(Đã dịch) Quang Huy Thần Đế - Chương 1: Đế Tử Hồi Quy.
Lúc này, toàn quân Thiên Vệ thành Phi Long đang gồng mình chống đỡ uy áp khủng khiếp từ ma thần Thi Chính.
Thi Chính vốn là một ma thần thời kỳ hồng hoang viễn cổ của Thanh Tâm đại lục. Chân thân hắn thực chất là một giao long, hóa hình từ một hắc thuồng luồng – kẻ phản bội lớn nhất của tộc thuồng luồng. Để đạt được sức mạnh hóa rồng thành thánh thú, Thi Chính bất chấp mọi thủ đoạn, kể cả tà đạo. Tính hắn cố chấp, càng khuyên can càng không nghe lời, thậm chí quay lại tấn công chính những người thân, vì cho rằng họ cản trở con đường thành thánh của mình. Từ đó, hắn trở thành ma thần tàn ác khét tiếng trong lịch sử Thanh Tâm đại lục.
“Á... á... á... ách!”
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, tất cả mọi người đang tập trung bỗng giật mình quay lại. Một người lính Thiên Vệ quân đang bị Thi Chính bóp cổ nhấc bổng lên. Khuôn mặt người lính méo mó vì đau đớn, trong khi tên ma thần chỉ nhoẻn miệng cười. Nụ cười đó, trong mắt tất cả mọi người, là biểu tượng của sự tà ác và uy hiếp tột cùng.
Người con gái, thoạt nhìn đã thấy dáng vẻ thủ lĩnh Thiên Vệ quân, cất tiếng:
“Thi Chính, ngươi đừng quá càn rỡ! Nếu Đế Tử có mặt ở đây, liệu ngươi còn dám giương oai chăng?” Vừa nói, nàng khẽ sờ thanh kiếm bên hông, như một cách trấn an nỗi kinh hãi trong lòng khi đối mặt với sức mạnh tà ác kinh khủng kia.
“Ngươi nghĩ chỉ với một nhân loại nhỏ bé như hắn mà có thể chống lại ta sao?” Nói rồi, hắn vận lực hút cạn khí huyết của người lính Thiên Vệ quân đang trong tay. Bỗng chốc, trời đất tối sầm, mây đen ùn ùn kéo đến, khí tức của tên ma thần theo đó mà càng lúc càng cường thịnh. Thấy vậy, cô gái vội rút kiếm ra khỏi vỏ. Ánh kiếm bạc lóe lên lạnh lẽo, nhằm thẳng cánh tay trái của tên ma thần mà phóng tới.
KENG!
Âm thanh chói tai đó chợt phá tan bầu không khí ngột ngạt. Cô gái hét lớn: “Thiên Vệ quân, theo bổn tướng xông lên! Dù có chết cũng phải lột được lớp da của tên khốn nạn này! Chúng ta tuy không mạnh bằng các quân đoàn khác, nhưng chúng ta đông hơn và có cách tác chiến đặc biệt! Theo ta, GIẾT!...”
“THEO HOA TƯỚNG QUÂN, ANH EM GIẾT CHẾT TÊN ÁC THẦN NÀY!... GIẾT!” Toàn bộ Thiên Vệ quân, gồm gần hai vạn binh sĩ, kết thành Bát Quái Trận Đồ và Tứ Tượng Trận Đồ. Từ tám hướng bốn phương, họ ồ ạt xông lên, tiến thẳng về quảng trường lớn của Phi Long thành.
Đúng lúc này, điều mà tên ma thần không lường trước được đã xảy ra. Người lính Thiên Vệ trên tay hắn, bằng chút khí huyết cuối cùng, vận linh lực của một linh tướng dồn hết vào đan điền. “Ta thà chết chứ không bao giờ làm năng lượng cho ngươi, tên ác ma!” Người đó gào lên, hai tay ghì chặt lấy tên ma thần.
ẦM! Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, sóng linh lực cuộn trào mang theo bụi mù mịt. Mọi người đều đứng sững. Thiên Vệ quân lòng đau như cắt, vì người anh em của họ vừa tự bạo để kéo dài thời gian cho họ.
“Trấn!” Tiếng hô đồng thanh vang dội. Bát Quái Trận Đồ và Tứ Tượng Trận Đồ theo đó mà giáng xuống, bao phủ lấy tên ma thần.
“ÁAAAAHHH!” Thi Chính gào thét, một luồng khí tức bùng phát xua tan mây mù cùng linh lực. Hắn rống lên đau đớn, bởi vừa thoát phong ấn đã phải hứng chịu đòn đánh trực diện, lại còn bị trận pháp trấn áp. Thế nhưng, hắn vẫn có thể bùng phát mạnh mẽ đến vậy, chứng tỏ khi xưa hắn mạnh đến mức nào, đến 50 vạn năm phong ấn vẫn không thể khiến hắn suy yếu đến độ dễ dàng đối phó.
Rắc! Rắc! Rắc!... Hai hư ảnh trận đồ bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên, ban đầu chỉ như vết kiếm nhỏ, nhưng nhanh chóng lan rộng không thể ngăn cản. Tiếp đó, là sự lung lay, rung lắc dữ dội từ hai hư ảnh trận đồ, rồi...
ẦM! Cả hai trận pháp sụp đổ trong chớp mắt, toàn bộ Thiên Vệ quân bị phản phệ lực lượng, ngã dạt xuống đất. Chỉ duy nhất nữ chỉ huy của họ còn cố gắng chống đỡ, nhưng mũi kiếm đã ghim sâu xuống đất mười phân.
