(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 57: . Hồi hương.
Ở Trung Nguyên, sau khi đánh đuổi người Nguyên, diệt hết các thế lực cát cứ và lên ngôi hoàng đế, những tướng lĩnh, văn thần từng phò tá Chu Nguyên Chương trong những ngày gian khó lần lượt bị kết tội mưu phản, chu di cửu tộc. Đó cũng là thói đa nghi cố hữu của hoàng gia. "Thỏ khôn chết, chó săn bị mổ thịt; chim bay cao hết, cung tốt cất đi; nước địch đã phá xong, mưu thần bị giết" – như các đời hoàng đế trước, Chu Nguyên Chương cũng phải tận diệt các thế lực công thần đang dần lớn mạnh, cốt để trừ hậu họa cho con cháu.
Để củng cố quyền lực cho hoàng tộc, Chu Nguyên Chương phong chức tước, giao nhiều lãnh thổ cho hoàng thân quốc thích trấn giữ. Các phiên vương không nắm quyền hành chính trên lãnh thổ của mình, nhưng lại nắm giữ binh quyền, người ít thì vài ngàn, người nhiều thì lên đến chục vạn. Thời gian đầu có thể ổn định đất nước, nhưng về lâu dài sẽ sinh bất ổn. Chính sách phiên vương này cũng có chút mâu thuẫn với chính sách trung ương tập quyền của ông ta, vốn muốn dồn hết quyền lực về tay hoàng đế.
Tháng 5 năm 1398, Chu Nguyên Chương qua đời, cháu là Chu Doãn Văn lên ngôi. Cảm thấy sự tồn tại của các phiên vương ảnh hưởng lớn đến quyền lực của mình, y bắt đầu công cuộc cắt giảm quyền lực các phiên vương. Lần lượt Chu vương, Tề vương, Hằng vương bị tước bỏ quyền vị, bị bắt đi đày, có người tự vẫn chết… Thế cục Đại Minh rung chuyển, lòng người bất an.
Lúc này, Yên Vương Chu Đệ với lãnh thổ rộng lớn nhất, quân đội hùng mạnh nhất, y không thể khoanh tay đứng nhìn triều đình tiếp tục đàn áp, tiêu diệt các phiên vương được nữa, bởi sớm muộn gì y cũng sẽ trở thành mục tiêu. Có quân đông, tướng mạnh, lại được hậu phương Bắc Bình rộng lớn yểm trợ, Chu Đệ quyết làm một phen lớn, phất cờ khởi binh tranh đoạt ngôi cửu ngũ. Năm 1399, Tĩnh Nan chi biến chính thức mở ra. Cuộc nội chiến kéo dài từ 1399 đến 1402 với biết bao tổn thất về của cải, sinh mạng cho nhà Minh… Nhưng đây cũng là một khoảng thời gian thuận lợi cho các nước xung quanh nếu biết cách lợi dụng.
Chớp lấy thời cơ nhà Minh đại loạn, từ một đảo quốc phương Nam, hàng chục đội tàu lớn nhỏ giong buồm ra khơi, hướng đến mảnh đất màu mỡ Đại Minh. Chiến tranh quả là thời cơ tốt để phát tài. Hai bên quân đội hỗn chiến, không rảnh lo lắng vùng duyên hải, lúc này buôn bán hay cướp bóc thì đều có lợi cả.
Thương cảng Thượng Hải, thuộc huyện Tùng Giang, phủ Tô Châu, khi xưa từng là chốn phồn hoa, giao thương tấp nập. Sau lệnh cấm biển của Chu Nguyên Chương, nơi đây trở nên đìu hiu, nhưng trong bóng tối, các hoạt động buôn lậu vẫn diễn ra sôi nổi. Chiến tranh giữa Yên vương và Hoàng đế nổ ra, nơi đây lại sôi động lạ thường. Thuyền buôn từ các nước lân cận ùn ùn kéo đến, vũ khí, lương thực tuôn vào Trung Nguyên, trong khi gốm sứ, tơ lụa, vàng bạc lại lũ lượt chảy ra.
Chạng vạng tối, một đội thuyền lạ từ từ tiến vào cảng, ước chừng gần chục chiếc, đều là phúc thuyền loại lớn. Một đoàn thuyền như vậy mà không bị thủy sư chặn lại, hộ tống vào, quả là chuyện lạ, chắc hẳn đã được lo lót chu đáo.
Thuyền cập bến, một nhóm người quần áo ngắn, tóc ngắn lập tức lên bờ, nhanh chóng khuất vào bóng đêm. Chỉ khoảng thời gian nhấp vài chén trà, họ đã quay lại cùng một toán lính, trang phục cho thấy đây không phải lính chính quy của triều đình.
“Lên kiểm tra hàng đi, đảm bảo sẽ làm Sở vương hài lòng.” Một tên tóc ngắn nói.
