Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 121: . Dạo đầu.

Đại quân Bắc Nguyên đã xuất hiện.

Người chưa đến nhưng khí thế đã đi trước, chỉ riêng quy mô và sự chấn động mà quân Nguyên mang lại cũng đủ khiến trận hình nghiêm mật của Đại Minh có phần run sợ. Ở phía trước, những kỵ binh Mông Cổ – những chiến binh tinh nhuệ nhất trên lưng ngựa, từng là nỗi khiếp sợ một thời của cả thế giới – đã xuất hiện.

Quân đi đông như kiến, qua lại tựa gió lốc, khắp một phương trời vang lên tiếng người hò reo, tiếng ngựa hí vang dội, cùng những tiếng la hét đầy thích thú của người thợ săn tài ba trước con mồi. Kỵ binh Bắc Nguyên giăng kín trời đất. Đội hình dàn hàng ngang, kéo dài hàng chục dặm, chiến mã phi nước đại, vó sắt giẫm nát mặt đất, tiếng "bình bịch, bình bịch" như đạp thẳng vào tim binh lính Đại Minh.

Nếu vạn người xung phong đã có thanh thế rất lớn, thì vạn kỵ xung phong chẳng khác nào dời non lấp biển. Ở đây, quân Nguyên mang đến hơn mười vạn kỵ binh. Mười vạn kỵ binh, một con số quá khổng lồ trong thời đại nông nghiệp này, tưởng chừng như có thể nhấn chìm, đạp đổ mọi thành trì, giết chết, giẫm bẹp bất kỳ kẻ nào cả gan chặn đường.

Quân Minh tinh nhuệ, dù đứng trước mười vạn kỵ binh mà không hề lùi bước hay chạy trốn, nhưng khí thế đã giảm đi mấy phần. Về phương diện khí thế, chưa đánh trận mà quân Minh đã kém hơn rồi. Trên đài cao, sắc mặt Chu Đệ trở nên khó coi, thanh thế quân Nguyên quá lớn, quả nhiên không thể coi thường.

“Đại pháo vào vị trí! Phải đập tan cái uy, cái khí thế của bọn giặc Hồ này!” Chu Đệ ra lệnh.

“Rõ!” Ngay lập tức, lệnh kỳ được phất lên, trống trận quân Minh nổi hồi dồn dập.

Từng hồi trống trận thúc giục hòng đánh thức sĩ khí của quân Minh, xua tan nỗi sợ hãi mà quân Nguyên vừa mang đến. Bộ binh tách ra, để lộ trận địa pháo phía sau. Hàng trăm họng pháo đen ngòm chĩa thẳng về phía đại quân Bắc Nguyên, sẵn sàng khạc ra lửa bất cứ lúc nào.

Khoảng cách hai bên chỉ còn một dặm, thêm vài bước nữa, quân Nguyên sẽ nằm gọn trong tầm bắn. Đúng lúc này, quân Nguyên đột ngột dừng lại, không tiến thêm. Không khí chiến trường như cô đặc, áp lực vô cùng lớn, kẻ yếu bóng vía có lẽ sẽ không chịu nổi.

“GIẾT!” Vị tướng dẫn đầu quân Nguyên vung đao thét lớn.

“GIẾT!” Vạn quân đáp lời, chân thúc mạnh vào bụng ngựa, ầm ầm lao thẳng về phía quân Minh.

“ẦM ẦM ẦM!” Mặt đất rung chuyển dưới vó thiết kỵ, bụi cát mịt mờ, sát khí ngút trời. Quân Nguyên ầm ầm lao đến, đao kiếm sắc lạnh, tựa một cơn cuồng phong sắt thép, chuẩn bị thổi tan trận hình Đại Minh.

“GIỮ VỮNG! GIỮ VỮNG! KHÔNG ĐƯỢC LUI LẠI!” Các tướng lĩnh Đại Minh hét khản giọng. Binh lính vô thức hơi lùi về sau một bước. Khí thế của đợt xung phong từ mấy vạn kỵ binh Mông Cổ quả thực không hề tầm thường.

Đằng sau, giám quân rút chiến đao, mắt chằm chằm nhìn lưng binh lính Minh đứng phía trước. Kẻ nào dám quay đầu chạy sẽ lập tức bị chém chết, không một lời giải thích.

“BẮN! BẮN!” Lệnh vừa phát ra.

“ẦM ẦM UỲNH UỲNH!” Hàng trăm tiếng nổ chát chúa, đinh tai nhức óc phát ra từ trận địa pháo quân Minh. Ánh lửa, khói thuốc súng phun ra như thác, ngỡ muốn nuốt chửng cả mặt trời. Hàng trăm quả cầu sắt xé gió lao đi, bay thẳng về phía đội hình xung phong của kỵ binh Bắc Nguyên.

