Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 118: . Thăng Long đón Tết.

Trong khi hạm đội Vạn Xuân vẫn còn lênh đênh trên đường về Minh Châu, thì đoàn thuyền chở chiến lợi phẩm đã cập bến Thăng Long sau nhiều ngày lênh đênh vất vả trên biển. Hàng trăm chiếc thuyền vận tải lớn đậu kín bến Đông Bộ Đầu, khiến mặt sông ken đặc thuyền với thuyền, trông chẳng khác nào một vùng đất bằng. Cảnh thuyền bè ra vào tấp nập diễn ra suốt ngày đêm.

Từng xe, từng thùng hàng hóa nối tiếp nhau được chuyển xuống cảng, nào vàng bạc, lụa là, gấm vóc, nhiều đến mức đếm không xuể. Thợ thủ công, nô lệ cũng đông đảo, họ không ở lại lâu mà được chuyển ngay về các khu công nghiệp riêng biệt, dưới sự canh gác cẩn mật của trọng binh, nhằm tránh nguy cơ gây rối. Tiếp đến là trâu bò, do đã trải qua hơn một tháng lênh đênh trên biển nên chúng gầy đi trông thấy. Cảnh tượng này khiến những người nông dân được lệnh đến vận chuyển không khỏi xót xa, nhưng khi hay tin số trâu bò này sẽ được bán lại cho họ với giá rẻ, ai nấy đều mừng rỡ quên cả trời đất.

Cả tuần liền, bến Đông Bộ Đầu nhộn nhịp hơn bao giờ hết, hàng hóa từ thuyền này đến thuyền khác liên tục được dỡ xuống. Dân chúng từ khắp các nơi, dưới sự dẫn dắt của đội quân áo đen, kéo đến kinh thành đông đúc hơn cả những dịp hội đền Hùng. Họ đến để nhận số trâu bò được bán lại cho làng mình. Tuy mỗi làng không nhiều, chỉ dăm ba con, nhưng đó đã là tài sản vô cùng quý giá. Có trâu bò, có thêm nông cụ mới, sức lao động của con người sẽ được giảm đi đáng kể, giúp khai khẩn thêm nhiều đồng ruộng, sản xuất nhiều lương thực hơn. Cuộc sống ấm no, đầy đủ không còn là điều xa vời nữa.

Từ khi Vạn Xuân lên nắm quyền, cuộc sống của những người bình dân này thay đổi từng ngày. Họ không còn phải chịu cảnh hà hiếp của cường hào ác bá, lại còn được viện trợ nhiều nông cụ, giống cây trồng năng suất cao cùng lời hứa giảm thuế. Nông dân như được tiêm thuốc tăng lực, bất kể mưa lạnh vẫn hăng hái tăng gia sản xuất. Nay lại có thêm trâu bò về, đó là điều mà ngay cả trong mơ họ cũng chẳng dám nghĩ tới.

Cùng với đoàn thuyền chiến lợi phẩm là tin thắng trận từ phương Bắc. Tin vui này như một món quà Tết mà Đại Hải và binh lính gửi về cho dân chúng, khiến không khí chuẩn bị đón năm mới trên khắp cõi Việt càng thêm tưng bừng. Dân chúng tự động tổ chức lễ hội, ca múa ăn mừng chiến thắng, tạo nên một cảnh tượng an vui mà đã lâu lắm rồi mới trở lại. Một tương lai mới tươi sáng đang chờ đón những con người thiện lương, chăm chỉ này.

Hoàng thành Thăng Long, từ khi vua Lý Thái Tổ dời đô cho đến lúc họ Hồ chuyển vào Thanh Hóa, nơi đây luôn là cung điện của thiên tử nước Việt. Trải qua hàng trăm năm lịch sử thăng trầm, với những cuộc chiến loạn liên miên, hoàng thành vẫn sừng sững uy nghi, nguy nga và tráng lệ. Và giờ đây, nơi đây cũng sẽ trở thành nơi ở của hoàng tộc Vạn Xuân.

