Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 114: . Cường công.

Việc gì đến cũng phải đến. Với một dân tộc du mục như Mông Cổ, một hãn quốc như Bắc Nguyên, toàn dân đều là lính. Việc tập trung quân đội diễn ra hết sức nhanh chóng, chỉ trong khoảnh khắc. Chẳng mấy chốc, chục vạn binh mã Bắc Nguyên đã áp sát Cư Dung quan, người ngựa đông nghịt, che kín cả một phương trời. Lớp tuyết dưới vó hàng chục vạn chiến mã cũng nhanh chóng hóa thành bùn lầy, khiến Cư Dung quan như run rẩy dưới gót sắt kỵ binh.

Bắc Nguyên thiếu đủ thứ, chỉ dư mỗi ngựa. Mỗi binh lính mang theo năm con, vừa để thay phiên cưỡi, đảm bảo sức khỏe chiến mã, vừa để chở lương thực, trang bị. Khi đói kém, ngựa còn có thể trở thành lương thực. Tốc độ hành quân của người Mông Cổ rất nhanh. Đáng lẽ ba ngày trước họ đã tới Cư Dung quan, nhưng do mang theo nhiều khí tài nên có phần chậm chạp hơn đôi chút. Dẫu vậy, so với các đội quân đương thời, tốc độ này cũng thuộc hàng có một không hai.

Trên thành lâu, tướng Minh Viên Sùng Khanh nhìn hàng vạn kỵ binh Mông Cổ phía dưới, mặt cắt không ra một giọt máu. Cư Dung quan kiên cố, với hệ thống tường thành vững chắc. Ngay cả khi quân Nguyên đột phá được, vào trong cũng chỉ làm mồi cho cung thủ. Chưa kể thành còn trang bị nhiều hỏa pháo, lương thực dồi dào. Thành có rất nhiều lợi thế, nhưng Viên Sùng Khanh vẫn không sao yên lòng.

Người Nguyên thường công thành bất lợi. Họ chỉ duy nhất một lần bị cầm chân ở thành Tương Dương suốt sáu năm, nhưng cuối cùng cũng đánh hạ được. Thành Tương Dương đâu phải hạng tầm thường, đó là công trình tập hợp sức mạnh của cả quốc gia. Ba mặt tựa núi, một mặt giáp sông, thành cao hào sâu, người Tống còn sẵn sàng đào rộng sông để tăng cường thế phòng thủ. Cư Dung quan chỉ là một biên ải, dù được đầu tư nhưng cũng không thể sánh bằng. Chưa kể, suốt chục năm nay, người Nguyên đã suy yếu, liên tục bị quân Minh bắc phạt, đẩy lùi ra xa. Vì thế, Cư Dung quan chỉ có thể xem là kiên cố trong tình hình hiện tại, chứ không thể so sánh với hùng thành Tương Dương thuở xưa. Quân binh không bằng, dân chúng trợ chiến cũng chẳng có.

Huống hồ, quân Nguyên bây giờ cũng đã khác xưa. Kỹ thuật công thành của họ sau gần trăm năm đã phát triển vượt bậc, trang bị càng không cần phải bàn cãi. Dù bị đuổi khỏi Trung Nguyên một cách nhục nhã, nhưng vốn liếng mang theo không hề ít. Nhiều năm buôn bán với Vạn Xuân, người Nguyên sớm đã không còn cảnh nghèo xơ xác, chỉ có dê bò. Khi xưa bị Đại Minh cấm vận, có tiền có bạc cũng không mua được đồ, nhưng từ khi người Vạn Xuân xuất hiện, họ muốn gì cũng được đáp ứng, miễn là có tiền.

Quân Nguyên liên tục đư���c củng cố. Muối, sắt, trà không thiếu thốn. Muốn đồng để đúc pháo cũng có, chỉ cần thêm tiền. Diêm tiêu, thuốc nổ sẽ được vận chuyển đến tận nơi. Theo tin tức tình báo, hỏa khí trang bị trong quân Nguyên không hề ít. Bản Nhã Thất Lý từ nhiều năm trước đã nhận được sự hỗ trợ nhiệt thành từ người Vạn Xuân. Nhờ đó, quân đông tướng mạnh, các bộ tộc đều quy phục. Ngay cả người Oriat dù có ý xấu nhưng cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, bằng mặt mà không bằng lòng, không dám hống hách như mấy đời trước.

