(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 70: . Quân y.
Chiến trường tan hoang, xác người, xác ngựa, xác những chiến tượng to lớn nằm lù lù như núi thịt chất chồng lên nhau. Kẻ tử vong, người bị thương nằm la liệt, tiếng rên la ai oán văng vẳng khắp nơi. Chim ăn xác thối từ trên trời sà xuống đánh chén, chó hoang, beo hùm cũng từ rừng rậm chui ra kiếm ăn mà chẳng hề sợ hãi bóng người.
Giữa khung cảnh hoang tàn không khác gì địa ngục trần gian ấy, một đội nữ binh xuất hiện. Các nàng vận quân phục binh lính Vạn Xuân, trên tay áo đeo băng trắng in hình chữ V đỏ, tất bật chạy khắp chiến trường để cứu giúp thương binh.
“Cáng, cáng đâu? Ở đây có thương binh!” Một nữ binh hét lớn, tay thoăn thoắt băng bó vết thương cho người lính xấu số.
“Đau… đau quá. Con nhớ mẹ, muốn về nhà.” Người lính Vạn Xuân bị thương, yếu ớt nói mê sảng.
“Yên tâm, rồi sẽ được về nhà.”
“Thương nhẹ thôi, không chết được đâu.” Nữ binh vừa nói vừa làm việc, chẳng mấy chốc vết thương đã được băng kín. Đúng lúc ấy, cáng cũng vừa tới. Hai dân binh nhanh chóng khiêng người lính bị thương lên, đưa ra khỏi bãi chiến trường.
“Khiêng đến trạm xá, vết thương không nặng, cho tiệt trùng và dùng thuốc hạ sốt. Nếu tối nay qua khỏi nguy kịch, ngày mai sẽ ổn thôi. Đi nhanh đi!” Nữ binh gọi với theo.
“Yên tâm, nhớ kỹ rồi.” Hai dân binh khiêng cáng đáp lại, bước chân cũng nhanh hơn hẳn.
Nữ binh thấy vậy, đứng dậy chuẩn bị quay đi thì đúng lúc này, một bàn tay vươn ra nắm lấy cổ chân nàng.
“Cứu, cứu tôi với!” Một lính Chiêm vươn tay ra khỏi đống xác chết, vô lực nói. Hắn nắm chặt ống quần người nữ binh như nắm lấy cọng rơm rạ cuối cùng.
Nữ binh giật mình nhìn xuống. Một người lính Chiêm mặt mũi đầy máu, trên ngực có một vết thương lớn. Hắn thều thào nói gì đó mà nàng không hiểu. Thương tích nặng như vậy, dù có mang về cũng chẳng thể cứu sống được. Nhưng nhìn đôi mắt mơ màng đầy tuyệt vọng kia, nàng lại không đành lòng quay đi, làm ngơ như không có chuyện gì xảy ra. Nàng ngồi xuống, nắm lấy bàn tay đen đúa của hắn, nhẹ giọng an ủi.
“Ngủ đi, ngủ đi, không có gì hết, mọi chuyện qua rồi.” Nàng nhẹ nhàng vỗ về như dỗ dành đứa trẻ. Giờ phút này, không còn kẻ thù, không còn sự phân biệt sống chết, chỉ có một cô gái lương thiện đang an ủi người xấu số sắp trút hơi thở cuối cùng.
“Ngoan, ngủ đi, ngủ đi, mai mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Nàng nói, giọng nói dịu dàng như gió nhẹ chiều thu, vỗ về trái tim đang tràn đầy tuyệt vọng và run sợ của hắn. Cứ thế, nàng nắm tay ngư��i lính Chiêm đến khi hắn tắt thở, vĩnh viễn chìm vào đêm đen.
“Số khổ, kiếp sau hãy đầu thai về đất Vạn Xuân, cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn.” Nói rồi nàng quay đi, tiếp tục công việc cao cả, cứu chữa thương binh của mình.
Những nữ binh đang đi khắp chiến trường tìm kiếm, cứu chữa thương binh kia chính là đội quân y Vạn Xuân. Quân y hay thầy thuốc theo quân đã xuất hiện từ rất lâu rồi, trong các cuộc chiến tranh khốc liệt, làm sao có thể thiếu vắng thầy thuốc đi kèm để cứu chữa? Tuy vậy, vào thời đại này, số lượng thầy thuốc theo quân còn ít ỏi. Họ chủ yếu cứu chữa quan quân, còn binh lính không may bị thương thì phải xem số trời ra sao. May mắn không nhiễm trùng thì còn đường sống, chứ thương nặng thì cầm chắc cái chết.
