Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 81: . Ác chiến.

"Đại soái, quân Nam Man đã ở phía trước, chúng ta sẽ làm gì đây ạ?" Trương Phụ cưỡi ngựa lại gần hỏi.

"Hừm, quân Nam Man được trang bị tốt hơn ta nghĩ." Mộc Thạnh vừa nói vừa quan sát đội hình quân Vạn Xuân phía trước. Cờ đỏ sao vàng bay phấp phới, bảy vạn quân ai nấy đều được trang bị giáp sắt. Phần lớn mặc giáp đinh tán, nhưng cũng không ít binh sĩ khoác giáp vảy, giáp tấm, đầu đội mũ sắt rộng vành, trông rất tinh nhuệ. Giữa cái nắng như cháy da cháy thịt mà hàng ngũ vẫn nghiêm chỉnh, đúng là đối thủ khó nhằn đây.

"Quân địch tinh nhuệ, lại có sự chuẩn bị trước, nếu tấn công vội vã sẽ bất lợi cho đại quân. Tuy nhiên, quân ta đông gấp ba lần địch, tấn công ồ ạt sẽ nắm chắc phần thắng. Tiêu diệt gọn quân Nam Man này, quân Thuận Hóa phía sau sẽ không kịp đến hội quân, mà ngay cả khi chúng tới, ta vẫn còn đủ sức để tiêu diệt."

"Đại soái nói phải, với ưu thế tuyệt đối về binh lực, đánh bại bảy vạn quân Nam Man này chẳng có gì khó khăn. Huống hồ, bọn chúng cũng không có tượng binh, thứ vũ khí nguy hiểm nhất trên đất Nam Man." Liễu Thăng tiếp lời.

"Đúng vậy, đây là thời cơ tốt để tiêu diệt đám Nam Man này. Không thể chờ đợi lâu, kẻo lưỡng đầu thụ địch. Thời tiết xứ này cũng quá nóng, càng đợi lâu càng có hại cho đại quân, binh lính sẽ sinh bệnh hết." Lý Bân cũng nói.

"Được rồi. Truyền lệnh, đại quân chỉnh đốn, sau một nén nhang sẽ tiến đánh Nam Man. Mang hỏa pháo lên trước trận địa, phải để đám giặc Man này nếm mùi lợi hại của đại quân ta!" Mộc Thạnh nói với vị phó tướng bên cạnh.

"Liễu Thăng tướng quân, nghe lệnh!" "Có thuộc hạ!" "Ngươi chỉ huy kỵ binh, kìm chân kỵ binh Nam Man, tìm cơ hội đánh chọc sườn giặc." "Rõ!"

"Trương Phụ tướng quân, nghe lệnh!" "Có thuộc hạ!" "Ngươi chỉ huy cánh trái, cố gắng phá vỡ đội hình Nam Man." "Rõ!"

"Vương Thông, nghe lệnh!" "Có thuộc hạ!" "Ngươi chỉ huy cánh phải, đánh tan quân giặc cánh phải, hội hợp với Trương Phụ tướng quân, tìm cách vây kín quân Nam Man." "Rõ!"

"Lý Bân, nghe lệnh!" "Có thuộc hạ!" "Ngươi thống lĩnh hậu quân, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào xảy ra, đề phòng quân Thuận Hóa đánh úp." "Rõ!"

"Ta sẽ trực tiếp chỉ huy trung quân, đánh trực diện Nam Man, tạo điều kiện để các tướng có thể bao vây giặc. Tất cả rõ chưa?" "Đã rõ!" Chúng tướng lĩnh đồng thanh hô lớn.

"Tốt lắm, thổi kèn lệnh, đại quân xuất phát. Quyết diệt sạch Nam Man!" "Quyết diệt sạch Nam Man!"

