(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 10: bước phát triển tiếp theo.
Sáu tháng đã trôi qua kể từ ngày hắn gặp Thanh Nguyệt và Thanh Tửu Chân Nhân. Hôm nay, hắn nhận được một tin tức cực kỳ quan trọng đối với việc phát triển thế lực của mình. Do quá lo sợ các thương hội lớn phát giác và tấn công, Liễu Phu Nhân đã đẩy nhanh tốc độ thực hiện kế hoạch. Đáng lẽ phải mất đến mười tháng, nhưng không ngờ hắn lại đánh giá quá thấp năng lực của Liễu Phu Nhân và tay nghề của Trần Hoàng đại sư.
Chỉ trong vòng sáu tháng, từ một kẻ chỉ sở hữu Mỹ Vị Đường – một quán ăn sắp sụp đổ – dưới sự điều hành của hai người kia, nó đã trở thành một thương hội cấp cao. Mặc dù đúng là hàng tháng hắn đã bơm vào đó khá nhiều tiền, nhưng để trở thành một thương hội cao cấp không chỉ cần tài lực mà còn cần nhân mạch, điều này hoàn toàn dựa vào khả năng đàm phán của Liễu Phu Nhân.
“Hôm nay ta tới đây để đưa ra kế hoạch phát triển tương lai. Ta muốn phu nhân đề nghị cho ta một phương pháp phát triển thuận lợi,” hắn nói với Liễu Phu Nhân khi ngồi xuống. “Bẩm thiếu chủ, Mỹ Vị Đường đã dần đi vào giai đoạn phát triển mạnh. Chúng ta đã nhân cơ hội mua lại Tinh Túy Lâu. Đan đường, nhờ có đan phổ và Bách Thảo Toàn Giải của thiếu chủ, cũng trở thành luyện đan đường cấp trung. Chỉ riêng luyện khí đường, do không có ai trấn thủ, thì vẫn chậm chạp không phát triển. Ta kiến nghị nên đầu tư cho bên đó trước, đặc biệt ta đang cố chiêu mộ hai vị đại sư luyện khí họ Cao. Chỉ cần họ đồng ý, luyện khí đường sẽ không còn vấn đề quá lớn nữa,” Liễu Phu Nhân lo lắng đưa ra ý kiến.
“Số lụa mà ta bảo mang tới Tây Cảnh thế nào rồi?” hắn hỏi. “Thiếu chủ liệu sự như thần! Quả thật giờ bên Tây Cảnh tự nhiên có nhiều thương nhân, quý tộc tiến vào, nhu cầu vải vóc cũng tăng. Nhưng đặc biệt có một tình báo đáng lưu tâm,” Liễu Phu Nhân trả lời.
“Ồ, là gì vậy?” hắn ngạc nhiên hỏi, bởi lẽ trong lòng hắn cũng không rõ ràng, chỉ hoàn toàn dựa vào tình báo của hệ thống. Lúc này, trong lòng hắn bỗng cảm thấy đây vừa là cơ hội, vừa là khó khăn. Trực giác của hắn trước giờ không tệ, đặc biệt là sau khi nhận được món quà của nhiệm vụ lần đó, (Tâm Cảm Thiên Địa), nó đã cường hóa trực giác hắn lên rất nhiều lần. Giờ đây, ngoài có trực giác mách bảo, hắn còn có thể cảm nhận khí tức của mọi vật trong bán kính ba trăm trượng một cách chính xác.
“Bên Tây Cảnh giờ đang tăng cường thu mua vải vóc, đặc biệt là vải tốt của Thanh Ngưu Thành, để làm cống phẩm cho hoàng gia vào tháng sau. Có tin tình báo trong vòng năm năm tới, số lượng lụa của Tây Cảnh sẽ thu mua rất nhiều. Dự là nếu chúng ta biết đầu tư hợp lý, sẽ có thể phất lên nhanh chóng,” Liễu Phu Nhân nói. “Ừm, lui xuống trước đi. Lát ta sẽ nói chiến lược phát triển mới sau,” hắn nói. Sau đó, hắn rơi vào trầm tư.
