Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phục Hưng - Chương 109: . Đêm tập.

Sau trận phục kích, kỵ binh Bắc Bình tan tác, mười phần chỉ còn sót lại một hai, lại bị khinh kỵ Vạn Xuân điên cuồng truy sát. Đám tàn binh chạy tứ tán, không còn đội hình, không có phương hướng. Giữa đêm đen, chúng cướp đường mà thoát thân, chẳng rõ liệu mấy kẻ trong số đó có thể về được đến doanh trại mà báo tin hay không. Tình hình thật khó khăn.

Quân Vạn Xuân vừa nghỉ ngơi đủ đã lập tức lên đường, tận dụng lúc địch đang yếu mà dứt điểm, ấy mới là đạo dùng binh chân chính. Địch đã suy yếu mà không đánh, lẽ nào phải đợi chúng hồi phục sức lực rồi mới dàn trận quyết chiến? Chẳng lẽ đây là tinh thần kỵ sĩ? Chiến tranh không phải sàn diễn, đâu có chỗ cho sự công bằng, chính trực khi chém giết đối phương.

Hôm nay là rằm, trăng sáng, rất thuận lợi cho việc hành quân đánh đêm. Trọng kỵ và pháo binh lặng lẽ di chuyển. Những cỗ pháo nặng được trâu, ngựa kéo đi, đội trinh sát dẫn đường phía trước. Ngay từ khi trời còn sáng, quân Vạn Xuân đã bố trí trinh sát, đánh dấu tuyến đường để đảm bảo đại quân có thể tiến vào doanh trại quân Minh trong đêm mà không bị lạc giữa đồng không mông quạnh, tối tăm.

Cùng lúc đó, cách doanh trại quân Minh năm dặm về phía Nam, hàng vạn quân Vạn Xuân bất ngờ xuất hiện. Họ hành quân lặng lẽ, không trò chuyện hay đùa giỡn như thường lệ, một phần vì trời lạnh, nhưng nguyên nhân chính là do mệnh lệnh hành quân trong im lặng, bí mật áp sát trại địch. Các binh sĩ mặc trang phục dày dặn, bất chấp gió lạnh mà tiếp tục hành tiến. Cả vạn quân hành động không một ngọn đuốc, tất cả chỉ im lặng bước đi giữa đêm tối. Cứ cách trăm mét lại có một nhóm trinh sát dẫn đường, chẳng mấy chốc đã tiếp cận trại địch.

Phía quân Minh, dù đã sắp nửa đêm, Vương Nam vẫn không tài nào chợp mắt. Y lo lắng đi đi lại lại trong doanh trướng. Đã mấy canh giờ trôi qua mà đội kỵ binh truy kích địch vẫn bặt vô âm tín. Càng nghĩ, lòng y càng thêm bất an, sợ rằng họ đã lạc đường. Trời lạnh như vậy, nếu không có nơi trú ẩn, kỵ binh rất dễ bị tổn thất và hao mòn sức lực, khó lòng thực hiện đúng kế hoạch mà y đã vạch ra.

"Tướng quân, đêm đã khuya lắm rồi, xin ngài hãy nghỉ ngơi. Nếu có tin tức gì, thuộc hạ sẽ lập tức bẩm báo." Tên thân binh cung kính nói.

"Không sao, ta đợi được. Tình hình hậu quân thế nào rồi?" Vương Nam hỏi.

"Bẩm tướng quân, quân nhu bị tổn thất thảm trọng. Nếu đến thành trấn tiếp theo mà không được tiếp tế, đại quân sẽ khó lòng tiếp tục hành động."

"Tướng quân Lý Hạo nói lương thực và vũ khí có thể cầm cự được mấy ngày?"

"Tướng quân Lý Hạo báo cáo lương thực đủ dùng một tuần, đến thành trấn tiếp theo sẽ có tiếp tế. Tuy nhiên, đạn pháo đã hư hỏng nặng, chỉ có thể thúc giục Bắc Bình chi viện."

