(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 84: . Giáp lá cà.
“LAO CHUẨN BỊ! NÉM!” Đại đội trưởng gầm lên, cây lao trong tay ông ta cũng vút đi, phóng thẳng vào đội hình quân Minh đang tiến tới. Cùng lúc đó, hàng ngàn, hàng vạn cây lao khác cũng từ trận hình quân Vạn Xuân bay vút lên.
Từng rừng lao tới tấp bay đến, tạo nên áp lực như núi đè. Quân Minh vừa chịu thiệt hại nặng nề bởi súng đạn, giờ lại đối mặt với trận lao như mưa, khốn khổ vô cùng. Mặc dù uy lực không bằng đạn súng, nhưng lao lại mạnh mẽ hơn tên rất nhiều lần; ngay cả khiên có đỡ được thì cũng bị vướng víu, mất đi sự linh hoạt. Khoảng cách chỉ vỏn vẹn hai mươi mét mà sao cứ như hai trăm, hai ngàn mét vậy, mỗi bước áp sát đội hình Vạn Xuân càng trở nên khó khăn gấp bội.
Lao bay vun vút, dễ dàng xuyên thủng lớp giáp da mỏng manh, đoạt mạng tên lính Minh. Ngay cả những tên lính mặc giáp sắt cũng khó thoát, trừ phi là loại giáp cực dày, nếu không thì cũng đành nộp mạng như thường. Kể cả khi không bị lao xuyên qua mà chết, chỉ cần bị lao đâm trúng với lực mạnh cũng đã vô cùng đau đớn. Một tên lính Minh giơ khiên ra đỡ, ngọn lao xé toang lớp gỗ, xuyên thủng vào sâu; may mắn thay nó bị cản lại, khiến hắn cứ ngỡ mình đã bỏ mạng tại đây rồi.
Đợt lao vừa qua đi, quân Minh lại khựng lại. Không ai đếm xuể số người đã ngã xuống, chỉ thấy mặt đất khắp nơi là thi thể nằm ngổn ngang.
“MAU XÔNG LÊN! VÀO GIỮA ĐÁM NAM MAN! ĐỨNG ĐẤY CHỜ CHẾT HẾT SAO LŨ NGU NÀY!” Tên bách phu trưởng gi�� cao tấm khiên, phía trên còn cắm chi chít mấy mũi lao, gào thét. "Cha mẹ ơi, thủ đoạn của đám nam man này thật trùng trùng điệp điệp, đến thiên binh cũng khó lòng chống đỡ. Phải nhanh chóng áp sát mà giao chiến, nếu không sẽ chết oan uổng!"
Quân Minh bất chấp tất cả, giẫm lên cả đồng đội mà xung phong, chỉ mong sao áp sát được quân Vạn Xuân.
“ANH EM CHUẨN BỊ! ĐỨNG VỮNG! CHUẨN BỊ VA CHẠM!” Viên sĩ quan gầm lên.
“SÁTTTTTTTT” quân Minh hò hét lao đến.
“GIẾTTTTTTTTT” quân Vạn Xuân cũng chẳng hề yếu thế, ra sức hò hét.
“ẦMMMM!” Hai khối quân va vào nhau, tạo ra tiếng động chát chúa rung trời.
“GIẾT SẠCH GIẶC NGÔ!”
“SÁT QUANG NAM MAN!”
Kẻ thù gặp mặt, mắt đỏ ngầu, vừa chạm trán là chém giết không ngừng tay. Binh lính hàng đầu đầu óc choáng váng bởi cú va chạm kinh hoàng, cánh tay đỡ khiên nhức mỏi rã rời. Quân Minh cũng chẳng khá hơn là bao. Không kịp để họ lấy lại sức, đồng đội phía sau đã lao vào tham chiến. Đao quang, kiếm ảnh lấp loáng, máu tươi nhuộm đỏ trời đất.
