(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 8: . Kỵ binh xung kích
Kỵ binh Đại Việt ngày càng áp sát, Chiêm quân gần như hoảng loạn. Hàng giáo binh tuyến đầu bất giác lùi lại một hai bước, tay run lẩy bẩy. Chỉ những ai từng trực tiếp đối mặt với kỵ binh xung phong mới hiểu rõ cảm giác của họ lúc này: một sự ngột ngạt, nặng nề như cả ngọn núi đè trước ngực. Họ chỉ muốn quay đầu bỏ chạy, mong thoát khỏi cơn ác mộng này, nhưng quân lệnh như sơn, không cho phép. Vả lại, dù có chạy cũng không thoát khỏi cái chết; hai chân người sao sánh kịp bốn vó ngựa?
Mặc dù vậy, trước áp lực khổng lồ từ những đợt xung phong của kỵ binh, các đội quân không chuyên nghiệp khó lòng trụ vững, huống hồ là đám tàn binh Chiêm Thành. Kỵ binh xung phong cũng không phải là lao thẳng vào đội hình bộ binh. Làm như vậy chẳng khác nào tự sát, bởi rừng giáo sẽ dễ dàng biến kỵ binh thành mồi. Ngay cả khi phá vỡ được đội hình, kỵ binh cũng sẽ bị chững lại, trở thành bia sống cho đối phương đâm chém. Việc kỵ binh có thể xuyên phá khối bộ binh mà vẫn giữ nguyên động lực, tiến sâu vào hàng ngũ địch, chỉ có thể thấy trong các bộ phim như Chúa tể của những chiếc nhẫn mà thôi. Nếu không may hy sinh ngay trong đợt va chạm đầu tiên với khối bộ binh, xác kỵ sĩ cùng ngựa sẽ vô tình trở thành chướng ngại, cản trở bước tiến của đồng đội.
Kỵ binh quân Việt thế tới hùng hổ, nhưng họ đâu phải những kẻ khờ dại, làm sao có thể lao vào chỗ chết, mất cả chì lẫn chài. Khi còn cách quân Chiêm chừng 50 - 60 mét...
"BẮN!!!"
Mưa tên từ phía Chiêm quân bắn tới tấp về phía kỵ binh Đại Việt, nhưng bất chợt Việt quân dạt sang hai bên. Đợt tên đầu tiên hoàn toàn trượt mục tiêu; vài mũi tên lạc tuy có lọt vào đội hình quân Việt nhưng đã bị lớp giáp dày cản lại. Đợt tấn công xung kích ban đầu không thành công.
Xưa kia, quân Mông Cổ chỉ với vài trăm kỵ binh xoay vòng đã có thể bao vây vạn quân. Đại Hải không sở hữu những kỵ binh tinh nhuệ đông đảo như Mông Cổ, cũng không có những kỵ xạ thủ lớn lên trên lưng ngựa, có thể cưỡi ngựa xoay người bắn cung như thần. Hắn chỉ có vỏn vẹn một ngàn kỵ binh. Dẫu vậy, đây cũng là đội quân tinh nhuệ bậc nhất Đại Việt thời bấy giờ; mỗi binh sĩ đều có thể địch lại mười người. Một ngàn kỵ binh tuy không đủ để tiêu diệt vạn quân địch, nhưng để kìm chân thì thừa sức. Sức uy hiếp của kỵ binh không phải chỉ là lời nói suông. Kỵ binh Đại Việt chỉ cần vòng quanh, chạy hoặc dừng lại từ xa chờ đợi cũng đủ khiến đám Chiêm quân đứng ngồi không yên, tiến không được mà ở cũng chẳng xong.
