(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 98: . Rút lui.
“Cái gì? Có kẻ tấn công Hàng Châu ư?” Chu Đệ đang dùng bữa thì có thái giám hớt hải chạy vào báo. Cùng lúc ấy, Hàng Châu đã thất thủ.
“Bẩm hoàng thượng, đúng vậy, phi báo 800 dặm cấp tốc!” tên thái giám vã mồ hôi tột độ, cẩn trọng bẩm báo. Chu Đệ vốn tính cuồng bạo, lỡ lời một chút cũng có thể bị chém đầu như chơi.
“Kẻ nào to gan đến vậy, dám tấn công thiên triều thượng quốc! Đúng là chán sống rồi!” Chu Đệ cau mày, giận dữ nói.
“Cho triệu Chu Dị, Trương Hoành vào cung ngay lập tức!” Hắn phất tay ra lệnh rồi bỏ về thư phòng, không còn tâm trạng nào để ăn uống.
Mấy hôm trước vừa nhận tin thất trận ở An Nam, nay lại có tin Hàng Châu bị tấn công. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Từ sau chính biến Tĩnh Nan, Chu Đệ chưa từng bị khiêu khích đến mức này.
Nửa canh giờ sau, Chu Dị và Trương Hoành, hai thân tín đắc lực của Chu Đệ, đã có mặt trong cung. Không ai biết họ bàn bạc những gì, chỉ biết đến tận khuya, thư phòng vẫn còn sáng đèn. Ngay sáng hôm sau, Tề vương Chu Dị cầm hổ phù đến cấm vệ doanh, tập hợp binh mã, chuẩn bị điều động 10 vạn quân tiến về Hàng Châu. Cùng lúc đó, chiếu chỉ được truyền đi khắp nơi, yêu cầu các phủ thành trên đường phải tức tốc chuẩn bị nhân mã, lương thảo để tiếp ứng đại quân thảo phạt nghịch tặc.
…………..
Hàng Châu cách Nam Kinh hơn 200km. Nghe nói địch quân lên đến hơn mười vạn, nên muốn đánh bại chúng, ít nhất cũng phải tập hợp 15 vạn quân. Để tập hợp chừng ấy quân đội rồi hành quân đến đó, sẽ mất đến đôi ba tuần. Khoảng thời gian ấy quá dài, đủ để quân Vạn Xuân rút lui từ lâu rồi.
Thực tế, quân Vạn Xuân chỉ ở thành Hàng Châu ba ngày, cướp sạch mọi thứ có thể, sau đó đuổi hết dân chúng ra ngoài, rồi phóng hỏa đốt thành. Dưới ánh lửa sáng lòa, quân Vạn Xuân chia quân thành nhiều ngả, tiếp tục cướp phá các thành trấn, làng mạc xung quanh. Phương châm "lấy chiến nuôi chiến" được vận dụng một cách triệt để nhất. Quân Vạn Xuân thời gian này sướng như tiên, luôn có cơm ngon rượu tốt để ăn, thịt thà càng không thiếu. Bao nhiêu dê, bò, trâu, lợn trong vùng đều bị quân lính bắt đi cả. Mỗi ngày giết đến cả ngàn con, vậy mà vẫn còn rất nhiều. Đội gia súc theo sau đại quân đông đến hàng vạn.
Số lớn trâu bò được đưa lên thuyền vận về Thăng Long, số còn lại bị giết thịt cho anh em binh sĩ nếm thử món ăn mới. Dù sao cũng là thời đại nông nghiệp, không phải dân du mục, nên số lần ăn được thịt trâu, thịt bò đếm trên đầu ngón tay, có ngư��i cả đời cũng chưa từng được nếm qua. Con trâu, con bò đối với nông dân rất quan trọng, có câu "con trâu là đầu cơ nghiệp", chẳng ai tự ý đem cơ nghiệp ra thịt cả, trừ khi rơi vào tình cảnh cực chẳng đã.
Chỉ riêng món thịt trâu bò này thôi cũng đủ khiến binh lính khi về nước khoe khoang một thời gian dài, chưa kể đến vàng bạc, lụa là được phân phát sau đó. Một chuyến đến Hàng Châu đã khiến ai nấy đều giàu sụ. Phải nói là, Đại Minh rất rộng lớn, riêng vùng Hàng Châu – Chiết Giang đã không hề kém cạnh Đại Việt, thậm chí còn giàu có hơn nhiều lần. Nơi đây đất đai màu mỡ, lại có thương nhân từ khắp nơi tụ tập, là một trong những vùng giàu nhất Đại Minh.
Thành Hàng Châu cháy ròng rã ba ngày ba đêm không tắt. Dân chúng quanh vùng, đặc biệt là những người vốn sống trong thành, khóc cạn nước mắt, muốn cứu cũng không sao cứu nổi. Họ chỉ đành tiếc thương mà thở dài, rồi từng đoàn nạn dân dắt díu nhau ngược về Nam Kinh, mong được thiên tử trợ giúp.