“ỔN ĐỊNH TRẬN HÌNH! KHÔNG ĐỂ QUÂN NGÔ CH��C THỦNG!” Tiếng hiệu lệnh vang lên không ngớt.
“GIẾT SẠCH NAM MAN! GIẾT!”
Một người lính Vạn Xuân vừa chém đứt cổ tên lính Minh đối diện, máu tươi phun ra như suối, ướt đẫm mặt hắn. Thứ máu tanh nồng còn ấm này thậm chí bắn cả vào miệng, tanh nồng, mằn mặn. Đúng lúc này, một ngọn giáo lao ra, nhằm thẳng mặt hắn mà đến. Hắn biết mình xong đời rồi.
“Choeng!” Một lưỡi đao chém bật ra, cản lại ngọn giáo, cứu người lính Vạn Xuân trong gang tấc.
“Muốn chết à? Đừng phân tâm!” Đội trưởng bên cạnh gầm lên, vừa nói vừa đẩy mạnh khiên, hất văng tên lính Minh vừa lao tới.
“Vâng, em…” Người lính vừa đáp lời.
“Phập! Á!” Một mũi tên từ đâu bay đến, cắm phập vào mặt người lính trẻ. Cơn đau bất chợt ập đến khiến hắn không thể chịu đựng nổi, máu tươi tí tách tuôn ra, người lính ôm mặt ngã xuống.
Hắn vừa ngã, một người lính khác đã lập tức nhảy lên thay thế, vung đao chém tên lính Minh đang tiến tới, quyết không để đội hình bị thủng. Khắp chiến trường là cảnh hò hét chém giết, lính Minh, lính Vạn Xu��n ngã xuống không ngớt. Thi thể và thương binh nằm la liệt khắp đất, cản trở bước tiến của cả hai quân.
“LỰU ĐẠN! LỰU ĐẠN!” Một người lính Vạn Xuân tay cầm quả lựu đạn lớn, to bằng cái bát ăn cơm, vừa lấy đà vừa hét. Binh lính xung quanh vội tản ra, nhường đường cho y ném.
“Phiu!” Viên lựu đạn nặng trịch được ném ra, bay thẳng vào giữa trận quân Minh.
Một tên lính Minh giơ khiên, đỡ được một vật thể lạ, không biết là thứ gì, bên ngoài có sợi dây cháy chậm đang xèo xèo. Nhìn vật thể lạ màu đen đáng ngờ kia, hắn biết đại sự không ổn, vội giơ khiên lên trước mặt thì “ẦM!”
Một tiếng nổ chát chúa vang lên, quả lựu đạn nổ tung tóe, hất tung mấy tên lính đứng quanh. Những mảnh sắt vụn theo sức nổ bắn ra tứ phía, găm thẳng vào thân thể lính Minh như những viên đạn. Quân Minh đứng quá dày đặc, chỉ cần một quả lựu đạn đã khiến hàng chục người đổ gục, nếu không chết cũng mất tay mất chân. Mấy tên đứng xa hơn bị mảnh sắt văng tới, xuyên thủng người, ngã lăn ra đất, gào thét thảm thiết vô cùng.
Nhưng lựu đạn đâu chỉ có một quả. Từ trận địa Vạn Xuân, hàng trăm hàng ngàn quả lựu đạn được ném ra, cứ nhằm vào nơi quân Minh đứng dày đặc mà ném tới tấp. Tiếng nổ ầm ầm vang lên liên hồi, long trời lở đất, không kém gì tiếng thần công.
Có tên lính Minh chứng kiến thảm cảnh của đồng đội, thấy lựu đạn vừa bay đến chưa kịp nổ, vội chạy đến nhặt lên định ném trả lại thì “ẦM!” Nhưng hắn đã đến quá muộn, lựu đạn nổ ngay trên tay hắn, khiến nửa thân trên của hắn tan biến, chỉ còn lại cơn mưa máu thịt cùng mảnh vụn nội tạng văng tung tóe.
