(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 63: . Lùa voi ra đánh.
Dưới thành thảm khốc bao nhiêu thì mặt thành cũng tan hoang bấy nhiêu. Cánh cửa gỗ cứng đã đổ sập tự lúc nào không hay, bởi những đợt đạn pháo của quân Minh dồn dập oanh tạc nơi này thì việc nó hư hỏng cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng dù cửa đã hỏng, quân Minh vẫn không thể nào tràn vào được, bởi lối vào bị chặn kín bởi gỗ đá, phía sau lại là hàng trăm, hàng ngàn quân Việt chờ sẵn.
Dù lối đi bị chặn, quân Minh cũng không bỏ cuộc. Chúng dựng tường khiên, yểm trợ dân phu lao vào dọn dẹp chướng ngại vật. Từng khúc gỗ, từng tảng đá, bao đất, bao cát bị kéo ra vứt sang hai bên, kèm theo đó là vô số xác lính Minh bị tên bắn, đá lăn, chết vô kể nhưng chúng không hề nao núng. Chẳng mấy chốc mà đã dọn được đến bảy phần, quân Việt phía sau cửa càng ngày càng nghe rõ tiếng hô hào đốc thúc của quân Minh từ phía bên kia đống chướng ngại vật.
“Dọn cản mã ra, nhanh! Nhanh!”
“Dựng tường khiên, giáo binh vào vị trí!”
“Cung thủ, nỏ thủ chuẩn bị!” Hàng trăm con mắt nhìn đăm đăm về phía cửa.
“BÙM BÙM!” Một vài tiếng nổ lớn vang lên, đống chướng ngại vật từ từ sụp xuống. Hóa ra, quân Minh đã dùng thuốc nổ để đẩy nhanh tiến độ, nhưng cũng không dám dùng nhiều vì sợ thành sập xuống, chắn luôn cả lối vào.
“ẦM… ẦM!” Hàng chục tiếng gầm rống của hỏa khí quân Minh. Từ lúc nào không hay, quân Minh đã kéo cả súng thần công đến, bắn thẳng vào đống chướng ngại vật. Một v��i phát chẳng ăn thua, chúng liền bắn cả chục, cả trăm phát. Bắn xong, lại có thợ chạy vào đắp thuốc nổ, cho nổ bớt để dọn đường. Chẳng mấy chốc, phần chướng ngại vật còn lại cũng bị dọn sạch.
“Lui lại, nhanh!” Bên kia cổng, quân Minh hét lớn với nhau.
“Chẳng lẽ chúng rút lui sao?” Một tên đô trưởng thầm nghĩ, hắn cũng mang máng hiểu tiếng Hán. Tiếng Hán bấy giờ phổ biến khắp khu vực Đông Á, bao gồm cả Đại Việt, tựa như tiếng Anh ở thời hiện đại. Hơn nữa, người Việt xưa còn học và sử dụng chữ Hán, nên việc một vị quan lại biết chút tiếng Hán cũng chẳng có gì khó hiểu.
Nghe tiếng mà cứ ngỡ quân Minh rút lui, tên đô trưởng không khỏi thở dài, ít nhất sống thêm được một ngày. Dẫu vậy, hắn cũng không dám lơ là cảnh giác.
“ẦM ẦM.” Chẳng thấy quân Minh lui binh đâu, chỉ biết đạn pháo của chúng bắn điên cuồng hơn. Đống chướng ngại vật lung lay như muốn đổ. Đừng… Đừng… Bất chấp lời cầu nguyện của quân Việt, đám gỗ đá ầm ầm đổ xuống, bụi bay mù mịt, che hết tầm nhìn, khiến quân Việt không kịp trở tay.