Tên lính không nhiều lời, lập tức nhảy lên thuyền, xuống khoang dưới kiểm kê hàng hóa. Hắn tiện tay mở hòm gỗ bên cạnh. Dưới ánh lửa, số hàng hóa trong hòm hiện ra. Cả chục thanh đao kiểu dáng nhà Minh được sắp xếp ngay ngắn. Cầm lấy một thanh, tuốt ra khỏi vỏ, lưỡi đao sắc bén ánh lên những tia sáng lạnh lẽo. Thử gõ thân đao, uốn lượn, rồi chặt chém... Hừm, đao tốt, không hề thua kém hàng tuyển của cấm quân.
“Chưa hết đâu, xem tiếp đi, đây mới là món chính.” Tên tóc ngắn dẫn hắn đến cuối khoang, lật tấm bạt lên, để lộ ra số hàng hóa bên dưới.
Trời ơi, tất cả đều là hỏa khí, súng tay, đại pháo có cả. Tuy chỉ là mẫu cũ từ thời đánh Nguyên, nhưng tất cả đều được sản xuất mới. Hiện tại ở Đại Minh, loại hàng này dù có tiền cũng chưa chắc mua được. Toàn bộ số vũ khí này nếu không nằm trong tay triều đình thì cũng bị các phiên vương lớn nắm giữ, làm sao đến lượt những thế lực nhỏ như Sở vương đây?
“Hài lòng chứ?” Người áo đen mỉm cười nói, nhìn đôi mắt đầy vẻ tham lam của tên lính, hắn biết phi vụ này đã thành công.
“Hài lòng, hết sức hài lòng. Hàng của các ngươi nhiều không? Các ngươi có mang theo thuốc súng chứ, nếu không thì số vũ khí này cũng chỉ là đống sắt vụn.”
“Yên tâm, thuốc súng cũng là loại tốt nhất, lát nữa ngươi có thể kiểm tra hàng. Còn thứ bọn ta muốn, các ngươi đã mang tới chưa?”
“Yên tâm, không thiếu một ai. Riêng đám người ‘nam man’ bị bắt sang cống nạp, chủ nhân của ta rất dễ dàng có được.”
“Thế thì tốt, tiền trao cháo múc.”
“Được, các ngươi cho tàu xuôi dòng khoảng chục dặm nữa, nơi đó đã có người đợi sẵn.”
“Tốt. Giờ đi kiểm tra thuốc súng thôi.” Nói rồi, người áo đen dẫn đầu ra ngoài, toán lính Minh cũng vội vàng theo sau.
Hàng hóa đều ổn, chất lượng tốt. Đội thuyền lên đường, ngược dòng chục dặm, đến một bến thuyền loại nhỏ, chỉ vừa đủ cho một phúc thuyền lớn cập bến.
Trên bờ, hàng trăm, hàng nghìn dân phu cùng xe ngựa, xe trâu đã đợi sẵn.
“Dỡ hàng đi.” Người áo đen nói, ra lệnh cho thủy thủ tránh sang một bên, nhường chỗ cho dân phu bốc xếp hàng hóa.
Một bên khác, đám thủy thủ trang bị tận răng đang tiếp nhận một nhóm người, gồm đủ già trẻ, gái trai, ước chừng hàng trăm người. Tất cả đều là nhân tài nước Nam bị bắt đi cống nạp sang Trung Quốc vào những năm cuối nhà Trần. Không ít trong số họ đã đến tuổi gần đất xa trời, e rằng đến cuối đời cũng không thể trở về cố hương. Danh y Tuệ Tĩnh thời Trần cũng là một người như vậy. Ông là nhân tài bị bắt đi cống sang nhà Minh, được phong chức Đại y thiền sư, tuy chức cao lộc hậu nhưng đến cuối đời vẫn đau đáu nỗi nhớ quê hương. Trên bia mộ của ông còn khắc lời di nguyện trăn trối: “Ai về nước Nam cho tôi về với.”
Vũ Đại Hải từng đọc nhiều giai thoại như vậy, ông cảm thấy nhân tài nước Nam không thể cứ mãi phục vụ bọn giặc Bắc rồi cuối đời không thể hồi hương. Ông tranh thủ buôn bán vũ khí, đổi lấy nhân tài đất Việt, để họ có thể quay về phương Nam. Đương nhiên, họ sẽ phải phục vụ cho đại nghiệp của hắn, bởi thế giới này vốn không có bữa cơm nào miễn phí.
Số vũ khí hắn tuồn vào, ngoài việc đổi lấy nhân tài đất Việt, còn mang về vô số vàng bạc, tơ lụa, sách cổ, và các tư liệu quý hiếm của nhà Minh, rất có ích cho việc phát triển thủ công nghiệp, y học. Ngoài ra, hắn còn bắt mối được với một số thế lực lớn nhỏ trong triều Minh, cả quan lẫn giặc. Nếu chúng còn sống sót sau đợt binh đao này, sẽ trở thành những quân cờ đắc lực cho kế hoạch sau này của Đại Hải.