"Ừm, được rồi. Ngươi lui đi." Vương Nam phất tay. Y ngồi xuống bàn, nhấm nháp ly rượu nóng mà lòng như lửa đốt. Không hiểu sao, mắt y cứ giật liên hồi, cảm giác sẽ có chuyện chẳng lành. Đáng tiếc, y không biết phải làm sao để phá giải cục diện này. Y chán nản uống cạn một ngụm rượu, vị cay nồng vừa tràn xuống cổ họng thì…

"ẦM ẦM ẦM ẦM!" Hàng trăm tiếng đại bác vang lên như sấm nổ. Vương Nam giật mình hoảng hốt, ly rượu và đồ ăn trên bàn đổ vung vãi.

Binh lính đang chen chúc trong lều bừng tỉnh giấc, nháo nhác chạy ra ngoài xem chuyện gì đang xảy ra. Cả doanh trại chìm trong hỗn loạn, khắp nơi là tiếng la hét, ánh lửa bập bùng.

"Chuyện gì đang xảy ra thế này?" Một tên bách phu trưởng, chỉ kịp khoác độc chiếc áo trong, gào lên.

"Kẻ địch tấn công ư?" Những tên l��nh khác cũng chẳng hay biết gì.

Không ai trả lời, cũng chẳng để chúng kịp định thần. Đại bác Vạn Xuân lại tiếp tục khạc ra lửa, lần này quy mô không rầm rộ như đợt pháo đầu nhưng sức mạnh thì không thể xem thường. Những viên đạn nổ đã được đưa vào sử dụng. Khác với đạn sắt đặc thông thường, đạn nổ có sức trấn nhiếp lớn. Cứ thử tưởng tượng xem, nếu viên đạn sắt bình thường bay đến mà may mắn không bị bắn trúng thì vẫn sống sót; nhưng với đạn nổ, dù không trúng đích thì dư chấn từ vụ nổ cũng đủ sức đoạt mạng. Chưa kể đến những mảnh vụn kim loại bắn ra sau vụ nổ với tốc độ cao, dễ dàng xé rách da thịt lính Minh, khiến lều trại xung quanh cũng bắt lửa bốc cháy dữ dội.

Đánh đêm vốn là một điều gì đó rất kinh khủng trong thời cổ đại. Con người với lối sống "ngày làm đêm nghỉ", hoạt động chủ yếu vào ban ngày, trong thâm tâm luôn có nỗi sợ hãi đối với bóng đêm. Thời này điện chưa có, một vài bó đuốc le lói còn khiến đêm đen trở nên đáng sợ hơn. Cùng với bệnh quáng gà tràn lan do thiếu vitamin A, trời nhá nhem là đã không nhìn rõ gì rồi. Chính vì vậy, cứ đến đêm thì bất kể quan lại quyền quý hay bá tánh thường dân đều lên giường ngủ sớm, binh lính cũng khó mà tác chiến hiệu quả trong màn đêm. Bởi lẽ đó, hầu hết các vị vương tướng đều thích đánh đêm nhưng ít người thực hiện được, và nếu đã thực hiện được thì mười trận cũng thắng tới tám, chín phần.

Loạt pháo đầu tiên của quân Vạn Xuân đánh thức người Minh khỏi giấc mộng say nồng, còn loạt pháo thứ hai như lời chào hỏi, báo cho họ biết rằng quân Vạn Xuân đã đến. Sau mấy đợt pháo kích liên tiếp, quân Minh mới dần tỉnh táo lại, đầu óc được khai thông, nhận rõ tình hình xung quanh: Lần này, họ đã thực sự bị đánh úp vào ban đêm. Binh lính nhanh chóng khoác chiến giáp, cầm lấy vũ khí và tập hợp. Dù tinh nhuệ, phản ứng rất nhanh, nhưng dưới mưa bom bão đạn, quân Minh vẫn có phần lúng túng: quân không tìm thấy tướng, tướng cũng chẳng kiếm được quân. Đã vậy, thi thoảng đạn pháo lại rơi xuống, mang đi cả một nhóm người, gieo rắc thêm sự khủng hoảng cho lính Minh.

