Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 59: . Thời đại thay đổi.

Bước sang thế kỷ 15, một thế kỷ đầy sóng gió. Ở phương Tây xa xôi, đế chế Ottoman hùng mạnh đang vùng lên tiêu diệt đế chế Đông La Mã, cắt đứt tuyến đường thông thương Đông Tây. Vì lẽ đó, người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha bắt đầu đóng thuyền, chuẩn bị vượt đại dương đi tìm vùng đất mới, tìm đến Ấn Độ – vùng đất của hương liệu và vàng trong truyền thuy��t.

Đại Minh, sau chính biến Tĩnh Nan, Minh đế Chu Đệ lên ngôi, đã thực hiện những chính sách cứng rắn nhằm củng cố quyền thống trị. Ông liên tục phát động các cuộc chiến lớn với các nước láng giềng để khẳng định sức mạnh của triều đại mình, đồng thời chuyển hướng sự chú ý của nhân sĩ trong nước.

Đại Việt cũng đã đổi chủ, họ Trần bị phế, họ Hồ lên thay. Với sự giúp đỡ nhiệt tình của Thượng hoàng Nghệ Tông những năm cuối đời, Hồ Quý Ly cuối cùng cũng phế ngôi vua nhà Trần, tự lập làm vua, đặt quốc hiệu Đại Ngu với ý muốn sánh ngang với các triều đại Nghiêu Thuấn trong sử sách Trung Hoa. Thân là bề tôi mà lật đổ chúa, chiếm ngôi, hành động ấy vốn chẳng thể nào quang minh chính đại. Chính vì thế, ông liên tục phát động chiến tranh với Chiêm Thành, mong tìm kiếm một chiến thắng để củng cố lòng dân. Dù điều động hàng chục vạn quân sang đánh, kết quả vẫn không mấy khả quan, khiến cả quân và dân đều mệt mỏi. Chưa dừng lại ở đó, vua Hồ còn say mê tân pháp, liên tục thi hành cải cách, khiến đất nước càng thêm loạn. Dù có những điểm tiến bộ, song những cải cách này không hợp thời, không hợp hoàn cảnh, chẳng khác gì đường lối của Vương An Thạch bên Trung Hoa – cuối cùng đều đi vào ngõ cụt.

Tông thất nhà Trần, sau nhiều lần mưu diệt Quý Ly không thành, nay đã suy yếu tột cùng. Người bị giết, kẻ mai danh ẩn tích, sức lực chỉ còn một phần mười. Việc họ Trần muốn khôi phục ngôi vua gần như là điều không thể. Ấy vậy mà lại có kẻ gia nô họ Trần tự xưng là hoàng tộc, chạy sang nhà Minh cầu cứu, cam tâm rước voi về giày mả tổ chỉ để khôi phục vương quyền... Hỡi ôi, nắm được cơ hội này, nhà Minh há có thể bỏ qua?

Thành Thuận Hóa, đã mười lăm năm trôi qua kể từ khi Vũ Đại Hải đặt chân đến vùng đất này. Thành Thuận Hóa đã được mở rộng đáng kể về quy mô, trở thành một trọng trấn biên giới, nơi dân chúng giàu có, an cư lạc nghiệp. Đây là trung tâm giao thương sầm uất của thương nhân Đại Việt, Chiêm Thành và các bộ tộc quanh vùng. Trải qua mười lăm năm với biết bao cuộc chiến lớn nhỏ cùng vô số tiền tài lót đường, Vũ Đại H���i giờ đây không còn là viên võ quan trấn thủ nho nhỏ nơi biên giới nữa, mà là một trọng thần cộm cán của nhà Hồ, đại tướng quân biên giới phía Nam. Ông nắm trọng binh trong tay, khiến cả quan lại quyền quý, hoàng thân quốc thích cũng phải nể mặt đôi phần.