Ma thần lấy lại sức, đạp mạnh, lao về phía Lê Thanh Hoa. Hắn dễ dàng nhấc bổng cô lên bằng một tay. Cô cố gắng mở mắt, nhưng trước mắt chỉ là tên ác ma với đôi đồng tử đỏ rực màu máu. Hắn cất giọng:
“Lê Thanh Hoa phải không? Ta biết ngươi từ bọn thi binh cảnh dương đã giải phóng ta. Ngươi nghĩ sao nếu giờ ta giết ngươi, liệu tên nhân loại kia có xuất hiện cứu ngươi không?” Rồi hắn ngửa mặt lên trời, cười lớn: “HAHAHAHAHA AAAA!”
Đúng lúc này, từ hướng đông nam, Thanh Hoa chợt thấy một tia sáng lóe lên, mỗi lúc một gần hơn. Một luồng ánh vàng xé ngang không gian, xua tan mây mù trên trời, giáng xuống kèm theo những trận lôi điện màu vàng chói mắt.
ẦM! ẦM! ẦM! Một hình bóng xuất hiện. Đó chính là người nàng hằng nhớ mong suốt một tháng qua: vị Đế Tử đã cứu nàng thuở nhỏ, đưa nàng vào Thiên Vệ quân, và cũng là người nàng yêu sâu sắc – Nguyễn Quang Huy, hay còn gọi là Quang Huy Đế Tử. Lúc này đây, dù anh đang đứng trước mặt nàng với vẻ mặt giận dữ, nhưng trong lòng nàng lại trào dâng một cảm giác an tâm lạ thường.
Với giọng nói đầy tức giận, Đế Tử cất tiếng: “Ta đếm đến ba, ngươi phải thả nàng ra! Nếu không, ta sẽ cho ngươi nếm thử thế nào là vị mặn của biển cả!” Vừa dứt lời, hắn bắt đầu đếm: “Ba!” *Ầm!* Một cú đấm đầy sức mạnh giáng thẳng vào mặt ma thần. Nhanh như cắt, hắn bế lấy cô gái. Đồng thời, hắn mặc niệm gọi hệ thống để kiểm tra cơ thể nàng.
“Tinh… tinh… tinh… Báo cáo ký chủ, Lê Thanh Hoa chỉ bị chấn thương nhẹ, cần tĩnh dưỡng vài ngày. Đã kiểm tra, sự sống của tên ma thần kia vẫn còn thoi thóp, đề nghị bổ đao diệt trừ hậu họa!” Một giọng nữ quyến rũ trả lời.
Hắn thầm mắng hệ thống, nhưng hệ thống lập tức đáp lại: “Mẹ ta có rất nhiều, tiêu biểu là người mà ký chủ đang ôm trong ngực.” Đến lúc này, hắn mới chợt nhận ra mình đã quên béng mất rằng hệ thống này do chính hắn tạo ra, vậy nên, việc hắn là bố của nó, còn những người phụ nữ kia là mẹ nó... chẳng phải là tự mình lấy đá đập chân mình sao?
Tên ma thần bị Đế Tử đánh bất ngờ, hoàn toàn không lường trước được sự “vô sỉ” của đối phương: vừa hô “đếm đến ba” thì đã là “Ba!” ngay tức thì. Hắn chỉ tay về phía Đế Tử, miệng còn thều thào vì mất sức do đòn đánh bất ngờ: “Ngươi đợi đó cho ta!” Dứt lời, hắn vận linh lực định bỏ chạy.
Sóng linh lực từ cảnh giới Linh Vương Thượng Cửu Trùng bùng phát, khiến cả tòa Phi Long thành rung lắc dữ dội. Đúng lúc này, một luồng linh lực kỳ lạ đột nhiên đổ ập vào người tên ma thần, khiến hắn lung lay, mất kiểm soát khả năng phi hành. Hắn hoảng sợ, vội ổn định thăng bằng, rồi quay lại. Không ngờ Đế Tử đã ở ngay sau lưng hắn từ lúc nào.
“Ngươi… ngươi! Sao ngươi lại có linh áp của Long tộc? Tại sao ngươi có thể kích phát áp chế huyết mạch của ta?!”
Đế Tử cười, chỉ tay vào Phi Long thành: “Ngươi quên rằng Phi Long thành này được dựng trên chính xương sống của Hoàng Thiên Long Vương ư? Năm xưa khi bị ngươi làm hại, ngài ấy đã dùng thân mình trấn áp ngươi dưới Táng Long Lĩnh rồi đó!” Vừa nói, hắn vừa rút ra từ giới chỉ một thanh đại kiếm màu đen. Thân kiếm tỏa ra sát khí khá nặng, nhưng lại được phong ấn một cách thô sơ bằng một lớp vải.
“Lấy vảy của Long Đế khi thay vảy làm vải phong ấn... Hoàng Thiên Long đúng là con cưng của Long Đế!”
Nói rồi, hắn gỡ tấm vải phong ấn ra khỏi thanh kiếm, chỉ mũi kiếm vào Thi Chính, cất giọng đầy thịnh nộ:
“Thôi, kết thúc cái công việc chết tiệt này đi, còn phải xử lý mớ hỗn độn do con giun kia gây ra nữa. Hừm, lúc nên nghiêm túc thì phải nghiêm túc rồi!” Vừa dứt lời, Tinh Vẫn Kiếm trong tay hắn chém xuống.
Bản quyền của đoạn văn này thuộc về truyen.free, đảm bảo việc lan tỏa những câu chuyện hay.