Gần sáng, mọi giao dịch đã hoàn tất. Người ngựa, tiền bạc, hàng hóa đều được chuyển hết lên thuyền. Người áo đen cầm đơn hàng mới, hẹn ngày tái ngộ rồi nhanh chóng nhổ neo rời đi. Đội thuyền sẽ lập tức rời khỏi Thượng Hải, đến một nơi vắng vẻ khác để nghỉ ngơi, chỉnh đốn. Dù sao đây cũng là đất Minh, xung quanh có rất nhiều vệ sở, không nên nán lại lâu. Nhỡ chúng trở mặt hay giở trò ám hại, thì thiệt hại sẽ lớn hơn nhiều.
Gần một tháng ròng rã, đội thuyền thuận buồm xuôi gió tiến về phương Nam, chỉ ghé lại đảo Minh Châu vài hôm để chỉnh đốn rồi nhanh chóng về Tân đảo. Mãi đến đây, những người được đưa về từ phương Bắc mới được phép rời thuyền. Một tháng lênh đênh trên biển quả thực không hề dễ dàng, đặc biệt là đoàn người này có cả người già, trẻ nhỏ. May mắn thay, trời thương không gặp bão tố nên tất cả mới an toàn cập bến.
Khi thuyền tiến vào vịnh Tân Đảo, tất cả mọi người đều đổ ra boong, ngóng trông về phía đất liền. Thủy thủ thì nhớ nhà, còn những người được cứu thì chờ đợi một tương lai mới, ít nhất là được đặt chân lên đất liền. Tuy đây không phải Đại Việt, nhưng ít nhất là ở phương Nam, nơi người Việt làm chủ, xung quanh đều là đồng bào.
“Vạn Xuân sắp tới, mọi người chuẩn bị đồ đạc sẵn sàng lên bờ thôi. Lên bờ sẽ có người đón rồi sắp xếp cho.” Thuyền trưởng nhẹ nhàng nói. Đây là những nhân tài đất Việt đã lưu lạc nơi phương Bắc, nay cuối cùng cũng được trở về. Sớm muộn gì, nếu họ còn sống, cũng sẽ đặt chân trở lại Đại Việt, hoặc ít nhất là Thuận Hóa, nơi vẫn do tướng quân cai quản.
Đội thuyền nhanh chóng cập cảng quân sự. Dưới bến, binh lính quân phục chỉnh tề, đứng nghiêm xếp hàng đón tiếp. Còn có cả quan viên đi cùng, dẫn đầu là một thanh niên tuổi trẻ, anh tuấn, dáng người uy vũ.
Thuyền vừa cập bến, cầu tàu được bắc qua. Lập tức, quân nhạc nổi lên giai điệu hào hùng. Những người trên thuyền hốc mắt đỏ au, không ngờ mình lại được đón tiếp trọng thể đến vậy, nhiều phụ nữ không kìm được nước mắt. Dù không phải Đại Việt, nhưng được đồng bào đón tiếp như vậy đã là quá tốt, hơn hẳn cảnh sống khinh nhục nơi đất Bắc.
Từng nhóm người già, trẻ dắt díu nhau xuống tàu, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh, tay chân có vẻ lúng túng, bối rối không biết đi đâu về đâu.
“Hỡi đồng bào, hoan nghênh mọi người đến với Tân Đảo, Vạn Xuân. Tuy đây không phải Đại Việt, nhưng sẽ là quê hương thứ hai, là gia viên mà mọi người hằng mong muốn. Nơi đây tuy còn nhiều khó khăn, nhưng sẵn sàng dang rộng vòng tay đón mừng mọi người trở lại. Chúng ta ở đây, ở Tân Đảo, để cùng nhau xây dựng một tương lai mới, một tương lai tất cả sẽ được hạnh phúc, ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Một tương lai mà tất cả sẽ được đối xử công bằng, được sống, cống hiến và tôn trọng. Ở đây sẽ không ai còn phải chịu khinh nhục, bị tấn công. Cuộc sống của mỗi người dân sẽ được chúng ta dùng máu, dùng sinh mạng để bảo vệ. Vạn Xuân vạn tuế!” Vũ Đại Hải nói.
“VẠN XUÂN VẠN TUẾ!” Binh lính, thủy thủ đồng thanh hét lớn. Những người mới được đưa về kia giật nảy mình, nhưng rồi nét mặt họ dần bớt căng thẳng, bởi người thanh niên có vẻ là lãnh đạo kia đã hứa sẽ chăm lo, bảo vệ cuộc sống của họ. Chính những người này đã đưa họ từ đất Bắc về. Mọi chuyện sẽ ngày càng tốt đẹp hơn thôi.
Quân nhạc vẫn tiếp tục tấu lên, chào đón những người mới đến.
“Sau đây, các quan viên sẽ đưa mọi người về nơi ở mới, đồng thời phổ biến quyền lợi và nghĩa vụ mà mọi người được hưởng. Chúc mọi người mạnh khỏe, vạn sự như ý.” Vũ Đại Hải cười nói, rồi dẫn theo thân binh rời đi.
Bản dịch này là tài sản của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.