“Lại là Tây Cảnh và hoàng gia. Xem ra tổ chức thần bí kia bắt đầu công cuộc lấy lòng hoàng gia trước rồi mới giết. Quả là âm mưu to lớn,” hắn cười nhẹ rồi lại nghĩ tiếp. “Xem ra đây là thời cơ thích hợp để ta kiếm lời lớn. Bắt đầu từ giờ, mọi việc cần phải đi thật chắc. Thời thế loạn lạc, cường giả thì phải biết chớp thời cơ.” Nghĩ rồi, hắn gọi hệ thống ra, tiến hành quay thưởng năm lần tích trữ từ trước. “Quay thưởng cố nhiên tốt, nhưng để nhận lần quay thì quả thật khó kiếm. Thôi vậy, bắt đầu quay đi.”
“Ting! Chúc mừng ký chủ nhận được 3000 hạ phẩm linh thạch. Chúc mừng ký chủ nhận được 2000 trung phẩm linh thạch. Chúc mừng ký chủ nhận được 1000 thượng phẩm linh thạch. Chúc mừng ký chủ đạt được (Vạn Độc Hộ Thể Công) địa cấp hạ phẩm. Chúc mừng đạt được một (Thanh Hắc Thiết Cung) huyền cấp hạ phẩm (ẩn huyền cấp thượng phẩm).”
Sau khi nhìn thấy ba phần thưởng đầu, hắn cảm thấy đầu bỗng dưng choáng váng. Đúng là linh thạch có giá trị thật, nhưng nhiều linh thạch đến thế, hắn biết dùng vào việc gì? Hơn nữa còn có khả năng bị giết người cướp của nữa chứ. Nhưng thôi vậy, có hai món cuối đáng giá cũng tạm được. Đặc biệt là cây cung kia, phải biết rằng tới giờ hắn mới xem như có một vũ khí thực thụ. Trước kia, hắn chỉ có một thanh đào mộc kiếm, tuy cấp cao nhưng chỉ sát thương với tà vật, còn với nhân loại và yêu thú thì không hề hấn gì, quả thật là muốn lấy mạng hắn.
“Ha, cái (Vạn Độc Hộ Thể Công) này thật có ý tứ!” Hắn lôi công pháp ra đọc, thấy dòng đầu đã biết mình nhặt được bảo bối. Tiếp tục tìm hiểu sâu hơn, quả thật đây đúng là một môn thần công. Muốn luyện chỉ cần mỗi tháng uống một viên Bách Độc Đan, kết hợp với việc dùng công pháp này để giúp cơ thể thích nghi với độc. Dần dần, khi đạt đến đại thành, sẽ bách độc bất xâm. Nhưng cái dòng cuối cùng này là ý gì: “chống chỉ định với độc dược đặc thù?”
Thôi kệ vậy, xem yêu cầu thì hắn phải có ba thứ:
1. Công pháp hắn đang nắm giữ. 2. Bách Độc Đan (đan dược cấp 5 trung phẩm trở đi). 3. Yêu xà nội đan cấp 3 trở đi (càng về sau muốn luyện lên cảnh giới cao hơn thì yêu xà nội đan càng phải cao cấp).
Hai điều đầu thì hắn đã có, nhất là điều thứ hai. Sau khi vơ vét linh dược ở Thanh Ngưu Thành, giờ đây hắn không thiếu thốn gì, đặc biệt là linh dược. Còn về luyện đan, hắn có Luyện Đan Bảo Điển của Ân Chính Lương để lại, và nhờ có hệ thống, hai mảng này đã hoàn toàn mãn cấp rồi. Mà nói mới nhớ, hình như công pháp này hắn cũng đã mãn cấp rồi. Chỉ cần có đan dược và yêu xà là có thể thăng cấp thôi.
“Thiếu chủ, không hay rồi! Bên tài vụ báo xuống chúng ta đang thiếu vốn. Vốn tưởng rằng mời hai vị đại sư họ Cao về chỉ cần một ít vốn, ai ngờ tiêu tốn nhiều đến vậy. Lần này... là ta sai sót, mong thiếu chủ trách phạt,” Liễu Phu Nhân lo lắng hồi báo. “Chỉ là tiền thôi, không có việc gì,” hắn nói rồi vung tay lấy ra 3000 hạ phẩm linh thạch và 2000 trung phẩm linh thạch.