Trong suốt quá trình thay đổi triều đại đầy bão táp, Vũ Đại Hải luôn là một ngư��i an phận thủ thường, không phô trương, không theo bè phái nào ở kinh đô. Đặc biệt, trong cuộc mưu chính biến năm 1399 có Trần Khát Chân tham gia, ông cũng giữ thái độ im lặng. Nhờ vậy, sau này ông không bị liên lụy mà còn được cha con Hồ Quý Ly tin dùng. Trong những cuộc chiến bình Chiêm, ông chỉ tham gia những trận mà ông tin chắc sẽ thắng. Thế nên, hễ có ông tham gia, quân Đại Việt đều giành chiến thắng trước Chiêm Thành. Quân lính tin yêu gọi ông là Thường Thắng Tướng Quân. Quan tướng triều đình cũng nể phục, coi ông như cột trụ của quốc gia.

Dân chúng quanh vùng Thăng Hoa, Thuận Hóa đến tận miền Nghệ Tĩnh đều nhớ ơn ông đã dẹp phỉ, bình Chiêm, thu nạp nạn dân, nên hết mực nể phục vị tướng tài đức, thương dân như con này. Cũng chính bởi vậy, nhà Hồ nhiều lần muốn thay thế thân tín của mình vào Nam để nắm binh quyền, nhưng đều không thể thực hiện được.

Phủ trấn phủ sứ hôm nay trang nghiêm lạ thường. Từ sáng sớm, hàng loạt xe ngựa đã tiến vào phủ, binh lính thủ vệ tăng lên gấp ba, tuần tra canh gác nghiêm ngặt, đến một con ru���i cũng khó lọt qua.

“Theo tin nhận được, quân Minh đã tập hợp hơn hai mươi vạn quân do Trương Phụ, Mộc Thạnh cầm đầu, sẽ chẳng mấy chốc mà tiến quân xuống nước Việt ta. Ở phía Bắc, thổ quan và tàn dư nhà Trần cũng đang rục rịch hội quân, mưu tính hợp sức với quân Minh để diệt trừ nhà Hồ.” Trong phòng họp chính, Vũ Đại Hải trầm giọng nói với các tướng.

“Thưa tướng quân, không phải tàn dư họ Trần đã bị nhà Hồ lùng diệt hết rồi sao?” Lê Phong – quan huyện mới từ Tân Đảo đến, nghi hoặc hỏi.

“Nhà Hồ diệt nhưng chưa tận gốc, chủ yếu chỉ diệt được một số tông thất họ Trần cùng phe cánh của Trần Thiêm Bình mà thôi. Còn nhiều tông thất và những người trung thành với nhà Trần vẫn còn ẩn mình trong dân gian, rất khó lòng diệt sạch. Bọn này đang mưu tính giành lại quyền lực, không ít kẻ sẵn sàng làm tay sai cho giặc phương Bắc. Ta nghĩ, chỉ cần quân Minh kéo sang là bọn chúng sẽ lập tức theo về.” Vũ Đại Hải trầm ngâm nói.

“Dù là bọn phản quốc, nhưng nhà Hồ cũng chẳng chiếm được lòng dân. Liên tục xuất quân đánh Chiêm, rồi lại dời đô về Tây Đô, thi hành tân pháp, thu tiền đồng đúc vũ khí… e rằng không sớm thì muộn cũng sẽ loạn.” Lê Toàn nói.

“Vùng Kinh Lộ bây giờ, tiền giấy giả lưu hành rất nhiều, gây nhiễu loạn vô cùng. Các thương nhân Thuận Hóa cũng không dám nhận tiền giấy khi giao thương, vì chẳng phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Dân chúng càng thêm cực khổ bởi bây giờ chỉ còn tiền giấy, mà không ít nơi công khai từ chối thu loại tiền này.” Quang Phú đáp lời.

“Giặc Ngô thế mạnh ào ạt kéo tới, nhà Hồ lại không tập trung giữ ải phương Bắc, lại co cụm hết về phía nam sông Hồng. Mưu tính bỏ cả Kinh Lộ, chỉ trông vào sức lực của Thanh Hóa, Nghệ Tĩnh để đánh quân Ngô. Việc này vô cùng khó khăn, đồng thời gây mất đoàn kết và làm mất lòng dân. Không hiểu vì sao nhà Hồ lại chọn một đối sách như vậy.”

