Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 116: . Móc lốp.

Cửa Bắc Cư Dung quan, từng giây từng phút đều có người ngã xuống, máu tươi thấm đẫm trường thành, đao quang kiếm ảnh xen lẫn tiếng pháo liên hồi, tiếng hò hét, kêu rên vang vọng khắp vùng. Bên cửa Nam, binh lính đứng ngồi không yên, lo lắng không biết chiến sự ra sao. Dù đang giữa mùa đông lạnh giá, mồ hôi vẫn túa ra ướt đẫm bàn tay họ, gương mặt ai nấy đều nghiêm trọng. Ai cũng muốn xông lên tiếp viện nhưng bất lực. Đúng lúc này, trên tháp cao, tiếng chuông báo động vang lên liên hồi.

"Có người tới!" Lính canh vọng lớn xuống dưới.

Binh lính lập tức vào vị trí, tay nắm chặt vũ khí, mắt đăm đăm nhìn những chấm đen đang ngày một gần. Gần hơn, gần hơn nữa, cuối cùng họ cũng nhìn rõ: một đội quân khoảng hai nghìn người đang vội vã tiến đến. Nhìn quân phục, có vẻ là lính Đại Minh. Viên tướng Minh thầm thở phào, may mắn không phải quân địch. Dù vậy, y vẫn không ra lệnh mở cửa, bởi chưa rõ lai lịch kẻ đến, tự ý mở cửa thành là hành động cực kỳ ngu xuẩn.

Chỉ năm phút sau, đám lính chạy tới, ai nấy mồ hôi nhễ nhại, quần áo xộc xệch, thở dốc không ra hơi.

"Quân Bảo Định phủ tới tiếp viện, mau mau mở cửa!" Một người có vẻ là bách phu trưởng hô lớn. Giọng y đúng chất dân vùng Hà Nam, không thể lẫn đi đâu được.

"Tướng chỉ huy của các ngươi đâu mà một bách phu trưởng như ngươi lại lên tiếng?" Viên tướng Minh trên thành lầu vọng xuống hỏi.

Tên bách phu trưởng che tay nheo mắt nhìn, nhận thấy người đối đáp là một tướng tá có hàm có phẩm hẳn hoi nên cũng cung kính hơn phần nào.

"Bẩm tướng quân, chúng ty chức là quân Bảo Định phủ nhận lệnh đến chi viện Cư Dung quan. Đoàn quân năm nghìn người do Tuyên võ tướng quân Thích Kế Định chỉ huy, nhưng nửa đường bị tặc binh phục kích, chết chóc, bị thương vô số, quân sĩ chia cắt, thất lạc cả. Số một nghìn bảy trăm sáu mươi hai binh sĩ này là do thuộc hạ tập hợp lại được, vội vã chạy tới báo tin." Tên bách phu trưởng chắp tay nói.

"Tuyên võ tướng quân hàm tòng tứ phẩm, đã là chức quan không nhỏ, vậy mà bị tặc binh phục kích giết hại, chậc chậc." Viên tướng Minh trên thành nói, hắn mới chỉ là tòng ngũ phẩm. Vừa nói, hắn lại nhìn đám lính kia, quả đúng là tàn tạ, tên nào tên nấy mặt mũi lem luốc, quần áo dính đầy máu, có mấy tên đao còn không có vỏ, thật thảm hại. Đám này đến không biết là viện quân hay là gánh nặng đây, nhưng thôi, có còn hơn không.

"Nhìn dáng người lính của ngươi, trông có vẻ không giống người phương Bắc." Viên tướng Minh gặng hỏi.

"Dạ bẩm, quả đúng là như vậy. Đám này phần lớn là tân binh vùng Phúc Kiến, thường sẽ biên chế vào thủy quân nhưng không hiểu vì sao năm nay lại điều đến Bắc Trực Lệ ạ. Chuyến trước rét đậm, không ít người không chịu được khí hậu mà chết." Tên bách phu trưởng được dịp than thở.

"Chắc hoàng thượng lường trước được người Nguyên không an phận đây mà. Thì cũng phải, người phương Bắc chúng ta xuống phía Nam cũng không chịu nổi nóng bức mà sinh bệnh đấy thôi. Không hợp khí hậu cũng dễ hiểu. Vào thành đi, chiến sự căng thẳng, các ngươi đến rất kịp lúc."

"Quân đâu, mở cửa, cho đám lính Bảo Định này vào nghỉ. Đi báo tin cho Viên Sùng Khánh tướng quân, viện binh đã đến, mặc dù chỉ có hơn nghìn người." Viên tướng Minh ra lệnh.

"Rõ!"

Cánh cửa gỗ dày nặng từ từ được mở ra. Phía sau còn có không ít cản mã, công sự, xem ra đám biên quân này rất cẩn thận, đề phòng cả việc bị quân Vạn Xuân đánh úp từ phía Nam.