Sau thành Hàng Châu, thành Hồ Châu và Gia Hưng cũng không thoát khỏi tay quân Vạn Xuân. Đây là vùng nổi tiếng về tơ lụa, giàu có bậc nhất, không cướp thì thật phí. Hai thành này không phải là thủ phủ của vùng như Hàng Châu, nên không có trọng binh đóng giữ, dễ dàng bị đánh bại. Quân Vạn Xuân lại thỏa sức cướp bóc một phen, lần này tơ lụa cùng thợ lành nghề nhiều đến mức chở hàng chục thuyền lớn cũng không hết.
Của cải vùng này quá nhiều, quân Vạn Xuân không thể vận chuyển hết, đành cắn răng chọn những thứ quý giá nhất như vàng bạc, sách quý và thợ thủ công mang đi trước. Số còn lại tùy ý tiêu dùng, không dùng được thì đốt phá cho sạch. Bởi lẽ, nếu để vùng này phát triển, đóng thuế nhiều cho Đại Minh, rồi vua Minh lại tuyển quân tiến đánh để lấy lại, thì đúng là mất nhiều hơn được.
Cứ thế trong vòng hai tuần, quân Vạn Xuân thỏa sức tàn phá vùng Chiết Giang mà không gặp phải sự chống đối kịch liệt nào từ phía người Minh. Một phần cũng vì quân Vạn Xuân không lạm sát, nhưng phần nhiều hơn là do quân Vạn Xuân quá tinh nhuệ. Người Minh tự biết dùng dao phay, cuốc sắt thì không thể chống lại nổi, chỉ có cấm quân từ kinh thành đến may ra mới làm được.
Đáng chú ý, trong thời gian này, rất nhiều thương gia, nhà quyền quý nhận thấy tình hình không ổn, lập tức thu gom tài sản, mang theo gia quyến bỏ trốn trước. Khổ nỗi, quân Vạn Xuân sớm đã rải hai vạn kỵ binh khắp vùng, chuyên bắt tráng đinh và phục kích các đoàn người giàu có này. Bởi vậy, mười người chạy trốn thì không thoát nổi một hai, đã thế còn tiền mất tật mang, khốn khổ vô cùng.
Hai tuần sau khi điên cuồng cướp bóc, trinh sát truyền tin về rằng đại quân nhà Minh đang cấp tốc hành quân tiến đến. Đại Hải lập tức ra lệnh thu quân, rút lui chiến lược.
Hắn mang quân đi không phải để liều chết với quân Minh, cớ sao phải đứng chờ địch đến? Bảy vạn đại quân lập tức lên thuyền rời đi. Hai vạn kỵ binh thì quay ngựa dọc theo Đại vận hà, tạt qua Tô Châu rồi đến Thượng Hải, lúc đó mới lên thuyền. Trên đường đi, chúng tranh thủ cướp phá, hủy diệt tiềm lực nhà Minh.
Trước khi rút đi, quân Vạn Xuân phá sạch đê điều, đập nước, khiến nước ngập lênh láng, nhấn chìm bao nhiêu hoa màu, nhà cửa. Thành trấn quanh vùng cũng bị phóng hỏa đốt sạch, hoa màu đồng ruộng cũng không tha. Đến khi quân Minh tiến tới, thấy khắp nơi tiêu điều xơ xác, nạn dân tràn lan, lòng đầy căm phẫn mà không biết trút vào đâu. Đến trăm năm sau, dân chúng Chiết Giang vẫn còn nhớ như in loạn “đoản mao” – ý chỉ cuộc càn quét của quân Vạn Xuân, những kẻ đầu tóc ngắn, khác hẳn người Minh.
Quân Vạn Xuân rút đi nhưng đám lính đánh thuê Oa khấu vẫn còn ham hố chưa chịu rút đi. Chúng vẫn tổ chức thành từng nhóm cướp bóc khắp vùng. Mỗi nhóm nhỏ chừng hơn trăm người, linh hoạt như cá chạch, quân Minh vừa xuất hiện là lập tức lên thuyền rút đi, không tài nào bắt nổi. Quân Minh ức chế vô cùng nhưng không làm gì nổi. Thủy quân Nam Kinh phải bảo vệ kinh thành, chưa thể cử quân đi đánh dẹp được.
Dọc theo Đại vận hà chịu đủ khổ từ lũ Oa khấu này, chúng cướp phá như vào chỗ không người, ra tay lại tàn nhẫn. Cướp bóc, giết chóc, hãm hiếp, không điều ác nào chúng không làm. Nam giới Đại Minh chết trong tay chúng lên đến hàng ngàn hàng vạn ngư���i, số lượng phụ nữ bị chúng xâm hại càng không biết bao nhiêu mà kể. Chính nhờ có lũ Oa khấu này, quân Vạn Xuân cướp bóc còn được xem là có nhân nghĩa hơn nhiều.
………..