TÙNG TÙNG TÙNG KENG KENG KENG

Kèn trống từ phía quân Minh nổi lên rộn rã từng hồi. Binh lính nắm chặt vũ khí trong tay, chầm chậm nện bước tiến về phía trước.

ẦM ẦM.

Hai mươi vạn con người cùng lúc nện bước, mặt đất như muốn nứt vỡ ra, bụi cát bay mù mịt. Đất dưới chân ầm ầm rung chuyển. Cách đó hai kilomet, quân Vạn Xuân cũng cảm nhận rõ rệt.

"Mẹ, đông thế này, giết bao giờ mới hết!" Một lính chính quy mồ hôi nhễ nhại, mắt đăm đăm nhìn vào đoàn quân Minh đang tiến đến.

"Ai kêu mày giết hết làm gì, đánh tan chúng nó là được. Đâu phải lợn mà đòi giết sạch. Kể cả lợn, giết hai mươi vạn con thì đến sáng hôm sau cũng chẳng xong." Một người lính khác nói, khẩn trương nắm chặt vũ khí.

"Nói đến mổ lợn, trước nhà em mổ lợn, có một con thôi mà phải bốn người mới xong, mất mấy tiếng liền. Được cái lòng lợn ngon tuyệt vời." Một người lính trẻ hơn xen vào.

"Đang đánh nhau mày lại kể chuyện lòng lợn làm bọn tao thèm chết đi được. Đánh xong trận này, bao giờ về nhà phải bảo u ở nhà thịt con lợn béo nhất, ăn cho đã miệng." Một người lính khác nói.

Quân Minh đông đảo làm binh lính khẩn trương, nhưng chưa đến mức sợ hãi tột độ. Họ đều là lính chiến, đã trải qua bao năm huấn luyện và nhiều trận mạc, có gì phải sợ hãi. Lính Minh đông thì đông đấy, nhưng có là gì đâu. Họ chiến đấu vì đất tổ, thà chết cũng phải chiến đấu. Huống hồ, thống lĩnh bọn họ, vua Vạn Xuân, vị tướng quân bách chiến bách thắng Vũ Đại Hải, chưa từng thua bất cứ trận nào trong cuộc đời binh nghiệp. Có tướng quân lãnh đạo, họ càng không phải lo gì cả.

Nói về Vũ Đại Hải, tuy đã gửi chiến thư cho Mộc Thạnh tự xưng là hoàng đế Vạn Xuân, thiên tử phương Nam, nhưng thực ra ông vẫn chưa xưng đế. Nhân dân và binh lính chỉ ngầm hiểu điều đó, và dĩ nhiên, tất cả đều đồng tình. Không ai phản đối người đã cứu họ khỏi cơn cơ cực, mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cả.

"Mạc Vũ, thống lĩnh kỵ binh, bám trụ kỵ binh giặc. Nếu có thể, một trận đánh tan chúng, sau đó tập kích sườn quân Minh." Đại Hải ngồi trên lưng ngựa ra lệnh. "Rõ!"

"Còn các tướng khác, về các đơn vị của mình, trực tiếp chỉ huy tác chiến theo kế hoạch cũ, đánh một trận đại phá quân Minh!" "RÕ!" Chúng tướng lĩnh nhận lệnh rồi lập tức ra đi.

Phía sau, pháo thủ đã vào vị trí, nạp đạn, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào.

Đại Hải cưỡi ngựa chạy đến trước trận.

"Hỡi ba quân binh sĩ! Xưa kia tiên hiền nước Việt ta đã dạy rằng: "Sông núi nước Nam vua Nam ở / Rành rành định phận tại sách trời." Đất phương Nam do người phương Nam làm chủ! Nay bọn giặc Minh tham lam, nhân cơ hội chính sự trong nước phiền hà mà mang quân sang xâm phạm. Chúng mưu chiếm nước Nam, biến thành châu huyện như các triều đại trước. Bọn giặc tham lam mưu tính diệt sạch các dân tộc khác, bá chủ thiên hạ! Anh em ta, những người con đất Việt, những người con Vạn Xuân, có để cho chúng làm được hay không?" Đại Hải vừa đi vừa nói lớn, giọng như chuông đồng. Tuy không thể khiến tất cả nghe rõ, nhưng những binh lính ở hàng đầu nghe rõ mồn một.