Đám tàn binh Bảo Định phủ nhanh chóng vào thành, ai nấy đều mệt mỏi, không nói nên lời. Chỉ có đôi ba nhóm nhỏ thì thầm với nhau bằng vài câu tiếng địa phương, nghe kỹ thì có vẻ giống tiếng vùng Chiết Giang, Phúc Kiến. Cùng là tiếng Hán nhưng đám biên quân cũng chẳng nghe hiểu. Thời này, tiếng phổ thông chưa phổ biến, dân chúng Đại Minh hầu như chỉ dùng phương ngôn địa phương. Dân vùng này đến vùng khác không hiểu nhau cũng là chuyện thường tình.

Cửa Nam chỉ có cổng thành, không có tường thành phụ hay công sự bảo vệ kiên cố. Cũng phải thôi, quan ải này là để chống lại dân du mục phương Bắc, xây tường thành phụ ở phía Nam làm gì, thừa tiền sao? Cho đến khi người Vạn Xuân vượt biển đến, biên quân Đại Minh có chết cũng không thể tưởng tượng được mình sẽ bị tấn công từ phía sau. Bởi vậy, so với cửa Bắc, cả tường thành lẫn các cơ quan phòng ngự ở cửa Nam đều sơ sài. Đám lính Bảo Định nhanh chóng qua cổng vào được bên trong Cư Dung quan.

"Chia nhau nghỉ ngơi, tìm nước uống, có thêm chút đồ ăn càng tốt. Ta đi gặp tướng thủ thành." Tên bách phu trưởng khệnh khạng ra lệnh, vào được trong thành, hắn cả người đều thả lỏng. Đám lính mau chóng tản ra, kẻ ngồi bệt xuống đất nghỉ, kẻ đi lân la làm quen, xin nước. Khổ nỗi ông nói gà, bà nói vịt, không ai hiểu ai. Thi thoảng có bắn ra được mấy câu tiếng Bắc Bình thì đám lính Cư Dung quan mới hiểu, mới biết đường mà cho nước uống. Hơn nghìn quân nhanh chóng tản mạn khắp nơi.

Tên bách phu trưởng dẫn theo chục tên vạm vỡ khác cố sức leo lên lầu thành. Nhìn trang bị thì bọn này bét nhất cũng là thập trưởng, không thì cũng là thân binh của các tướng, mặc giáp nặng thế kia cơ mà. Chắc lên thành lầu báo cáo, kể khổ thôi, đám biên quân xung quanh nghĩ thầm.

"Bẩm tướng quân, tình hình chiến sự ra sao rồi? Đã có viện quân các nơi đến chưa ạ?" Tên bách phu trưởng chắp tay, cung kính hỏi.

"Tình hình căng lắm, quân Bắc Nguyên tấn công dữ dội từ sáng tới giờ. Tiếp viện cũng chẳng thấy đâu, các ngươi là nhóm đầu tiên. Ta e có chuyện chẳng lành." Viên tướng thủ thành đáp.

"Cũng phải, bên Bắc Bình thế giặc còn mạnh, thuộc hạ nghe tin không ít nơi đều bị tấn công. Phía trước có đội quân hơn vạn người của Hà Gian đến chi viện cũng bị đánh chặn, hơn vạn quân không biết còn được mấy người."

"Tình thế này thật đáng lo ngại. Chỉ mong đến đầu xuân thế cục ổn định lại. Thôi các ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi, chắc chỉ chốc nữa sẽ bị điều đi trợ chiến."

"Bẩm tướng quân, ty chức có một yêu cầu nhỏ, mong được tướng quân cho phép."

"Nói đi." Viên tướng Minh mất kiên nhẫn.

"Xin mượn đầu tướng quân chơi." Nói rồi, tên bách phu trưởng lập tức lao tới, quật ngã viên tướng Minh. Dao găm xuất hiện trên tay như phép ảo thuật, cắm thẳng vào cổ tướng địch, một nhát dao dứt khoát, máu phun xối xả. Viên tướng Minh bị bất ngờ, chưa kịp ú ớ gì đã chìm vào bóng tối.

Tên bách phu trưởng vừa ra tay, đám hộ vệ đi cùng cũng hành động. Nhanh như cắt, họ nhảy ra đạp mạnh vào người đám thân binh, đao rời khỏi vỏ, thấy người là chém, không cho giặc có thời giờ phản ứng. Chỉ mấy giây ngắn ngủi, viên tướng Minh thủ thành cùng đám thân vệ đã chết không kịp ngáp, trước ánh mắt kinh ngạc của lính thủ thành Cư Dung quan.

"GIẾT!" Giải quyết xong viên tướng thủ thành cùng thân vệ, tất cả hét lớn, xách đao lao thẳng về phía đám lính Minh còn ngơ ngác. Đao vung ra, người ngã xuống. Do đánh bất ngờ, không ít tên lính Minh chưa kịp phản ứng đã bị chém gục. Chỉ thoáng qua mấy giây, lính Minh hồi thần, rút gươm ra quyết chiến. Đám lính "Bảo Định" trên lầu thành không ham tấn công mà co cụm lại phòng thủ chờ viện binh. Lính Minh tuy đông hơn nhưng cũng chưa thể ăn được.