“GIẾT! HÚ HÚ HÚ!” Bất chấp tiếng nổ long trời lở đất, quân Nguyên vẫn điên cuồng lao đến. Ngựa Nguyên sớm đã quen với tiếng nổ, không còn bị giật mình hất văng kỵ sĩ xuống dưới như xưa. Bất chấp mưa bom bão đạn, kỵ binh tiếp tục gia tốc, lao thẳng về phía quân thù.

Mưa sắt ập xuống, cày tung mặt đất. Kỵ binh tinh nhuệ nhất khi đối mặt với quả cầu sắt cũng biến thành bãi thịt nát, cả người lẫn ngựa không thể sống sót, chết không kịp ngáp. Đội hình dày đặc của quân Nguyên dưới làn mưa đạn, tổn thất một mảng lớn, người chết kẻ bị thương vô số, người ngã ngựa đổ. Những kẻ đen đủi ngã xuống này lại trở thành chướng ngại vật, cản bước tiến của đồng đội.

Dù kể thì dài dòng, nhưng mọi thứ chỉ diễn ra trong khoảnh khắc. Mưa đạn của quân Minh làm sao cản nổi vó ngựa Bắc Nguyên? Kỵ binh vẫn tăng tốc tiến lên, chẳng mấy chốc đã áp sát được đội hình Đại Minh.

“GIỮ CHẶT! GIỮ CHẶT!” Tiếng hô hét vang lên hết lần này đến lần khác. Binh lính Đại Minh cắn răng nắm chặt ngọn giáo. Không ai biết là mặt đất dưới chân đang rung chuyển, hay chính đôi chân họ đang run rẩy vì sợ hãi. Cả binh lẫn tướng, tim như bị bóp nghẹt, cố há miệng thở dốc nhưng chẳng tài nào được, cứ ngỡ có vật gì đó mắc kẹt nơi cổ họng.

Đằng sau, giám quân áp sát, lưỡi đao lạnh lẽo vô tình. Chúng chằm chằm nhìn đám lính phía trước, đợi xem kẻ nào dám lùi lại. Trước mặt là giặc mạnh, sau lưng có giám quân tựa thú dữ, binh lính Đại Minh bị kẹt ở giữa, tiến thoái lưỡng nan, đành cố sức đứng vững, bất chấp mọi sợ hãi. Mặc cho nước tiểu, chất thải đã đầy quần, lúc này không ai dám chê cười họ.

Đối với những kẻ như vậy, kết cục của chúng là một nhát chém cụt đầu từ phía giám quân. Xung trận mà dám phá đội hình, tội đáng vạn chết. Máu tươi tưới đỏ thảm cỏ, văng cả lên những người lính đứng cạnh. Dòng máu nóng như tát vào mặt, đánh thức những tên lính bên cạnh: "khôn hồn thì đứng vững, nếu không chỉ có đường chết." Chết một cách nhục nhã nhất.

“Cung thủ! Hỏa thương binh đâu! Bắn đi! Bắn đi lũ phế vật!” Quân Minh ở tiền tuyến gào thét khi kỵ binh Bắc Nguyên ngày càng áp sát.

“BẮN! BẮN THẬT LỰC!” Vị tướng quân Minh vung bội kiếm ra lệnh.

“ẦM ẦM! PHIU PHIU PHIU!” Từ phía sau, cả một trời mưa tên bay đến, trút ập vào đội hình xung phong của kỵ binh Bắc Nguyên. Cùng với đó là hàng ngàn tiếng nổ ầm ầm, dù nhỏ hơn tiếng đại bác nhưng cũng chẳng thể xem thường. Những viên bi sắt hiểm ác bay nhanh như cắt, phá tan lớp giáp sắt của kỵ sĩ, dễ dàng đục thủng ngực ngựa chiến.

Đại bác tuy uy thế to lớn nhưng xét về sát thương bao trùm thì phải kể đến cung tên cùng hỏa thương. Cơn mưa tên đạn đã cướp đi sinh mạng của vô số binh lính Bắc Nguyên.

Ở tiền tuyến, người ngã ngựa đổ, kẻ này ngã xuống, kẻ khác lại tiến lên, rồi cũng ngã xuống. Cảnh tượng chẳng khác nào một cuộc đồ sát quy mô lớn, máu người máu ngựa hòa lẫn vào nhau, tưới đỏ nền đất. Quân Nguyên điên cuồng đến vậy sao, bất chấp thương vong, quyết muốn đục thủng hàng phòng ngự của quân Minh?

Cung kỵ đâu rồi?

Cung kỵ đâu mà chẳng thấy đáp trả?

Cung kỵ ở đây!

Kỵ binh Mông Cổ há phải loại gà đất chó cảnh, mặc cho quân Minh xâu xé ư? Có công ắt có thủ, cung kỵ Bắc Nguyên lập tức đáp trả. Cả một trời mưa tên xé gió bay đến, trút ập vào đội hình trường thương binh của quân Minh ở tiền tuyến.