“Chuyện không dùng sức dân Kinh Lộ cũng chưa hẳn đã đúng hoàn toàn,” Văn Võ trầm ngâm. “Tôi được tin, nhà Hồ vẫn đóng quân phòng thủ ở phía Bắc, nhưng trọng tâm lại dồn vào bờ nam sông Hồng. Triều đình đang huy động toàn bộ dân chúng xây thành Đa Bang nhằm chặn quân Minh. Đây quả là hạ sách! Quân Minh vốn giỏi công thành, trong khi quân ta lại không mạnh về thủ thành. Ấy vậy mà nhà Hồ lại lấy sở đoản của ta để chống lại sở trường của địch, làm sao có thể thắng nổi? Liệu nhà Hồ có mưu tính gì sâu xa chăng?”

“Mưu kế sâu xa thì chưa rõ thực hư, nhưng tôi thấy nhà Hồ đang đặt hết niềm tin vào súng thần công của Hồ Nguyên Trừng,” Vũ Tiến đáp lời. “Dùng nó để đánh tan quân Ngô. Đáng tiếc, nhà Hồ dường như không biết rằng quân Ngô cũng chẳng thiếu hỏa khí hay sao? Từ khi Chu Đệ lên ngôi, nam chinh bắc chiến gần mười năm, quân Yên của ông ta vốn đã tinh nhuệ, nay lại trở thành nòng cốt cho quân triều đình, liên tục chinh phạt các xứ xung quanh. Phải nói là cực kỳ tinh nhuệ, đến cả người du mục phương Bắc cũng phải dè chừng.”

“Đã vậy, mấy năm nay quốc khố triều đình e rằng cũng chẳng còn lại bao nhiêu,” Một viên thuế quan than thở. “Suốt ngày chinh chiến rồi dời đô, thuế má lại càng ngày càng tăng cao, e rằng quân Minh chưa kéo sang thì đất nước ta đã tự lâm vào cảnh loạn lạc rồi.”

“Đúng vậy, Chiêm Thành cũng đang ôm hận vì bị tiến đánh nhiều lần,” một tướng khác tiếp lời, “e rằng quân Minh vừa kéo sang, quân Chiêm cũng sẽ không ngồi yên. Xứ Thăng Hoa chắc chắn sẽ bị đánh phá. Thuận Hóa chúng ta thì chưa rõ, nhưng nếu Chiêm quân đủ mạnh, e là chúng cũng chẳng ngại tấn công.”

“Các tộc người miền núi cũng không phải là đèn cạn dầu,” một quan tướng khác lên tiếng. “Mấy năm nay cũng đang rục rịch, chỉ e quân ta vừa suy yếu là chúng sẽ kéo xuống cướp phá ngay.” Các quan tướng sôi nổi bàn bạc, đồng thời đều bi ai về đường lối trị nước của nhà Hồ.

“Mấy năm nay, nhà Hồ lại quá mềm yếu trước những yêu sách đòi đất, đòi cống nạp của nhà Minh, khiến tướng sĩ trong quân cũng không phục, nhiều người đã có ý chống đối.”

“Thật là loạn trong giặc ngoài! Thuận Hóa ta lại ở vị trí rất hiểm yếu, vừa là lá chắn cho toàn bộ Đại Việt trước Chiêm Thành, lại vừa là hậu phương cho quân triều đình trong cuộc chiến với quân Minh. Nhưng ta nghĩ, với kế sách đánh giặc như của nhà Hồ, e rằng không quá một năm sẽ bại vong dưới tay quân Minh. Lúc đó là lúc chúng ta ra tay, làm sao để một trận dẹp yên bờ cõi, đuổi quân Minh, bình định nội loạn, có như vậy dân ta mới an ổn, thiên hạ mới thái bình.”