"GIẾT!!!!!!!!!". Từ bốn phương tám hướng, tiếng hò giết vang đến tận trời. Cùng với đó là tiếng hàng vạn vó ngựa giẫm tan nền đất, tiếng hàng vạn bước chân chạy vội khiến không khí càng thêm sôi sục.

Quân Minh hoảng loạn nhìn vào màn đêm đen kịt, nghe thấy tiếng hô xung phong của kẻ địch mà lại chẳng thấy bóng dáng ai. Chỉ có tiếng hô giết càng ngày càng gần. Binh lính hoảng sợ, túm năm tụm ba lại với nhau, vừa chống chọi với cái rét, vừa cố tìm chút tự tin. Trận chiến còn chưa bắt đầu mà tinh thần quân Minh đã suy sụp. Pháo vẫn không ngừng dội xuống, thi thoảng lại có viên đạn lao đến, mang đi tính mạng kẻ xấu số, khiến đồng đội bên cạnh ướt đẫm dòng máu nóng, hoặc bắn văng mấy miếng thịt nát cùng nội tạng. Khung cảnh ấy chẳng khác gì địa ngục trần gian.

Nói ra thì dài dòng, nhưng từ lúc đợt pháo đầu tiên khai hỏa cho đến khi quân Vạn Xuân xung phong, chỉ vỏn vẹn chưa đầy mười phút. Mười phút ấy vừa đủ để quân Vạn Xuân chạy bộ mang theo vũ khí, vượt qua một cây số để áp sát trại giặc, và cũng vừa đủ thời gian để trọng kỵ binh chuẩn bị đội hình xung trận.

"RẦM RẦM RẦM!" Tiếng bước chân càng ngày càng gần, càng lúc càng đông, mặt đất như run rẩy trước hàng vạn binh lính xung phong. Tuyết trên đỉnh lều rơi lả tả.

"GIẾT!!!!!!!!" "GIẾT SẠCH GIẶC NGÔ!" Trọng kỵ Vạn Xuân đã xuất hiện!

Những kỵ binh cao lớn, cả người lẫn ng���a bọc kín sắt thép, đột ngột xuất hiện từ trong đêm đen, lấy tốc độ cao lao thẳng về phía quân Minh còn đang ngơ ngác. Dưới ánh lửa bập bùng, ngọn trường thương sắc lạnh trông càng thêm phần chết chóc.

"ẦM ẦM PHỤT PHỤT!" Chiến mã lao thẳng vào đội quân Minh đang run rẩy. Những ngọn trường thương sắc nhọn, dài hun hút dễ dàng đục thủng tấm thân mỏng manh của lính Minh. Dù là bách phu trưởng võ nghệ cao cường hay tướng quân cao quý, trước mũi trường thương của trọng kỵ Vạn Xuân thì cũng chỉ thành vong hồn mà thôi.

Người ngựa như rồng, giáo mác như rừng, trọng kỵ Vạn Xuân với tốc độ nhanh nhất, ngay lập tức xuyên thủng hàng phòng thủ mỏng manh của quân Minh, vọt thẳng vào doanh trại. Nói là hàng phòng thủ thì cũng không đúng, bởi quân Minh còn chưa kịp sắp trận, lính cầm trường thương, cung thủ còn chưa vào vị trí thì kỵ binh đã ập đến. Một đội hình bộ binh nếu không đủ vững chắc, không đủ dũng cảm thì hoàn toàn không có cửa thắng khi đứng trước một cuộc xung phong của kỵ binh. Số phận của họ chính là dê, gà mặc người ta chém giết.

Vô số trường thương gãy nát ngay từ đợt va chạm đầu tiên, kéo theo hàng nghìn vong hồn lính Minh. Thương đã nát, chiến đao liền thay thế. Với ưu thế tốc độ, trọng kỵ Vạn Xuân lướt đi như bay, lưỡi đao vung lên loang loáng, mỗi đao là một mạng người, không biết bao nhiêu lính Minh đã bị chém bay đầu.