“ẦM ẦM.” Tiếng súng pháo của quân Minh bắn tới tấp vào. Tường khiên, rừng giáo, những cản mã đủ sức chống lại kỵ binh xung phong hay bộ binh tấn công, nhưng đứng trước hỏa khí, sức mạnh vượt trội của chúng thì chẳng khác gì tờ giấy mỏng, nhanh chóng bị xé nát. Cảnh thảm khốc khi quân Minh công thành giờ đây tái hiện lại với quân Việt. Mỗi một viên đạn sắt to bằng trái bưởi bắn đến cướp đi sinh mạng hàng chục lính, người chết, người bị thương nằm la liệt. Quân Minh bắn như không tiếc tiền, nhiệt tình gặt hái sinh mạng của lính Việt. Bắn một lúc lâu, quân Việt phòng thủ cửa thành, vốn đứng dày đặc, bị đạn pháo cày nát, mười phần chỉ còn ba bốn. Ai nấy đều thất hồn lạc phách. Xác chết, tay chân cụt, nội tạng và máu tươi vương vãi khắp đất.
Đạn vừa ngừng thì đám bộ binh quân Minh đã lao vào. Đi đầu là những kẻ trang bị hỏa khí cầm tay, trông tựa những cây gậy dài, ắt hẳn đây là hỏa mai đời đầu. Chúng đồng loạt bắn thẳng vào số quân Việt còn sót lại, sau đó nhanh chóng dạt ra hai bên để lính cầm đao lao lên cận chiến.
Cuộc chiến tranh đoạt cửa thành chính thức nổ ra. Quân Minh tràn vào như nước lũ, quân Việt phía sau cấp tốc chạy tới ứng cứu. Tên bay đạn lạc, hỏa khí bắn ra hết đợt này đến đợt khác. Hết tên hết đạn, họ liền rút dao ra giao chiến. Một bên thề phải giữ bằng được cửa thành, đẩy lùi quân Minh; bên kia lại thề phải chiếm cho bằng được, xóa sổ thành Đa Bang, nơi đã gây ra bao tổn thất cho chúng.
Trận chém giết ngày càng khốc liệt, quân Việt thế yếu, dần bị đẩy lùi vào phía trong. Cứ đà này chẳng mấy chốc mà thành mất.
“Cứ đà này chưa đến tối thì thành mất, quân tan mất thôi.” Một tên tướng nhà Hồ mặt nám đen vì khói súng chạy lại báo.
“Quân Minh càng ngày càng đông, bộ binh sắp trụ không nổi nữa rồi. Thần cơ đại pháo cũng quá nóng, không bắn thêm nổi.” Một tướng khác nói.
“Chỉ còn cách lùa tượng binh ra còn có cơ may chiến thắng.”
“Lập tức đưa tượng binh vào trận! Mau mau!” Vị tướng chỉ huy quân Hồ nói lớn, hắn cũng đang lo sốt vó.
“Ngoeeeeeee… Ngoeeee… Rầm rầm…” Tiếng voi kêu liên hồi vang lên, mặt đất chấn động khi đàn voi chiến của quân Hồ chạy đến.
“Tượng binh, tượng binh quân Việt!” Những tên lính Minh hét khản cổ họng.
Đoàn tượng binh cả trăm con ầm ầm tiến đến như những cỗ xe tăng hạng nặng, san bằng mọi vật cản. Quân Minh tinh nhuệ đến đâu, đứng trước đợt tấn công xung phong của đàn voi điên cũng tan nát. Xưa kia, những binh đoàn lê dương La Mã, bá chủ vùng Địa Trung Hải cũng khốn đốn với tượng binh của quân thù. Tượng binh, thứ ác mộng trên chiến trường Đông Nam Á.
Quân Minh đứng dày đặc. Tượng binh đi qua, người chết ngựa đổ. Giáp dày cũng không đỡ được một phát giẫm của voi, bẹp dí, máu me bê bết. Tên, lao, giáo mác đâm tới tấp nhưng không hề mảy may làm tổn hại đến voi. Chúng được quân Hồ khoác lên mình giáp mây dày, chịu mọi tên đạn. Trừ phi bắn trúng chỗ hiểm như mắt, may ra mới có thể hạ gục được.