Viên Sùng Khanh nhìn quân Nguyên phía trước mà tâm loạn như ma. Liệu một vạn biên quân Đại Minh có thể cản nổi đám du mục hung hãn kia không? Viện quân đâu? Viện quân đâu? Chỉ với sức mình, y khó lòng cản được đại quân Bắc Nguyên.

“Bẩm tướng quân, Bắc Bình sẽ không có viện binh nào đến ứng cứu, họ cũng đang bị vây thành. Các nơi khác sẽ cố hết sức chi viện nhưng…” Tên thân binh chạy đến báo tin, đập tan mọi hy vọng của Viên Sùng Khanh.

“Nhưng sao?” Viên Sùng Khanh bực mình.

“Họ không dám làm liều, lỡ bị tấn công bất ngờ, e rằng cũng không thể giữ nổi thành. Tình hình Bắc Trực Lệ hiện đang vô cùng rối ren,” tên thân binh khép nép nói.

“Ngu xuẩn! Người Nguyên vượt qua được Cư Dung quan thì liệu họ có giữ được không? Một lũ ích kỷ ngu xuẩn!”

“Bẩm tướng quân, cũng có một số nơi chi viện cho ta mấy nghìn lính, nhưng lâu ngày chưa đến. E rằng lành ít dữ nhiều,” tên thân binh thở dài.

“Mẹ kiếp! Viện quân bao giờ mới tới đây? Cái lũ Bắc Bình thật là vô dụng, mười vạn binh, hai vạn kỵ binh mà nói tan là tan. Mẹ kiếp!” Viên Sùng Khanh bực dọc.

Quân tình nguy cấp, nhưng Viên Sùng Khanh không nên trách móc quân đóng ở các nơi như vậy, vì họ cũng có nỗi khổ tâm không nói nên lời. Kỵ binh Vạn Xuân liên tục tấn công quấy phá, nên dù có lòng muốn giúp cũng đành bất lực. Quân Vạn Xuân cứ đến là đốt giết, không tha cho bất kỳ làng mạc nào. Các thành trấn thì càng thảm hại hơn, liên tục bị tấn công. Dù không cường công trực diện, nhưng những trận pháo kích liên miên cũng đủ sức tàn phá. Quân Minh ở các trấn phủ không phải đối thủ của hai vạn kỵ binh Vạn Xuân, nên chỉ biết cắn răng cố thủ. Lấy đâu ra gan mà mở cửa thành quyết chiến hay cử binh chi viện?

Có một đội nhân mã từ Hà Gian phủ tiến lên chi viện, với quân số ước chừng một vạn, cũng bị phục kích làm gỏi sạch sành sanh, không một ai sống sót. Xác chết vẫn còn vương vãi khắp cánh đồng, chưa kịp thu dọn. Những nơi khác dù có lòng cũng đành bất lực, chỉ biết kêu cứu. Chỉ khi tập hợp được đại quân may ra mới trừ được địch. Đi từng nhóm nhỏ thì chỉ có nước chết mà thôi.

Mặc Viên Sùng Khanh lo được lo mất, người Nguyên cũng không chờ đợi. Từng chiếc xe khiên lớn được vận đến trước trận địa, nhằm che chắn tên đạn của quân Minh. Phía sau, quân Nguyên tức tốc lập trận địa pháo. Ước chừng hàng trăm khẩu. Không biết từ bao giờ người Nguyên lại trang bị nhiều hỏa khí đến thế. Quan tướng nhà Minh trên thành nhìn cảnh này mà mồ hôi tuôn như mưa.