"KHÔNG!" Tiếng hô như sấm dậy.

"Ta cũng không thể để như vậy được! Nay tập hợp các anh em, có người Việt, người Mông Cổ, Nữ Chân, Tân Đảo, Minh Châu... cùng quyết một trận sống mái, đập tan mưu đồ bá chủ của bọn Minh, giữ yên cương thổ. Quét sạch ngoại xâm, xây dựng một đất nước Vạn Xuân hùng cường như giấc mơ của các bậc tiền bối. Anh em có sẵn sàng chung tay với ta không?"

"SẴN SÀNG!"

"Tốt lắm, xin nhờ cậy tất cả vào anh em! VẠN XUÂN VẠN TUẾ!"

"VẠN XUÂN VẠN TUẾEEE!" Binh lính điên cuồng hò hét, va đập vũ khí vào khiên sắt. Những binh lính ở xa không nghe rõ lời Đại Hải nói cũng bị không khí cuồng nhiệt lây lan mà điên cuồng hét lớn. Tiếng hô vang vọng đến chín tầng trời. Đàn chim ăn xác trên cao sợ hãi bay dạt ra, quân Minh đang hùng hổ tiến tới cũng phải nao lòng.

"Nổi trống trận!" Đại Hải hét lớn.

"TÙNG TÙNG TÙNG TÙNG"

"TUUUUUUUUUU TUUUUUU TUUUUUUUU"

"Đi đều! Bước!" Tiếng trống trận vừa vang lên, các sĩ quan chỉ huy lập tức hạ lệnh. Cùng một lúc, hàng vạn binh lính Vạn Xuân khởi bước, tiến đều về phía trước. Thanh thế rầm rộ không kém gì Minh quân, do đi đều nhịp còn phần nào vượt trội hơn.

Hai đội quân dần dần áp sát nhau, một bên đen, một bên đỏ. Đen là quân Vạn Xuân, còn đỏ là quân Minh. Quân Minh vốn xuất phát từ khởi nghĩa Khăn Đỏ nên rất chuộng màu đỏ, bởi vậy binh sĩ thường sẽ mặc quần áo màu đỏ. Còn quân Vạn Xuân lại dùng màu đen, đen kịt, một màu sắc có sức trấn nhiếp mạnh mẽ, trông như âm binh từ địa ngục hiện ra, khiến kẻ thù phải khiếp sợ. Thiên binh thiên tướng có thể khiến người ta kính nể nhưng sợ hãi thì chưa chắc; còn âm binh thì khác. Âm binh xuất hiện nghĩa là có chết chóc, là cái chết của kẻ thù. Họ là chủ nhân của địa ngục, sẽ mang đến tai họa, chết chóc cho kẻ thù dám chống lại. Nói thế thôi chứ thực ra do Đại Hải thích màu đen vì trông ngầu, dễ nhuộm, giá thành rẻ, lại bền và không dễ bẩn.

"Địch đã vào tầm bắn!" Trên đài quan sát cao, người lính bỏ ống nhòm xuống và hét lớn.

"Đã rõ!"

"Pháo binh chuẩn bị sẵn sàng!"

"Hừm, đợi một chút. Đợi pháo của quân Minh kéo đến, vào tầm bắn hiệu quả thì tập trung hỏa lực, tiêu diệt sạch pháo của quân Minh!" Đại Hải hạ lệnh.