Trên lầu cao, nơi có tầm nhìn bao quát toàn bộ hoàng thành, một nhóm người trong trang phục hoa lệ đang đứng đó, ngắm nhìn dòng xe chở chiến lợi phẩm nặng nề nối đuôi nhau di chuyển vào kho hoàng gia.

“Bao giờ cha mới về vậy mẹ?” một cậu bé khoảng bốn tuổi, với mái tóc chỏm đào, hỏi người thiếu phụ bên cạnh.

“Nhanh thôi, khi nào ve kêu thì cha về.”

“Thế thì còn rất lâu, rất lâu nữa. Rõ ràng cha nói đến Tết cha về,” cậu bé lẩm bẩm.

“Cha đã viết thư về xin lỗi rồi đó thôi. Còn gửi cho em bao nhiêu là quà đẹp, phải thông cảm cho cha chứ, cha bận rộn công vụ mà.” Một thiếu niên nói, trông hắn cũng chỉ khoảng chín, mười tuổi thôi nhưng đã nói chuyện ra dáng một ông cụ non.

“Đúng đó, còn biết bao vải đẹp về để làm váy áo nữa.” Một cô bé chừng bảy tuổi xen vào.

“Cha bận đánh giặc ở xa. Các con ở nhà phải ngoan ngoãn, thương yêu đùm bọc lẫn nhau, như thế thì lúc cha về mới thấy vui mừng.” Thiếu phụ từ ái nói.

“Bọn con biết rồi ạ!” Ba đứa trẻ đồng thanh nói.

“Đứng thêm một lúc nữa thì xuống ăn trưa nhé, gió lạnh đứng lâu dễ cảm lạnh đó, cha về mắng cho.” Thiếu phụ nói tiếp.

“Đặc biệt là Đông Hải, hư là cha về đét mông đấy!” Thiếu phụ hù dọa.

“Con ngoan, cha mới không đánh đâu!”

“Cha về đánh mông đứa nào tè dầm, hahaha.” Bé gái bên cạnh cười nhạo.

“Em không có!” Cậu bé hét lớn, mặt đỏ như đít khỉ. Chuyện là tối qua uống nhiều nước, sáng dậy đã thấy chăn đệm ướt sũng. Cậu nhớ rõ ràng mình đã thức dậy đi tiểu vào nhà vệ sinh cơ mà, vậy mà không hiểu sao sáng ra chăn đệm vẫn ướt, thật khó hiểu. Hẳn là hồi nhỏ, không ít người đều từng gặp cảnh tè dầm trong mơ như vậy, rồi sáng ra, chuyện gì đến cũng phải đến.

Khung cảnh ấm áp, hòa thuận này khiến cả những kẻ hầu người hạ xung quanh cũng phải mỉm cười. Hóa ra, gia đình đế vương không hề máu lạnh vô tình như những gì thường được kể trong chèo, trong kịch, mà cũng bình dị, gần gũi như bao gia đình thường dân khác.

Người thiếu phụ và những đứa trẻ kia chính là vợ con của Đại Hải. Hắn đã lập gia đình từ sớm. Vợ hắn không phải công chúa, quận chúa gì, nhưng cũng thuộc dòng dõi danh gia vọng tộc, là trưởng nữ họ Dương thuộc lộ Bắc Giang, hay còn gọi là Kinh Bắc vào thời Lê. Họ Dương là một dòng họ lớn ở Đất Việt, có truyền thống yêu nước, chống giặc ngoại xâm, nhân tài lớp lớp, và có tầm ảnh hưởng lớn trong vùng.

Hôn nhân của Đại Hải với Dương Thanh Lan cũng không phải là một cuộc hôn nhân chính trị, hay ít nhất thì yếu tố chính trị trong đó cũng không quá lớn. Đại Hải và vợ hắn quen nhau theo kiểu ngôn tình: anh hùng cứu mỹ nhân. Nàng là một tiểu thư đài các chốn đất Bắc, mang theo người hầu đi thám hiểm, không may gặp phải giặc cướp, rồi được vị tướng quân trấn thủ nơi biên quan cứu giúp. Từ đó, nàng đem lòng yêu mến. Hai bên tâm đầu ý hợp, nhanh chóng đến với nhau rồi bàn chuyện trăm năm. Đại Hải khi đó chưa phải quan to, công hầu quý tộc gì, nhưng cũng là tướng trấn giữ một phương. Họ Dương tuy là dòng họ lớn nhưng cũng không quá cầu kỳ hay làm khó dễ, thế là mọi sự diễn ra thuận lợi, và họ nên duyên vợ chồng.