Quân Hồ được cứu rồi ư? Thành Đa Bang được bảo vệ rồi sao?
Quân Hồ phía sau đàn voi, từ từ tiến đến… nhưng họ đã vui mừng quá sớm.
“Ầm… Ầm.” Súng thần công của quân Minh lại kịp thời xuất hiện. Những khẩu pháo nặng nề đã được kéo vào thành tự lúc nào không hay, nay lại điên cuồng nhả đạn về phía tượng binh quân Hồ. Cỗ xe tăng thời cổ đại nay gặp phải pháo chống tăng, bị bắn cho tơi tả. Giáp mây dày có thể cản được tên đạn, nhưng đối mặt với những quả cầu sắt bay đến với tốc độ cao thì chúng chẳng khác gì vô dụng. Chiến tượng giật mình vì tiếng pháo, lại trúng thêm phát đạn mạnh, ầm ầm ngã xuống. Cứ trúng đạn là đổ, chẳng cần phải nhắm vào chỗ hiểm. Không ít voi chiến mất chân, nằm lăn ra đất, đè bẹp quản tượng, kêu gào đau đớn, máu đổ ào ào.
Đàn voi chiến hung mãnh vừa nãy giờ lại thất kinh trước lửa đạn quân Minh. Dù đã được luyện tập để thích ứng với lửa đạn, nhưng trước bão táp thần công và sức công phá khủng khiếp, bản năng và nỗi sợ hãi sâu kín trong cơ thể chúng bỗng trỗi dậy. Bất chấp những đòn roi đau điếng từ quản tượng, chúng nổi điên, hất tung mọi gánh nặng trên lưng mà chạy tán loạn. Và đây, chính là lúc địa ngục giáng xuống quân Hồ.
Quân Hồ đi theo sau tượng binh hòng chiếm lại cửa thành, nay đàn voi điên chạy ngược, bị giẫm chết vô số kể. Quân Minh vừa nãy thảm khốc bao nhiêu thì nay quân Hồ còn thảm khốc hơn gấp bội. Khắp đoạn đường chính nối ra cổng thành, đâu đâu cũng có xác quân Việt lẫn quân Minh, tất cả bị giẫm nát bét, máu me bê bết, nội t��ng, tim gan, óc não văng đầy đất, quả là một cảnh địa ngục trần gian.
“Tạt sang hai bên vệ đường, dọn đường cho chúng chạy! NHANH!” Giáo quan hét khản cổ, kêu binh lính tránh ra, tránh khỏi cái chết vô ích.
Kẻ nào nhanh nhạy thì đã né tránh từ lâu, nhưng phần đông thì ngơ ngác, không kịp phản ứng trước cuộc tháo chạy của đàn voi. Đến khi chúng đến gần, hoàn hồn định chạy thì đã quá muộn.
Nơi xa, trên đài cao, Hồ Nguyên Trừng chứng kiến tất cả. Y thở dài ngao ngán. Tòa kiên thành bậc nhất của Đại Ngu cũng không thể chống đỡ nổi thế công như bão táp của Minh quân. Khắp miền đông lộ rộng rãi, bằng phẳng thế này, còn lấy gì mà cản được nữa đây?... Hỡi ôi...
“Đốt kho lương cùng vũ khí, chuẩn bị lui quân.” Y chán nản ra lệnh.
“Rõ!” Thân binh bên cạnh lĩnh mệnh rồi quay người đi ngay.
“Chọn một đội tử sĩ đoạn hậu, chắn được quân Minh phút nào hay phút đó. Còn lại, lui binh.” Hồ Nguyên Trừng lại tiếp tục ra lệnh. Thực tâm y không cam lòng thất bại đến vậy, nhưng… cũng không còn cách nào để xoay chuyển tình thế. Đại quân Minh đã sắp vào thành, cố đấm ăn xôi chỉ mang thêm tổn thất, đến lúc đó thì chẳng còn ai thoát được.