Phải kể đến, kỵ binh là một binh chủng có lịch sử khá lâu đời tại Đại Việt. Kỵ binh đầu tiên mà chúng ta biết đến chính là Thánh Gióng, với ngựa sắt, mũ sắt, giáp sắt, gậy sắt – đúng chuẩn trang bị của một trọng kỵ binh. Ông một mình phá tan giặc Ân, quả là thần nhân giữa loài người, và cuối cùng đã cưỡi ngựa bay lên trời thật. Qua tích xưa, ta có thể thấy từ rất lâu rồi, người Việt đã thuần hóa ngựa và sử dụng chúng làm phương tiện chiến đấu, nhưng một lực lượng kỵ binh chính quy tinh nhuệ thì mãi sau này mới được hình thành.
Sử cũ chép lại rằng nỗ lực xây dựng lực lượng kỵ binh đầu tiên được ghi nhận là vào thời nhà Lý. Trải qua mấy trăm năm, đến nhà Trần, khi phải đối đầu với lực lượng kỵ binh hùng mạnh bậc nhất thế giới và chứng kiến sức mạnh vượt trội của họ, không có lý do gì nhà Trần lại không chú trọng xây dựng một đội kỵ binh hùng mạnh cho riêng mình. Kỵ binh nhà Trần là một lực lượng đặc biệt tinh nhuệ, được trang bị kỹ càng giáp cho cả người và ngựa; binh lính đều là những người giỏi nhất trong số tinh nhuệ, được huấn luyện bài bản. Dù sau này khi triều đại nhà Trần suy yếu, kỵ binh của họ vẫn là nỗi khiếp sợ đối với quân thù.
Nhiệm vụ của Đại Hải chỉ là cầm chân quân Chiêm, chứ không phải tấn công tiêu diệt chúng. Bởi vậy, hắn không tổ chức tấn công tổng lực làm gì, vừa tốn công sức, vừa tốn người, gây tổn thất cho lực lượng kỵ binh quý giá này – dù chỉ một người hắn cũng xót. Cứ thế, suốt hai tiếng đồng hồ, kỵ binh dưới sự chỉ huy của Đại Hải chỉ vây quanh quân Chiêm, thỉnh thoảng áp sát giả vờ tấn công, bắn tên tới tấp vào đội hình đối phương.
Quân Chiêm đứng quá dày đặc, lại thiếu thốn khiên giáp nên hứng chịu nhiều thương vong, khiến binh lính ngày càng rệu rã, kề bên bờ vực sụp đổ.
La Khải đứng giữa quân trận, cau mày nhìn đám kỵ binh Đại Việt diễu võ dương oai trước mặt. Quân sĩ của hắn ngày càng kiệt sức trước những đợt tấn công giả của địch. Cứ để thế này chỉ có nước chết. Từ nãy tới giờ, kỵ binh Đại Việt đã gây tổn thất gần ngàn lính của hắn, trong khi quân Chiêm không hề chạm được đến một sợi lông của địch. Rõ ràng, chúng đang cố tình làm chậm bước tiến của quân ta, chờ đại quân của chúng tiếp cận. Đến lúc đó, gần bốn vạn quân Chiêm chỉ có nước bỏ xác nơi đây. Không được, phải liều thôi...
"Y Nhã, mang theo toàn bộ cung thủ cùng năm ngàn lính khỏe, tấn công kỵ binh Đại Việt. Vừa đánh vừa lui, cố kéo dài thời gian cho đại quân rút!"
"Tuân lệnh!"
Tên tướng Y Nhã mặt đen như than, dáng người vạm vỡ như hộ pháp, không dây dưa dài dòng mà lập tức lĩnh mệnh xoay người. Y đã sớm chịu không nổi cảnh phải chạy trốn chui trốn lủi như đám chuột hôi hám. Lưỡi rìu của y thèm khát máu tươi quân Việt. Y muốn đánh một trận thật thống khoái với Việt quân, dù có phải chết cũng cam lòng!
Đám Chiêm quân nhận lệnh, như người chết đuối vớ được cọc, điên cuồng lao vào vòng vây quân Việt. Nhận thấy tình thế không ổn, không thể trực diện cản bước quân Chiêm, Đại Hải ra lệnh cho quân sĩ rút lui, tập hợp lại. Chiêm quân thấy vậy mừng như điên, ra sức tháo chạy. Hàng ngũ có phần lộn xộn nhưng trận hình vẫn chưa vỡ hoàn toàn.