Trái với không khí náo nhiệt, đánh giết liên miên đang diễn ra trên đất Đại Minh, không khí đất Việt lại yên bình đến lạ thường. Quân Minh thất trận đầu hàng, đất nước sạch bóng quân thù. Chiêm Thành bị đánh tan, tạm thời chưa thể gượng dậy nổi, biên giới phía Nam yên ả. Các nước Vạn Tượng, Ai Lao không dám nhúc nhích, các động phía Bắc cũng yên ổn. Có thể nói, trong vòng trăm năm trở lại đây, đây là thời gian yên bình nhất trên đất Việt.
Họ Hồ mất ngôi, họ Trần ẩn dật. Các thế tộc, cường hào lớn đều im hơi lặng tiếng chờ thời, dù nhiều kẻ có ý muốn làm loạn, tự lập làm vua như thời loạn Mười hai sứ quân. Nhưng họ nhanh chóng bị gia đình, họ hàng khuyên ngăn... Bởi tình thế bây giờ đã khác xa khi đó, kẻ nào dại dột làm chim đầu đàn chắc chắn sẽ rước họa diệt thân, lúc đó tru di tam tộc còn là nhẹ.
Thiên hạ có câu, nước không thể một ngày không có vua, nhưng nước Việt bây giờ lại đang vô chủ thật. Ít nhất thì quốc chủ Vạn Xuân chưa chính thức lên ngôi ở bất kỳ nơi nào, dù là Vạn Xuân hay Đại Việt. Dẫu vậy, tất cả mọi người, từ già trẻ gái trai, bình dân hay thế tộc, đều biết nước Nam đã có chủ, chỉ là chưa công khai xưng đế mà thôi. Chục vạn đại quân không phải làm cảnh, chưa kể đến hàng chục vạn tráng đinh khác sẵn sàng hưởng ứng đi theo. Thanh thế của “quân áo đen” rành rành trước mắt, tù binh quân Minh càng không dám nói dối, đầu của tướng tá quân Minh còn đang được hong khô trước bến Đông Bộ Đầu. Tất cả những thứ đó đều đang nhắc nhở những kẻ có ý đồ: hãy cẩn thận, tự xét xem mình có mạnh hơn mấy chục vạn quân Minh hay không, rồi hẵng hành động, bằng không…
Vũ Đại Hải mang quân giong thuyền tiến lên phương Bắc nhưng việc ở phương Nam cũng không hề bị bỏ bê. Tại đất cũ Vạn Xuân như Tân Đảo, Minh Châu, mọi hoạt động vẫn diễn ra như thường ngày. Sản xuất vẫn sản xuất, huấn luyện cũng không dừng lại, tình trạng chiến tranh đã được chấm dứt. Các xưởng thủ công, thương nhân hoạt động bình thường trở lại, không còn phải cấp tập gom góp vật tư chiến tranh theo lệnh nhà nước. Các xưởng chuyển sang sản xuất nông cụ, hàng ngày đều có thuyền đến nhận rồi trở về đất liền để phục vụ công cuộc tái thiết và khai hoang.
Tại Đại Việt – Đại Ngu, mọi thứ lại thay đổi từng ngày. Quân áo đen tập trung ở Thăng Long nay đã phân tán về các lộ cùng với quan lại từ Tân Đảo, Minh Châu, thiết lập lại bộ máy nhà nước, ổn định cuộc sống nhân dân. Hơn 5000 thiết kỵ được chia thành từng đại đội, thường xuyên tuần tiễu, tiêu trừ mọi toán thổ phỉ trên đất Việt. Kẻ nào ngoan ngoãn quy hàng thì còn được tha, bằng không sẽ bị đồ sát không tha một ai, đến gà chó cũng không còn. Với 5000 thiết kỵ thường xuyên qua lại, cường hào, ác bá không còn dám sách nhiễu, lợi dụng cơ hội làm loạn vơ vét. Tất cả đều ngoan như cún, các thế tộc lớn như Lê, Dương, Trần cũng im hơi lặng tiếng, tự lượng sức mình.
Những kẻ nào từng theo quân Minh thì bị tịch thu gia sản, nhà cửa, ruộng đất, cả nhà bị bắt giữ và chuẩn bị đưa lên thuyền đi khai hoang phương Nam. Nạn dân cũng được tổ chức lại: ai mong muốn về quê thì được phép về, không muốn về thì đi khai hoang, dù sao đất đai thời đó còn rất rộng. Đại Hải lại rất tích cực đưa dân vào Nam mở cõi. Nơi đó địa hình bằng phẳng, đất đai phì nhiêu, sản vật phong phú, vô cùng thích hợp để đưa dân vào khai hoang, xây làng lập ấp. Việc đưa đông đảo dân Việt vào cũng nhằm mục đích chiếm đất, khẳng định chủ quyền của Vạn Xuân. Còn dân bản xứ, nếu thuận theo và hòa nhập cộng đồng thì tốt, bằng không thì tùy ý di dời, bởi dù sao nơi đó cũng sẽ trở thành đất Việt.
Tác phẩm chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ.