Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 12: . Hồi kinh – diện thánh.

Xác người chất chồng từng núi, bất kể đó là quân Việt hay quân Chiêm. Chúng sẽ không được chôn cất ngay vì sợ dịch bệnh, mà phải hỏa thiêu trước rồi mới vùi lấp. Người sống lao vào chém giết nhau không ngừng nghỉ, nhưng khi chết rồi thì còn ai phân biệt địch ta? Chết là hết, tất cả lại về với đất mẹ. Sẽ chẳng ai nhớ được tên tuổi của những người lính đã ngã xuống, cũng không ai nhớ nổi hàng ngàn, hàng vạn chiến binh vô danh đã bỏ mạng trong cuộc chiến đó. Chỉ còn những người mẹ già, người vợ trẻ, đứa con thơ mỏi mòn chờ đợi con, chờ chồng, chờ cha trở về, nhưng mấy ai được như vậy khi chiến tranh vẫn cứ triền miên không dứt? Rồi biết bao hòn vọng phu sẽ xuất hiện trên khắp mọi miền đất nước này, không ai có thể biết trước.

Lịch sử, sách sử chỉ ghi lại tên cuộc chiến, tên những vị tướng tài ba, tên những vị vua anh minh. Còn hàng ngàn, hàng vạn người lính ngã xuống chỉ là những dòng số liệu khô khan, để người ta biết đến độ khốc liệt của cuộc chiến năm nào mà thôi. Như Stalin từng nói, một người chết thì ai cũng chú ý, nhưng hàng vạn người chết thì đó chỉ là những con số. Trong chiến tranh, nhân mạng trở nên rẻ mạt, tựa như cân gạo, mớ rau vậy.

Lửa đốt những núi xác ấy vẫn âm ỉ cháy, cái mùi thịt nướng quyện với mùi vải cháy xộc thẳng vào mũi... Đến kẻ phàm ăn nhất cũng phải nôn thốc nôn tháo, không cơm rượu nào nuốt nổi.

Vũ Đại Hải cưỡi ngựa đi qua những núi xác âm ỉ cháy, vó ngựa dẫm bèm bẹp trên nền đất thấm đẫm máu tươi, nhìn làn khói mờ ảo đầy tử khí. Hắn lẳng lặng không nói, và cũng chẳng ai lên tiếng. Chiến tranh kết thúc, con thú dữ trong người tạm lui, lúc này nhân tính mới có cơ hội trỗi dậy. Người ta mới thương tiếc cho huynh đệ, cho đồng hương của mình. Chứ khi say máu thì ai biết ai là ai, chỉ biết chém giết cho thỏa lòng thôi.

Đại quân chỉnh đốn ba ngày rồi hồi kinh. Đoàn quân bước đi hùng dũng, cờ xí rợp trời. Khi xưa xuất chinh ủ rũ cúi đầu, nay thắng trận trở về, sĩ khí cao vút, binh lính thẳng lưng ưỡn ngực, đầu ngẩng cao. Cái oai phong lẫm liệt của đội quân Đông A từng ba lần phá Mông Nguyên, bình Chiêm Thành như sống lại. Thế nhưng, hào khí của triều đại lại không hề sống lại. Kinh thành đang bị nghĩa quân nông dân vây hãm, Hoàng thượng cùng các đại thần phải bỏ kinh mà chạy.

Hành quân hai tuần lễ, đại quân cuối cùng cũng về đến Thăng Long. Dọc đường đi, làng mạc bị đốt phá hoang tàn, ruộng vườn bỏ hoang, cỏ dại mọc đầy. Từng đoàn từng đoàn nạn dân kéo nhau về quê cũ. Nếu không có chiến tranh, nào ai muốn rời bỏ quê cha đất tổ, đi tha hương cầu thực? Nay đánh trận xong rồi lại về cày cấy, làm ăn, mong trời thương cho đủ no bụng. Cuối thời Trần, chiến tranh Việt - Chiêm và các cuộc khởi nghĩa nông dân liên miên, thiên tai bão lũ không ngừng, đời sống nhân dân khổ cực, ấy vậy còn phải chịu thuế phú lao dịch nặng nề. Nguồn lực đất nước gần như bị vắt kiệt để đổ vào chiến tranh, đàn áp và phục vụ cho cuộc sống xa hoa của vua chúa. Triều Trần suy tàn không thể cứu vãn được. Vua quan quý tộc sa đọa, chỉ có thay đổi, thay một đợt máu mới thì mới có khả năng cứu vãn được đất nước.

Gìm cương ngựa lại, phía sau là vạn quân tề bước, thanh thế rầm rộ. Phía trước mặt là kinh đô Đại Việt, thủ đô ngàn năm văn hiến của Việt Nam sau này. Dù cho Đại Hải đã sống ở Thăng Long cả chục năm, ký ức về kinh đô không thể quen thuộc hơn, nhưng đây là lần đầu tiên hắn được chứng kiến một Thăng Long lộng lẫy, nguy nga như thế này. Thành Thăng Long ở thời hiện đại đã sớm bị chiến tranh và thời gian tàn phá, vùi lấp xuống lòng đất. May mắn thay, chỉ còn chút ít di tích xây dựng vào thời Nguyễn là còn được bảo tồn. Mà nói về kiến trúc, các công trình thời Nguyễn cũng không có được cái khí khái hào hùng hay quy mô hoành tráng như các triều đại trước.

Cuối thế kỷ 14, thành Thăng Long sừng sững, tòa thành hùng vĩ nhất của Đại Việt. Tường thành đất cao mười mét kéo dài hàng chục dặm, tầm mắt không thể nhìn thấy hết. Cứ cách trăm mét lại có một tháp canh. Cổng thành xây bằng gạch, cao khoảng hai mươi mét, cửa thành rộng lớn đủ cho chục ngựa cùng bước. Thành lâu ba tầng xây bằng gỗ quý, to lớn bề thế và vững chãi, chỉ cần nhìn chất gỗ màu đen kia cũng đủ đoán ra được. Tuy vậy, những vết đen, vết cháy loang lổ trên thành cũng nói rõ nơi đây vừa trải qua một trận vây thành lớn. Khắp tường thành, cờ xí bay phấp phới, quân cấm vệ gươm giáp sáng loáng, nghiêm trang đứng gác. Hai bên cửa thành, dân chúng nô nức vui cười chào đón đoàn quân thắng trận. Đã quá lâu rồi Đại Việt chưa có một chiến thắng nào, lòng dân hoang mang hoảng sợ, sợ Chiêm quân lại một lần nữa đồ thành.

Hoa tươi, rượu quý cùng mỹ nhân khắp nơi đều thấy. Dân Thăng Long mang rượu thịt ra thết đãi đoàn quân thắng trận. Không khí hân hoan lan tỏa khắp cả thành, xóa đi nét u ám, chết chóc của đợt vây thành vừa cách đây mấy ngày. Kinh thành, đặc biệt là nội thành, gần như chỉ dành cho tầng lớp khá giả sinh sống. Khác với ngoại thành nhiều nhà tranh vách đất, trong nội thành nhà đều là nhà gạch gỗ. Mặt phố thì tửu điếm, hiệu buôn, nhà lầu san sát. Tuy có chút tiêu điều vắng vẻ, một số còn bỏ hoang hoặc bị đốt phá, nhưng chỉ phần này thôi cũng đủ để thấy sự phồn hoa của Thăng Long ngày trước. Không hổ danh là trung tâm kinh tế, văn hóa, chính trị của Đại Việt.

Vũ Đại Hải cũng bị cái không khí hân hoan này làm cho cảm động. Hắn uống không biết bao nhiêu bát rượu, mặt mũi đỏ bừng, huyên thuyên tán phét với lũ lính, hoặc trêu chọc cô gái trẻ đẹp nào đó đang rót rượu. Mấy tên lính cũng khoái trá, nhìn lũ cấm vệ ngày thường cao cao tại thượng nay chẳng ai ngó ngàng, chỉ một chữ thôi: sảng khoái!

"Tướng quân, Đại soái cho gọi ngài."

Một tên thân binh mặt đỏ au tiến đến nói nhỏ với Đại Hải. Y cũng đã uống không ít rượu rồi, hơi thở nồng nặc mùi rượu.

Trần Khát Chân đang đứng giữa đám tướng lĩnh thủ thành cùng quan viên, vừa cười nói uống rượu vừa bàn việc xếp đặt cho đại quân nghỉ ngơi thì thấy Đại Hải tiến đến, chân đi có chút không vững.

"Ngươi đi kiếm chút canh giải rượu đi, thay bộ quần áo sạch rồi theo ta vào cung. Lần này ngươi lập công đầu, chắc chắn được thưởng lớn."

"Đa tạ tướng quân! Thuộc hạ đi ngay!"

Bao nhiêu hơi rượu bay đi đâu hết, Đại Hải tỉnh táo lại. Tương lai của y, kế hoạch của y sau này đều dựa hết vào buổi diện thánh hôm nay, không thể vì chút vui nhỏ mà lỡ đại sự được.

Y chạy đến tửu điếm bên cạnh để mua mấy quả chanh. Chanh chua giải rượu, chứ giờ này nấu canh bao giờ cho xong...

Đại Hải theo Trần Khát Chân cùng các tướng vào cung diện thánh. Theo sau là chục xe ngựa thồ chở đầy vàng bạc nặng trịch. Ngựa thở phì phò, bánh xe kẽo kẹt theo từng bước đi. Càng vào sâu trong nội thành, nhà cửa càng khang trang rộng rãi, phủ đệ tráng lệ của vương hầu quý tộc hiện ra.

Tường thành cao chót vót ngăn cách hoàng cung với kinh thành. Hàng trăm năm chiến hỏa, hàng chục đời vua đi qua, thời gian như in dấu lên từng viên gạch của hoàng thành.

Vượt qua hộ hà, xuyên qua đại môn, là sân rồng rộng hàng trăm mét lát đá trắng. Xa xa điện Tuyên Hòa lẳng lặng đứng đó, uy nghi tráng lệ. Đây là trung tâm chính trị của Đại Việt. Hôm nay, nơi đây sẽ quyết định vận mệnh của Đại Hải và có thể là của cả Đại Việt sau này.

Dọc theo bậc cầu thang hai bên là tượng đá ngũ trảo kim long giương nanh múa vuốt, điêu khắc tinh xảo, uy nghiêm đầy mạnh mẽ, như cái khí thế của dòng giống Đông A ngày lập nước đánh đuổi Mông Nguyên. Ngự lâm quân đao thương sáng loáng đứng gác. Mỗi bước đi của Đại Hải đều nặng trịch, hơi thở thô nặng, mặt mày đỏ au, tay chân run rẩy. Không phải do mệt mà là do kích động. Ở đây, tất cả quân tướng kể cả Khát Chân cũng chỉ là những võ quan nhỏ bé, không danh không tiếng, nay được tiến vào trung tâm quyền lực của Đại Việt, ai mà không kích động cho được? Khát Chân có vẻ bình tĩnh hơn vì dù gì hắn cũng là hoàng tộc, đã từng nhiều lần trầu vua. Nhưng bàn tay run rẩy đầy mồ hôi kia đã bán đứng nội tâm của gã. Hơn nữa, hôm nay hắn không phải là võ quan nhỏ bé Khát Chân, mà là Đại soái Trần Khát Chân, người vừa đánh bại quân Chiêm, giết vua Chiêm, cứu nguy cho Đại Việt.

"Run hả? Có sợ không?"

Khát Chân quay sang hỏi Đại Hải, hơi thở cũng thô nặng, lấm tấm mồ hôi.

"Thưa không sợ nhưng... quá phấn khích. Đây là lần đầu thuộc hạ được diện thánh."

"Ha hả, bình tĩnh lại, đừng để mất mặt. Trường hợp lớn còn ở phía sau kia."

"Cảm tạ tướng quân, thuộc hạ đã rõ."

Đại Hải tự véo vào đùi, hít sâu cố làm cho mình bình tĩnh lại. Quá mất mặt! Dù sao cũng là người hiện đại, trường hợp hoành tráng nào mà chưa từng thấy? Lãnh đạo cấp cao thấy trên TV như cơm bữa, còn run cái gì chứ, để cổ nhân chê cười! "Bình tĩnh, gặp mặt chủ tịch nước kiêm bí thư Đảng thôi mà, không được kích động... Thật bình tĩnh!" Nhưng ai lại có thể bình tĩnh được khi giáp mặt với lãnh đạo tối cao của đất nước cơ chứ? Dù đã cố hít sâu thở đều nhưng tay hắn vẫn đổ mồ hôi, chân cũng có chút run rẩy, còn căng thẳng hơn cả khi bị thám báo Chiêm quân vây lại.

"TRUYỀN CHINH NAM ĐẠI TƯỚNG QUÂN TRẦN KHÁT CHÂN CÙNG BỘ HẠ VÀO!"

M���t giọng nam mạnh mẽ vang lên, không phải thứ giọng the thé của thái giám.

Cửa điện nặng nề từ từ được mở ra. Hai bên là hàng trụ chống cao cả chục mét, chạm khắc tinh mỹ. Hai ban văn võ mũ áo chỉnh tề dàn đều hai bên. Chính giữa đại điện, trên thềm cao là ngai vàng của Hoàng đế. Tất cả những con người quyền lực nhất Đại Việt tề tụ nơi đại sảnh này, hướng ánh mắt tới đoàn võ tướng trẻ tuổi đang tiến vào.