“BẮN! BẮN THẲNG VÀO HỎA KHÍ CỦA ĐỊCH!” Tiếng hét vang lên hết lần này đến lần khác, cùng với đó là tiếng gầm thét ầm ầm của pháo quân Minh. Hàng chục quả cầu sắt xé gió lao đến, đâm thẳng vào nơi quân Nguyên đang lập trận địa.

Đạn sắt bay vun vút, kèm theo tiếng rít gió ghê người. Đạn đâm vào mặt đất, khiến đất cát, tuyết đá bay tứ tung. Có viên đâm thẳng vào xe khiên, chỉ thấy gỗ nát thành vụn; xe khiên kiên cố là thế cũng bị đục thủng. May thay, đạn bắn xuyên qua xe khiên thì cũng không còn sức mà tiến, nhiều viên đạn còn bị kẹt cứng lại. Dẫu vậy, dưới trời mưa pháo của quân Minh, không ít lính Bắc Nguyên trúng đạn, kẻ thì chết tại chỗ, kẻ thì lăn lóc kêu rên trong vũng máu.

Người Nguyên đâu phải hạng gà đất chó cảnh mà đứng yên chịu trận. Ngay khi các khẩu pháo vào vị trí, người Nguyên lập tức đáp trả. Màn đáp trả này có phần thô bạo. Hàng trăm khẩu pháo Bắc Nguyên cùng lúc gào thét, thanh thế vang trời, tường thành Cư Dung quan như muốn nứt vỡ bởi tiếng nổ. Đạn sắt xé gió bay vun vút đến.

Đạn đập vào tường thành, gạch đá làm sao chịu nổi, lập tức vỡ nát, bay tứ tán. Lính thủ thành, cung thủ kinh hồn bạt vía, vội vã tìm chỗ trốn. Mái ngói trên thành lâu bị bắn cho nát nhừ, gạch ngói rơi lả tả, đập trúng đầu lính Minh. Quan tướng mặt mũi xám xịt, phải núp mình. Xung quanh, thân binh ken đầy, ra sức lấy khiên, lấy thân mình che chắn cho chủ tướng.

Pháo quân Minh và quân Nguyên cũng là kẻ tám lạng, người nửa cân, bất phân thắng bại. Tầm bắn cũng tương đương, quân Minh có lợi thế trên cao, bắn xa hơn đôi chút, nhưng quân Nguyên lại có nhiều pháo hơn, hoàn toàn áp chế được.

Hai bên đối bắn không ngừng, pháo thủ bất chấp mạng sống mà thông nòng và lên đạn. Tiếng nổ ầm ầm vang cả trời đất, cách xa chục dặm vẫn còn nghe thấy.

Khi hai bên còn đang tích cực đối pháo, thì phía Bắc Nguyên lại có động tác mới. Hàng nghìn kỵ binh lao ra khỏi trận. Đám này trang bị nhẹ nhàng, chỉ có một tấm khiên lớn, mỗi con ngựa chở bốn bao tải đất. Đội khinh kỵ này điên cuồng lao về phía chiến hào Cư Dung quan. Chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết mục đích của chúng là gì: dĩ nhiên là lấp hào.

“BẮN! Cung thủ! Bắn! Không cho chúng lại gần! Bắn!” Viên Sùng Khanh bất chấp nguy hiểm, đứng dậy hét lớn.

Quan tướng xung quanh như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nhanh chóng chạy đi chỉ huy quân đội. Mấy tên lão binh cũng khàn giọng gào thét, đấm đá đám tân binh đang run rẩy dưới lỗ châu mai.

“Đứng dậy bắn tên đi lũ ngu! Để bọn Nguyên đến gần là chết cả đám bây giờ!”

“Mẹ mày, có đứng lên bắn tên không thì bảo!” Một tên thập phu trưởng vác đao đến chỗ tên tân binh đang trốn. “Lên không tao chém chết bây giờ. Lên…” Chữ “lên” còn chưa kịp thốt ra, một mũi tên đã xuyên thẳng cổ y. Da thịt làm sao cản được tên sắt sắc nhọn. Tên thập phu trưởng buông đao, run rẩy ôm cổ. Máu òng ọc tuôn ra từ miệng y, môi y mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng không thành tiếng. Y dần chìm vào đêm tối, ngã lăn ra đất, chết không kịp ngáp.