Chẳng đợi lệnh Hồ Nguyên Trừng kịp truyền xuống, một số tướng lĩnh quân Hồ đã mang theo thân binh nhanh chân tháo chạy trước. Quân lính bình thường không có chủ soái như rắn mất đầu, chẳng cản nổi quân Minh. Kẻ quỳ xuống đầu hàng, người ném cả gươm giáo mà chạy, thành Đa Bang hoàn toàn hỗn loạn. Khắp nơi đều có người chạy trốn, cùng tiếng quân Minh hò hét đuổi giết.
Dưới đường chính dẫn vào thành, cuộc chiến vẫn diễn ra khốc liệt mặc cho sự rút chạy của quân tướng nhà Hồ. Đám lính Thánh Dực thiện chiến dưới sự lãnh đạo của các tướng cũ họ Trần đang đánh hết mình, tỏa sáng lần cuối trước khi vụt tắt.
“Thành mất, người vong, quyết không đầu hàng!”
“GIẾT!!!” Một vị tướng cao lớn, mặc quang minh khải giáp, nay nhuốm đầy máu tươi, tóc tai rũ rượi, vung đao hét lớn lao thẳng về phía quân Minh.
“GIẾT!!!!!!!” Theo sau y là những binh lính còn sót lại. Ai nấy đều tràn đầy thương tích, quần áo đ��m máu của bản thân lẫn kẻ địch, không còn phân biệt được màu sắc nguyên bản. Họ nắm chặt vũ khí, lao thẳng về phía quân thù với tinh thần quyết tử.
Một lính Thánh Dực chém bay đầu một tên quân Minh trước mặt, máu phun xối xả. Nhưng ngay lập tức, y bị một tên lính Minh khác đâm xuyên ngọn giáo vào ngực, khiến y lùi lại mấy bước. Cơn đau dữ dội nơi lồng ngực khiến người lính Thánh Dực trong cơn say máu bỗng tỉnh táo phần nào. Y nhớ đến người mẹ cùng đứa em trai nhỏ ở nhà. Cha y đã chết trận từ lâu, nếu y cũng chết, rồi họ sẽ sống ra sao khi mẹ ngày càng già yếu, đứa em vẫn còn thơ ngây. Lòng y quặn lại, nỗi đau trong tâm trí còn lớn hơn nỗi đau thể xác… Nếu y chết mà nước vẫn còn, mẹ và em sẽ còn được hưởng một số ưu tiên, đặc quyền… Nhưng nếu mất nước…
Nghĩ vậy, mặc cho ngọn giáo còn cắm ở ngực, y cố dốc hết sức bình sinh mà lao lên. Thân giáo xuyên qua người y, phá tan lớp giáp mỏng mà trồi ra ngoài, thân giáo nhuốm đầy máu. Y vung đao chém mạnh vào cổ kẻ địch, trước ánh mắt ngỡ ngàng không thể tin nổi c���a tên lính Minh. Cuối cùng, cả hai cùng lăn ra đất chết, máu lan đầy đất. Giết một tên là huề, giết hai tên có lãi… Ít nhất, y đã không kéo chân anh em… Người lính thầm nghĩ rồi chìm vào bóng tối vô tận.
Khắp chiến trường đều diễn ra những cảnh mạng đổi mạng như vậy. Những người lính Thánh Dực đốt cháy sinh mạng của mình chỉ cốt sao tiêu diệt được nhiều quân Minh nhất, dù phải chết cũng cam lòng. Chính nhờ sự hy sinh của họ mà quân Hồ rút lui được thuận lợi hơn, một số kho tàng lớn cũng bị đốt cháy, không để rơi vào tay quân Minh.
Bản biên tập này thuộc về truyen.free.