Vạn Xuân là một nhà nước non trẻ, luôn thiếu nhân lực. Mỗi một người lính đều hết sức quý giá, bởi vậy nếu có thể cứu được, họ sẽ tận tình cứu chữa. Dù cho sau này mang thương tật không thể tiếp tục phục vụ trong quân ngũ nữa, thì họ – những binh lính đã trải qua chiến trận – vẫn là một lực lượng nòng cốt trong việc quản lý cũng như huấn luyện dân quân tự vệ tại địa phương. Quan trọng nhất, sau thời gian dài huấn luyện và phục vụ, họ là những người trung thành nhất với Vạn Xuân.
Để thực hiện nhiệm vụ cứu chữa thương, bệnh binh, quân y Vạn Xuân đã được thành lập. Tập hợp từ những thầy thuốc giỏi nhất, sau đó phát triển thành trường quân y, chuyên đào tạo thầy thuốc, hộ sĩ. Có thể nói, đây là trường y đầu tiên trên thế giới đào tạo cả nam lẫn nữ tại thời điểm đó. Lực lượng quân y là một phần không thể thiếu trong quân đội Vạn Xuân.
Nói về những nữ quân y đang làm nhiệm vụ kia, họ chỉ là một số ít trong các nữ binh đang phục vụ trong quân đội Vạn Xuân. Khả năng chiến đấu của các nàng có thể không tốt bằng đàn ông, nhưng trong những công việc cần sự tỉ mỉ như cứu chữa người bệnh, nấu nướng, bảo dưỡng vũ khí, thì họ không hề kém cạnh. Phụ nữ Vạn Xuân sớm đã thoát khỏi sự trói buộc của lễ giáo phong kiến, không còn suốt ngày chỉ lủi thủi góc bếp mà đã có địa vị ngang hàng với đàn ông. Ph��� nữ đất Việt đâu thiếu anh hùng, như Hai Bà Trưng, Bà Triệu… Cớ sao hậu duệ của họ, những người phụ nữ Vạn Xuân lại không thể làm được những điều phi thường? Quyền lợi và nghĩa vụ của phụ nữ không hề kém cạnh đấng mày râu, dĩ nhiên vẫn sẽ được ưu tiên trong một số trường hợp nhất định.
Phạm Văn Võ cưỡi ngựa tuần tra chiến trường, xem xét công việc dọn dẹp. Thi thoảng lại có một đội dân binh khiêng cáng vội vã lướt qua hắn. Những nữ quân y chạy tới chạy lui khắp nơi, người ướt đẫm mồ hôi và máu, chiếc băng trắng trên tay đã nhuộm đỏ từ lúc nào. Các nàng mệt thở hổn hển nhưng vẫn không chịu ngơi nghỉ, vẫn gắng sức cứu người.
“Báo cáo tướng quân, binh lính các đơn vị đã thống kê đầy đủ.” Một thiếu tá cưỡi ngựa đến trình báo.
“Quân ta tổn thất bao nhiêu?”
“Một ngàn hai trăm ba mươi mốt binh lính hy sinh, hơn một ngàn năm trăm binh lính bị thương, trong đó có hai trăm ba mươi mốt người bị thương nặng.”
“Một trận thắng gần như tuyệt đối mà thương vong cũng không nhỏ. Còn Chiêm quân thì sao?�� Văn Võ hỏi.
“Chiêm quân chết trận hơn hai vạn người, chủ yếu bị tiêu diệt khi rút chạy. Số bị thương vô số kể, quân ta bắt được hơn bốn vạn tù binh. Đa số đều khỏe mạnh, không mang thương tật.”
“Tốt lắm. Cho đám lính Chiêm đó đi dọn dẹp chiến trường, đào hố chôn thi thể. Các đội quân dự bị cảnh giới nghiêm ngặt. Thống kê cụ thể danh sách những người hy sinh, bị thương rồi đưa xuống bộ phận hậu cần, tại đó họ sẽ có sự an bài thỏa đáng.”
“Rõ!” Thiếu tá dứt lời rồi quay ngựa đi.
“Hừm… Tình hình Chiêm Thành coi như đã ổn định. Giờ đây, chủ công có mang quân ra Bắc thì cũng không sợ quân Chiêm đâm sau lưng, mà cả người Vạn Tượng nhìn vào cũng chẳng dám manh động.” Phạm Văn Võ thầm nghĩ.