Dù có lợi thế hơn hẳn, trang bị hoàn mỹ, nhưng trọng kỵ Vạn Xuân cũng không dám dừng lại. Họ cứ theo đà ngựa chạy mà tiến về phía trước, không ngưng dù chỉ nửa nhịp. Kỵ binh tuy mạnh nhưng nếu xung phong vào giữa đội hình bộ binh mà hết đà, bị bao vây thì đúng là thảm họa. Dù có mặc giáp sắt kín thân như đồ hộp thì cũng bị đập chết, không có ngoại lệ. Hàng trăm hàng ngàn bộ binh thừa sức mài chết đám kỵ binh kiêu ngạo kia.

Kỵ binh vừa càn qua, bộ binh liền ập đến. Binh lính Vạn Xuân từ trong đêm đen lao thẳng về phía binh lính Đại Minh còn chưa kịp hồi thần, thỏa sức chém giết. Những cản mã, hàng rào đơn sơ hoàn toàn không có khả năng phòng ngự, nhanh chóng bị dập nát dưới sức mạnh của pháo và gót chân ngựa, gi��� đây càng không thể cản nổi bước tiến của bộ binh Vạn Xuân.

Quân Minh bị đánh phủ đầu, hoàn toàn rối loạn, không biết địch có bao nhiêu, từ những hướng nào tiến công. Khắp nơi chỉ thấy lửa cháy, tiếng la hét chém giết, binh lính chạy tán loạn tìm chỉ huy hoặc bỏ trốn. Hoàn toàn không có một kịch bản hay kế hoạch nào cho việc bị phục kích giữa đêm đen. Vương Nam đã quá chủ quan khi cho rằng giữa đêm đông giá lạnh dưới không độ, không kẻ địch nào sẽ tấn công trong hoàn cảnh như vậy, dù cho đó là kỵ binh tinh nhuệ nhất Bắc Nguyên. Tiếc thay, quân Vạn Xuân lại là ngoại lệ.

Quân Minh không thể thiết lập đội hình hay đơn giản hơn là tập hợp được một đội quân đủ lớn để cản lại đợt tiến công của quân Vạn Xuân. Tất cả đều quá rối loạn. Quân Vạn Xuân tấn công quá nhanh. Từ đợt pháo kích đầu tiên cho đến khi toàn quân xung phong, chỉ vỏn vẹn mười phút. Nhiều tên lính Minh còn chưa kịp mặc xong giáp, thậm chí ở giữa doanh trại, lính Minh vẫn còn đang hoang mang không hiểu chuyện gì xảy ra thì trọng kỵ Vạn Xuân đã xuất hi���n, chiến đao vung lên, chém thẳng về phía những tên lính đó.

Một trận tập kích bất ngờ với quân số lớn đã đập tan hoàn toàn tinh thần chiến đấu của quân Minh. Sau phút đầu ngơ ngác, quân Minh thi nhau bỏ trốn, chạy mất dạng. Khắp nơi đều thấy kẻ địch đang chém giết, đốt phá, không một ai chỉ huy. Lúc này, mạng sống của bản thân mới là quan trọng nhất, câu "người không vì mình trời tru đất diệt" quả đúng không sai.

Binh bại như núi đổ. Khi kỵ binh Vạn Xuân hoàn thành một vòng càn quét từ đầu trại đến cuối trại, đó cũng là lúc quân Minh hoàn toàn sụp đổ, binh lính dẫm đạp lên nhau mà tháo chạy. Một doanh trại tạm bợ, không tường cao, không hào sâu bao quanh, khắp nơi đều lỏng lẻo như vậy thì quá thuận lợi cho việc chạy trốn. Binh lính Đại Minh cứ thế kéo nhau tháo chạy. Quân Vạn Xuân cũng mặc kệ, không cản lại. Cứ để chúng chạy, chạy càng nhiều càng tốt để giảm bớt áp lực. Bộ binh Vạn Xuân theo đội hình, bình tĩnh tiến hành tàn sát những binh lính Minh còn sót lại trong trại, mãi đến quá nửa đêm vẫn chưa xong.

Tất cả nội dung trên đều được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, giữ nguyên tinh thần nguyên tác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free