“Từ giờ phút này, toàn bộ Vạn Xuân sẽ chuyển sang chế độ thời chiến, tập trung mọi nguồn lực cho trận quyết chiến sắp tới! Kẻ địch của chúng ta rất đông và hung hãn, bao gồm quân Minh, quân Chiêm, phe nhà Hồ, tàn dư họ Trần, và các tộc người miền núi khác. Trận chiến này, chúng ta chỉ có thể thắng, không được phép thua. Nếu thua, chúng ta sẽ là tội nhân của cả dân tộc. Nếu thắng, tên tuổi của chúng ta sẽ được lưu danh sử sách, và lịch sử dân tộc ta sẽ sang một trang hoàn toàn mới, mở ra một thời đại mới. Hỡi các anh em, hãy cùng ta chung sức, quyết một trận định càn khôn!” Vũ Đại Hải dõng dạc nói.

“QUYẾT MỘT TRẬN ĐỊNH CÀN KHÔN!!” Chúng thuộc hạ đồng thanh hét lớn, khí thế như rồng.

Ngay tối hôm đó, từng đoàn xe lại rời khỏi phủ trấn phủ sứ, đi thực hiện nhiệm vụ của mình. Bộ máy chiến tranh của Vạn Xuân, Thuận Hóa bắt đầu khởi động.

Sáng hôm sau, một bảng thông báo mới được dán tại bảng tin ở giữa thành Thuận Hóa, xung quanh có đông nghịt người xem.

“Từ hôm nay, Thuận Hóa chuyển sang tình trạng thời chiến do quân Chiêm có những dị động. Lương thực dư thừa của nông dân sẽ được quân đội thu mua với giá cố định, cấm mọi hoạt động đầu cơ tích trữ lương thực. Mọi hoạt động nhằm gây quốc nạn hoặc trục lợi sẽ bị chém đầu ngay lập tức. Do tình hình phía Bắc cũng có nhiều bất ổn, thương nhân, dân chúng từ các vùng phía Bắc muốn vào, nếu muốn đón cả gia đình đến định cư hay tạm trú, có thể đăng ký tại phủ nha. Các trấn Thuận Hóa, Thăng Hoa tiến hành trưng binh, nam giới từ 18-35 tuổi có thể đăng ký tự nguyện. Nếu không, sẽ chờ giấy triệu tập…”

Những thông báo này vừa được đọc xong đã gây nên một trận ồn ào, huyên náo bên dưới. Những người thông minh, đặc biệt là giới thương nhân, đã ngửi thấy mùi bất thường. Họ suy tính và quyết định đưa cả gia đình, h��� hàng đến xứ này tránh nạn, bởi nơi đây yên ổn, binh hùng tướng mạnh, lại có Thường Thắng Tướng Quân tọa trấn.

Mấy năm nay, ngoài Thuận Hóa, cả nước đâu đâu cũng có bất ổn. Giặc phỉ nổi lên khắp nơi, lại thêm tin quân Ngô sắp kéo sang đánh, khiến lòng người dao động. Không ít nơi, cả tông tộc đang chuẩn bị hành lý, lương thực sẵn sàng cho việc chạy nạn.

Xứ Thuận Hóa vốn là đất binh gia, nay lại thêm Thăng Hoa làm phên giậu vững chắc. Dù trải qua nhiều cuộc chiến với Chiêm Thành vẫn vững như thành đồng. Nay lại bất ngờ tăng quân tuyển lính. E rằng quân phương Bắc sắp kéo sang thật. Cần nhanh chóng nghĩ cách đưa gia đình thân thuộc thoát ly, tìm một nơi yên ổn. Nếu có thể, ra được Tân Đảo càng tốt. Nghe nói xứ đó do tướng quân lập ra để khai hoang, lại cách xa lục địa, chiến tranh hẳn sẽ không ảnh hưởng đến. Đợi vài năm chiến loạn qua đi lại có thể trở về.

Truyen.free nắm giữ toàn bộ bản quyền đối với phần biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free