Khi đó, Đại Hải đã hai mươi lăm tuổi, cưới Dương Thanh Lan mười tám tuổi. Có thể nói là “trâu già gặm cỏ non”, nhưng cũng có thể coi là trai tài gái sắc. Hai người chung sống với nhau hơn mười năm mà vẫn mặn nồng, tuy có những cãi vã nhỏ nhưng chưa bao giờ nặng lời, cũng không có tình tiết cẩu huyết nào như trong các câu chuyện ngôn tình. Đến nay họ đã có ba người con, hai trai, một gái, và Đại Hải không hề nạp thêm thê thiếp, một lòng với Thanh Lan. Một phần là do Đại Hải tôn trọng chế độ một vợ một chồng ở thời hiện đại, phần khác là hắn quá bận rộn, không có thời gian mà trêu hoa ghẹo nguyệt.

Nhiều người vẫn nghĩ làm vương làm tướng thì phải có thê thiếp thành đàn. Thực ra, Đại Hải cũng từng có suy nghĩ như thế, tiếc là tinh lực có hạn, mà vì chút mới mẻ mà làm hại đời con gái nhà người ta thì quả không đáng chút nào. Vợ đông, thiếp nhiều, khi ấy gia trạch sẽ chẳng yên ổn, những cuộc trạch đấu, cung đấu diễn ra như cơm bữa, không ít con vua chúa đã chết non trong những đợt tranh đấu này. Phim ảnh, truyện đọc đã quá nhiều, Đại Hải cũng xem không ít nên hắn càng không dám làm liều.

Hắn chỉ muốn một gia đình êm ấm, một chốn bình yên để nghỉ ngơi sau chuỗi ngày làm việc mệt mỏi, chứ không phải giải quyết chính sự xong về nhà lại tiếp tục giải quyết nội đấu, thế thì quá mệt mỏi rồi. Cuộc đời còn biết bao lạc thú khác nữa kia mà.

Gia đình Đại Hải cũng không theo các lễ nghi rườm rà như vua chúa, quyền quý đương thời. Họ sinh hoạt như một gia đình bình thường ở thời hiện đại: cha mẹ vừa chăm sóc, vừa là bạn của con cái; con cái thì kính yêu, tôn trọng cha mẹ. Như vậy là đủ rồi. Sinh hoạt như thế mới có màu sắc, chứ suốt ngày “phụ hoàng”, “mẫu hậu”, hành lễ các thứ thì quá mệt mỏi. Cung đình Vạn Xuân là nơi ít lễ nghi rườm rà nhất đương thời, một phần lớn là do ảnh hưởng từ Đại Hải. “Phú quý sinh lễ nghĩa”, nhưng lễ nghĩa nhiều quá thì phiền phức, sống vui khỏe mới là điều quan trọng nhất.

Hàng năm, Đại Hải đều quây quần bên gia đình vào cuối năm, cùng nhau đón giao thừa, phát lì xì cho vợ và các con. Nhưng năm nay không đư��c rồi, hắn sẽ đón năm mới cùng binh lính ở Minh Châu. Đành hẹn gia đình vào năm sau vậy.

Cùng lúc đó, tại một làng quê nhỏ vùng Tam Giang, một thanh niên ước chừng mười chín, hai mươi tuổi, hớn hở dắt con trâu gầy guộc về nhà, miệng cười rạng rỡ. Bên cạnh hắn cũng có năm người khác đang dắt trâu hay bò, xung quanh trẻ con chạy qua chạy lại, kêu đùa ầm ĩ.

“U ơi, con về rồi! Nhà mình có trâu rồi!” Đến trước ngôi nhà tranh nhỏ, chàng thanh niên hét lớn.

