”

“Tới! Tới!” Số Hai nhảy lên, lòng bàn tay hướng xuống, linh lực tạo ra khiến không gian nặng thêm nhiều lần, ép Tiểu Cửu hai chân như sắp lún vào đất. Nhưng chưa được bao lâu, Tiểu Cửu đã thoát được và phản công.

“RẮCC… ẦM… ẦM!” Tiếng vỡ vụn của linh lực do Số Hai tạo ra càng ngày càng lớn. Tiểu Cửu phi thân lên, dùng lực đấm mạnh khiến hắn bay ngược ra sau, ngã vật xuống đất. Nhưng nàng cũng bị thương nặng, nắm đấm rỉ máu, thổ huyết, lảo đảo không vững.

“Tranh thủ nhanh giết nó!” Hai tên còn lại vội vàng tham chiến khi thấy Số Hai bị đánh bay ra.

Linh áp, thân pháp nhanh nhẹn cùng với thiên phú mị hoặc và khí huyết cuồng thịnh giúp Tiểu Cửu, dù lúc này không có một chút linh lực nào, vẫn có thể chật vật đón đỡ hai tên Linh Tá. Nhưng khi hai tên còn lại cũng tham chiến, nàng hoàn toàn rơi vào hạ phong.

Đúng lúc đó, một tiếng nói vang lên khiến mọi người khựng lại: “Tiểu Cửu, lại đây! Ta chỉ cho ngươi một chiêu!” Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía âm thanh phát ra, còn Tiểu Cửu thì nhanh nhẹn chạy tới.

“Hệ thống, có chắc đây là phương pháp đúng nhất khi dùng chiêu Sơn Đả Hổ không?” “Tinh! Chắc chắn. Chỉ cần Ký chủ khống chế linh lực tốt là được thôi.” Hệ thống trả lời dứt khoát. “Vậy được rồi.”

“Liên Hoàn Cách Không Vả Mặt!” Hắn hét to, sau đó theo pháp quyết của chiêu Sơn Đả Hổ, vận dụng linh lực xuất chưởng.

“Bốp… Bốp… Bốp… Bốp!” Bốn tiếng giòn giã vang lên. Trên gương mặt của bốn tên áo đen nổi bật dấu một bàn tay đỏ in hằn trên má trái.

“Công kích không mạnh, nhưng tính vũ nhục lại chí mạng. Đề nghị Ký chủ chuẩn bị chạy!” Hệ thống “cười” trên nỗi đau của hắn rồi nói.

“Mẹ nó! Ai bảo ta lương thiện để rồi dễ tin người quá vậy chứ!” Hắn hét to, rồi nắm lấy tay Tiểu Cửu, vắt chân lên cổ chạy thục mạng về phía bắc.

“MẸ KHIẾP! Bị tiểu tử kia dắt mũi rồi! Đuổi theo! Ta thề sẽ giết sạch nhà nó!” Bốn tên áo đen lồng lộn, tức tốc đuổi theo.

“BỔN THIẾU VÕ… NHƯ… THẦN! GIỎI THÌ TỚI MÀ HÚP!” Đế Tử lúc này vẫn cố nói vọng lại.

“Tinh! Bốn mươi bước! Lập tức tăng tốc! Vị trí mắt trận là hòn đá giữa khoảng trống!” H�� thống kịp thời thông báo.

Vừa nhảy lên tảng đá, bốn tên kia cũng vừa đuổi tới. Bọn chúng toan tiếp cận hai người, nhưng lúc này Đế Tử đã dồn linh lực tới tận cùng, áp xuống tạo thành năng lượng khởi động trận pháp.

Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Từ trong đó, một cự nhân bằng đất sừng sững hiện ra, hắn ngồi dậy, vung tay về phía bốn tên kia.

“Chết tiệt, là Đại Địa Cự Sát Trận!” Tên Số Hai hét lên, như thể biết chắc sẽ chết, cố gắng nói vọng lại với hai người: “VÕ… NHƯ… THẦN! TỔ CHỨC SẼ KHÔNG BỎ QUA CHO NGƯƠI ĐÂU!”

Rồi “ẦMMMMMMMM…” Mặt đất rung chuyển kịch liệt khi cự nhân bằng đất vỗ mạnh xuống. Bốn tên kia giờ cũng hồn về cực lạc.

“HAHA! CUỐI CÙNG CŨNG XONG! TIỂU CỬU, TA CÓ HƠI THOÁT LỰC, GIỜ SẼ NGHỈ NGƠI! NGƯƠI GIÚP TA LOOT ĐỒ... À KHÔNG, THU THẬP CHIẾN LỢI PHẨM……” Chưa nói hết câu, Đế Tử đã lăn ra hôn mê.

Tiểu Cửu đang chuẩn bị làm theo lời hắn phân phó thì bỗng hắn vùng dậy, nói lớn khiến nàng giật bắn mình: “Khoan đã! Ta chưa thỏa mãn! Phải nói rằng... MẸ NÓ, BỐ OUT TRÌNH!...” Chỉ đến lúc này, hắn mới thực sự lâm vào hôn mê sâu.

Tại Tây Cảnh Địa Cung, Thao Thiết đang gầm rú điên cuồng, chửi rủa cái tên chết tiệt đã phá vỡ đại sự của hắn: “Con mẹ nó! Võ… Như… Thần! Tên tiểu tử khốn kiếp nhà ngươi, ba lần bảy lượt phá đại sự của ta! Người đâu, tra cho ta! Ta phải cử đội ám sát mạnh nhất để giải quyết tên oan gia này!…”

Bản văn này được dịch và đăng tải độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free