Lại có người lính Vạn Xuân chuyên ném lựu, vừa nhận quả lựu đạn đã rút chốt, chưa kịp ném thì “Phập!” Một mũi tên lạc bắn xuyên thủng cánh tay hắn, lựu đạn rơi ngay xuống đất. “Không ổn rồi!” Binh lính xung quanh nhìn thấy lựu đạn rơi dưới chân mình, thất kinh, mắt tràn ngập tuyệt vọng. Họ quá hiểu uy lực của thứ này, và tin rằng chắc chắn sẽ bỏ mạng tại đây hôm nay.
Bỗng, người lính ném lựu trúng tên khi nãy vội vàng lao đến, nằm úp sấp lên quả lựu đạn, dùng thân mình che chắn. “ẦM!” Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hất văng thân người lính lên. Tấm giáp sắt hắn mặc vỡ nát, thủng một lỗ to hoác, nội tạng trào ra ngoài, máu tươi nhuộm đỏ đất. Hắn đã dùng hết sức lực cuối cùng để cứu đồng đội. Nhờ thân xác cùng tấm giáp sắt của hắn, sức sát thương của quả lựu đạn bị giảm thiểu đến mức thấp nhất.
Binh lính xung quanh thấy cảnh tượng đó, nước mắt tuôn rơi. Vừa mừng vì thoát chết, vừa cảm kích trước sự hy sinh của người lính đáng lẽ không phải chết hôm nay. Họ điên cuồng hét lên, trút hết cảm xúc dồn nén trong lòng.
“GIẾT! GIẾT SẠCH GIẶC NGÔ!” Họ lao vào lăn xả, chém giết không ngừng, như để không phụ lòng người đồng đội đã hy sinh.
Trận giáp lá cà càng lúc càng ác liệt, càng lúc càng đẫm máu. Quân Minh đông đảo, hung hãn, thẳng tiến không lùi. Quân Vạn Xuân tinh nhuệ, quyết tử, được trang bị tốt cùng vô vàn vũ khí bí mật.
Đại bác nổ vang vọng trời đất, đạn sắt, mưa tên trút xuống hết đợt này đến đợt khác. Không khí tràn ngập khói thuốc súng. Đại pháo quân Minh tuy đã bị phá hủy gần hết nhưng vẫn còn đôi ba khẩu, mang đến tổn thất không nhỏ cho quân Vạn Xuân. Một viên đạn bay đến dễ dàng cướp đi sinh mạng cả chục người, dù giáp có dày đến mấy cũng không chống đỡ nổi. Pháo binh Vạn Xuân thì càng kinh hoàng hơn, khi quân Vạn Xuân đã dùng đến đạn nổ. Mỗi viên bay qua là cả một vùng đất bị san bằng, khắp nơi chỉ còn lại tay chân cụt cùng những thi thể nát bươm; quân Minh chết không đếm xuể.
Hai bên bất chấp tổn thất mà lao vào lăn xả, chém giết. Người này ngã xuống, người khác lập tức lên thay; hết tên hết đạn thì vung đao lên mà chiến đấu. Máu tươi tưới đẫm mặt đất, khiến đất khô cằn nay hóa thành sình lầy. Cảnh tượng thảm khốc không sao tả xiết.
Bên phía kỵ binh, cuộc chiến lại diễn ra một cách khác, gần như nghiêng hẳn về một bên chém giết. Quân Minh hung hãn không sợ chết, nhưng quân kỵ Vạn Xuân lại quá tinh nhuệ, không giao chiến trực diện mà chỉ dùng chiến thuật bắn tỉa, gây ra không ít tổn thất cho quân Minh. Quân Minh không phải không có kỵ binh cung thủ, nhưng tầm bắn của cung lại kém xa cung của Vạn Xuân. Hễ có kỵ binh Minh nào vừa giương cung là y như rằng được "chăm sóc đặc biệt": hàng chục mũi tên bay đến, chết không toàn thây, thân thể bị tên găm kín như lông nhím.