Đoàn võ quan sải bước tiến đến chính giữa điện, đồng loạt quỳ xuống.

"HOÀNG THƯỢNG, VẠN TUẾ, VẠN VẠN TUẾ!"

"Các ái khanh bình thân."

Một giọng nói hơi khàn của thiếu niên đang tuổi vỡ giọng từ trên ngai cao vọng xuống. Lúc này đây, Đại Hải mới có cơ hội để diện kiến long nhan của thiên tử Đại Việt. Một cậu bé choai choai, nếu đặt ở thời hiện đại chắc mới vừa tốt nghiệp cấp hai, thế mà ở nơi đây đã là vua một nước, chưởng khống sinh mệnh của hàng triệu thần dân. Bên cạnh cậu bé là một người đàn ông trung niên, không, phải nói là đã hơi lớn tuổi, khoảng sáu mươi, dáng người bệ vệ, ngũ quan uy nghiêm. Hồi trẻ chắc là một anh tài xông xáo các nơi, nhưng... dù cho được bảo dưỡng khá tốt nhưng đã không còn cái khí thế hăng hái, cái chí đánh đông dẹp bắc như hồi còn trẻ. Đôi mắt già nua đã đầy vẻ mỏi mệt, chán chường. Nếu hắn đoán không sai thì đây chính là Thượng hoàng Nghệ Tông, người có công lớn trong việc cứu lại triều Trần khỏi tay họ Dương, nhưng cũng là người đã "trao" vương quyền vào tay họ Hồ.

Quả là Đại Hải đoán không sai. Đó chính là vua Thuận Tông và Thái thượng hoàng Nghệ Tông. Vua Thuận Tông tuổi còn nhỏ, không nắm thực quyền, mọi sự vụ trong nước vẫn là do Thái thượng hoàng Nghệ Tông xử lý. Về Nghệ Tông, hồi trẻ, khi tiên hoàng hoang dâm vô độ, lập Dương Nhật Lễ lên làm vua, vương triều sắp đổi chủ sang họ Dương. Nghệ Tông đã tập hợp tông thất, sửa sang quân đội, tiến đánh mới lật được Nhật Lễ, bảo vệ cơ ngơi nhà Trần rồi được suy tôn lên làm vua. Tưởng chừng như một vị minh quân mới của nhà Trần ra đời, cứu vớt triều đại đã mục ruỗng này nhưng không. Khi lên nắm đại quyền, đến lượt Nghệ Tông hoang dâm vô độ. Lăng tẩm cung điện xây dựng khắp nơi, thuế má lao dịch nặng nề, quân đội thì bỏ bê, không lo luyện tập, trang bị. Để rồi, Chiêm quốc phương nam hàng trăm năm xưng thần nay dấy quân sang xâm chiếm, bốn lần thành Thăng Long thất thủ, trăm họ ly tán, quốc lực suy yếu đến cùng cực. Nếu không phải Trần Khát Chân đẩy lùi được quân Chiêm thì Đại Việt không biết còn tồn tại nữa hay không. Đến đây, nhà vua có tỉnh ngộ, Đại Việt có trở nên hùng cường? Dĩ nhiên là không. Họa diệt quốc cũng không khiến vua tỉnh ngộ, ông càng nghe lời, tin dùng gian thần Đỗ Tử Bình, tên bại tướng, kẻ tham tài hại chết vua Duệ Tông – anh tài cuối cùng của hoàng tộc. Thế nhưng Nghệ Tông vẫn tha cho y, vẫn tin dùng, theo lời y mà tăng thuế phú. Rồi đến Hồ Quý Ly ngăm nghe hoàng vị, thế nhưng Nghệ Tông cũng không diệt trừ, vẫn trao cho y quyền cao chức trọng, rồi theo lời y mà diệt hoàng thân quốc thích, đến cả cháu trai ruột thịt cũng không buông tha. Để rồi khi sắp qua đời, Thượng hoàng chỉ nhắc nhở nhẹ Quý Ly hãy phò tá nhà Trần, chớ phản trắc. Y theo lời vua, mấy năm sau khi vua mất, Quý Ly diệt sạch tông thất, lên ngôi cửu ngũ, lập ra nhà Hồ. Than ôi Nghệ Tông, tuổi trẻ hùng tài đại lược mà khi có tuổi lại hóa hồ đồ, nuôi ong tay áo, phá tan cơ ngơi trăm năm Trần triều, đẩy nhân dân vào cảnh nồi da nấu thịt, binh đao loạn lạc mấy chục năm.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free