"Tướng quân, chúng ta làm gì tiếp theo đây?"
"Tạm thời chưa động vội. Không rõ ý đồ của quân Chiêm là gì. Chúng rút lui nhưng rất chậm, trận hình vẫn còn khá nghiêm cẩn. Nếu bây giờ ta lao vào sẽ ăn quả đắng."
"Bám sát chúng, duy trì khoảng cách nhất định, chừng ba trăm mét."
"Ba trăm mét là bao xa vậy tướng quân?"
"À, không có gì. Khoảng nửa dặm."
Tiếp sau đó là màn vờn nhau giữa Chiêm quân và Đại Việt. Suốt một tiếng đồng hồ, quân Chiêm cứ từ từ lui lại, trận hình dần ổn định. Đứng từ trên cao nhìn xuống, có thể dễ dàng nhận thấy quân Chiêm đang dần tách ra làm hai, với nhóm nhỏ hơn đi chậm lại. Tất cả những điều này Đại Hải không hề hay biết. Hắn chỉ bám sát theo quân Chiêm, cũng không phái trinh sát đi nắm tình hình. Nếu không, hắn đã không để quân Chiêm có cơ hội thực hiện kế hoạch này. Dù sao thì hắn vẫn còn trẻ, chưa có kinh nghiệm chỉ huy trận chiến lớn nào.
Lại quá thêm một tiếng, mặt trời lên cao, nắng dần trở nên gay gắt. Quân Chiêm vẫn giữ nguyên tình trạng đó. Lòng Đại Hải bỗng động, biết tình thế không ổn, liền ra lệnh cho thám báo chạy quanh dò xét tình hình. Chỉ năm phút sau, một tin dữ và một tin tốt cùng được đưa đến. Tin dữ là quân Chiêm đã chia làm hai đội: một đội khoảng ba vạn quân đi trước, và gần một vạn quân đi sau để chặn hậu. Tin tốt là đại quân chỉ còn cách ba dặm, chừng nửa giờ nữa là tới nơi. Đã biết không thể giữ chân toàn bộ quân Chiêm, Đại Hải chỉ còn cách "làm thịt" đám quân đoạn hậu này, coi như lấy công chuộc tội. Thực ra hắn đã suy nghĩ quá nhiều, vì Trần Khát Chân chỉ yêu cầu hắn quấy rối quân Chiêm chứ không phải ngăn chặn hoàn toàn. Hắn đã làm quá tốt rồi, rút ngắn được khoảng cách giữa Chiêm quân và đại quân Đại Việt một đoạn đáng kể.
"Toàn quân chuẩn bị xuất kích!"
Ra lệnh cho binh sĩ chuẩn bị, đai cương gọn gàng, Đại Hải nâng túi da lên uống một ngụm nước, chuẩn bị cho trận khổ chiến sắp tới. Ừm, nãy giờ quân Chiêm chắc cũng chẳng có lấy một miếng nước nào... khà khà...
"Chia quân làm bốn thê đội. Từng đội xung phong, cẩn thận tên đạn của quân Chiêm. Đến sát quân Chiêm thì vòng lại, khi nào chúng vỡ trận thì đồng loạt xông lên truy sát!"
"RÕ!"
Các đô trưởng đồng loạt hô "Rõ!". Họ là kỵ binh, quá hiểu rằng kỵ binh khi mất tốc độ chẳng khác nào bia đỡ đạn cho bộ binh đâm chém; đâm sâu vào trận địa địch thì chỉ có một đường chết.
"SẮP TRẬN MŨI TÊN!"
Kỵ binh Đại Việt ùn ùn chuyển động, những tiếng gào thét mệnh lệnh vang lên, binh sĩ kiểm tra quân số, khí giới. Ngựa hí vang trời, gươm giáo va chạm lanh canh... Tất cả đã sẵn sàng cho trận chiến sắp tới.
Truyen.free nắm giữ quyền sở hữu đối với bản biên tập này.