Tiếng hô "giết" vừa phát ra như một phát pháo hiệu. Lính "Bảo Định" đang tản mạn bên dưới xin nước, xin đồ ăn thì bỗng rút dao găm đâm chết những tên lính Minh không đề phòng bên cạnh.

Chẳng biết từ bao giờ, quân "Bảo Định" trong lúc lơ đãng đã tiếp cận đến các vị trí phòng thủ của quân Minh. Trên thành lầu vừa động, dưới cũng đáp lại liền. Lúc đầu thì dùng dao găm, ám sát quân Minh không kịp trở tay, số người chết dưới dao găm quân "Bảo Định" dễ phải đến trăm người. Đâm xong, dao không buồn rút, lập tức lấy chiến đao, giáo nhọn ra chiến, lao thẳng về phía lính Cư Dung quan. Một trận chiến bất ngờ nổ ra ở cửa Nam.

Quân Minh ở cửa Nam vốn không nhiều, chỉ khoảng một hai nghìn người. Chúng cũng không hề đề phòng gì với quân "Bảo Định", bởi vậy khi bị bất ngờ tấn công, tử thương vô số. Không ít tên lính Minh đến lúc ngã gục dưới đất vẫn không hiểu được tại sao quân ta lại đánh quân mình, sao lính "Bảo Định" lại ám toán lính Cư Dung.

Quân "Bảo Định" nhanh chóng chạy lên yểm trợ đám bách phu trưởng trên lầu thành, đồng thời chiếm giữ cổng thành. Cửa gỗ dày nặng từ từ được mở ra dưới ánh mắt tuyệt vọng của đám lính Minh đang vất vả chống đỡ. Cổng thành mở, một loạt pháo hiệu được bắn thẳng lên bầu trời, những phát pháo hoa màu đỏ bay lên cao rồi nở rộ, đứng xa cách vài dặm cũng dễ dàng nhìn thấy.

"ẦM ẦM ẦM ẦM" âm vang từng hồi như động đất. Không mất bao lâu, sau những cánh rừng mãi xa, hàng nghìn hàng vạn kỵ binh xuất hiện, phi nhanh về phía Cư Dung quan. Hàng vạn kỵ binh xung phong, thanh thế to lớn rầm rộ, đứng trên thành lầu nhìn xuống kỵ binh đông nghìn nghịt, phủ kín mặt đất vó ngựa như muốn dẫm nát đại địa, sát khí ngút trời. Lính Cư Dung quan đang vất vả chiến đấu hòng cướp lại tường thành, nhìn thấy cơn lũ sắp thép Vạn Xuân ập tới, sắc mặt tái mét. Không ít kẻ đã muốn vứt bỏ vũ khí, cướp đường mà chạy… chúng chiến đấu trong tuyệt vọng, không biết tuyến phòng thủ tâm lý này có thể trụ được bao lâu, khi mà vó ngựa càng ngày càng gần, như muốn đạp thẳng vào trái tim chúng.

Kỵ binh Vạn Xuân bất ngờ xuất hiện sau lưng thì trận chiến này cũng đến hồi kết. Gần hai nghìn binh lính trá hàng cướp cổng thành, kỵ binh thừa cơ phi nhanh tiến vào chiếm lĩnh, đánh thẳng vào lưng quân Minh. Hai mặt thọ địch, quân Minh ở Cư Dung quan có phép tiên cũng không thể nào xoay ngược tình thế được.

Dù tìm chỗ hiểm mà thủ thì cũng không thể chống lại sự tấn công từ hai mặt. Phía Bắc, người Nguyên hung hãn không sợ chết. Phía Nam, kỵ binh cùng đặc công Vạn Xuân kiêu dũng thiện chiến, trang bị tinh mỹ. Quân Minh liều chết phản kháng nhưng bại cục đã định. Khi đội kỵ binh đầu tiên vào được trong thành thì tuyến phòng thủ tâm lý cũng sụp đổ, số lớn lính Minh vứt vũ khí cướp đường mà chạy.

Binh bại như núi đổ. Quân Vạn Xuân tiến đến thẳng tay mà chém giết, diệt sạch bất kỳ sự phản kháng ngoan cố nào. Thành Nam thất thủ. Kỵ binh xuống ngựa, tiến nhanh về phía Bắc. Dọc đường đi, binh lính, dân phu Đại Minh chết như ngả rạ. Quân Minh đang vất vả chiến đấu thấy sau lưng có địch, mặt mày thất thần. Bất chấp quan tướng có kêu gọi thế nào cũng không thể thay đổi được, không ai còn có tinh thần chiến đấu nữa.

Chưa đến nửa ngày, Cư Dung quan, một trong ba quan ải quan trọng nhất trên toàn tuyến Vạn lý trường thành thất thủ. Cánh cửa Trung Nguyên mở rộng, đón chào người Bắc Nguyên tiến vào. Cuộc chiến bước sang một trang hoàn toàn mới.

Toàn bộ nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được dày công biên soạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free