Từ trong bếp, một người phụ nữ trung niên, đầu vấn khăn mỏ quạ, cầm gáo đi ra.

“Trâu, trâu thật ư? Thằng Tồ được nhận trâu thật ư? Thằng Bi đi gọi thầy về, anh mày dắt trâu về rồi này!”

“Vâng ạ!” Thằng Bi vừa từ sau nhà chạy ra, hét lớn đáp lời rồi co giò chạy mất hút.

“Nhanh về nhổ lông gà, làm mâm cỗ cúng tổ tiên đấy!” Người phụ nữ gọi với theo.

“Vâng!” tiếng đáp vọng lại từ xa.

“Dắt vào, dắt vào buộc dưới gốc cây nhãn đi con. Sao trông nó gầy thế này!” Người phụ nữ vuốt ve con trâu một cách thương xót.

“Trâu này đi biển hơn tháng mới về, gầy là phải rồi u ạ. Nhà mình nuôi ít lâu là béo tốt lên ngay thôi.” Chàng trai đáp.

“Trâu đâu, trâu đâu! Tổ tiên phù hộ, nhà lão Thụ này cuối cùng cũng có con trâu rồi!” Một người đàn ông trung niên gánh sọt vội vã đi vào, nhìn thấy con trai cả và con trâu, ông cười tít mắt như một đứa trẻ.

“Trâu đây thầy!” Thanh niên tự hào nói.

“Hết nhiều tiền không? Quan gia bảo sao?”

“Quan gia nói con ngày xưa theo quân áo đen đi đánh trận lập được công, lại tích cực tham gia đội tự vệ, nên trâu này bán rẻ cho nhà ta năm lượng thôi. Người thường mua phải mười, mười hai lượng mới được đấy!”

“Quý hóa quá! Nhanh nhanh, mẹ nó bắt con gà, thịt cúng tổ tiên. Xong cũng mời bà con lối xóm đến chung vui.”

“Thằng Bi rửa ít khoai mà luộc đi con, thứ này thầy ăn thử rồi, ngon lắm. Nhà đã đủ giống năm sau trồng, chỗ thừa mình ăn cả.”

“Vâng ạ!” Thằng Bi lớn tiếng hét. Khoai lang hắn cũng từng được nếm qua, khi đó chỉ được miếng nhỏ nhưng vị ngon nhớ mãi không quên. Thứ này ngon hơn khoai nước nhiều, lại ngọt lịm.

“Tồ đi nghỉ đi con, lát nữa nấu cơm xong thầy u sẽ gọi. Đi đường cả ngày mệt rồi.”

“Vâng, con xin phép đi nghỉ chút, mấy ngày nay đi đường vội vã, quả thực không chịu nổi.” Thanh niên Tồ ngáp lớn, rồi chuồn về phòng để đánh một giấc.

Cảnh tượng tương tự diễn ra trên rất nhiều làng quê xung quanh kinh thành Thăng Long, mấy vạn trâu bò chẳng mấy chốc đã được phân phát hết. Dân chúng không chỉ vui mừng vì nhận được trâu bò, mà còn hân hoan với niềm vui thu hoạch. Năm nay, có giống khoai lang được vận chuyển từ Tân đảo về, ngắn ngày nhưng sản lượng lớn, vượt xa khoai nước, khoai môn mà dân vẫn thường trồng. Hơn nữa, thứ này ăn còn chắc bụng, có thể dùng độn cơm coi như lương thực chính, quả là có lời. Xưa kia cháo loãng, nay cơm độn, tuy không quá cầu kỳ nhưng đủ để ấm bụng. Ăn no có sức khai khẩn thêm đồng ruộng, nuôi thêm nhiều gia cầm, gia súc, cuộc sống sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.

Dân chúng ấm no, hạnh phúc, càng thêm cảm ơn Vũ Đại Hải. Kẻ gian muốn đặt điều dèm pha cũng chẳng thể làm hạ uy tín của ngài. Giờ đây, th���i cơ đã chín muồi, chỉ chờ ngày Đại Hải khải hoàn trở về để đăng cơ mà thôi.

Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free