“Anh em nhanh tay lên, rải vôi sống này xuống rồi hãy chôn, kẻo không dịch bệnh bùng lên thì khổ!”
“Dịch bùng lên thì quân ta cũng rút, lo gì chứ anh?” Một dân binh nói.
“Thằng em nói thế là không ổn rồi. Dịch bệnh hoành hành thì vùng này coi như bỏ, dân chúng kẻ chết, người bỏ chạy hết. Các cụ nói rồi, cứu một mạng người bằng bảy tòa tháp. Anh em mình làm tốt ở đây là cứu không biết bao nhiêu người, làm ơn làm phước, tích phúc đức cho con cháu đời sau hưởng thụ hết.”
“Với cả, quân ta cất công từ bên kia biển mà đánh sang đây, sao mà bỏ được đúng không? Đại Hải tướng quân còn đang cai trị ở Thăng Hoa, Thuận Hóa kia mà, cách đây cũng không quá xa.” Đội trưởng nói.
“Bác dạy phải, là em tầm nhìn hạn hẹp. Địa thế nơi này bằng phẳng, nhiều sông lại gần biển, di dân vào đây sống lâu dài cũng rất thích hợp.” Tên dân binh kia đáp.
“Chú em nhìn xa đó chứ, nhưng việc này cứ để các quan bàn bạc, mình cứ làm tốt nhiệm vụ của mình là được. Trận này đánh nhanh thì sau này anh em mình và con cái muốn về đất tổ phát triển sẽ dễ dàng hơn. Mình tuy định cư bên Tân đảo nhưng không thể để mất gốc.”
“Thôi thôi, mấy ông thôi tán phét đi, để khi khác. Nhanh tay lên cho bọn lính Chiêm còn chôn cất thi thể, để lâu beo hùm kéo ra đông quá, khéo lại xảy ra chuyện chẳng lành.” Một lính liên lạc cưỡi ngựa qua nói.
“Chú cứ yên tâm, bọn anh tán phét nhưng làm việc thì cũng không chậm trễ đâu.” Đội trưởng đáp.
“Rồi rồi, mấy ông là nhất, nhất mấy ông rồi. Anh em vận chuyển vôi xong thì qua kia chở xác ngựa và thịt voi về sau nhé, thịt tươi vứt ở đây cho chim quạ ăn thì phí lắm.”
“Ổn thôi, việc gì cũng đâu vào đấy cả. Chú cứ yên tâm đi.”
“Vâng, thế thôi để em đi báo cho các đội khác.” Nói rồi, lính liên lạc cưỡi ngựa chạy đi ngay.
Quân Vạn Xuân dọn dẹp chiến trường ròng rã hai ngày mới xong. Từng ngôi mộ lớn mọc lên giữa bãi đất hoang, vôi trắng rải kín cả cánh đồng. Dẫu vậy, ruồi bọ vẫn tụ tập về ăn máu thịt thừa còn vương vãi trên nền đất.
“Rút về Thị Nại chỉnh đốn, sau đó dong thuyền ra Bắc hội quân. Trận quyết chiến của chúng ta là ở đó.” Phạm Văn Võ ra lệnh.
Hàng vạn binh lính Vạn Xuân cùng tù binh Chiêm Thành lên đường. Nơi đây cách Thị Nại không xa, dù mang theo binh lính bị thương thì cũng chỉ mất một ngày đường là đến. Quân Vạn Xuân vốn hành quân thần tốc, không dây dưa, rề rà như lính Chiêm Thành, cũng không có đám thương nh��n, gái bán hoa theo quân, nên việc đi nhanh là lẽ dĩ nhiên.
Đến Thị Nại, đám tù binh Chiêm Thành được lệnh đi kiếm đất, gỗ để xây doanh trại đóng quân, bởi quân Vạn Xuân sẽ ở đây lâu dài, không rút đi nữa. Nhìn thấy quân Vạn Xuân cùng tù binh quay lại, đám người Chiêm ở cảng cũ đều biết có điềm chẳng lành. Ai muốn chạy đã chạy hết rồi, ai còn ở lại thì cam chịu sự thống trị của Vạn Xuân, không hề phản kháng. Huống hồ, quân Việt cũng không nhũng nhiễu dân chúng, nước sông không phạm nước giếng, tạm thời mọi việc đều an ổn.
Hàng vạn tù binh Chiêm Thành, nếu để lại đây thì không ổn. Có lẽ phải đưa họ ra Tân đảo để khai hoang sẽ tốt hơn.
Nội dung này được biên tập lại và thuộc quyền sở hữu của Truyen.free.