“Toàn bộ số tiền này ta sẽ giao cho ngươi quản lý. Yêu cầu của ta như sau,” hắn đứng dậy, giọng nghiêm túc nói trước vẻ mặt hoảng sợ của Liễu Phu Nhân:
1. Từ giờ, tất cả sản nghiệp của ta sẽ tập trung lại, trực thuộc Thiên Cơ Các. Ngươi là Phó Các chủ. Thiên Cơ Các sẽ thành lập Thiên Cơ Hội, tiến hành mở rộng kinh doanh đa ngành nghề, đa tầng lớp, đa thế lực. 2. Sau khi Thiên Cơ Các vận hành ổn định, thành lập bảng xếp hạng các hạng mục gọi là Thiên Cơ Bảng, nhằm tăng tên tuổi và địa vị của Thiên Cơ Các. 3. Mở một ngân hàng, tức là một nơi cho người dân mọi tầng lớp có thể ký gửi tài sản của mình. Đổi lại, họ sẽ nhận lại một số tiền giấy tượng trưng cho số tài sản ký gửi đó, từ đó dần thay thế vàng bạc, linh thạch bằng tiền giấy... Đặc biệt chú trọng công việc phòng chống làm giả. Đồng thời, mở rộng mô hình này ra toàn bộ thế giới, nhưng trước nhất, trong hai năm này phải chiếm lĩnh Thanh Tâm Đại Lục đã. 4. Thành lập hai nhóm vũ trang trong bí mật (tên ta sẽ đặt sau). Thành lập tổ chức tình báo Thiên Cơ Đường và tổ chức ám sát tên Ám Tổ. Ám Tổ hoạt động đặc biệt, không được nhận ủy thác từ người ngoài, chỉ được hành động sau khi thẩm tra mục tiêu là kẻ xấu đáng giết. Cấm nguy hại hay làm thương dân thường. Nếu có vi phạm, ta sẽ tiến hành truy sát kẻ đó.
Trước những yêu cầu và số tiền kinh khủng mà hắn bỏ ra, Liễu Phu Nhân hoàn toàn sốc và bắt đầu hoài nghi thân phận của hắn. Trong đầu nàng lúc này ngổn ngang các câu hỏi: “Thiếu chủ là người như thế nào? Phải biết số tiền kia là không nhỏ! Đối với các tông môn lớn, đó là một tháng tài nguyên của toàn bộ nội môn đệ tử. Còn với các gia tộc lớn, không phải chỉ gia tộc lớn của Đế Quốc Thần Quang mới có thể có số tiền đó, mà đó cũng là tài nguyên trong ba năm của gia tộc đó! Còn về các cách làm mà ngài nêu ra, đó không phải một đứa trẻ tám tuổi có thể có... Không, có thể ngài ấy là thiên tài! Đúng vậy, chắc chắn là vậy! Chỉ có vậy ngài mới nghĩ ra cái gọi là ‘ngân hàng’ kia nhằm thao túng tài nguyên của cả thế giới này. Quả thật là tham vọng to lớn!”
Liễu Phu Nhân cưỡng ép tự mình bổ não thành công, nhưng không biết rằng Đế Tử hắn chỉ ngại việc lấy linh thạch ra sẽ dễ bị người khác chú ý, khiến hắn mắc phải các phiền phức mà một tên lười như hắn không muốn dây vào. Sau khi phân phó xong, Liễu Phu Nhân nhận số tiền và kế hoạch tương lai rồi lui đi. Hắn cũng đang tính hồi phủ chuẩn bị đi săn yêu xà để luyện (Vạn Độc Hộ Thể Công). Nhưng lúc này, ngay khi hắn vừa ngồi xuống xe ngựa...
“THIẾU CHỦ!… THIẾU CHỦ!… NHANH HỒI PHỦ! NGƯỜI ĐÓ TỚI RỒI!” Tên gia nhân hớt hải chạy tới thông báo với vẻ mặt vội vã tột độ, khiến hắn cũng giật mình vội hỏi: “AI!…”.
Nội dung này được tạo ra và bảo hộ bởi truyen.free, mong độc giả không sao chép trái phép.