Đám lính mặc giáp đơn giản với những ngọn giáo dài, không có lá chắn che thân, làm sao cản nổi mưa tên của Bắc Nguyên? Quân Minh trúng tên chết như ngả rạ, đè cả lên nhau, tên cắm tua tủa trên mặt đất, ngỡ nấm mọc sau mưa, đâu đâu cũng thấy. Tiếng kêu, tiếng gào thảm thiết vang vọng khắp một phương trời. Các đạo quân ở xa cũng nghe rõ mồn một, binh lính toát mồ hôi lạnh, nắm chặt binh khí, chờ đợi vận mệnh của mình.

Mưa tên từ quân Minh đến nhanh mà đi cũng nhanh. Nhưng về phía Bắc Nguyên, mưa tên của chúng dai dẳng như không có điểm dừng, cứ lũ lượt trút xuống đầu binh lính Đại Minh.

Tên bắn tuy nhiều, nhưng quân Minh còn đông đảo hơn. Kẻ này ngã xuống, kẻ khác lập tức lên thay, cuồn cuộn như nước lũ, không phút ngơi nghỉ. Những tấm khiên gỗ lớn, cao bằng người trưởng thành, được chuyển lên tiền tuyến, che chắn phần nào tên đạn của quân Nguyên. Tuy nhiên, chỉ đỡ được một phần, vì quân Nguyên không bắn thẳng mà bắn theo kiểu cầu vồng, tên có thể vọt qua lớp khiên mà trút xuống quân đội phía sau.

Khi khiên được dựng lên, hỏa thương thủ mất tầm bắn đành phải nhường chiến trường cho cung thủ. Cung thủ Đại Minh tuy đông, nhưng làm sao so được với quân Nguyên? Quân Nguyên, ai ai cũng có thể trở thành một cung kỵ cừ khôi. Về mặt này, những người du mục áp chế hoàn toàn các tộc người định cư.

Hai bên đối bắn. Kỵ binh Bắc Nguyên qua lại như con thoi, chạy dọc trận hình đại quân Minh, vừa chạy vừa bắn, không biết mỏi mệt. Đây là một chiến thuật thường thấy của dân du mục: làm mềm khối phòng thủ của quân địch, khi nào đối phương mất ý chí thì dùng trọng kỵ binh đục thủng rồi lao vào tàn sát, kết liễu trận chiến bằng một đòn. Chiến thuật này không có gì là mới, nhưng đã được dùng trăm ngàn năm mà không hề lỗi thời. Các đội quân lớn đương thời đã tìm muôn vàn cách nhưng vẫn chưa thể phá giải triệt để.

Khắp chiến trường vang lên tiếng la hét, chửi rủa, tiếng vun vút rợn người của mưa tên, cùng với đó là tiếng pháo nổ, trống trận dồn dập, tiếng vó ngựa gõ dồn dập xuống mặt đất. Đại pháo quân Minh bắn không ngơi nghỉ, nòng pháo đỏ rực, nã đạn xối xả hòng ngăn chặn đợt xung phong của quân Nguyên nhưng vô cùng khó khăn. Quân Nguyên dai như đỉa, lại vô cùng liều mạng, dù bị pháo bắn, tên xuyên, vẫn không chịu lui nửa bước, cứ vờn quanh đội hình Đại Minh.

Hai bên lăn xả vào nhau chém giết, giết địch một nghìn thì tự tổn tám trăm, không bên nào chiếm được ưu thế tuyệt đối. Quân Nguyên cơ động nhanh, giảm được phần nào thương vong, nhưng quân Minh lại có pháo mạnh, tên nhiều, binh lính càng vô kể. Quân Nguyên có mài mãi cũng không thể làm sụp đổ được phòng tuyến. Cứ đà này, cứ giằng co như vậy thì quân Nguyên chỉ có chịu thiệt mà thôi. Vả lại, quân Nguyên vốn cũng không đông đảo gì.

Hai bên quần thảo cả tiếng đồng hồ, người chết kẻ bị thương vô số. Mặt đất ngập trong máu đỏ, tí tách chảy xuống những vũng trũng, tạo thành những ao máu nhỏ. Binh lính bị thương, ngựa chiến cụt chân kêu la, rên rỉ thảm thiết như oán như than. Tiếng kêu rên này theo gió lớn mang đi thật xa, dân chúng các thành trấn xung quanh đều nghe thấy, ai nấy đều rợn tóc gáy.

Thời gian từng phút, từng giây trôi qua, tựa như một ngày, một tuần, một năm, một đời hay vô tận, chẳng ai còn biết thời gian đã kéo dài bao lâu rồi. Binh lính Đại Minh như chết lặng, chứng kiến đồng đội lớp lớp ngã xuống mà trở nên vô cảm, chẳng còn sức lực để kêu gào.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, mọi hành vi sao chép không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free