Quân tâm dao động, tướng Minh Liễu Thăng cũng biết tình thế đã không ổn. Thu quân thì hắn không cam lòng, nhưng không thu thì sớm muộn cũng bị diệt sạch. Mà nếu thu quân, liệu có thoát khỏi số phận đó không? Thở dài, Liễu Thăng đành hạ lệnh thu quân. Còn giữ được bao nhiêu thì giữ, hắn cũng đã tận lực rồi.
Tiếng tù và “Tù tuuu… Tù tuuuu” vang lên liên hồi, kỵ binh quân Minh như được đại xá, vội vã quay ngựa lại mà chạy thục mạng. Đánh từ nãy đến giờ, kỵ binh nam man chưa chết được bao nhiêu mà quân mình lại tổn thất quá nặng. Khắp năm dặm đường phía sau, xác người, xác ngựa nằm la liệt, hầu hết đều là lính Minh. Chịu sao nổi một trận chiến như vậy!
“HAAAAAA! QUÂN NGÔ RÚT CHẠY! GIẾT!!!!!!!” “GIẾT!!!!!!!” “DIỆT SẠCH GIẶC NGÔ!” Tiếng hô vang dội liên hồi. Quân kỵ Vạn Xuân thu cung, rút đao rồi xông đến. Trận kỵ chiến này đã đến hồi kết, giờ là lúc tận diệt quân địch, mở rộng chiến quả.
Khung cảnh giờ đã hoàn toàn đảo ngược: quân Minh là kẻ tháo chạy, còn quân Vạn Xuân là người truy đuổi. Từ bốn phương tám hướng, quân Vạn Xuân vung đao lao thẳng vào đội hình tháo chạy của kỵ binh quân Minh. Những lưỡi đao dài sắc lạnh, dưới ánh mặt trời càng trở nên rợn người. Thấy cảnh đó, quân Minh càng thêm thất kinh, nào dám ham chiến, chỉ còn biết thúc ngựa chạy bán sống bán chết. Những con ngựa vốn đã mệt mỏi vì chạy lâu, giờ thở phì phò, không ít con đã rơm rớm máu ở khóe miệng.
“CHẾT!” Một kỵ binh Vạn Xuân phi ngựa lướt qua, lưỡi đao vung lên theo gió, nhẹ nhàng hất văng đầu tên lính Minh bên cạnh, máu tươi phun vọt lên trời. Con ngựa vẫn vô tri chở cái xác không đầu chạy thêm một đoạn nữa mới khựng lại. Xác lính Minh lảo đảo, rồi lăn đùng xuống khỏi lưng ngựa. Xa xa, cái đầu của tên lính Minh vẫn còn chút tri giác cuối cùng, chứng kiến tất cả với sự tuyệt vọng và không cam lòng… rồi chìm vào màn đêm vĩnh cửu.
Quân kỵ Vạn Xuân lướt đi như gió, càng đánh càng hăng máu. Lính Minh kẻ bị chặt đầu, người bị chém ngang lưng, chết không toàn thây, hoàn toàn tan tác, chẳng còn hình dáng đội hình. Giờ đây, dù Liễu Thăng có muốn tổ chức phản công cũng không thể, không còn ai dám chiến đấu nữa. Tất cả chỉ mong nhanh chóng thoát khỏi đám tử thần này, không ít kẻ đã vứt bỏ vũ khí, binh giáp để thân nhẹ hơn, chạy nhanh hơn… nhưng tất cả chỉ là vô ích mà thôi.
Khi nãy quân Vạn Xuân cố tình lui lại hơn năm dặm, để tách khỏi đại quân Minh, nên giờ có thêm nhiều thời gian để săn giết. Chẳng biết đến khi trở về, kỵ binh quân Minh còn lại được bao nhiêu người.
Bản văn bạn vừa đọc thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nơi giá trị của từng câu chữ được nâng niu.