Pháo quân Vạn Xuân có tầm bắn xa hơn nên khi hai quân còn cách nhau hơn một kilomet, quân Minh đã vào tầm bắn. Nhưng bắn lúc này ngoài việc diệt một bộ phận sinh lực địch ra thì không có gì đáng kể. Đợi thêm chút nữa, khi pháo của quân Minh được kéo đến gần hơn thì tiêu diệt một mẻ, như thế quân Vạn Xuân sẽ giảm thiểu phần nào tổn thất do pháo địch gây ra.

Mấy phút trôi qua, không khí càng ngày càng nặng nề, hai đội quân vẫn đang rầm rầm tiến lại gần. Phía quân Minh, dân phu vất vả đẩy xe pháo ra trận. Dù có trâu, ngựa kéo nhưng pháo dã chiến của quân Minh thực sự quá nặng. Pháo của hầu hết các nước trên thế giới lúc này đều như vậy, chủ yếu do công nghệ luyện kim còn chưa thực sự hoàn thiện. Nếu làm pháo nhẹ, mỏng vỏ quá thì dễ nứt vỡ, bắn cũng không được xa, sức công phá cũng kém đi. Dĩ nhiên, pháo của Vạn Xuân là một ngoại lệ.

"Pháo binh địch đã vào tầm bắn hiệu quả nhất! Bảy trăm mét về phía Nam, góc năm mươi độ!" Trên tháp canh, người lính lại một lần nữa hét lớn. Bên cạnh anh ta cũng có vài đồng đội tập trung quan sát, ghi chép tính góc bắn.

"Điều chỉnh góc pháo, nhanh lên!"

Pháo thủ xung quanh lập tức khệ nệ điều chỉnh. Pháo nặng mà ra, chỉ một chút độ thôi cũng rất khó khăn, không thể dễ dàng và tiện lợi như pháo hiện đại được.

"SẴN SÀNG!"

"BẮN!"

ẦM ẦM ẦM!

Cả trăm khẩu pháo quân Vạn Xuân đồng loạt lên tiếng, thanh thế to lớn, tiếng ầm vang đến chục dặm xung quanh đều nghe rõ. Đạn pháo bay ra khỏi nòng với tốc độ rất cao, xé gió lao về phía quân Minh, nhanh đến mức không nhìn rõ tàn ảnh.

"Nam Man sao bắn sớm thế nhỉ?" Mấy tên lính Minh lầm bầm. Không để chúng đợi lâu, câu trả lời lập tức đến.

"ẦM ẦM ẦM!" Đạn pháo như cơn mưa đá, trút dữ dội xuống đầu lính Minh. Khắp nơi người chết ngựa đổ, trâu bò kéo pháo giật nảy mình, lồng lên húc văng dân phu bên cạnh. Chúng điên cuồng muốn tìm chỗ chạy nhưng bị cột chặt không sao thoát nổi, mũi thở phì phò.

Đợt pháo đầu tiên chưa vào giữa đội hình pháo của quân Minh, vẫn hơi lệch về phía trước. Dẫu vậy, sát thương nó mang đến là không hề nhỏ. Đám cung thủ đi trước đội pháo gặp thảm họa, mỗi một viên pháo đánh tới đều để lại một con đường máu dài: tay chân, nội tạng, vụn xương cốt vương vãi. Khung cảnh thảm khốc không nỡ nhìn, xác chết, thương binh khắp nơi, mặt đất đỏ màu máu.

Một số xe kéo pháo bị đánh trúng, pháo lăn ra đất, đè bẹp dân phu đang đẩy xe bên cạnh. Kẻ may mắn thì chết ngay lập tức, kẻ đen đủi thì bị kẹt cứng, tay chân dập nát, thảm thiết kêu gào. Nhưng không ai cứu được, vì pháo quá nặng, muốn di chuyển phải mất rất lâu và cần nhiều người... Cứu ra được thì những kẻ đen đủi kia cũng chết vì mất máu rồi. Thà cứ chặt phăng tay chân đi, may ra còn giữ được mạng.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free và được bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free