Máu tươi của y phun đầy lên tên tân binh phía dưới, nhuộm ướt mũ, đẫm cả khuôn mặt. Tên tân binh hoảng hốt hét lớn, ra sức bò tìm chỗ trốn, muốn thoát khỏi chốn địa ngục này.

Biên quân Đại Minh vốn tinh nhuệ. Tân binh hèn nhát là có nhưng cũng chỉ số ít. Lính ở đây phần lớn là lão binh, một đám hung hãn không sợ chết. Chỉ phút ban đầu hơi rối loạn, sau đó đã ổn định lại ngay. Cung thủ cắn răng, bất chấp đầy trời tên đạn mà đứng dậy, bắn tên về phía quân Nguyên đang đến. Tên đen kịt đầy trời ập xuống những kỵ sĩ đang phi ngựa. Tên cắm ph���p phập vào khiên chắn mà cứ ngỡ mưa rào. Không ít kẻ xui xẻo bị bắn chết, hoặc ngựa của họ cũng trúng tên mà ngã gục.

Đáp trả lại, dân du mục nổi tiếng với tài cưỡi ngựa bắn tên. Dân chúng đã tiếp xúc với cung từ tấm bé, thì làm sao để yên cho đám lính nông dân kia đè ra bắn được?

Nhận thấy đội cung kỵ xen lẫn với đám lính lấp hào không đủ áp chế quân Minh, từ phía sau, hàng nghìn cung kỵ khác được lệnh xông lên. Chúng vọt thẳng đến Cư Dung quan mà bắn phá. Cung kỵ chia thành từng tốp nhỏ, cưỡi ngựa qua lại như đèn kéo quân, tên bắn siêu chuẩn xác, cứ như bách phát bách trúng, lập tức áp chế được cung thủ Đại Minh trên thành.

Chỉ dựa vào cung thủ Đại Minh mà muốn tiêu diệt đám cung kỵ này thì khó như lên trời. Người ngựa qua lại, di chuyển với tốc độ như vậy, đám cung thủ Đại Minh khó lòng bắn trúng. Chưa kể đám cung kỵ này lại đông, lại bắn chuẩn, khiến cung thủ Minh trên thành khổ sở không tả nổi.

“Pháo! Pháo chết tiệt! Dùng pháo bắn chúng nó đi! Cung thủ không đỡ được nữa rồi!” Một tên bách phu trưởng ôm cánh tay bị thương, ghé vào lỗ châu mai mà hét. Cánh tay y vừa bị tên giặc bắn trúng, máu tuôn xối xả.

“Không có pháo!”

“Pháo bận áp chế pháo địch,” một tiếng gọi vọng lại đáp.

Tiếng pháo nổ vẫn ầm ầm bên tai. Pháo nhiều như vậy mà không chi viện cho cung thủ một chút nào.

“Áp chế cái khỉ khô gì chứ? Từ nãy đến giờ bọn Nguyên nó có dừng lúc nào đâu!” Tên bách phu trưởng chửi rủa, bực tức vì không làm gì được.

Cư Dung quan có đến hàng trăm khẩu pháo tốt. Bình thường, dùng món này thủ thành là quá dư thừa, đám du mục nghèo mạt làm sao chống lại được. Mấy lần Bắc phạt trước đều vậy cả. Nhưng đời nào ai ngờ “ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây”. Đám Bắc Nguyên đào đâu ra nhiều pháo đến vậy, hàng trăm khẩu? Cả vùng Bắc Trực Lệ này chưa chắc đã có nhiều pháo đến thế. Mẹ kiếp! Nhiều đến thế thì quân thủ thành Cư Dung quan lấy đâu ra pháo để áp chế lại? Từ nãy đến giờ đã tổn thất kha khá rồi, một số bị tạc nòng pháo, phần lớn bị pháo địch bắn trúng, khổ sở không tả nổi.

Bản văn phong mượt mà này được độc quyền phát hành bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free